Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 507 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NÓI CHUYỆN THẲNG THẮN

Khổ sở vì không biết rõ ràng, tôi quyết định sẽ nói chuyện với Virginia khi gặp cô một mình.

Và dịp thuận tiện đã đến. Tôi gặp em gái ngoài bãi cỏ ven hồ, trông cô vui vẻ khác thường.

“Hỡi ôi! - Tôi nghĩ bụng. - Lại còn cười nữa! Để rồi xem có chảy nước mắt ngay bây giờ không!”

- Virginia!

Virginia đang nói gì đó với lũ cá vàng, không nghe tôi gọi. Cũng có thể cô giả đò không nghe.

- Virginia! - Tôi gọi to hơn.

- Sao, chuyện gì thế? - Virginia hỏi khô khan, không thèm nhìn lên.

- Này Virginia, dẹp chơi đi! Anh có chuyện phải nói với em.

- Ra thế! Tức là “phải” đấy! Mấy bữa nay thấy anh ít nói quá, đến mức em phải đặc biệt biết ơn tính nhã nhặn của anh. Sao, không có anh bạn đi cùng à? Giá có và cùng trở nên mau miệng như anh thì hay quá nhỉ! Em nghĩ là cả hai chán đóng vai anh em sinh đôi không biết nói rồi. Mà không sao, nếu thích anh cứ tiếp tục vở kịch câm của mình, chả ảnh hưởng gì tới em cả! Thật đấy! - Nói rồi Virginia cất tiếng hát:

Người Mỹ có tàu, người Mỹ ra khơi

Ta lướt sóng lao vào trận chiến

Và lũ giặc kinh hoàng nhìn những vì sao biển

Lấp lánh trên kỳ hạm sóng nhồi...

Virginia quay sang gọi con hươu dama đứng gần đó.

- Nào lại đây, dama cưng! Chớ lại gần bờ nước mà té xuống đấy nhé. Nghe không cưng?

- Virginia, anh bảo em dẹp những trò đùa ấy đi! Anh cần nói với em một chuyện quan trọng.

- Việc quan trọng? Bộ anh tính lấy vợ hả? Không, có vẻ không phải thế. Cái mặt anh quàu quạu, nhăn nhăn là... Hệt như sắp bị treo cổ ấy... Ha-ha-ha!

- Này em gái, anh nói chuyện nghiêm chỉnh đấy.

- Tất nhiên, nghiêm chỉnh! Em tin mà, anh Jorge!

- Virginia, anh có một việc quan trọng, rất quan trọng! Anh định nói ngay từ hôm về cơ.

- Việc gì thế nhỉ? Mà anh thiếu gì lúc nói, em có trốn anh đâu?

- Không... không... Nhưng vấn đề là...

- Nào, anh báo cáo đi, anh trai. Bây giờ là dịp tốt cho anh đấy. Nhìn mặt anh em đoán anh muốn nhờ em việc gì đó. Nếu đúng, em cho phép anh trình bày tự nhiên.

- Không, không phải, Virginia! Vấn đề anh định nói là...

- Thì báo cáo đi, vấn đề gì nào!

Tôi chán ngấy kiểu cù cưa đùa cợt của cô em, thậm chí phát bực lên, và quyết định choảng ngay một từ khả dĩ bắt Virginia phải nói chuyện nghiêm túc:

- Oskeola!

Tôi chắc mẩm cô bé sẽ biến sắc hoặc đỏ mặt, hoặc tái nhợt, nhưng lầm. Thực ngạc nhiên biết bao, nét mặt, ánh mắt, thái độ em gái vẫn không có gì thay đổi, không một chút lúng túng, sợ hãi! Virginia trả lời ngay, không lưỡng lự:

- Cái gì? Chàng thủ lĩnh da đỏ ấy à? Pauell, bạn hồi nhỏ của chúng ta phải không? Anh muốn nói tới anh ấy? Ồ, đề tài hấp dẫn nhất đối với em. Em sẵn sàng nói cả ngày về chàng trai can đảm ấy.

Tôi kinh ngạc tới mức không biết làm sao nữa!

- Sao, anh định kể cho em về chàng trai ấy phải không, anh Jorge? - Virginia bình thản nhìn tôi - Hy vọng là anh ấy không gặp chuyện rủi ro chứ?

- Không có gì. Nhưng có chuyện với một người còn gần gũi, thân thương với anh hơn chàng trai đó.

- Em chẳng hiểu anh nói gì, Jorge.

- Rồi em sẽ hiểu ngay thôi. Anh hỏi em câu này, và yêu cầu em trả lời nghiêm chỉnh, thẳng thắn. Như thế mới chứng tỏ là em biết trân trọng tình cảm của anh.

- Vậy xin mời ông Jorge cứ hỏi, chớ rào đón vòng vo! Em cho rằng em có thế nói thẳng sự thật, không cần phải dọa dẫm.

- Thế thì hãy nói thực nhé, Virginia. Em thú nhận đi, em có yêu Pauell - Oskeola không?

Đáp lại, Virginia cười khanh khách.

