Hy Vọng

Lượt đọc: 321 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần V
ngày đầu tiên cuối cùng

Tháng trời họ chung sống trong ngôi nhà Hy Vọng là tháng trời hạnh phúc nhất trong cuộc đời của cả Lila lẫn Aleksei.

Lần đầu tiên Lila cảm nhận mình được yêu, được người đàn ông luôn luôn là định mệnh của mình chăm sóc vô điều kiện và cực kỳ chu đáo. Nàng ngủ trong vòng tay của chàng, an toàn và bình yên, lúc thức dậy nàng ôm chặt lấy chàng để lại bắt đầu một ngày mới với nụ cười nở trên môi, ngày tiếp theo của cuộc sống chăn gối của họ.

Lần đầu tiên Aleksei được yêu Lila của mình một cách đàng hoàng, vuốt ve, trìu mến nàng, chính tay anh nấu cho nàng ăn, ôm cho nàng ngủ, ở bên nàng cả ngày lẫn đêm, như anh đã từng ao ước.

Họ nấu bữa trưa, họ mang bữa sáng vào tận giường ngủ, họ ăn bữa tối ngoài ban công… Lila không còn xanh xao vàng vọt, có da có thịt hơn, vì rốt cuộc nàng bắt đầu ăn được, ngủ được và hết sợ hãi. Nàng nghĩ bụng, đời mình sắp tàn, nàng bị bệnh hiểm nghèo, nói thẳng là nàng đang chết dần chết mòn, nàng đang dần xa chính mình, cho nên nàng muốn tận hưởng niềm vui trong từng phút từng giây mà hai người còn có được.

Suốt cả ngày họ ở bên nhau. Họ tỉ tê trò chuyện với nhau, chuyện để nói thì họ chẳng thiếu gì: từ những kỷ niệm thời thơ ấu, đến những chuyện xảy ra trong mấy tháng vừa rồi, thỉnh thoảng họ đọc sách, mỗi người chìm đắm trong trang sách của mình. Lila dọn dẹp nhà cửa. Aleksei bổ củi cho lò sưởi… Đó là những công việc thường nhật của hai sinh linh sống chung một mái nhà, những công việc làm vui lòng họ. Đêm xuống, chẳng những Aleksei ân ái với Lila mà còn ngưỡng mộ nàng, ngưỡng mộ cơ thể nàng. Mỗi nụ hôn, mỗi cái chạm tay, thậm chí mỗi cái nhìn là một sự ngưỡng mộ người đàn bà yêu dấu này. Lila xúc động đến trào nước mắt… Ngày trước họ ôm chầm lấy nhau là để thỏa mãn nỗi nhớ mong. Bây giờ họ cảm thấy sung sướng khi được gần bên nhau, khi được thuộc về nhau và thuộc về nơi họ chung sống. Họ có thể nằm ôm nhau hàng giờ đồng hồ liền, họ có thể suốt ngày chỉ ngắm nhìn nhau, hoặc chỉ quanh quẩn trong một căn phòng. Chỉ cần như vậy là họ hạnh phúc lắm rồi. Tối tối Aleksei thích ngồi bên lò sưởi rực hồng: đọc sách hoặc nghiền ngẫm trên máy vi tính các tài liệu huấn luyện cần cho công việc ở công ty mới, còn Lila chăm chỉ gõ bàn phím của chiếc laptop mới mua, nàng viết truyện ngắn, chả chừng cả tiểu thuyết nữa cũng nên. Những giờ đồng hồ như vậy, những giờ đồng hồ lặng im, ấm áp và bên nhau, là những giờ đồng hồ vô giá với cả chàng lẫn nàng.

Khi Lila đã nghỉ ngơi lại sức sau cuộc chạy trốn mà kết cục là vào nằm viện, họ bắt đầu đi dạo trong rừng, đi men theo suối, theo đường mòn, hoặc đi đường tắt. Thoạt tiên Aleksei làm người dẫn đường, chỉ vài hôm sau Lila đã am tỏ địa hình địa vật đến độ nàng có thể tự đi một mình. Lila phải học sống tự lập vì nàng cảm nhận phút chia ly đang treo lơ lửng trên đầu mình. Chàng không nhắc đến chuyện này, Nàng cũng không hỏi về chuyện này. Qua nét mặt của người đàn ông yêu thương, qua cái nhìn ra xa, cái nhìn đầy tiếc nuối, khi hai người ngồi ngoài ban công, cùng lặng im và cùng suy nghĩ, Lila có cảm giác, đã đến ngày Aleksei phải ra đi rồi. Nhưng nhất định anh sẽ trở về. Lila dám chắc điều này.

Dạo này Aleksei thường đi vào rừng và ở miết trong rừng hàng giờ đồng hồ liền.

– Anh phải luyện rèn chút đỉnh, - một buổi sớm mai Aleksei giải thích với Lila như vậy. Aleksei mặc trên người bộ đồ thể thao mỏng dính, cho dù ngoài trời đang ngự trị kiểu thời tiết điển hình của thời kỳ cuối tháng Hai đầu tháng Ba: lạnh, gió và mưa. - Em đừng ra ngoài. Có thể bị cảm lạnh đó.

– Anh sẽ bị cảm lạnh là cái chắc! - Lila cãi lại, dùng hai ngón tay bóp ống tay bộ đồ thể thao của Aleksei.

Aleksei cười.

– Chỉ một lúc sau là người anh sẽ nóng lên thôi mà.

Đúng vậy, lúc anh về ăn trưa thì người anh mồ hôi nhễ nhại.

Khi Aleksei vào nhà tắm thay quần áo. Lila rón rén bước theo sau. Ngực nàng bị nghẹt thở trong chốc lát - như vẫn vậy, mỗi khi nàng được chiêm ngưỡng cơ thể rắn chắc, thon thả, dẻo dai như thân báo và không chút mỡ màng của chàng. Lila cảm thấy nóng bừng dưới bẹn, điều Aleksei dễ nhận ra. Chàng quay mặt lại, vẫn trần truồng, ôm chặt nàng đến nỗi, qua lớp vải áo quần, nàng vẫn cảm nhận được hơi nóng của da thịt chàng, Aleksei hôn đắm đuối cho đến khi nàng khụyu xuống.

– Khoan đã anh, khoan đã anh! - nàng nói.

Aleksei nâng mặt Lila trong lòng bàn tay, nhìn xoáy thẳng vào mắt nàng, đọc câu hỏi và nỗi lo âu hiện hình trong đôi mắt ấy.

– Hai tuần nữa anh sẽ lên đường đi thực hiện hợp đồng, - Aleksei nói, trước khi Lila dám yêu cầu anh giải thích. - Anh phải luyện rèn chút đỉnh, cho nên buổi sáng mỗi ngày anh sẽ đi ra ngoài. Em sẽ không bực mình với anh chứ, Lila?

– Anh đi đâu vậy? - Lila dùng câu hỏi trả lời câu hỏi.

Aleksei đắn đo chốc lát, làm thế nào để báo tin này cho nàng một cách nhẹ nhàng nhất.

– Anh làm việc cho một công ty bảo vệ nổi tiếng. Anh hộ tống những đoàn xe chở viện trợ nhân đạo…

– Đến đâu hả anh? - Lila lại hỏi, nhưng bụng nàng lại không muốn biết điều này.

– Đến Irắc.

Lời vừa được nói ra là tên gọi của một nơi đang là địa ngục trên trái đất. Nơi đang diễn ra cuộc chiến tranh tàn khốc và đẫm máu. Aleksei thở dài, vì điều bí mật làm anh day dứt. Anh không muốn giữ kín bất cứ điều gì đối với Lila, nhưng anh cũng không muốn làm nàng đau khổ trước viễn cảnh chia ly.

– Đi có lâu không anh? - Lila hỏi tiếp, giọng lo lắng.

– Đi hai tháng em ạ. Thậm chí em chưa kịp nhận ra anh vắng nhà thì anh đã trở về rồi.

– Em nhận ra.

Aleksei ôm Lila, ghì chặt nàng.

– Lila ơi, thứ lỗi cho anh em nhé, anh không muốn để em ở lại, nhưng anh phải thực hiện hợp đồng đã ký, đơn giản là anh bị bó buộc. Em ơi, anh sẽ giữ trọn lời thề.

– Anh cũng đã từng thề rằng anh sẽ không bỏ mặc em.

– Anh không bỏ mặc em đâu! Anh đi làm, xong công việc là anh trở về thôi mà.

– Đó không phải là công việc bình thường. Ở đó đang có chiến tranh.

– Bọn anh làm việc dưới cờ Chữ thập Đỏ. Bọn anh không tham chiến. Chẳng có gì đe dọa bọn anh đâu.

– Thế thì em đi cùng với anh.

Aleksei phản ứng ngay lập tức.

– Em không có đi đâu cả, - Anh quát to bằng tông giọng chưa bao giờ anh nói với Lila.

Lila trố mắt ngỡ ngàng, rồi nàng đáp lại bằng nụ cười dịu dàng:

– Anh yêu của em ơi, đó là phái bộ Chữ thập Đỏ… Không có gì đe dọa chúng mình đâu…

Aleksei nắm chặt hai tay nàng. Anh vẫn khỏa thân, nhưng lúc này thân hình trần truồng này thay vì kích dục lại khơi dậy sự trân trọng.

– Lila, em ở lại đây và em sẽ chờ đợi anh.

– Em yêu anh và em muốn ở bên…

– Nếu em yêu anh, thì em hãy chứng minh tình yêu của em. Em ở lại để anh khỏi phải chết vì lo sợ cho em. Được không, Lila? - Trong giọng nói của chàng trai lại ngân lên tình cảm chân thành.

Lila lắc đầu không tin.

– Có khi như vậy lại hóa hay chăng? - Lila nói với chính mình. - Chết ở nơi có chiến tranh, chết dưới làn bom đạn, chết nhanh, thay vì quằn quại hàng tháng trời khi ung thư hủy hoại?

– Còn sống là còn hy vọng, - Aleksei nói nhỏ, ôm chặt Lila trong vòng tay mình.

Lila lắc đầu không tin và nàng chịu cho chàng ân ái.

Những tuần trước khi Aleksei lên đường biến thành những ngày, những ngày này bỗng nhiên biến thành những giờ.

Một buổi sáng sớm, tuyết và nắng, Aleksei chỉ còn gói ghém nốt một số đồ dùng cá nhân, - từ bàn chải đánh răng đến đồng phục, riêng giày anh sẽ lĩnh tại chỗ, ở trung tâm huấn luyện Blakwater khi anh đến Irắc - rồi lên xe buýt đi ra sân bay, nhưng trước đó anh phải chia tay với Lila.

– Em chỉ chở anh ra bến xe buýt thôi, được không em? Anh không muốn nhìn thấy em khóc lóc. Suốt hai tháng trời hình ảnh em trước mắt anh sẽ chỉ là hình ảnh môi em cười và mắt em không lệ trào - giọng của Aleksei vừa thiết tha vừa nhẹ nhàng, tuy nhiên Lila biết rằng Aleksei đang phải cưỡng lại nỗi buồn day dứt trong lòng. Aleksei không muốn rời bỏ ngôi nhà Hy Vọng và người đàn bà yêu thương của mình, giống như Lila không muốn cho anh ra đi, dù chỉ là hai tháng.

Dẫu vậy Lila gật đầu và nhắc lại:

– Em không khóc.

Họ đứng, ôm nhau một hồi lâu, cho đến khi thời gian giục dã.

Bây giờ đến lúc họ phải lên xe rồi.

Lần này Lila lái chiếc xe dã chiến, nàng đi qua rừng rồi ra bến xe. Xe buýt đang đợi tại bến.

– Không khóc, - Aleksei nói, hôn đôi môi run bần bật của người đàn bà.

– Anh nhớ về với em, - Lila nói, giọng nhát gừng.

– Em đã biết là nhất định anh sẽ trở về rồi còn gì.

Aleksei vuốt ve má nàng lần nữa, đóng cửa xe ô tô lại và… cuộc sống của Lila lại trở nên trống rỗng. Chiếc xe buýt chở Aleksei rời bến.

Lila nhìn vô định ra trước mặt một hồi lâu, sau đó ngồi ngay ngắn trở lại, nàng lái xe về nhà.

Không cởi áo khoác, giày cũng vậy, không sợ bùn đất làm bẩn nền nhà, sẽ quét dọn sau, Lila đi vào trong phòng, nơi có chiếc laptop để trên bàn làm việc của nàng, nàng đăng nhập tài khoản mật và nín thở, trang đang tải một cách từ từ. Rốt cuộc… có rồi! Và đây là lời xác nhận: “Quỹ Human for Human đợi bà Lila Lapska lúc 18 giờ ngày 25 tháng Ba tại sân bay Ankara. Tất cả các thỏa thuận vẫn nguyên hiệu lực. Chúc thượng lộ bình an và hẹn gặp tại địa điểm. Dave Richardson, điều phối viên”.

Lila muốn hôn màn hình laptop.

Cho đến tận lúc này Lila vẫn không tin là kế hoạch mật sẽ…

Có lẽ Aleksei sẽ giết chết Lila vì những gì nàng đã nghĩ ra và sắp bắt tay thực hiện, nhưng thây kệ! Miễn là nàng được ở bên chàng.

Hôm Aleksei nói về việc anh sẽ lên đường đi thực hiện hợp đồng đã ký, Lila đã thề với mình và với người yêu, mặc dầu với Aleksei nàng chỉ thề trong bụng, rằng nàng sẽ không để cho hai người phải chịu xa nhau. Trong internet Lila tìm thấy quỹ tổ chức giúp đỡ nhân đạo cho các nước có chiến tranh, trong đó có Irắc và nàng đã quyết định ủng hộ hai mươi ngàn đô la để mua thuốc chữa bệnh, thuốc tiêm chủng và sữa cho trẻ em Irắc, với điều kiện, người chỉ huy đoàn hộ tống sẽ là một người có tên là Aleksei Dragonow, người của công ty Blackwater.

Dave, người quản lý phái bộ của quỹ nhân đạo có trụ sở ở thủ đô Bát Đa, nhân danh cá nhân và những người dưới quyền nhiệt liệt hoan nghênh Lila và hứa rằng anh sẽ làm tất cả những gì có thể để lời yêu cầu của Lila được thực hiện. Human for Human thường sử dụng vệ sĩ của Blackwater, nhất là ở những vùng cực kỳ nguy hiểm, cho nên chẳng có khó khăn gì trong việc liên hệ với công ty này, nếu Aleksei Dragonow có đủ trình độ chuyên môn để chỉ huy đoàn hộ tống, ngoài ra anh ta cũng sẽ trực thuộc quỹ…

Hôm nay Lila đã nhận được tin mà nàng chờ đợi mấy ngày nay: tất cả đã sẵn sàng, mười ngày nữa đoàn xe chở hàng cứu trợ sẽ lên đường và họ sẽ đợi Lila ở Ankara, địa điểm tập trung.

Khoản tiền đã chuyển cho quỹ là tiền Lila bán chiếc xe Toyota và tiền thanh lý tài khoản của Karol. Lila biết Karol có rất nhiều tiền mặt giấu tại các nhà băng khác, cho nên cô nàng đã không ngần ngại lấy số tiền này, coi như khoản đền bù những năm tháng bị bạc đãi, bị bạo hành và bị tổn hao nước mắt.

Nhẽ ra Lila dùng khoản tiền này để khôi phục lại ngôi nhà Hy Vọng khi cơn ác mộng của nàng chấm dứt.

Giấc mơ của Lila trước lúc bỏ trốn đang càng ngày càng trở thành hiện thực. Càng ngày nàng càng trải nghiệm giấc mơ này và càng thấy sợ…

Những ngày tiếp theo là những ngày khẩn trương chuẩn bị cho chuyến đi. Quỹ đã gửi cho Lila danh mục những thứ nàng phải hoặc có thể mang theo, cũng như những thứ không được mang đến đất nước đang có chiến tranh này. Nàng cần phải lường trước là sẽ thường xuyên bị kiểm tra, khám xét, lắm khi rất thô bạo, làm người bị khám xấu hổ. Sẽ không ít lần hành lý của nàng bị lộn tùng phèo, quân lính, nhất là kẻ hung hãn, do tò mò hoặc tàn ác sẽ xé rách quần trong, thậm chí băng vệ sinh phụ nữ, để tìm cái gọi là ma túy. Lila phải hiểu rằng, tất cả những gì nàng muốn giấu đều sẽ bị phát hiện và nàng có thể bị ngồi tù chỉ vì một thứ gì đó không phạm luật, chẳng hạn những viên thuốc đau đầu có chất opioid…

Lila chuẩn bị hành lý theo đúng danh mục, lần đầu tiên nàng cảm thấy sợ. Nàng phải cân nhắc cẩn thận. Đây sẽ không phải là một chuyến du lịch lãng mạn với Aleksei trong vai hiệp sĩ cưỡi ngựa sắt. Đây là một cuộc hành trình qua những vùng do phiến quân kiểm soát, chúng được trang bị chẳng kém gì các vệ sĩ hộ vệ và chắc chắn rất ham bắn giết. Liệu trong trường hợp bị tấn công Aleksei có bảo vệ được Lila? Sự hiện diện của nàng liệu có gây ảnh hưởng xấu đến nhiệm vụ của Aleksei.

– Chưa được mấy chốc mà nhà ngươi đã lo ngại, - Lila nói, tự mắng mình.

Bằng động tác dứt khoát Lila đóng túi lại, nàng đi vào bếp ăn qua loa bữa tối. Phải ra đi từ lúc tinh mơ, cho nên nàng muốn đi ngủ sớm, nhưng khi nàng nằm trên chiếc giường trống trải, nơi hôm qua nàng còn chung chăn gối với Aleksei… Lila khóc, sự lo ngại biến mất, chỉ còn lại nỗi khát khao sao cho nhanh chóng được nhập bọn với người yêu của mình.

Lila với tay lấy viên thuốc ngủ khi biết rằng nàng sẽ không thể chợp mắt nổi và nửa giờ sau nàng rơi xuống vực đen của giấc ngủ.

Lila chiêm bao…

Nàng nằm ngửa, ngắm bầu trời xanh biếc trên đầu. Tĩnh lặng, ít ra cái đầu hoảng hốt của nàng cho cảm giác như vậy. Lúc nãy vẫn còn nghe tiếng “tằng tằng tằng” không ngớt của súng cạc bin, nhưng bây giờ âm thanh này như vang vọng từ mây mù dày đặc.

Mặt trời bò ra từ đằng sau dãy núi đá, thiêu đốt cơ thể nằm không nhúc nhích theo mệnh lệnh. Ngực nhức nhối theo từng nhịp thở càng lúc càng nông hơn và khó khăn hơn. Nàng bị sặc mỗi khi máu chảy ra khỏi miệng. Nàng đang hấp hối, hấp hối trong cô đơn.

Bỗng nhiên có người đứng ngay bên cạnh. Bóng đen trên nền mặt trời nom rất đáng sợ, sợ chết đi được. Hắn giương nòng súng cạc bin, từ từ nhằm vào giữa trán nạn nhân. Hắn đặt ngón tay lên cò súng và…

Tiếng thét:

– Không!!!

Còn sau đó là tiếng đùng.

Lila, người toát mồ hôi hột, vùng dậy. Nàng sờ hai cánh tay run bần bật. Nàng cảm nhận chăn gối mềm nhũn, lạnh tanh. Nàng khóc nức nở, vừa mừng lại vừa lo, nàng lại càng lo sợ trước nhiệm vụ đang chờ đợi nàng, nhưng nàng cũng quyết tâm làm tròn nhiệm vụ này. Kể cả phải hy sinh tính mạng.

Cuộc hành trình diễn ra suôn sẻ, không gặp trở ngại lớn. Từ Warszawa đi Ankara, Lila bay cùng chuyến với những vị khách du lịch đang háo hức đi nghỉ tại Thổ Nhĩ Kỳ. Ở Ba Lan đang là mùa đông, còn ở đó là mùa hè.

Phải tại sân bay Ankara, nơi Lila gặp Dave, người đã hướng dẫn nàng chuyển sang máy bay quân sự có sơn cờ hộ vệ, thì nàng mới cảm nhận, cuộc phiêu lưu, chứ không phải hai tháng nghỉ dưỡng ở trung tâm du lịch, thực sự bắt đầu.

Dave, một chàng thanh niên, người mới nhìn thoáng qua đã thấy rất hăng hái với sứ mệnh của mình, giới thiệu với Lila toán những người tình nguyện cùng bay với họ, còn khi cửa của chiếc máy bay vận tải cỡ lớn đóng lại thì họ cùng toán lính Mỹ, cũng được phái tới Irắc, thắt đai an toàn, sẵn sàng cho máy bay cất cánh. Dave nói với Lila, người nhập đoàn sau chót:

– Em thấy đó, chúng ta đang ngồi trên máy bay quân sự, cho nên em hãy chuẩn bị cho việc hạ cánh vừa mạnh vừa xóc. Nói thật, em sẽ có cảm giác như chúng ta bị bắn đi một cách bất ngờ - ở đây không có tiếp viên - máy bay lao thẳng và chạm mạnh xuống mặt đất, khiến đầu chúng ta bị hất tung lên. Như vậy đó. Tuyệt nhiên em không được tháo đai an toàn với bất kỳ lý do gì và cố gắng đừng thét lên. Đàn ông coi thường đàn bà về khoản này, đối với họ nỗi sợ đại loại như thế chẳng là cái đinh gì, em hiểu không?

Lila gật đầu. Nàng không có ý định thét lên khi máy bay hạ cánh, cũng như trong bất kỳ tình huống nào.

– Tại sân bay, nếu mọi chuyện thuận buồm xuôi gió, chỉ huy đội hộ tống, nghĩa là - chỗ này Dave nhìn Lila - Aleksei Dragonow của em sẽ đợi chúng ta. Lila này, có một yêu cầu, nói cách khác, là một lời nhắc nhở: hai bạn quen biết nhau - điều này không ảnh hưởng gì đến anh - không có nghĩa là em có quyền đặc biệt. Aleksei sẽ là chỉ huy của em trong suốt quá trình thực thi sứ mạng và em phải tuân lệnh anh ta. Nếu anh phát hiện thấy em làm sai lệnh hoặc Aleksei nuông chiều em, thì anh sẽ đề nghị thay chỉ huy, vì hành động của các bạn sẽ đe dọa sinh mạng của cả đội. Không có lý do gì để chúng ta là những kẻ tự giết mình. Mỗi chúng ta, ai cũng muốn khi trở về nhà thân mình vẫn còn lành lặn. Em hiểu điều đó không nào?

Lila lại gật đầu.

Đúng lúc này máy bay lao vút lên cao khiến dạ dày như tụt mạnh xuống gót chân. Lila nuốt nước bọt đánh ực, cố trấn tĩnh lại mình. Nàng liếc nhìn các hành khách. Mặt họ hoàn toàn tỉnh bơ, nhưng tỉnh bơ một cách khiên cưỡng, Lila nghĩ thầm trong bụng, họ cũng đang sợ như nàng. Chỉ những người lính Mỹ ngồi cùng chuyến bay là có sắc mặt xem ra họ đang nhớ nhà.

Đợi cho các động cơ ì ạch hoạt động đồng đều, khi máy bay đạt độ cao ổn định, Dave nói tiếp. Anh nói về những mối hiểm nguy đang chờ họ. Về những người dân thù nghịch không hề biết ơn về sự giúp đỡ, về những toán cướp có thể chiếm đoạt cả đoàn xe của quỹ, ít ra chúng có thể tìm cách làm như vậy, sự hiện diện của các vệ sĩ Blackwater chính là nhằm ngăn chặn những vụ cướp bóc như vậy, vân vân và vân vân… Lời kể của Dave càng lúc càng trở nên đáng sợ, nhưng khi Lila cảm thấy xót xa về những vụ cướp bóc hàng cứu trợ thì nàng bắt đầu nói về lòng quả cảm và sự hy sinh của những người tình nguyện, về tầm quan trọng của việc cứu trợ này, về những loại thuốc có thể cứu không chỉ một sinh mạng tại bệnh viện ở đâu đó, nơi hàng cứu trợ chưa bao giờ tới được, về những loại vắc xin mà nhờ chúng nhiều trẻ thơ sẽ không mắc bệnh và về những hộp sữa cứu hàng loạt trẻ em khỏi bị chết đói.

Tất thảy mọi thứ đó đã khiến Lila tin rằng, nàng đã hành động đúng vì hai, thậm chí vì ba lý do: thứ nhất, nàng làm được một việc tốt trước khi nhắm mắt xuôi tay, giúp đỡ những người dân bất hạnh mà đối với họ chiến tranh chỉ là đau khổ. Thứ hai, nàng đến được với Aleksei và họ sẽ không bị phí mất một ngày nào trong số những ngày còn lại của đời nàng, thứ ba…

Vừa mới (Có đúng là “vừa mới” hay không? Thời gian lao về phía trước như điên) bay vút lên cao, lúc này chiếc máy bay lại đang tụt xuống. Đúng như Dave đã báo trước cách đây hai giờ đồng hồ.

Người Lila lao về phía trước, còn dây an toàn lôi nàng về phía sau, mạnh đến nỗi Lila tức thở và chỉ nhờ có vậy nàng mới không thét lên. Mặt tái xanh tái mét, may nhờ bóng tối che lấp, nàng cầu Chúa cho nàng chóng chết, vì hạ cánh bất thần là hạ cánh bất thần chứ tại sao máy bay lại đang rơi xuống, nàng dám chắc như vậy.

Máy bay lấy thăng bằng bên trên đường băng, rồi chạm bánh xuống nền bê tông, khiến hành khách rú lên. Không chỉ một hành khách đã cắn phải lưỡi, không chỉ một hành khách đã răng cụng vào răng.

Lila ngồi im không nhúc nhích, không hề kêu một tiếng, cho đến khi máy bay dừng hẳn lại, cánh cửa máy bay mở ra, Dave, mặt tái xanh trong ánh đèn pha chiếu sáng vị trí máy bay đỗ, vỗ vai Lila ra chiều khen ngợi.

– Quả thực em là người đàn bà can cảm. Chúng ta đi thôi.

Họ bước theo sau toán lính được một viên sĩ quan đón ngay trên đường băng.

Mấy vệ sĩ mặc đồng phục màu đen thuộc đội hộ vệ đang đợi họ.

Người đứng trên cùng chăm chú nhìn những tình nguyện viên đang rời máy bay, bắt tay từng người, nói ngắn gọn, không cười:

– Tôi là Aleksei, chỉ huy đội hộ tống, xin chào đón các vị tại Irắc.

Nghe thấy giọng Aleksei, Lila vội vàng và rốt cuộc…

Anh đây rồi! Lila có Aleksei ngay trước mặt mình! Nàng có thể chạm, có thể ôm, có thể ghì chặt lấy chàng! Liệu có thể…?

Aleksei nhìn Lila với sự ngỡ ngàng và tức giận hiện lên trong đôi mắt xám, nhưng sự ngỡ ngàng này ngay lập tức nhường chỗ cho sự tức giận. Không hề có chuyện đón chào vồn vã và hai cánh tay vạm vỡ ôm chặt người đàn bà yêu thương, không hề có những lời nói thể hiện nỗi vui mừng thực sự khi nàng đến nơi này.

Lila đành phải bằng lòng với câu nói miễn cưỡng rít lên qua hàm răng:

– Như vậy là em đeo đuổi đến cùng.

Còn ngay sau đó:

– Em nhập vào đoàn đi.

Và giọng nói to hơn:

– Xin mời lên xe ô tô! Người phó của tôi sẽ chỉ chỗ cho từng vị.

Các tình nguyện viên được bố trí ngồi gọn ghẽ trên bốn chiếc xe Hummer bọc thép, riêng Lila ngồi cùng xe với Andrzej Karski, người trên đường đi đã nói rằng anh là bạn thân của Aleksei từ nhiều năm nay. Andrzej rất thích trò chuyện, anh sẵn sàng trả lời những câu hỏi của Lila về tình hình ở Irắc, nhưng lại không muốn nói về những mối hiểm nguy có thể đe dọa họ. Để không hù dọa tính mạng mình, - như chính anh giải thích.

– Chắc chắn em sẽ được bảo vệ chu đáo nhất. - Andrzej động viên Lila, nhưng nàng không hề sợ cho bản thân…

Họ về đến doanh trại trước lúc bình minh. Họ có hai giờ để nghỉ ngơi, sau đó có bốn giờ để xếp các thùng hàng lên xe, cuối cùng ăn nhanh bữa trưa, rồi rời căn cứ quân sự, đi chinh phục quãng đường dài để đến địa điểm đã định.

Andrzej dùng tay ra lệnh cho các tình nguyện viên dưới quyền, họ răm ráp tuân lệnh, như một đàn gà, họ bước theo sau anh, đi về phía dãy nhà. Lila cũng bước đi, đi được vài bước thì bàn tay của Aleksei tì mạnh lên vai nàng giữ nàng lại và những lời mạnh mẽ:

– Em đi theo anh.

Anh kéo nhẹ Lila đi về phía ngôi nhà nhỏ ngay bên cạnh, leo cầu thang lên tầng trên, đi dọc hành lang, nơi có hai cửa phòng, bước qua cửa thứ nhất, phía bên phải, họ vào căn phòng dành cho Aleksei.

Aleksei khóa trái cửa lại, một hồi lâu đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, quay lưng về phía Lila, khi nàng đã hoàn toàn thất vọng, chàng quay mặt lại, nắm lấy hai tay nàng, ghì chặt nàng vào người mình, vừa nhanh vừa mạnh, đến độ Lila không chút nghi ngờ rằng, chỗ của nàng là ở đây, ở bên chàng.

– Aleksei, em xin lỗi, - Lila thủ thỉ, cảm thấy thực sự khoan khoái trong lòng. - Đơn giản là em không thể sống thiếu anh.

Aleksei gật đầu.

– Anh biết làm sao bây giờ? Anh phải trao quyền chỉ huy và…

– Có lẽ hay hơn cả là anh hãy nói với mọi người rằng vợ của anh từ Ba Lan bay đến đây và sẽ lên đường cùng với anh? Đơn giản thế thôi? - Lila cười e lệ.

– Em đồng ý làm vợ anh hay sao? - Aleksei hỏi nghiêm túc.

– Khi nào em ly dị xong.

– Em không cần phải đợi tới khi li dị. Karol không còn sống nữa.

Lila chỉ rướn lông mày, nàng đã lường trước điều này từ cái đêm chồng nàng muốn chạy trốn ra nước ngoài. Anh ta đã đùa với lửa, đã quan hệ với maphia, anh ta đã lớn rồi. Biết mình làm gì.

– Bọn chúng đã khử anh ấy hay sao?

Aleksei gật đầu. Lila không muốn hỏi chi tiết. Mặc dầu bị khốn khổ vì chồng, mặc dầu bị miệt thị, bị bạc đãi, chịu đau đớn và sợ hãi, Lila cảm thấy buồn, vì cũng đã có những ngày đẹp đẽ…

– Chúng mình có thể làm lễ cưới ngay trong ngày hôm nay, anh làm được mà, anh sẽ kiếm một cha linh mục, nhưng nhìn sắc mặt em anh biết em muốn đợi thêm ít nữa.

Lila gật đầu.

Nàng chẳng thể đi lấy chồng khác ngay sau khi hay tin Karol đã thiệt mạng. Cho dù đó là lấy Aleksei. Đơn giản là nàng không thể.

– Em nằm xuống đi, cố gắng chợp mắt, - Aleksei nói. - Trước mắt chúng ta là một ngày vất vả. Mà chẳng phải chỉ một ngày. Anh sẽ phải động viên người của mình. Chúng ta càng chất hàng nhanh thì càng chóng lên đường.

Aleksei hôn Lila lần nữa, rồi bước ra ngoài.

Lila tắm táp, nàng đặt đầu vào gối, nàng đã ngủ, nàng lại yên tâm và lại an toàn, vì có chàng, Aleksei, ở gần.

Vài giờ sau đoàn hộ tống lên đường, bắt đầu cuộc hành trình sáu ngày.

Đi đầu là hai chiếc Ford màu đen, xe dã chiến bọc thép với một lái xe và bốn người của đội hộ vệ. Sau hai xe Ford là ba xe tải có hai tình nguyện viên. Hai chiếc xe Ford sau cùng kết thúc Đoàn xe. Bảy xe ô tô, bảy lái xe, hai mươi bốn vệ sĩ được trang bị đến tận răng. Và Lila, được phân công vào nhóm Andrzej Karski, người lái chiếc xe dã chiến thứ hai theo thứ tự. Aleksei đi chiếc xe áp chót.

Sau những giờ đầu tiên của cuộc hành trình, nóng không chịu nổi, mặc dầu máy điều hòa chạy hết công suất, và bụi nhỏ li ti, mắt thường không nhìn thấy, bắt đầu hành hạ cả đoàn, nhất là đám dân thường.

Nắng rát từ trời cao đổ xuống, nhiệt độ bên ngoài lên tới bốn mươi hai độ và mỗi lần dừng xe, nhiều lần đoàn xe phải dừng lại tại các trạm kiểm soát, là một lần sống dở chết dở. Dưới trời nắng chang chang cả đoàn đứng nhìn quân lính lục lọi xe ô tô, hành lý, hàng hóa mà chẳng dám làm gì, họ cầu mong có được chút bóng râm, trời chóng tối, nhanh chóng kết thúc việc lục soát, nói tóm lại “quỷ tha ma bắt bọn họ đi”. Cũng có khi chỉ sau mười lăm phút là chỉ huy đội tuần tiễu hoặc trạm kiểm soát cho phép đoàn xe tiếp tục cuộc hành trình.

Các vệ sĩ chịu đựng với sự bình thản của những người khắc kỷ. Họ đã kịp thích nghi với khí hậu và phong tục tập quán địa phương. Họ ngồi rải rác dưới bóng các xe ô tô, kéo mũ che mắt và thiếp ngủ. Khi nghe câu thần chú “lên đường!” là ngay lập tức họ vùng dậy, hoàn toàn tỉnh táo và sẵn sàng tiếp tục cuộc hành trình.

Chiều tối, khi họ đến một căn cứ quân sự chẳng khác gì căn cứ quân sự mà từ đó họ đã xuất phát, Aleksei động viên các tình nguyện viên rằng, ngày mai họ sẽ đi vào vùng đất không thuộc về ai cả và sẽ không còn các trạm kiểm soát. Anh ra lệnh cho cả đoàn đêm nay ngủ thật ngon, mặc dầu anh chẳng cần phải nhắc nhở như vậy, sáng sớm phải mặc ấm, vì ban đêm nhiệt độ hạ thấp, chỉ còn là vài độ. Dưới sự điều hành của phó chỉ huy, người cái gì cũng biết, họ tản mác về các lán trại, còn Aleksei cầm tay Lila nói thầm vào tai: “Lại đây anh cho xem cái này”, rồi hai người đi về phía ngược hướng với cả đoàn.

Đi qua mê cung hàng rào dây thép gai và một loạt cổng bê tông, họ tới cửa ra ngoài căn cứ, Aleksei nói gì đó với người lính gác, sau đó họ bước ra ngoài.

– Ở chỗ này an toàn hả anh? - Lila hỏi, quan sát chung quanh với vẻ mặt thiếu tự tin.

Căn cứ nằm cách xa thành phố, trên một bình nguyên mà bao quanh là những dãy núi ở tít chân trời. Lúc này, khi nắng chiều sắp tắt, những dãy núi này hóa màu tím than.

– Lực lượng An Kê-đa bỏ qua tỉnh này và vài tỉnh khác chung quanh, cho nên có thể nói ở đây an toàn, nhưng cũng có vài lần đội hộ tống đã bị nóng ở đây.

“Nóng” đối với phụ nữ thường có nghĩa là nắng rát ban ngày, nhưng Aleksei không muốn giải thích rằng, chỉ mới cách đây không lâu căn cứ này đã bị tấn công bằng súng cối. Năm quả đạn cối đã giết chết ba người, trên chục người bị thương. Như đang có chiến tranh…

– Em ngồi xuống đây, - Aleksei trải áo khoác xuống đất.

Họ ngồi, họ ngắm quả cầu mặt trời to đùng và đỏ lựng đang từ từ lặn xuống phía sau những dãy núi ở đằng xa. Ngay sau đó, chính xác vài phút sau khi mặt trời lặn, ngày biến thành đêm và bầu trời lấp lánh hàng tỷ vì sao. Hàng tỷ vì sao đó nom cực sáng và cực gần, một cảnh tượng chưa bao giờ Lila nhìn thấy trong đời. Ngỡ ngàng và thích thú Lila há hốc miệng, đến nỗi Aleksei chẳng dám hôn.

– Tuyệt vời, - nàng thủ thỉ. - Chỉ nguyên cảnh này đã đáng giá cho ta lặn lội tới đây…

– Có đúng vậy không em? Lần nào cảnh này cũng mê hoặc anh, khi anh còn đủ sức để chiêm ngường.

Họ nằm bên nhau, ngắm những vì tinh tú lửng lơ ngay trên đầu. Một quầng sáng thiên thạch cắt ngang bầu trời. Họ nguyện cầu…

– Lila ơi, mai sẽ là một ngày nặng nề, - Aleksei nói nhỏ nhẹ, - Chúng ta sẽ phải đi qua đoạn đường nguy hiểm. - Anh không muốn nói thêm rằng, người ta gọi đoạn đường này là “đường chết”. - Anh muốn em phải biết rằng… - Aleksei ngừng nói. - Anh mừng là em đang ở bên anh, - Aleksei nói sau giây lát. - Và anh yêu em hơn bao giờ hết. Em hãy nhớ lấy điều này, Lila.

– Em cũng yêu anh, - Lila thì thầm, ôm chặt Aleksei. Những vì sao sáng không còn làm cho họ vui. Lời nói của Aleksei vang lên như lời vĩnh biệt.

Lúc bình minh Aleksei đánh thức các đội viên dưới quyền.

Các tình nguyện viên, những người cách đây chưa đầy mười hai giờ đã kêu trời vì nắng nóng, bây giờ đang run cầm cập vì giá lạnh, họ xoa tay cho đỡ rét. Áo khoác ấm có mũ trùm đầu - thứ có ghi trong danh mục đồ dùng cá nhân mang theo, khi ở Ba Lan cho là chuyện phi lí, còn ở đây, sau khi xuống máy bay gặp trời nóng như rang, đã là đề tài cho những chuyện khôi hài - hóa ra bây giờ là quà của Chúa để rồi hai giờ đồng hồ nữa lại đem quẳng vào va li. Vì nắng rát lại đổ xuống từ trời cao.

– Dân ở đây họ sống thế nào nhỉ, - Lila lấy làm ngạc nhiên khi nàng ngắm nhìn những ngôi nhà tường đất thô sơ lướt qua bên ngoài cửa xe. - Ban đêm thì giá lạnh, còn ban ngày thì nắng nóng. Ai mà chịu nổi?

– “Con người có thể thích nghi với mọi thứ”, một tử tù đã nói như vậy trước khi hắn ta bước lên giá treo cổ - Andrzej Karski, lái chiếc xe Ford, người vốn thích khôi hài, nói. - Trước mặt chúng ta là trạm gác cuối cùng, còn sau đó… tự do kiểu Mỹ. Chắc chắn Aleksei sẽ cho chúng ta thoải mái đổi chỗ. Lila, em sẽ nhớ anh, đúng không? - Andrzej láu cá cười.

– Em sẽ luôn luôn nhớ anh. Nhưng tuyệt nhiên anh không được mách chuyện này với Aleksei.

Tán gẫu với nhau, chẳng mấy chốc họ đã tới gần một trại lính, trại to nhất trong số những trại họ đã dừng lại nghỉ đêm.

Như thường lệ họ đi qua cổng xây như chiến lũy, Aleksei trình giấy tờ của đoàn xe cứu trợ, ngay lập tức lính gác lao vào kiểm tra hàng hóa, còn các tình nguyện viên muốn đi loanh quanh trong trại để có được những phút giây gần gũi dân thường - thậm chí ở đây có cả cửa hàng bách hóa cỡ nhỏ và rạp chiếu phim. Chỉ huy không cho phép họ làm như vậy, anh xua cả đoàn vào nhà ăn.

Cả đoàn ngồi vào mấy bàn ăn, họ gọi cola với nước đá, ăn vội bữa trưa, sau đó Aleksei thông báo chặng đường tiếp theo:

– Chúng ta sắp đi vào vùng địch kiểm soát. - Những lời nói này, những lời nói nhằm nhắc nhở các tình nguyện viên là dân thường, không hề khiến họ bận tâm. Đối với ba người Anh, một người Hà Lan, một người Séc và một người Thụy Điển - đoàn của quỹ cứu trợ có thành phần quốc tế như vậy - thì suốt từ đầu đến giờ họ luôn luôn ở trên lãnh thổ của người Irắc lạc hậu. Lạc hậu nhiều hoặc ít… - Kể từ giờ phút này người của tôi sẽ lái các xe tải.

– Họ lái giỏi hơn chúng tôi hay sao? - tình nguyện viên người Thụy Điển, người có sắc mặt cho thấy, anh ta đang khổ sở nhất đoàn vì trời nắng nóng, vặc lại.

– Thứ nhất, đúng, họ lái giỏi hơn các anh, thứ hai, khi cần thì họ sẽ ăn đứt anh. - Aleksei thẳng thừng chặn họng anh chàng này. - Đây là nguyên tắc cơ bản trong trường hợp bị phục kích: không được dừng lại. Đoàn xe mà dừng lại thì chúng sẽ bắn chúng ta như bắn đàn vịt. Các anh phải cho xe tiếp tục chạy. Còn hơn thế: các anh phải tăng ga - lúc này Aleksei không nhìn vào các tình nguyện viên, những người đang lắng nghe anh nói với sự lo ngại càng lúc càng tăng, mà nhìn vào các vệ sĩ Blackwater, những người được nhắc nhở như vậy không phải lần đầu. Mỗi vệ sĩ đều đã phục vụ trong các đơn vị được quân sự hóa, mỗi vệ sĩ đều đã qua lớp huấn luyện tại đây, tại Irắc, và họ nhớ nhập tâm nguyên tắc: “Chạy đi hay là chết!”. Thậm chí một số người đã chứng kiến tận mắt chuyện này. - Nếu cần thì các anh phải ủi xe ô tô hỏng chắn trước mặt mà đi, khi cần phải rút lui thì các anh phải rút lui ngay lập tức. Rõ chưa?

– Rõ, - các vệ sĩ đội hộ vệ đáp lại.

– Có nghĩa là anh sẽ bỏ mặc chúng tôi? Trong cái ổ phục kích này? - chàng trai người Thụy Điển hỏi.

– Chúng tôi không bỏ mặc ai cả, - Aleksei trả lời. - Ai muốn thì có thể từ chối việc tiếp tục cuộc hành trình. Tùy các anh, mà không, tôi không nói về các anh, - Aleksei nói thêm, khi nhìn thấy những nụ cười tràn đầy lạc quan của những người dưới quyền. Cả đoàn cười ồ, nhưng ngay lập lức họ nghiêm túc trở lại. - Các tình nguyện viên có thể rút lui và đợi chúng tôi ở đây. Tại căn cứ này có rạp chiếu phim, bể bơi, thậm chí cả “công ty tìm bạn”, mặc dầu đây là nguồn tin chưa được khẳng định. - Lại cười ồ. - Chúng tôi sẽ ghé vào đón các vị khi chúng tôi trên đường về, - Aleksei kết thúc.

Không một ai xin rút lui cả. Kể cả anh chàng Thụy Điển nản lòng.

Họ uống cola trong im lặng, lảng tránh ánh mắt của đồng đội.

Ngay cả Lila cũng không nghĩ tới việc ở lại căn cứ.

Sự xuất hiện của viên hạ sĩ quan đeo băng trắng-đỏ trên cánh tay áo đã xua tan sự im lặng nặng nề. Viên hạ sĩ quan bắt tay Aleksei và Andrzej.

– Tình hình ngoài mặt trận thế nào? - Aleksei hỏi bằng tiếng Ba Lan.

– Yên tĩnh, lặng im, không có chuyện gì xảy ra cả, buồn, chán… - Radek Kowal, trung sĩ thuộc đơn vị Tia chớp đồn trú ở đây, trả lời.

– Cậu bảo buồn chán hả? - Aleksei mỉm cười. Có phải hôm qua thiếu chút nữa là các cậu toi mạng khi chiếc xe tải chở đầy chất nổ trotyl của quân bẩn thỉu tìm cách lao thẳng vào bãi điểm danh?

– Chúng tớ vẫn nguyên lành, lúc đó người Mỹ đã phong tỏa cổng vào. - Gã kia cười. - Họ vẫn tiếp tục phong tỏa cho đến tận hôm nay, cho nên họ sẽ không thả các cậu nhanh đâu. Về phần mình Blackwater của các cậu có trinh sát không tồi.

– Chẳng những không tồi, mà còn tinh nhuệ nhất. Mình nghe nói phiến quân đã trở nên rất khó chịu, nhất là ở mạn phía Nam căn cứ của các ông.

– “Khó chịu”? Đúng, có thể nói như vậy, - trong giọng nói của người lính sự khôi hài giằng co với sự nghiêm túc, còn các tình nguyện viên đang nghe cuộc trò chuyện này, lúc này nói bằng tiếng Anh, cho rằng, đây là cuộc trò chuyện của hai người bạn cho nên họ không để ý. Nhưng các vệ sĩ thì ngược lại.

– Cứ hai ngày một lần chúng tớ tuần tra con đường ưa thích của mình, - viên hạ sĩ quan nói, - nhưng cậu biết không, quân bẩn thỉu (người ta gọi phiến quân Irắc như vậy, rất mất cảm tình): nhanh nhẹn và quyết chiến. Cậu hãy cho công binh đi trước, các sếp của cậu phải thỏa thuận với chỉ huy trưởng và ít ra đoàn xe của cậu sẽ không bị bất ngờ đưới chân.

Trung úy Kowal gọi mìn hoặc chất nổ do địch gài đặt trên đường xe đi qua là “bất ngờ dưới chân”.

Aleksei gật đầu. Đường nào anh cũng phải xin được hỗ trợ. Hẻm núi mà đoàn xe của họ phải đi qua là nơi lý tưởng cho phục kích và nếu phiến quân Irắc nhanh chóng nhận ra đoàn xe chở viện trợ nhân đạo đã lên đường…

– Không có thời gian để trò chuyện dài dòng. - Aleksei đứng dậy, cùng Kowal đi gặp chỉ huy trưởng.

Mười lăm phút sau họ lên đường.

Chiếc xe bọc thép MRAP dẫn đầu đoàn xe, đây là loại xe bọc thép hạng nặng của công binh, đi tiếp theo là hai chiếc xe Ford của đội hộ vệ, ba chiếc xe tải chở hàng của quỹ cứu trợ và cuối cùng là hai xe Ford nữa của Blackwater. Cả đoàn, từ các tình nguyện viên đến các vệ sĩ đều cảm nhận sự nghiêm trọng của tình hình, tức là nỗi sợ bình thường của con người. Lila ngồi trong ca bin của chiếc xe tải đầu tiên do Andrzej lái. Ngồi giữa hai người là Dave vẻ mặt điềm tĩnh. Đã một lần Dave đi trên “đường chết” cho nên anh ta biết điều gì khả dĩ đang chờ đợi họ.

– Andrzej, nếu xảy ra chuyện gì thì cậu cứ cho xe tiếp tục chạy - thỉnh thoảng Dave lại nói, nói với chính mình nhiều hơn là với lái xe. - Cậu không được dừng lại.

– Yên tâm đi, - người lái xe đáp lại. - Sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu. Nếu tớ không rời chân ga từ đây cho đến căn cứ của đồng minh.

Đoàn xe lao vào đoạn đường nguy hiểm.

Họ đi qua những làng nghèo xơ xác, dùng thuật ngữ “làng” để chỉ vài ngôi nhà vách đất quả là nói quá. Đàn trẻ con gầy gò và bẩn thỉu miệng hò hét đuổi theo sau họ, theo đuôi chúng là những con chó còn gầy hơn. Lila không nhìn thấy bóng dáng một người phụ nữ nào. Hẳn là ở đây cũng có phụ nữ, nhưng chắc họ đã bỏ trốn khi đoàn xe đi qua. Hai bên đường chỉ thấy những người đàn ông Irắc mắt buồn, hoặc thờ ơ, nhìn theo đoàn xe.

Chỉ muốn thét lên: “Chúng tôi chở hàng cứu trợ cho các người đây! Vì các người mà chúng tôi phải liều mạng đây này!”, nhưng xem ra dân ở đây họ vô cảm.

Mặt trời đứng bóng, đã bốn giờ liền đoàn xe đi trên đường, nóng không chịu nổi, kể cả trong ca bin có máy điều hòa nhiệt độ, nhưng các vệ sĩ cũng như các tình nguyện viên không một phút lơ là.

Cách đây mấy giờ dãy núi còn thấp thoáng phía chân trời, lúc này dãy núi này đang xích lại gần từng cây số một, để rồi rốt cuộc sừng sững ngay trên đầu họ.

Lặng im cho đến tận bây giờ, máy bộ đàm sột soạt và Lila nghe thấy giọng nói đanh, mạnh của Aleksei:

– Chỉ huy đoàn xe đây. Báo cáo.

Các xe của vệ sĩ và các lái xe tải lần lượt trả lời.

Những ngọn núi đá trước mặt họ tản sang hai bên, miệng hẻm núi với vách đá thẳng đứng, cao phải đến mấy tầng, hiện ra.

– Nào, các anh các chị, khẩn trương lên. Cả đoàn tiến lên phía trước!

Xe bọc thép MRAP tăng ga. Đi theo sau là những chiếc xe còn lại, máy nổ kêu rầm trời.

Lila nắm chặt tay cầm, vì người bắt đầu chao đảo loạn xạ trong buồng lái, như gián bị nhốt trong lọ vậy.

Một hồi lâu không hề có chuyện gì xảy ra thì bỗng nhiên…

Một tiếng nổ vang trời làm rung chuyển vách núi và vọng lại. Chiếc xe đầu tiên tung lên trời rồi rơi xuống đất, xe bị lật. Đồng thời từ trên cao trận mưa đạn súng trường tưới xuống đoàn xe. Máy bộ đàm thét to.

– Đi tiếp! đi tiếp!

– Chúng tôi có người bị thương!

– Làm thế nào bây giờ. Đù mẹ?!

– Cứ đi, đù mẹ!

– Chiếc MRAP ngáng đường, chúng ta phải đẩy nó đi!

Và bất thình lình im bặt.

Cả đoàn nghe thấy giọng chỉ huy:

– Số hai, số ba ra phía ngoài, che chở chúng tôi. Số bốn lôi số một ra khỏi mặt đường, số bảy và số tám đợi trong tư thế sẵn sàng.

Các chàng trai vệ sĩ mặc đồng phục đen lao ra khỏi mấy chiếc xe đầu tiên. Nấp sau xe, họ bắn trả bằng những thứ vũ khí họ có trong tay.

Chiếc xe tải của Andrzej lướt ngang qua hai chiếc xe Ford của vệ sĩ, dừng lại sau chiếc xe MRAP bị lật.

– Phải lôi người bị thương ra đã, - một người nào đó thét to.

Andrzej gật đầu, nhưng không ra khỏi xe, không tắt máy nổ. Đi khom người dưới mưa đạn, hai chiến sĩ công binh khênh đồng đội bị thương nằm trong chiếc thùng.

Bỗng đạn kêu vèo vèo trên đầu họ. Tiếng nổ quăng họ xuống đất.

– RPG! Chúng có RPG! Hãy làm gì đó với MRAP!

RPG, súng phóng lựu đạn chống tăng, đã từng là nỗi sợ hãi của tất cả mọi đoàn xe. Lựu đạn chống tăng có thể phá hủy xe nhỏ và làm hư hỏng xe tải bọc thép. Chỉ còn biết hy vọng là phiến quân sẽ ngắm chệch mục tiêu… Một tên trong bọn chúng đứng dậy, ngắm…

– Bắn gục ngay tên phóng lựu đạn! Bắn gục ngay hắn!!!

Lại đạn bay vèo vèo và lại một tiếng nổ long trời lở đất át cả tiếng máy của những chiếc xe ô tô đang gầm rú.

– Trúng đạn rồi! Ford bị trúng đạn rồi! Cháy rồi.

– Tình nguyện viên bỏ chạy! Aleksei, giữ ngay họ lại!

– Kéo ngay chiếc Ford đi! Đù mẹ, còn chiếc MRAP, xử lý thế nào đây?!

– Chúng ta phải đi thôi?!

Một cảnh tượng cực kỳ hỗn loạn.

Khẩu lệnh xen lẫn tiếng chửi thề, tiếng súng cạc bin và tiếng máy nổ xe ô tô. Tất cả xe ô tô đã sẵn sàng lao về phía trước ngay khi đường thông.

Andrzej nhả côn khi người bị thương cuối cùng được đưa lên đuôi xe tải. Thậm chí anh không đợi người ta đậy nắp xe. Chiếc xe lao về phía trước, húc thẳng vào đuôi chiếc xe bị phá hủy, ủi xác xe sang bên đường. Rốt cuộc họ đã có thể đưa đoàn xe thoát ra khỏi ổ phục kích.

Bỗng Aleksei lao vào cửa xe phía bên phải.

– Andrzej, cậu đưa họ đi! Tớ phải giải quyết những người bị thương! Cậu đưa đoàn xe thoát khỏi nơi này! Đi ngay đi.

Anh đập tay vào cánh cửa tôn nóng bỏng, giục giã.

Người phó chỉ huy không cần nhắc lại mệnh lệnh. Anh nhấn chân ga hết cỡ.

Lila nhìn dáng Aleksei đang xa dần và… đó là phản xạ.

“Em không bỏ mặc anh!”, - một ý nghĩ vụt hiện trong đầu Lila khi nàng ấn tay cầm cửa xe và lao ra khỏi xe tải.

Lila ngã. Nàng đứng dậy. Cúi khom người nàng chạy ngược trở lại.

Lướt qua Lila - những chiếc xe ô tô lao như điên trong bụi mù và trong khói lửa không nhìn thấy người đàn bà đang chạy ngược hướng. Nàng không có ý định chặn đoàn xe lại.

Thở hổn hển Lila lao vào mấy chiếc xe còn lại. Một chiếc đã bị cháy tan tành, chiếc thứ hai đang đợi để vượt qua chiếc xe này. Aleksei cùng hai vệ sĩ đang khênh những người bị thương lên chiếc xe Ford.

– Em làm gì ở đây vậy hả?! - Aleksei quát dữ tợn khi nhìn thấy Lila. - Bọn anh không chờ em được đâu! Không còn chỗ! Quay lại ngay! Đồ khỉ gió… - Aleksei rút máy bộ đàm và thét to:

– Số sáu, lùi lại! Quay lại đón chúng tôi!

Máy bộ đàm tuôn ra một tràng những lời quát tháo và chửi đổng trước khi trả lời:

– Số sáu đây, tôi quay lại ngay.

Chẳng nói một lời nào Lila ôm chầm lấy hai chân người bất tỉnh. Nàng nhận ra đây là một trong những tình nguyện viên. Chàng trai người Séc. Aleksei ôm ngang nách người bị thương đưa anh ta vào chiếc Ford cuối cùng.

– Chuyển bánh!

Người lái xe nhìn người chỉ huy đứng bên ngoài xe, nhấn ga tuân lệnh.

– Còn em, theo anh! - Aleksei nắm tay người đàn bà, đẩy nàng đi trước mình.

Họ chạy về phía chiếc MRAP nằm chổng vó. Ấn Lila vào hõm nhỏ giữa xác xe bọc thép và vách đá, Aleksei giương nòng khẩu cạc bin anh lấy của người bị thương và bóp cò, bắn liên tục.

Lila nín thở. Chiếc xe Ford quay lại đã ở ngay bên họ.

Bỗng Aleksei thét lên, buông súng. Anh ngã khuỵu xuống. Nằm im chừng một hai giây, anh lại vớ khẩu súng, giương súng lên và bắn. Một dòng máu chảy trên ngực anh.

– Aleksei. - Lila thét lên, nàng đứng dậy, hai chân bủn rủn.

Người Aleksei chao đảo. Anh cố sờ tay vào vết thương. Khi tay anh sờ xuống chân thì Lila ôm chặt lấy anh.

Chiếc Ford đã đỗ ngay bên cạnh họ. Một người đẩy Lila vào sau xe. Hai người khác đặt người chỉ huy máu chảy đầm đìa nằm xuống sàn xe.

– Đủ tất cả chưa? - người lái xe quát, mắt nhìn chằm chằm vào con đường trước mặt. Khi nghe đáp “đủ tất cả”, anh ta hô lớn: - Đù mẹ, xa chạy cao bay khỏi nơi này đi thôi! - Và người lái xe cho xe chạy hết tốc lực.

Tiếng súng im bặt.

Chiếc xe chạy như điên trên con đường đầy ổ gà, đuổi theo đoàn xe ở phía trước.

Đâu đó trên trời cao vang vọng tiếng máy bay trực thăng - đó là người Mỹ phái chi viện tới, nhưng lúc này sự chi viện này không còn cần đối với những người bị đổ máu ở đây, dưới hẻm núi.

– Chúng tôi có người bị thương. Hãy phái tới đây máy bay trực thăng tải thương Medivac! - Andrzej, người tiếp nhận quyền chỉ huy, hô lớn. - Nhập đoàn! Chúng ta đi ra khỏi hẻm núi! - Đó là mệnh lệnh cho các xe tải và xe Ford còn lại.

Rốt cuộc họ đi tới vùng trống.

Xe vẫn còn chạy một lúc trên con đường toàn ổ voi ổ gà, rồi dừng lại. Các vệ sĩ lao ra khỏi xe, súng sẵn sàng trong tay, dìu những người không mặc đồng phục Blackwater và quân phục lính Mỹ ra khỏi xe.

Lila không rời khỏi chỗ. Giữ đầu Aleksei gối trên đùi mình, một tay nàng giữ chặt bông băng rịt vết thương chảy máu, tay kia vuốt ve mái tóc anh.

– Đừng chết, anh Aleksei, đừng chết, - Lila gọi nhỏ.

Aleksei giơ tay lên, cầm lấy cổ tay Lila.

– Lila ơi, - anh thì thào, - Trong túi anh có lá thư. Gửi em.

Lila gật đầu, không nói được lời nào. Nước mắt tuôn trào trên hai má nàng, rơi xuống mái đầu Aleksei.

– Anh sung sướng khi được ở bên em… - Giọng chàng trai bị ngắt quãng, anh đang hấp hối. - Anh yêu em, Lila…

– Im, Aleksei, anh đừng nói gì nữa cả. Cứu thương đến rồi. Đã…

Chiếc máy bay trực thăng hạ cánh gần đó. Cánh cửa xe Ford mở ra ngay lập tức.

Các nhân viên y tá chìa tay nâng Aleksei. Thoạt tiên Lila không muốn buông anh ra, phải khi nghe giọng nói nhỏ nhẹ của một người trong e kíp cứu thương:

– Xin chị trao cho chúng tôi, chúng tôi chăm…

Giọng nói bị ngắt giữa chừng.

Đầu người bị thương ngã vật ra.

Nhìn thấy vũng máu người y tá đặt ngón tay vào động mạch cổ tìm mạch, rồi lắc đầu. Không buông Aleksei ra Lila lao thẳng về phía trước.

– Các người mang anh ấy đi đi! - Lila thét to. - Hãy cứu lấy anh ấy! Anh ấy ra nhiều máu!

Nhân viên y tá nhìn Lila với sự đồng cảm, rồi nói nhỏ:

– Anh ấy không còn sống nữa, thưa chị.

“Em yêu quý nhất đời của anh! Đây là lá thư vĩnh biệt. Khi em đọc lá thư này thì có nghĩa là em chỉ có một mình, còn anh đã không giữ lời hứa”.

Lila buông tờ giấy viết đầy chữ khỏi bàn tay run bần bật. Nàng không thể đọc tiếp. Qua làn nước mắt nàng không thể nhìn thấy những lời tiếp theo của Aleksei.

Cùng với Andrzej nàng đợi cho đến khi người ta trao lại thi hài của Aleksei để nàng mang về nước.

Cùng với nỗi buồn bị mất Aleksei, Lila cảm thấy dằn vặt trong lòng khi nàng cho rằng chính nàng có lỗi trong cái chết này. Trong đầu nàng luôn luôn quay cuồng câu hỏi: Tại sao không phải là em? Tại sao em lại sống khi anh đã ra đi? Tại sao em lại tới nơi này? Tại sao em lại nhảy ra khỏi chiếc xe tải kia? Nếu không phải vì sự ngu xuẩn của em… nếu không phải… thì chắc anh vẫn còn sống. Anh Aleksei, chắc anh sẽ quay về với em, về ngôi nhà Hy Vọng…

Hai tay nàng run bắn, một lát sau, toàn thân nàng run bắn.

Lúc này Andrzej ôm chặt Lila, không nói một lời nào. Nỗi buồn xâm chiếm cõi lòng anh. Anh và Aleksei Dragonow thân nhau đến thế.

Lila cầm tờ giấy lên tay.

“Em yêu quý nhất đời của anh”…

Lưng Lila còng hẳn xuống và nàng khóc không thành tiếng.

Aleksei Dragonow được mai táng bên cạnh bố mẹ mình, tại Ukraina. Đó là ý nguyện của anh ghi trong di chúc anh viết trước lúc lên đường sang Irắc. Cũng trong bản di chúc này anh đã trao lại cho Lila ngôi nhà Hy Vọng và tất cả những gì anh có - như thể toàn bộ tài khoản trong ngân hàng của anh có thể bù đắp lại việc Lila mất anh.

Đến dự lễ tang Aleksei có các bạn bè làm việc tại công ty Blackwar và “công ty” cũ. Lila được công nhận là vợ góa của người đã hy sinh.

Tiếp nhận những lời chia buồn từ đáy lòng bè bạn, Lila chỉ nghĩ một điều: anh Aleksei ơi, không có anh em sống sao nổi hả anh? Trong những tháng trời sắp tới đây liệu em có lấp đầy sự trống rỗng sau khi anh ra đi?

Nước mắt lại tuôn trào. Nàng nhớ chàng đứt ruột đứt gan…

Andrzej Karski chở Lila về nhà, về ngôi nhà Hy Vọng. Anh kiên quyết phản đối ý định của Lila muốn sống một mình:

– Aleksei đã nhận lời hứa của anh là, anh sẽ chăm sóc em trong trường hợp… Anh phải biết chắc em được an toàn và em không cần gì thì lúc đó anh mới ra đi.

“Em cần anh ấy! Em an toàn khi em ở bên anh ấy!”. - Lila muốn hét lên, muốn hô lên! Nhưng nàng im lặng, để cho anh bạn chở mình về nhà, Lila mở cửa cho Andrzej vào nhà, sau đó nàng nhìn chàng trai cặm cụi trong bếp, mở các gói thực phẩm, nấu bữa trưa, bày bát đĩa lên bàn ăn.

– Em ăn đi, - Andrzej nói, đặt trước mặt nàng đĩa xúp nóng, mặc dầu Lila không nuốt nổi dù chỉ một thìa. - Aleksei muốn em phải ăn, để em sống, - anh bạn nói dịu dàng.

Lời nói đó chỉ khiến nước mắt lại tuôn trào.

Lila đã không muốn sống. Cho đến một ngày khi mọi thứ đổi thay.

Nàng chiêm bao…

Lần này ngôi nhà tan hoang, đổ nát. Đứng trước ngôi nhà này nàng cảm thấy xót xa trong lòng, vì nàng đã biết, giấc chiêm bao này có nghĩa là gì: Sự ra đi của Aleksei, cái chết của anh. Aleksei là biểu tượng của cuộc đời Lila, của mơ ước của nàng về một ngôi nhà và một gia đình mà giờ đây đã nát tan như ngôi nhà bằng giấy.

Một hồi lâu - lâu bao nhiêu nàng không rõ, vì trong chiêm bao thời gian trôi đi theo kiểu khác - nàng thất vọng, bất thình lình toàn bộ bản tính của nàng trỗi dậy. Nàng không cho phép để cho ngôi nhà Hy Vọng, chốn yêu thương của Aleksei, đi vào dĩ vãng! Nàng không cho phép để ngôi nhà tan hoang dưới trời mưa xám xịt.

Lila nâng chiếc dầm đầu tiên, lôi ra bên cạnh. Sau đó chiếc dầm thứ hai, đặt ngang bằng cạnh chiếc dầm thứ nhất. Nàng đang cố sức nâng chiếc dầm thứ ba thì có người nâng giúp đầu bên kia. Đó là Andrzej. Nàng nhìn anh ta, tỏ ý cảm ơn.

Vai kề vai, họ làm việc trong im lặng.

Đống dầm cao ngất, đống đổ nát vợi hẳn. Hai người mệt bở hơi tai. Nhưng Lila biết, trong giấc chiêm bao lần sau họ lại làm việc tiếp. Có thể ngày mai, có thể ngày kia họ bắt đầu xây những bức tường mới. Họ khôi phục ngôi nhà Hy Vọng vừa là cho Aleksei và vừa là cho chính mình…

Lila thức dậy, hai má nàng đẫm nước mắt.

Nỗi thất vọng của một ngày trống rỗng và xám xịt lại xâm chiếm tâm hồn nàng. Nàng cố gắng rời khỏi giường, mặc quần áo, uống vào bụng vài thìa nước chè, rồi giả vờ chẳng có chuyện gì xảy ra cả, rằng nàng vẫn sống, vẫn trông nom nhà cửa, vẫn mua bán.

Hôm nay nàng còn phải đến phòng khám cho bác sĩ kiểm tra. Cứ ba tháng một, bác sĩ chuyên khoa ung thư lại cho làm một loạt xét nghiệm để rồi sau đó lắc đầu với vẻ mặt vừa buồn vừa ngạc nhiên. Như thể sự hiện diện của bệnh ung thư vô phương cứu chữa có thể khiến một người như ông phải ngạc nhiên.

Bây giờ bác sĩ nhìn kết quả siêu âm và… ông từ từ tháo mục kỉnh, lau kính, lại nâng tờ giấy in dày đặc lên sát mắt.

– Chị Lila này, - bác sĩ thì thầm, Lila chuẩn bị cho khả năng tồi tệ nhất, mà cũng có thể lạc quan nhất: ngày mai nàng chết? Ngày kia? Cùng lắm là một tuần nữa chăng? - Tôi chẳng hiểu, sao lại có thể như vậy, - bác sĩ nói tiếp. - Tôi… tôi không hiểu nổi điều này, nhưng… ung thư đã tháo lui! Các khối u đã biến mất! Ngoài ra… thưa chị Lila… - Giọng bác sĩ bị ngắt quãng. - Từ đáy lòng mình tôi xin chúc mừng chị. Được vậy chắc là nhờ…

Lila chẳng lấy làm mừng. Nàng chỉ muốn được đến với Aleksei càng nhanh càng tốt. Nàng sẽ được sống lâu hơn… không, nàng không muốn nghĩ về chuyện đó. Phải đến khi nghe những lời nói tiếp theo của bác sĩ…

– Chị có bầu, thưa chị Lila thân mến. Đã sang tuần thứ tám, bác sĩ làm siêu âm đã viết như vậy cho tôi. Thai nghén làm nên phép màu và đây là một trong những trường hợp như thế. Tôi rất mừng, đã lâu lắm rồi tôi không được mừng như vậy.

Bác sĩ lại cởi mục kỉnh, rồi ông ôm chặt người đàn bà, mừng cho chị.

Phải tới lúc này lời bác sĩ nói mới thấm được vào nàng. Lila đang mang một đứa bé ngay bên dưới tim mình. Đứa con của Aleksei!

« Lùi
Tiến »