Tới nhà của bà giáo đã về hưu, đón họ là một bà lão với sống lưng thẳng tắp và cặp mắt sắc sảo. Bà đúng là hình ảnh chuẩn mực cho một bà giáo trường nữ sinh tư thục, Rasbach nghĩ.
Bà Bleeker xem kỹ phù hiệu cảnh sát của họ rồi đánh giá cả hai thanh tra trước khi mở cửa cho họ. “Cẩn trọng không bao giờ là thừa,” bà bảo.
Jennings đảo mắt sang Rasbach trong lúc bà ta dẫn họ xuống một hành lang hẹp tới phòng khách nhà mình. “Mời các anh ngồi,” bà nói.
Rasbach và Jennings nhanh chóng chọn chỗ trong hai chiếc ghế bành bọc đệm. Bà giáo chậm rãi ngồi xuống chiếc xô pha đối diện. Có một cuốn tiểu thuyết dày – Bachester Towers của Trollope, thuộc bộ các tác phẩm kinh điển của nhà xuất bản Penguin – nằm trên bàn cà phê và một chiếc iPad đặt cạnh nó.
“Tôi có thể giúp gì cho các quý ông đây?” bà giáo hỏi rồi nói thêm, “Dù tôi nghĩ là mình có thể đoán được tại sao các ông ở đây.”
Rasbach dành cho bà nụ cười lấy lòng tốt nhất của ông. “Bà nghĩ tại sao chúng tôi lại ở đây, bà Bleeker?”
“Ông muốn nói về Anne. Tôi nhận ra cô bé. Cô ấy có mặt trên khắp các bản tin.” Rasbach và Jennings trao đổi cái nhìn nhanh chóng. “Hồi tôi còn dạy thì cô ấy là Anne Dries.”
“Vâng,” Rasbach nói, “chúng tôi muốn nói chuyện với bà về Anne.”
“Chuyện thật kinh khủng. Tôi đã rất buồn khi xem trên tivi.” Bà giáo thở dài thườn thượt. “Tôi không biết mình có thể nói gì với các ông về chuyện hồi ấy, vì tôi chẳng biết gì cả. Tôi đã cố tìm hiểu, nhưng không ai chịu kể với tôi hết.”
Rasbach cảm thấy cơn phấn chấn làm cổ râm ran. “Sao bà không bắt đầu từ những ngày đầu nhỉ,” ông kiên nhẫn nói.
Bà gật đầu. “Tôi thích Anne. Cô bé là một học sinh giỏi Anh ngữ. Không sáng tạo lắm, nhưng chăm chỉ. