Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 502 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XÃ GIAO LẠNH NHẠT

Tôi xuống ngựa, thân thiết ôm hôn mẹ. Với em gái, tôi giữ vẻ gần như lạnh lùng trước những câu chào ríu rít. Mẹ tôi nhận thấy và rất ngạc nhiên. Gallaher chào lại Virginia, nhưng rất cứng, cả điều đó cũng không qua mắt mẹ tôi. Riêng Virginia không hề tỏ ra bối rối. Cô vẫn cười nói líu lo, cặp mắt lung linh vui vẻ, làm như quả thật cô rất mừng rỡ khi chúng tôi về.

- Em vừa phóng ngựa đi dạo về hả? - Tôi hỏi có vẻ như rất tình cờ.

- Phóng ngựa? Không, em cưỡi con poni thôi. Con Cáo Trắng bé tí của em sao đáng gọi là ngựa được, nghe to tát quá. Vâng, em vừa đi dạo chút xíu, hít thở không khí trong lành.

- Đi một mình?

- Đúng thế, tuyệt đối một mình! Một - một mình!

- Thế có phải là khôn ngoan không đấy, cô em?

- Sao lại không mới được chứ? Em vẫn thường đi một mình đấy thôi. Sợ cái gì nào? Sói với báo thì các anh tỉa hết rồi, còn gấu với cá sấu thì chả phải lo, con Cáo Trắng nhanh chân chán...

- Trong rừng còn khối thứ nguy hiểm hơn thú dữ.

Tôi nói và theo dõi nét mặt Virginia, nhưng cô bé tuyệt nhiên không bối rối.

- Là thứ gì vậy Jorge? - Virginia chọc tức.

- Dân anh-điêng, da đỏ! - Tôi gằn giọng đáp.

- Chuyện tầm phào, anh Jorge. Quanh vùng làm gì có da đỏ, ít nhất cũng không có những người da đỏ đáng sợ... Chẳng phải em đã viết thư nói thế rồi sao? Anh từ cái xứ bụi cây nào cũng có da đỏ mai phục về có khác. Nhưng này Jorge, nếu anh không mang theo da đỏ về nhà thì anh yên tâm, không tìm thấy da đỏ ở đây đâu. Vì thế các chàng trai có thể cứ yên tâm ăn no ngủ kỹ, khỏi lo “Io-ho-chi!”.

- Cô tin chắc chứ, miss Rendolf? - Gallaher hỏi, giọng không một chút thổ âm Irland - Tôi và ông anh cô cho rằng một vài tên da đỏ biết hô “Io-ho-chi!” hiện không ở xa Xuoni lắm đâu. Chúng tôi nói có cơ sở đấy nhé.

- Miss Rendolf? - Virginia bật cười. - Ông học được ở đâu cái lối lễ nghĩa ấy thế, mister Gallaher? Ngày trước ông vẫn gọi tôi là Virginia, thậm chí còn gọi là “bé Jhinni” khiến tôi bực mình nữa cơ mà, nhớ không mister Gallaher? Hẳn ở đồn biên phòng quen gọi miss này miss nọ rồi chắc? Xin quí ông giải thích dùm cái vụ “lên ngôi” đó, bằng không sẽ không có gì nhét vào bụng đâu!

Gallaher làm quen với mẹ và em gái tôi đã lâu, từ dạo hai người đi du lịch miền Bắc. Cậu ta chơi thân với Virginia, và họ gọi nhau bằng tên riêng. Do đó Virginia mới cho lối xưng hô “Miss Rendolf” là quá trịnh trọng, xã giao.

Có một hồi tôi đã tưởng Gallaher yêu Virginia, nhưng về sau tôi nghĩ là không phải. Nhìn cư xử bên ngoài, tôi không thấy có vẻ gì là họ yêu nhau. Họ chơi thân đúng như những bạn bè thân thiết, không thể nói là có chuyện yêu đương trong đó. Họ thường tán gẫu về đủ thứ chuyện vớ vẩn, cười đùa thoải mái, đọc sách, rồi châm chọc, đặt những biệt hiệu tức cười cho nhau. Rất ít khi gặp nhau mà họ tỏ ra nghiêm chỉnh. Tất cả những biểu hiện đó khác xa với quan niệm của tôi về tình yêu. Nếu tôi yêu, chắc chắn tôi xử sự khác hẳn.

“Tình yêu, - tôi nghĩ, - không bộc lộ ra như thế. Nếu em tôi có yêu, thì không phải yêu Gallaher. Không, anh chàng không phải người lọt vào mắt xanh cô bé! Những trò đùa của họ chỉ là tình bạn. Họ thân thiết với nhau, nhưng không có chút gì đúng nghĩa là yêu.”

Chút ngờ ngợ mù mờ đã làm Gallaher buồn bã. Nhưng cậu ta buồn không phải vì ghen, mà buồn với tư cách một người bạn chí cốt, rất cảm thông với tôi...

- Nào, mau lên chứ! - Virginia giục, tay cầm roi ngựa quất đám lá nho. - Anh nói đùa hay nói nghiêm chỉnh, hả? Nào, nói đi, đừng có úp úp mở mở, nếu không xin thề là các anh sẽ phải nhịn đấy. Em sẽ xuống bếp và tự tay cất hết đồ ăn chứ không dọa chơi đâu.

Lối ăn nói và những lời dọa dẫm buồn cười của Virginia làm Gallaher bật cười, tuy tâm trạng cậu ta đang ủ dột. Nhưng tiếng cười không thoải mái và vui vẻ như thường lệ. Tôi cũng bất giác mỉm cười. Có lẽ bây giờ chưa nên nói toạc những bực bội của mình, vì thế tôi làu bàu mấy câu, tạm coi như một lời giải thích:

- Đúng thế, Virginia à. Bọn anh mệt và đói quá chừng, làm sao vui nổi. Em xem, đường thì xa mà nắng như thiêu như đốt! Từ lúc ra khỏi đồn có được miếng nào vào bụng đâu. Còn bữa sáng thì chả lấy gì làm linh đình cho lắm: ít ngô bung, một miếng thịt và một ly cà phê loãng. Ôi Virginia, anh thèm món thịt gà và bánh ngọt của bà đầu bếp Sheba quá! Em làm ơn cho bọn anh đi ăn thôi. Rồi em sẽ thấy bọn anh khác hẳn, bọn anh sẽ vui như hai chú thỏ con cho mà xem.

Hài lòng (hoặc cũng có thể chỉ làm bộ hài lòng) với lời giải thích đó, Virginia cười vui vẻ, quay vào nhà thay đồ chuẩn bị đi ăn. Tôi và Gallaher cũng về phòng.

Trong và sau bữa ăn tôi đều rất cố gắng tỏ ra vui vẻ. Gallaher cũng vậy. Có thể là chúng tôi đã làm mẹ yên tâm, nhưng Virginia không mắc lừa. Tôi thấy rõ cô bé vẫn nghi ngờ tôi và Gallaher, cô tin chắc chúng tôi có điều gì đó giấu giếm cô. Và để chọc giận, cô phụng phịu, nói chuyện bằng một giọng dấm dẳn, hờn dỗi.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »