Kẻ Chủ Mưu

Lượt đọc: 1898 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

Rasbach đã kiểm tra máy tính văn phòng của Marco. Chẳng trách Marco lo ngại về nó. Dù việc một người ở vị thế của Marco tìm kiếm trên Google về bệnh trầm cảm sau sinh là có thể hiểu được, nhưng lịch sử tìm kiếm lại cho thấy anh ta đã đi khá xa vào lĩnh vực rối loạn tâm thần sau sinh. Anh ta đã đọc về người phụ nữ phạm tội dìm chết năm đứa con của chị ta trong nhà tắm ở Texas. Anh ta đã đọc về một người mẹ giết con mình bằng cách lái xe lao xuống hồ, một người phụ nữ ở Anh treo cổ chết hai đứa trẻ trong tủ quần áo. Anh ta đã đọc về những người khác đã dìm, đâm, đập và bóp cổ chết con cái của chính họ. Trong suy nghĩ của vị thanh tra, điều đó có nghĩa là hoặc Marco sợ vợ mình sẽ phát điên, hoặc anh ta quan tâm đến thông tin đó vì một lý do nào khác. Rasbach cũng nghĩ ra rằng Marco có thể đã gài bẫy để vợ mình phải chịu tội. Em bé có thể chỉ là một thiệt hại phát sinh. Phải chăng chỉ đơn giản là anh ta muốn thoát ra?

Nhưng đây không phải là giả thuyết yêu thích của ông. Như Anne đã chỉ ra, cô ấy không bị điên. Nhưng người phụ nữ đã giết con nhỏ kia rõ ràng là đã bị rối loạn tâm thần. Nếu cô có giết em bé thật thì đó có thể là do tai nạn.

Không, giả thuyết yêu thích của ông là Marco đã sắp xếp vụ bắt cóc để lấy khoản tiền chuộc – bất chấp những gì Marco đã nói về việc mọi thứ sẽ đảo chiều, công việc làm ăn của anh ta rõ ràng đang gặp vấn đề nghiêm trọng.

Họ vẫn chưa thể xác định được chiếc xe. Chưa có ai đứng lên nhận là đã lái xe trên đường lúc 12 giờ 35 đêm xảy ra vụ bắt cóc. Cảnh sát đã tìm kiếm sự giúp đỡ của dân chúng để tìm ra chiếc xe bí ẩn này. Nếu có ai trong khu vực mà vô tình lái xe trên đường vào khoảng thời gian đó, thì với từng ấy bài vở và hình ảnh trên báo lẫn truyền hình, người ấy ắt hẳn đã lên tiếng rồi. Nhưng không ai đứng ra cả, có thể vì kẻ nào đó kia chính là tòng phạm của vụ án. Thanh tra Rasbach tin rằng người ngồi trong xe đó đã đưa em bé đi.

Rasbach nghĩ hoặc đứa trẻ đã bị cha mẹ em vô tình sát hại và cái xác được đồng phạm mang đi, hoặc đây chính là một vụ bắt cóc đã được dàn dựng và em bé đã bị Marco trao cho kẻ nào đó, nhưng kẻ này lại mất dũng khí và không dám thực hiện các bước dàn xếp như dự định để nhận tiền và trao trả em bé. Nếu vậy, người vợ có thể hoặc không dính đến vụ này. Rasbach cần điều tra cô ta kĩ hơn. Nếu những gì Rasbach nghi ngờ là đúng, Marco chắc hẳn đang sắp phát điên rồi.

Nhưng vụ cô trông trẻ làm ông bối rối. Liệu Marco có sắp đặt một vụ bắt cóc được không nếu sắp sửa có cô trông trẻ trong nhà?

Rasbach thấy không có ích gì khi đặt một cảnh sát ngồi chờ trong nhà Conti để xem có cuộc gọi đòi tiền chuộc nào không, có thể nó sẽ không bao giờ đến. Ông đang đưa ra một quyết định chiến thuật. Họ sẽ rút lui. Ông sẽ cho cảnh sát rời khỏi nhà và xem chuyện xảy ra giữa hai người họ lúc ở một mình. Nếu ông đúng, và có điều gì đã bị sai trong kế hoạch, nếu ông muốn tìm xem đó là gì, thì cần một bước lùi lại để cho Marco đủ dây thừng hòng tự treo cổ mình.

