Suốt ngày hôm đó và cả hôm sau tôi, Gallaher và Virginia vẫn giữ thái độ lịch thiệp nhạt nhẽo như thế. Tôi không nói gì với Gallaher, kệ cậu ta muốn phỏng đoán thế nào tùy ý. Gallaher là một chàng trai rất hay, cậu ta không tỏ ý muốn chia sẻ những lo ngại của tôi. Về phần mình, tôi sẽ tâm sự hết mọi chuyện với Gallaher, hỏi ý kiến cậu ấy, nhưng phải chờ Virginia tự thú nhận trước đã.
Tôi chờ dịp thuận tiện để yêu cầu cô em giải thích. Đã đôi lúc chỉ có hai anh em với nhau, tôi định hỏi song lại không dám hỏi. Tuy nhiên, với tư cách một người anh và là người đàn ông duy nhất trong nhà, tôi có nghĩa vụ bảo vệ danh dự gia đình.
Tạm thời tôi chưa làm việc đó - thực chất là thực hiện nghĩa vụ thay cha, - một phần vì tế nhị, phần khác là do chính tôi cũng sợ biết sự thật đáng sợ kia. Tôi quá biết giữa em tôi và thủ lĩnh da đỏ có một quan hệ đặc biệt, họ có những hò hẹn bí mật và gặp nhau không phải ít lần. Nhưng tất cả những chuyện đó sẽ đi đến đâu? Em gái đáng thương của tôi có thể giữ mình đến mức nào? Đó chính là những câu hỏi đáng nguyền rủa mà tôi sợ phải nghe lời giải đáp.
Tôi hy vọng Virginia sẽ nói hết sự thật, nếu tôi nài nỉ cô. Tính cô rất cao ngạo, ép buộc sẽ không được việc gì, cô sẽ ương ngạnh chống lại. Nói chung em gái tôi ít chịu ảnh hưởng của bố, phần lớn cô kế thừa ở mẹ, cả hình thức lẫn tính tình. Cô bé thuộc loại người chưa một lần bị gò bó vào khuôn khổ cứng rắn, lớn lên với niềm tin tuyệt đối rằng trên đời không còn ai hơn họ. Vì thế cô rất tự do, không lệ thuộc vào ai, giống như đa số đàn bà Mỹ. Bố mẹ, người đỡ đầu và ngay cả các ông thầy dạy đều không bảo được Virginia, từ bé cô đã quen coi mình như bà chúa trên ngai vàng.
Virginia không chịu lệ thuộc còn do một khía cạnh khác. Cô có tài sản riêng do bố tôi di chúc lại. Chính vì vậy Virginia lại càng thêm khó bảo.
Lúc sinh thời, với tấm lòng người cha hiền hậu, bố tôi chia đều tài sản cho hai anh em tôi. Vì thế Virginia cũng giàu có như tôi. Tất nhiên, bố tôi dành một phần gia tài cho mẹ, nhưng phần lớn di sản – cả đồn điền rộng lớn - Người để lại cho tôi và em gái. Được di hưởng một gia tài giàu có, Virginia chỉ nghe lời mẹ hay anh trai trong chừng mực tình thân nhất định.
Tôi dừng lại ở chỗ này tỉ mỉ như thế là để giải thích vì sao vấn đề yêu cầu Virginia nói rõ sự thật lại là một vấn đề phức tạp và tế nhị. Thật lạ lùng, tôi e sợ sự thật, song lại rất muốn em gái mình yêu và lấy Oskeola. Tôi say mê nàng tiên da đỏ, điều đó không có gì xấu xa, và tôi biết dư luận sẽ không chê bai gì nếu tôi lấy nàng. Tiền lệ xưa nay không thiếu. Chẳng hạn như John Rolf* ngày xưa đã lấy một thiếu nữ da đỏ, da sẫm hơn, nhan sắc và văn hóa thua xa Maiuymi của tôi. Sau ông hàng trăm người đàn ông khác đã lấy vợ da đỏ, nhưng vẫn giữ được địa vị trong xã hội, vẫn được kính trọng như thường. Vậy tại sao tôi lại không được làm như thế? Nói đúng ra, tôi không hề nghĩ đến điều đó - được hay không. Tôi cho rằng quan hệ giữa tôi và cô gái da đỏ hoàn toàn phù hợp với mọi qui tắc, chuẩn mực tốt dẹp.
Xem chú thích trang 1.
Nhưng nếu người yêu tôi có một chút huyết thống châu Phi thì lại là chuyện khác. Khi đó tôi dễ dàng bị xã hội lên án, bởi lẽ ở Mỹ người ta rẻ rúng, khỉnh thị con người vì chủng tộc nhiều hơn màu da. Đàn ông da trắng có thể lấy vợ da dỏ, nàng dâu có thể dễ dàng chấp nhận trong xã hội da trắng, và nếu cô gái có nhan sắc hấp dẫn thì thậm chí có thể còn vươn lên vị trí cao.
Tuy biết tất cả những điều đó, nhưng tôi vẫn cứ là nô lệ của một định kiến quái gở: nếu việc hòa huyết diễn ra theo một hướng khác, tức là nếu phụ nữ da trắng lấy người da đỏ, thì hôn nhân sẽ là một điều sỉ nhục. Bạn bè cô gái sẽ coi đó là hôn nhân bất hạnh, là suy đồi, hạ cấp. Thêm nữa, nếu vị hôn thê da trắng đó thuộc giới thượng lưu, thì hỡi ôi, hãy tự trách lấy mình!
Nếu Virginia yêu chàng trai da đỏ, thì cô ấy là một người đàn bà nạ giòng, suy đồi mạt hạng! Điều đó là chân lý, bất luận người cô yêu có địa vị sang hèn trong cộng đồng da đỏ, có phẩm cách và can đảm đến đâu, dù người đó là Oskeola cũng vậy!