Tôi xây xẩm mặt mày, suýt té ngựa. Nhưng do bắt buộc phải giữ kín tâm tư, tôi cố trấn tĩnh. Đôi khi có những nghi vấn mà người ta không muốn nói với ai, dù là bạn thân nhất. Lúc này tôi rơi đúng vào tình huống đó, nếu có thể gọi những điều tôi phấp phỏng là “nghi vấn”. Bất hạnh thay, “nghi vấn” đó đã gần như thành sự thực.
Gallaher không thể không thấy vẻ lo lắng hốt hoảng của tôi. Lúc ra bãi trống, mặt tôi tái mét, môi run bần bật.
- Cậu sao thế, Jorge? Cậu nghi tên da đỏ mưu toan một chuyện gì đó rất tồi tệ phải không? Nó đến dò la đồn điền nhà cậu?
Câu hỏi đã giúp tôi tìm ra câu trả lời, một câu trả lời quá sai sự thật.
- Rất có thể, - Tôi đáp, cố không để lộ sự bối rối của mình. - Chắc tên thám báo da đỏ này cấu kết với một tên da đen nào đó trong đồn điền. Dấu ngựa này là con poni nhà tôi... Có lẽ tên da đen đã đến đây gặp gỡ với tên thám báo, nhưng để làm gì thì khó nói chắc...
- Không, ông Jorge, - Jec chen vào. - Nhà mình không ai dám cưỡi con Cáo Trắng đâu, chỉ có...
- Jec - Tôi cắt ngang. - Anh về trước báo tin chúng tôi đang về. Nhanh lên, anh bạn!
Tôi ra lệnh dứt khoát khiến Jec phải phục tùng ngay. Bỏ dở câu nói, Jec thúc ngựa, phóng đi. Đúng ra tôi không có ý định sai anh ta về báo tin, nhưng thấy Jec định nói: “Nhà mình không ai dám cưỡi con Cáo Trắng đâu, chỉ có cô Virginia thôi”, tôi phải dùng cách đó tốp ngay lại.
Tôi nhìn Gallaher. Cậu ta vốn ruột để ngoài da, nghĩ sao nói vậy, không quen giấu giếm bao giờ. Nhìn nét mặt vốn dễ coi, sáng sủa của Gallaher, tôi biết cậu ta đang thắc mắc tợn lắm. Tôi chợt cảm thấy mình không phải. Nhưng rồi cả hai đều im lặng, quay ngựa trở về. Đường hẹp, không thế sóng hàng đôi, tôi đi trước, Gallaher đi sau.
Đầu óc tôi rối mù với biết bao thắc mắc, tôi không còn để ý gì đến xung quanh. Ai là người cưỡi con poni ngoài Virginia? Đúng, ban nãy Jec Đen đã suýt buột nhắc đến cô ấy: con poni chỉ dành riêng cho Virginia, không một ai khác trong đồn điền được phép cưỡi con ngựa bé nhỏ và rất được cưng chiều đó. Tuy nhiên, cũng có một ngoại lệ. Đã có lần tôi thấy Viola cưỡi con Cáo Trắng. Hay Jec Đen định nói đến Viola nhỉ? Có thể đó đúng là Viola chăng?
Nhưng cô gái cvarteron ấy gặp Oskeola làm gì? Tuyệt đối không có việc gì. Nhưng biết đâu... Tôi đi vắng lâu ngày, thiếu gì những thay đổi đã diễn ra trong thời gian ấy. Ai biết được, có thể Viola đã chán chàng vệ sĩ da đen và bắt đầu ngưỡng mộ thủ lĩnh trẻ tên tuổi lẫy lừng. Chắc cô nàng thường gặp gỡ Oskeola tại đây, vì sau khi tôi đi học gia đình Pauell còn ở đây cả mấy năm nữa mới bị cướp mất đồn điền. Bất giác tôi nhớ lại một chi tiết trong lần làm quen đầu tiên với Pauell. Bữa đó (và cả sau này) Viola cứ xuýt xoa thán phục trước vẻ đẹp lạ thường của chàng trai da đỏ, khiến Jec Đen phát bực. Virginia đã phải rầy la cô gái vô tình làm khổ người yêu chung thủy. Rất có thể Jec định nói tới Viola... Ý nghĩ đó làm tôi an tâm hơn, nhưng nếu vậy thì, than ôi, tội nghiệp cho Jec Đen!
Lát sau tôi lại thoáng nảy một ý nghĩ khác. Đúng là không ai được phép cưỡi con poni thật, nhưng rất có thể một nô lệ nào đó lén dắt con ngựa ngoài bãi cỏ, phi đến chỗ hẹn. Chuyện đó hoàn toàn có thể. Đồn điền chúng tôi cũng như mọi đồn điền khác, đều có những nô lệ bất mãn, thường xuyên liên hệ với người da đỏ thù địch. Điểm hẹn cách nhà chừng nửa dặm, đi ngựa tiện hơn đi bộ rất nhiều, trong khi đó bắt ngựa ngoài bãi thả quá ư đơn giản không sợ người khác nhìn thấy. Lạy Chúa, ước gì sự việc xảy ra đúng như thế...
Đúng lúc tôi thầm cầu xin Chúa thì một phát hiện bất ngờ đã làm tiêu tan mọi giả định mới rồi. Nỗi đau tê tái lại xiết lấy tim tôi.
Bên đường có bụi xiêm gai trắng, trên cành gai đong đưa một mảnh riềm áo bằng lụa mỏng. Hẳn mảnh riềm móc phải bụi xiêm gai, mắc lại. Đấy chính là chứng cứ buồn thảm bác bỏ mọi giả định hão huyền của tôi. Không một nô lệ da đen nào, thậm chí cả Viola, có thể để lại một dấu vết như vậy. Tôi rùng mình lắc ngựa vọt qua.
Tôi hy vọng anh bạn đồng hành sẽ không phát hiện mẩu ruy-băng, nhưng vô ích. Dải lụa màu đập ngay vào mắt, Gallaher với tay giật xuống, ngắm nghía đầy vẻ hiếu kỳ.
Sợ anh bạn hỏi han lôi thôi, tôi quất ngựa phi nước đại, và ngoái lại giục Gallaher phóng theo.
Mười phút sau chúng tôi dong ngựa vào con đường trồng cây hai bên dẫn thẳng vào nhà. Mẹ tôi và Virginia ra thềm đón. Nhưng tôi gần như không nghe những lời thăm hỏi mừng rỡ của hai người, chỉ chú mục nhìn cô em gái. Em tôi mặc khinh phục Amazon, chiếc mũ gài lông chim chưa kịp cất.
Chưa bao giờ tôi thấy em mình đẹp như lúc đó. Những búp tóc vàng óng ôm lấy khuôn mặt đỏ hồng vì gió tạt. Nhưng tôi không cảm thấy sung sướng khi nhìn nhan sắc lộng lẫy của cô em. Tôi có cảm giác Virginia giống như một thiên thần sa ngã...
Tôi xuống ngựa, nhìn Gallaher. Cậu ta đã vụt hiểu tất cả. Hơn thế nữa, nét mặt cậu ta lộ rõ vẻ đau khổ sâu sắc không kém gì tôi. Anh bạn chí cốt nhận thấy tôi đau khổ từ lúc đi đường, giờ đây hiểu được nguyên nhân, Gallaher lại càng cảm thông sâu sắc.