Còn về em bé? Rasbach tự hỏi chính Marco có biết đứa con đang bị mất tích của mình còn sống hay chăng. Rasbach nhớ lại vụ bắt cóc Lindbergh nổi tiếng, trong đó có vẻ như em bé đã chết vì tai nạn, hoặc là trong quá trình hoặc ngay sau khi bị bắt cóc. Có thể đó là chuyện đã xảy ra ở đây. Ông gần như có thể cảm thấy tội cho Marco. Gần như thôi.

Sáng thứ Ba, ngày thứ tư kể từ khi Cora mất tích. Giờ thì cảnh sát cuối cùng cũng đang rời đi. Anne không thể tin là họ chỉ còn một mình. “Nhưng lỡ tên bắt cóc gọi đến thì sao?” cô phản đối Rasbach với vẻ không thể tin nổi.

Marco không nói gì. Với anh ta có vẻ đã rõ ràng là tên bắt cóc sẽ không gọi đến. Anh ta cũng hiểu rõ tương tự thế về việc cảnh sát tin rằng chẳng có tên bắt cóc nào cả.

Rasbach nói, “Anh chị sẽ ổn thôi. Marco có thể xử lý được.” Cô dành cho ông cái nhìn nghi hoặc. “Có thể việc chúng tôi ở đây đã làm hắn sợ, có thể nếu chúng tôi rời đi, hắn sẽ gọi.” Ông quay sang Marco. “Nếu có bất kỳ ai tuyên bố đang giữ Cora gọi đến, hãy bình tĩnh, cố hỏi các hướng dẫn, giữ cho hắn nói càng nhiều càng tốt. Anh càng làm hắn hé lộ nhiều thì càng tốt. Chúng tôi vẫn còn cho gắn máy nghe lén, nên nó sẽ được ghi lại. Nhưng rất ít khả năng chúng tôi có thể lần theo cuộc gọi. Ngày nay tất cả mọi người đều dùng những chiếc điện thoại di động trả trước không thể lần ra dấu vết. Điều này làm công việc của chúng tôi khó khăn hơn nhiều.”

Rồi Rasbach rời đi. Lần này Marco mừng khi thấy ông ta đi.

Bây giờ chỉ còn Anne và Marco ở một mình trong nhà. Số lượng phóng viên bên ngoài phố cũng đã giảm nhiều. Không có thêm tiến triển gì, báo chí có rất ít thứ để đăng tin – họ đang mất dần sự nhiệt tình. Hoa và gấu bông cũng không tăng thêm.

“Họ nghĩ em đã giết con bé,” Anne nói, “còn anh thì che giấu chuyện đó.”

“Họ không thể nghĩ như vậy được,” Marco nói trong khi cố trấn an cô. Anh cũng không nói được gì nhiều hơn. Anh định kể gì với cô đây? Hoặc là thế, hoặc họ nghĩ anh đã bắt con bé và làm giả vụ bắt cóc để đòi tiền chuộc. Nhưng anh không muốn cô biết tình hình tài chính của họ tồi tệ đến đâu.

Marco lên gác để nằm nghỉ một lát. Anh đã kiệt sức. Nỗi đau khổ và tuyệt vọng của anh lớn đến mức anh gần như không chịu nổi khi nhìn vào vợ mình.

Anne bận rộn khắp nhà, có phần nhẹ nhõm vì rốt cuộc cũng rũ bỏ được đám cảnh sát để dọn dẹp. Cô cất cái này, rửa cái nọ, cử động như đang trong một màn sương mù vì thiếu ngủ. Điện thoại trong bếp đổ chuông, cô ngừng tay ngay. Cô nhìn vào số gọi đến. Là mẹ cô. Anne dè dặt, không chắc là mình muốn nói chuyện với mẹ. Cuối cùng, vào hồi chuông thứ ba, cô cầm điện thoại lên.

“Anne,” mẹ cô nói. Anne lập tức cảm thấy tim mình trùng xuống. Sao cô lại nghe máy chứ? Cô không thể đối mặt với mẹ lúc này được. Cô thấy Marco đang chạy nhanh xuống cầu thang, mắt cảnh giác. Cô nói thầm Mẹ em với anh rồi vẫy anh tránh đi. Anh quay người và trở lên gác.

“Mẹ ạ.”

“Mẹ lo cho con, Anne. Con sao rồi?”

“Mẹ nghĩ sao?” Anne cầm điện thoại sát tai, đi ra chỗ cuối bếp, và nhìn qua cửa sổ vào sân sau.

Mẹ cô im lặng một lát. “Mẹ chỉ muốn giúp.”

“Con biết rồi, mẹ à.”

“Mẹ không thể tưởng tượng con đang phải trải qua những gì. Bố con và mẹ cũng rất đau lòng, nhưng chắc là không đáng kể gì nếu so với cảm nhận của con.”

Anne bắt đầu khóc, nước mắt lặng lẽ lăn xuống hai má cô.

Mẹ cô nói, “Bố con vẫn còn đang rất bực vì cảnh sát đã đưa con vào đồn thẩm vấn ngày hôm qua.”

“Con biết, hôm qua mẹ bảo con thế rồi,” Anne mệt mỏi nói.

“Mẹ biết, nhưng ông ấy cứ không ngừng nói về chuyện đó. Ông ấy bảo đáng lẽ họ phải tập trung tìm kiếm Cora, chứ không phải là ức hiếp con.”

“Họ nói là họ chỉ đang làm việc của mình thôi.”

“Mẹ không thích cái ông thanh tra đó,” mẹ cô nói một cách khó chịu. Anne ngồi thụp xuống một trong mấy chiếc ghế trong bếp. Mẹ cô bảo, “mẹ nghĩ mẹ nên qua đó và con với mẹ uống chút trà rồi bàn chuyện riêng. Chỉ hai ta thôi, không có cha con. Marco có nhà không?”

“Không, mẹ à,” Anne nói. Sự bồn chồn đã dâng đến cổ họng cô. “Hôm nay con không thể. Con quá mệt rồi.”

Mẹ cô thở dài. “Con biết là bố con rất chăm lo cho con,” bà bảo. Bà ngập ngừng rồi rụt rè nói thêm, “Đôi khi mẹ tự hỏi liệu chúng ta có đúng không khi giữ bí mật với ông ấy, hồi con còn nhỏ ấy.”

Anne đông cứng người lại. Rồi cô nói, “Con phải đi rồi,” và cúp máy.

Cô đứng bên cửa sổ nhìn ra sân sau, run rẩy suốt một thời gian dài.

Thanh tra Rasbach và Jennings đang ngồi trong xe cảnh sát, Jennings ngồi sau tay lái. Trong xe rất nóng, Rasbach phải chỉnh lại điều hoà. Họ nhanh chóng tới trường St. Mildred, một trường nữ sinh tư thục cao cấp ở khu vực tây bắc thành phố. Anne Conti đã trải qua toàn bộ quãng đời học sinh ở đây trước khi vào đại học, nên chắc chắn họ sẽ biết được gì đó về cô.

Không may cho hai thanh tra, giờ là vào giữa kỳ nghỉ hè, nhưng Rasbach đã gọi điện trước và sắp xếp cuộc hẹn với cô Beck, hiệu trưởng, người rõ ràng vẫn có nhiều việc phải làm, kể cả trong hè.

Jennings đỗ vào chỗ trống. Ngôi trường là một toà nhà bằng đá cũ, đẹp như một lâu đài, bao quanh là cây cối xum xuê. Nơi này toát lên mùi tiền. Rasbach tưởng tượng tất cả những chiếc xe sang lái đến đây và thả các cô tiểu thư mặc đồng phục ở cửa trước. Nhưng vào lúc này thì nó hoàn toàn tĩnh lặng, trừ có tiếng một người đàn ông đang lái xe cắt cỏ.

Rasbach và Jennings đi bộ đến bậc thềm đá thấp và bấm chuông cửa xin vào. Cánh cửa kính mở ra với một tiếng kịch, rồi hai vị thanh tra bước vào và đi qua đại sảnh rộng lớn tới văn phòng chính. Giày của họ kêu ken két trên sàn bóng loáng. Rasbach có thể ngửi thấy mùi sáp và mùi đánh bóng.

“Tôi chẳng nhớ nhung gì trường học, ông thì sao?” Jennings hỏi.

“Không hề.”

Họ tới văn phòng, nơi cô Becks đã chờ sẵn. Rasbach lập tức thấy thất vọng vì cô giáo còn khá trẻ, mới ngoài bốn mươi. Khả năng cô ta đã ở trường St. Mildred trong lúc Anne Conti còn đang đi học là rất thấp. Nhưng Rasbach vẫn hi vọng còn có nhân viên nào đấy ở đây nhớ tới Anne.

“Tôi giúp gì được các ông, thưa thanh tra?” Cô Beck hỏi khi đã dẫn họ vào văn phòng rộng rãi của mình.

Rasbach và Jennings ngồi xuống hai chiếc ghế bành trước bàn cô sau khi cô hiệu trưởng đã yên vị ở đằng sau bàn.

“Chúng tôi quan tâm đến một trong các học sinh cũ của cô,” Rasbach nói.

“Ai kia?” cô hỏi.

“Anne Conti. Nhưng hồi còn học ở đây, tên cô ấy là Anne Dries.”

Cô Beck ngập ngừng, rồi khẽ gật đầu. “Tôi hiểu.”

“Tôi nghĩ là bản thân cô không có ở đây hồi cô ấy còn đi học,” Rasbach nói.

“Không, hồi ấy là trước thời của tôi, tôi e là vậy. Cô gái tội nghiệp. Tôi đã thấy cô ấy trên tivi rồi. Cô ấy bao nhiêu tuổi?”

“Ba mươi hai,” Rasbach nói. “Cô ấy học tại St. Mildred từ mẫu giáo cho đến tận lớp Mười hai, rõ ràng là thế.”

Cô Beck cười. “Rất nhiều cô gái của chúng tôi khởi hành ở đây từ mẫu giáo và không rời đi cho đến khi họ vào được một trường đại học tốt. Chúng tôi có tỷ lệ duy trì học sinh tuyệt vời.”

Rasbach cười đáp lại cô ta. “Chúng tôi muốn xem qua hồ sơ của cô ấy, lý tưởng nhất là nói chuyện cùng ai đó đã biết cô ấy kể từ hồi còn học ở đây.”

“Để tôi xem có thể làm được gì,” cô Beck nói và ra khỏi phòng.

Vài phút sau cô ta quay lại, trên tay cầm tập hồ sơ màu vàng nâu. “Cô ấy đã học ở đây, như ông nói, từ lớp mẫu giáo đến Mười hai. Cô ấy là một học sinh xuất sắc. Đi học tiếp ở Cornell.”

Phần lớn công việc của người phụ nữ này là quan hệ công chúng, Rasbach tưởng tượng trong lúc ông với tay lấy tập hồ sơ. Jennings vươn sang để đọc cùng với ông. Rasbach chắc chắn rằng cô hiệu trưởng đang ước gì Anne Conti giờ đây đã khét tiếng chưa từng bén mảng tới các sảnh đường ở St. Mildred.

Ông cùng Jennings lặng lẽ xem hồ sơ trong lúc cô Beck lục tìm ở bàn mình. Không có gì nhiều trong giấy tờ trừ các bảng điểm xuất sắc. Chắc chắn là không có gì đáng kể với họ cả.

“Có giáo viên cũ nào của cô ấy vẫn còn dạy tại đây không?” Rasbach hỏi.

Cô Beck cân nhắc. Cuối cùng cô bảo, “Hầu hết mọi người đều đã chuyển đi rồi, nhưng cô Bleeker chỉ vừa mới nghỉ hưu năm ngoái. Tôi thấy trong hồ sơ là bà ấy từng là giáo viên Anh ngữ của Anne vài năm ở cấp phổ thông. Ông có thể nói chuyện với bà ấy. Bà sống không xa đây mấy đâu.” Cô viết tên và địa chỉ lên một tờ giấy.

Rasbach cầm tờ giấy và nói, “Cảm ơn cô đã dành thời gian cho chúng tôi.”

Ông cùng Jennings quay lại chiếc xe ngột ngạt. Rasbach nói, “Đi gặp bà Bleeker thôi. Chúng ta sẽ kiếm cái bánh mì trên đường vậy.”

“Ông mong tìm được gì?” Jennings hỏi.

“Đừng bao giờ mong chờ, Jennings ạ.”

« Lùi
Tiến »