- Virginia, câu hỏi không có gì buồn cười cả.

- Nhưng là một trò đùa... Tiếu lâm quá. Ha-ha-ha!

- Anh không đùa. Trả lời đi.

- Không ai trả lời câu hỏi vô lý ấy!

- Không vô lý đâu, Virginia. Anh có căn cứ...

- Căn cứ nào nữa thế?

- Nhưng em sẽ không chối cãi chuyện giữa hai người chứ? Em không thể chối nổi là đã hò hẹn với anh ta trong rừng, đúng không? Em hãy suy nghĩ trước khi trả lời, vì anh có chứng cứ hẳn hoi. Bọn anh gặp chàng trai da đỏ khi anh ta trở về bên kia. Tất nhiên anh ấy cố tránh mặt, nhưng bọn anh đã phát hiện dấu chân con poni bên cạnh dấu chân ngựa của anh ta. Hai người đã gặp nhau, rõ quá còn gì!

- Ha-ha-ha! Các anh đúng là những thám tử rành nghề quá cỡ! Các anh đáng được liệt vào những phát hiện vô giá cho quân đội thời chiến, và chẳng mấy nữa, xin cam đoan với anh như vậy, các anh sẽ được bổ nhiệm làm trinh sát chủ công! Ha-ha-ha! Té ra bí mật ghê gớm của các anh lại ở chỗ đó! Bây giờ mới biết vì sao các anh cứ rầu rầu rĩ rĩ, chào hỏi theo mốt cổ lỗ quá. Thế mà em cứ thắc mắc mãi! Tóm lại, các anh lo cho danh dự của em chứ gì? Chà, quan tâm tới chuyện đó của cô em đấy! Em phải hết sức cảm ơn số phận đã ưu ái dành cho em hai chàng hiệp sĩ cao thượng biết nhường nào!

Vương quốc Anh có khu vườn thiên sắc

Do hung thần Rồng Đức Hạnh tuần canh

Nhưng đôi khi Rồng nằm ngáy ngon lành

Bỏ mặc tất, cổng vườn không ai gác...

Thôi được, không có Rồng Đức Hạnh coi dùm đức hạnh, thì em cũng hài lòng với hai con rồng nhỏ là anh với anh bạn của anh vậy. Ha-ha-ha!

- Virginia, em làm anh không chịu nổi nữa rồi đấy! Đó không phải câu trả lời. Em có gặp gỡ với Oskeola không?

- Chà, lẩn tránh nhà thám tử siêu việt này khó quá. Có, có gặp.

- Để làm gì? Hò hẹn yêu đương?

- Câu hỏi thật ngang ngược! Em không trả lời.

- Virginia, anh năn nỉ em đấy.

- Thế không lẽ người ta gặp nhau là để mọi người kết án cứ như họ hò hẹn yêu đương chắc? Bọn em gặp nhau tình cờ không được à? Hay chẳng lẽ không bao giờ em có một việc liên quan tới thủ lĩnh da đỏ? Anh không biết hết những điều bí mật của em đâu, và đừng hòng anh biết...

- Đây không phải gặp gỡ tình cờ, mà là hò hẹn yêu đương! Em không có việc gì liên quan tới anh ta hết.

- Anh nghĩ thế là một việc hoàn toàn tự nhiên, vì chính anh còn mải ca bản song tấu tình yêu của anh mà lại! Này anh Jorge, anh gặp người yêu, nàng Maiuymi kiều diễm, lâu chưa? Đó, đó, thú nhận đi, ông anh yêu quí của em!

Tôi giật bắn người như bị ong châm. Làm sao cô ấy biết chuyện nhỉ? Hay Virginia chỉ hỏi hú họa, vô tình nói trúng? Tôi bối rối, nhất thời không biết đáp làm sao. Nhưng rồi tôi gặng hỏi lại Virginia, cương quyết hơn trước:

- Anh cần phải biết! Anh nhất định phải biết! Anh bắt em phải nói!

- Bắt nói? Hay đấy nhỉ! Nhưng đừng hòng em nói! Ban nãy, lúc anh năn nỉ, em thấy tội nghiệp quá nên đã định kể nốt rồi đấy. Nhưng anh bắt em ấy hả? Em không trả lời đâu, em sẽ chứng minh ngay cho anh thấy. Em về đây, và sẽ ở lì trong phòng. Thế là anh sẽ không có dịp gặp em nữa, cả hôm nay, cả ngày mai, cho đến chừng nào anh nghĩ lại hẵng hay. Tạm biệt anh Jorge! Hay là hẹn gặp lại cũng thế, nhưng chỉ với điều kiện anh xử sự như một người đàn ông đàng hoàng.

Virginia quay đi, vui vẻ hát:

Người Mỹ có tàu, người Mỹ ra khơi

Ta lướt sóng lao vào trận chiến

Và lũ giặc kinh hoàng nhìn những vì sao biển

Lấp lánh trên kỳ hạm sóng nhồi...

Tôi đứng lại, thất vọng, buồn chán, bực mình. Và rất hoang mang, không biết phải làm gì tiếp theo.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »