Anne ngồi trong phòng thẩm vấn lạnh lẽo và run. Cô đang mặc quần bò và độc một chiếc áo thun mỏng. Căn phòng này bật điều hòa quá lạnh. Nữ cảnh sát đứng gần cửa ra vào, bí mật theo dõi cô. Họ bảo Anne rằng cô ở đây là do tự nguyện, rằng cô được tự do ra về bất kỳ lúc nào, nhưng có cảm giác như cô là tù nhân vậy.
Anne thắc mắc chuyện gì đang xảy ra trong căn phòng kia, nơi họ đang thẩm vấn Marco. Việc tách họ ra là một mánh khóe. Nó làm cô hồi hộp và không tự tin vào chính mình. Rõ ràng cảnh sát đang nghi ngờ họ. Họ sắp sửa khiến Anne và Marco chống lại lẫn nhau.
Anne gần chuẩn bị tinh thần cho điều sắp đến, nhưng cô không biết phải làm thế nào.
Cô cân nhắc đến chuyện bảo họ là cô muốn nói chuyện với luật sư nhưng sợ rằng nói thế sẽ làm mình nghe có vẻ tội lỗi. Bố mẹ cô đủ tiền trả cho luật sư hình sự tốt nhất thành phố, nhưng cô lại ngại hỏi họ. Họ sẽ nghĩ gì nếu cô nhờ họ kiếm cho mình một luật sư? Còn Marco thì sao? Họ có cần cả luật sư riêng không? Việc này làm cô giận dữ, vì cô biết là vợ chồng cô không làm hại con mình, cảnh sát chỉ đang lãng phí thời gian. Trong khi ấy Cora đang đơn độc ở đâu đó, sợ hãi, bị bạo hành hoặc… Anne cảm thấy buồn nôn.
Để ngăn mình nôn mửa, cô nghĩ về Marco. Nhưng rồi cô lại nhìn thấy điều đó lần nữa trong tâm trí, anh đang hôn Cynthia, hai tay anh đặt trên thân hình cô ta – một thân hình đáng thèm muốn hơn cô gấp bội. Cô tự nhủ với mình rằng khi ấy anh say, rằng có thể Cynthia đã lao vào anh, đúng như anh đã nói, chứ không phải ngược lại. Cô đã trông thấy Cynthia lả lơi với Marco suốt cả tối đó. Thế nhưng, Marco vẫn đi ra ngoài hút thuốc cùng cô ta. Anh cũng đáng trách không kém. Cả hai đều chối là họ đang ngoại tình với nhau, nhưng cô không biết mình phải tin vào đâu.
Cánh cửa mở ra, khiến cô giật nảy trên ghế. Thanh tra Rasbach đi vào, theo sau là Thanh tra Jennings.
“Marco đâu rồi?” Anne hỏi, giọng run run.
“Anh ta đang chờ cô trong hành lang,” Rasbach nói và thoáng cười. “Chúng tôi sẽ không làm lâu đâu,” ông ta dịu dàng nói. “Cô cứ bình tĩnh.”
Cô cũng cười ủ rũ đáp lại.
Rasbach chỉ vào một cái máy quay đặt gần sát trần nhà. “Chúng tôi sẽ ghi hình lại cuộc thẩm vấn này.”
Anne liếc chiếc máy, lo ngại. “Chúng ta phải làm việc này trước máy quay sao?” cô hỏi. Cô lo lắng nhìn hai vị thanh tra.
“Chúng tôi ghi lại mọi cuộc thẩm vấn,” Rasbach bảo với cô. “Việc đó là để bảo vệ mọi bên liên quan.”
Anne vuốt thẳng tóc một cách hồi hộp, cố ngồi cao hơn trên ghế của mình. Nữ cảnh sát vẫn đứng cạnh cửa, như thể sợ cô bỏ chạy qua đó.
“Tôi lấy gì cho cô nhé?” Rasbach hỏi. “Cà phê? Hay nước?”
“Không, cảm ơn ông.”
Rasbach nói, “Được rồi, vậy thì ta sẽ bắt đầu. Xin hãy nói tên cô và ngày tháng hôm nay.” Viên thanh tra cẩn thận dẫn dắt cô kể qua các sự kiện của cái đêm mà em bé bị mất tích. “Khi cô thấy rằng em bé đã không ở trong nôi, cô đã làm gì?” Rasbach hỏi. Giọng ông ta tử tế, khuyến khích.
“Tôi kể ông rồi. Tôi nghĩ là mình đã hét lên. Tôi nôn. Rồi tôi gọi 911.”
Rasbach gật đầu. “Chồng cô đã làm gì?”
“Anh ấy tìm quanh trên gác trong lúc tôi gọi 911.”
Rasbach nhìn cô sắc sảo hơn, ánh mắt chiếu thẳng vào mắt cô. “Anh ta tỏ ra thế nào?”
“Anh ấy có vẻ bị sốc, hoảng sợ, y như tôi.”
“Cô không phát hiện thứ gì bất thường, không có gì bị xáo trộn, ngoài chuyện em bé đã mất tích à?”
“Đúng vậy. Chúng tôi đã tìm khắp cả nhà trước khi cảnh sát đến, nhưng không thấy gì cả. Điều gì khác biệt và kỳ lạ nhất – ngoài chuyện con bé không có ở đó và cả cái chăn cũng mất – là cửa trước được mở ra.”
“Cô đã nghĩ gì khi thấy cái nôi trống không?”
“Tôi nghĩ ai đó đã bắt mất bé,” Anne thì thầm, nhìn xuống bàn.
“Cô đã kể với chúng tôi là cô đập vỡ tấm gương trong phòng tắm sau khi phát hiện em bé mất tích, và trước khi cảnh sát đến. Tại sao cô lại đập vỡ tấm gương trong phòng tắm?” Rasbach hỏi.
Anne hít một hơi thật sâu trước khi trả lời. “Tôi đã giận quá. Tôi giận vì chúng tôi đã để bé ở nhà một mình. Đó là lỗi của chúng tôi.” Giọng cô khô khốc, môi dưới run run. “Thực ra, tôi có thể xin ít nước được không?” Cô hỏi và nhìn lên.
“Để tôi lấy cho,” Jennings đề nghị, rồi anh ta rời khỏi phòng, nhanh chóng quay lại cùng chai nước mà anh đặt lên bàn trước mặt Anne.
Cô cảm kích, xoáy nắp chai và uống một ngụm.
Rasbach tiếp tục hỏi. “Cô đã kể là cô có uống chút rượu. Cô cũng đang dùng thuốc chống trầm cảm nữa, tác dụng của chúng bị tăng lên khi dùng chung với cồn. Cô có nghĩ những ký ức của mình về việc đã xảy ra là đáng tin cậy không?”
“Có.” Giọng cô quả quyết. Nước dường như đã làm cô hồi sinh.
“Cô có chắc chắn về diễn biến câu chuyện theo lời kể của mình không?” Rasbach hỏi.
“Tôi chắc,” cô nói.
“Cô giải thích sao về việc bộ áo màu hồng đã được tìm thấy dưới thảm trên bàn thay tã?” Giọng Rasbach giờ đã không còn nhẹ nhàng nữa.
Anne cảm thấy vẻ điềm tĩnh của mình đang nhạt dần. “Tôi… tôi đã tưởng là mình bỏ nó vào sọt rồi, nhưng lúc ấy tôi mệt quá. Chắc nó đã bị nhét xuống đó vì lý do nào đó.”
“Nhưng cô không thể giải thích được là vì sao?”
Anne biết ông ta đang nhắm đến điều gì. Ông ta có thể tin cậy lời kể của cô đến đâu khi mà cô không thể giải thích được một việc đơn giản như làm thế nào bộ áo liền quần màu hồng, mà cô nói là mình nhớ đã nhét vào giỏ quần áo bẩn, nay lại xuất hiện dưới thảm trên bàn thay tã?
“Không. Tôi không biết.” Cô bắt đầu vặn vẹo hai bàn đặt bên dưới bàn.
“Liệu có khả năng cô đã làm rơi em bé không?”
“Cái gì cơ?” Mắt cô trợn lên nhìn mắt ông thanh tra. Mắt ông ta không nao núng. Cô có cảm giác chúng có thể nhìn xuyên qua cô.
“Liệu có khả năng nào, dù ít nhất, là cô đã vô tình làm rơi em bé, là em bé đã bị làm hại theo một cách nào đó không?”
“Không. Tuyệt đối là không. Tôi phải nhớ chuyện đó chứ.”
Rasbach giờ đã không còn thân thiện nữa. Ông ta ngồi lùi lại trên ghế và nghiêng đầu nhìn cô, như thể không tin cô. “Có thể cô đã làm rơi bé hồi chập tối và con bé bị đập vào đầu, hoặc cô lắc nó và khi quay lại để xem thì con bé đã không còn thở?”
“Không! Chuyện ấy không xảy ra,” Anne nói một cách tuyệt vọng. “Con bé vẫn khỏe khi tôi rời khỏi nó lúc nửa đêm. Con bé vẫn khỏe khi Marco kiểm tra nó lúc mười hai giờ rưỡi.”
“Cô đâu có thực sự biết em bé còn khỏe khi Marco kiểm tra nó lúc mười hai giờ rưỡi. Cô đã không có ở đó, trong phòng trẻ. Cô chỉ nghe lời chồng cô nói thế thôi,” Rasbach chỉ ra.
“Anh ấy sẽ không nói dối,” Anne lo lắng nói, tiếp tục đập hai bàn tay.
Rasbach để sự im lặng tràn khắp căn phòng. Rồi ông vươn người tới và hỏi, “Cô tin tưởng chồng mình bao nhiêu, cô Conti?”
“Tôi tin tưởng anh ấy. Anh ấy sẽ không nói dối về chuyện đó.”
“Không à? Nếu lỡ anh ta quay lại kiểm tra bé và thấy con bé không còn thở thì sao? Lỡ anh ta đã nghĩ cô làm hại bé – hại bé một cách vô tình hoặc là đã ụp một cái gối lên mặt bé thì sao? Và anh ta đã sắp xếp để ai đó đến lấy cái xác đi vì anh ta đang cố bảo vệ cô?”
“Không! Ông đang nói cái gì thế? Rằng tôi đã giết con bé ư? Đó có phải là điều ông thực sự nghĩ không?” Cô nhìn từ Rasbach sang Jennings sang nữ cảnh sát ở cửa, rồi quay lại ông thanh tra.
“Hàng xóm của cô, Cynthia, nói rằng khi cô trở lại bữa tiệc sau khi cho con bú lúc mười một giờ, trông như cô vừa khóc và đã lau mặt vậy.”
Anne đỏ mặt lên. Đó là chi tiết mà cô đã quên. Đúng là cô đã khóc. Cô cho Cora bú trên ghế của mình trong bóng tối lúc 11 giờ với hai hàng nước mắt trên mặt. Vì cô bị trầm cảm, vì cô béo ú và kém hấp dẫn, vì Cynthia đang thu hút chồng cô theo cái cách mà cô đã không còn làm được nữa, và cô cảm thấy mình vô dụng, tuyệt vọng và hoang mang. Quả nhiên Cynthia đã chú ý – và còn kể với cảnh sát.
“Cô đang được một bác sĩ tâm lý điều trị, như cô nói. Bác sĩ Lumsden nhỉ?” Giờ Rasbach ngồi thẳng người và nhặt một hồ sơ trên bàn lên. Mở nó ra và nhìn vào trong.
“Tôi đã kể cho ông về bác sĩ Lumsden rồi,” Anne nói, thắc mắc ông ta đang tìm kiếm điều gì. “Tôi gặp bà ấy vì chứng trầm cảm sau sinh nhẹ, như ông đã biết. Bà ấy kê cho tôi thuốc chống trầm cảm dùng được khi cho con bú. Tôi chưa từng nghĩ đến việc hãm hại con mình. Tôi không lắc bé hay bóp nghẹt bé hay làm hại bé theo bất kỳ cách nào. Tôi cũng không vô tình đánh rơi bé. Tôi không say tới mức đó. Tôi đã khóc khi cho bé bú vì tôi buồn về chuyện béo lên và kém hấp dẫn đi, còn Cynthia – một người đáng lẽ là bạn tôi – thì lại đang tán tỉnh chồng tôi suốt cả tối đó.” Anne nhớ lại chuyện này và cảm thấy cơn giận ấy đang cho cô thêm sức mạnh. Cô ngồi thẳng hơn và nhìn vào mắt thanh tra. “Có lẽ ông nên tìm hiểu thêm về bệnh trầm cảm sau sinh, ông thanh tra ạ. Trầm cảm sau sinh không giống rối loạn tâm thần sau sinh. Rõ ràng là tôi không bị tâm thần.”
“Hiểu rồi,” Rasbach nói. Ông ngập ngừng, đặt hồ sơ xuống và hỏi, “Cô có mô tả cuộc hôn nhân của mình là hạnh phúc không?”
“Có,” Anne nói. “Chúng tôi cũng có vài vấn đề, như hầu hết các cặp đôi, nhưng chúng tôi đang xử lý.”
“Kiểu vấn đề như thế nào?”
“Việc này thực sự liên quan ư? Nó giúp gì được cho việc tìm Cora?” Cô nhấp nhổm sốt ruột trên ghế.
Thanh tra Rasbach nói, “Chúng tôi đang đưa tất cả những ai có thể vào việc tìm kiếm Cora. Chúng tôi đang làm mọi việc có thể để tìm cô bé.” Rồi ông nói thêm, “Có lẽ cô giúp được chúng tôi.”
Cô rúm người lại, nản lòng. “Tôi không biết làm thế nào cả.”
“Vấn đề xuất hiện trong hôn nhân của hai người là gì? Tiền ư? Đó là vấn đề lớn với hầu hết các cặp vợ chồng.”
“Không,” Anne mệt mỏi nói. “Chúng tôi không tranh cãi về tiền nong. Điều duy nhất khiến chúng tôi tranh cãi nhau là vì bố mẹ tôi.”
“Bố mẹ cô ư?”
“Đôi bên không thích nhau, bố mẹ tôi và Marco ấy. Bố mẹ tôi chưa bao giờ tán thành anh ấy. Họ nghĩ anh ấy không xứng đáng với tôi. Nhưng anh ấy có xứng. Anh ấy là hoàn hảo với tôi. Họ không thấy được điểm gì tốt nơi anh vì họ không muốn thôi. Đó là cách cư xử của họ. Họ không bao giờ thích bất kỳ ai tôi hẹn hò cả. Không ai đủ tốt. Nhưng họ còn ghét anh ấy vì tôi đã yêu anh ấy và cưới anh ấy nữa.”
“Chắc chắn họ không ghét anh ta,” Rasbach nói.
“Đôi khi có vẻ như thế,” Anne nói. Cô nhìn xuống bàn. “Mẹ tôi không nghĩ anh ấy xứng đáng với tôi, cơ bản là vì anh ấy không xuất thân danh gia, nhưng bố tôi thì thực sự có vẻ ghét bỏ anh ấy. Lúc nào ông ấy cũng khiêu khích chồng tôi. Tôi không thể hiểu là tại sao.”
“Họ không có lý do gì đặc biệt để ghét anh ta ư?”
“Không, không hề. Marco chưa từng làm gì sai cả.” Cô thở dài não nề. “Rất khó để làm vừa lòng bố mẹ tôi, và họ cũng áp đặt lắm. Họ cho chúng tôi tiền khi mới bắt đầu, và giờ thì họ nghĩ chúng tôi nợ họ.”
“Họ cho cô tiền à?”
“Để mua nhà.” Cô đỏ mặt.
“Ý cô là, như một món quà?”
Cô gật đầu. “Vâng, đó là quà cưới, để chúng tôi có thể mua nhà. Chúng tôi không tự mình mua được nếu không có giúp đỡ. Nhà cửa đắt đỏ quá, ít nhất thì những căn nhà đẹp đẽ ở các khu dân cư tốt là như vậy.”
“Tôi hiểu.”
“Tôi thích ngôi nhà lắm,” Anne thừa nhận. “Nhưng Marco ghét cảm giác mắc nợ họ. Anh ấy không muốn nhận món quà cưới đó. Anh ấy thà tự mình kiếm ra nó còn hơn – anh ấy kiêu hãnh theo cách đó. Anh ấy đã để bố mẹ giúp là vì tôi. Anh ấy biết tôi muốn có ngôi nhà. Nếu là anh ấy thì bắt đầu từ một căn hộ nhỏ tồi tàn sẽ hạnh phúc hơn. Đôi khi tôi nghĩ mình đã sai rồi.” Cô vặn vẹo hai tay trên đùi mình. “Đáng lẽ ra chúng tôi nên từ chối món quà cưới, bắt đầu từ một chỗ nào đó xoàng xĩnh hơn, như hầu hết các cặp đôi khác. Có thể đến giờ chúng tôi vẫn còn ở đó, nhưng đã hạnh phúc hơn.” Cô bắt đầu khóc. “Và giờ thì họ nghĩ chính vì lỗi của anh ấy nên Cora mới bị bắt mất, vì anh ấy là người nghĩ ra chuyện để con bé ở nhà một mình. Họ sẽ không ngừng nhắc tôi về chuyện đó đâu.”
Rasbach đẩy hộp giấy khô trên bàn vào tầm với của Anne. Anne lấy một tờ và chấm mắt. “Mà thật ra, tôi có thể nói gì được đây? Tôi cố biện hộ cho anh ấy trước mặt họ, nhưng quả thực đó là ý của anh ấy. Tôi đã không muốn thế. Tôi vẫn không tin nổi là mình đồng ý với việc đó. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân.”
“Cô nghi ngờ đã có chuyện gì xảy ra cho Cora, Anne?” Thanh tra Rasbach hỏi.
Cô nhìn tránh khỏi ông ta và hướng mắt vào tường, nhưng không trông thấy gì. “Tôi không biết. Tôi cứ nghĩ mãi, nghĩ mãi về chuyện đó. Tôi hy vọng là ai đó đã bắt cóc con bé vì tiền chuộc, bởi vì bố mẹ tôi giàu, nhưng chưa có ai liên hệ với chúng tôi, nên… tôi không biết nữa, rất khó để nghĩ tích cực. Đó cũng là điều mà Marco nghĩ đến đầu tiên. Nhưng giờ anh ấy cũng đang mất dần hy vọng.” Cô nhìn lại ông, mặt trắng bệch. “Lỡ con bé đã chết rồi thì sao? Lỡ con chúng tôi chết rồi thì sao?” Cô oà lên khóc nức nở. “Lỡ chúng ta không bao giờ tìm thấy con bé thì sao?”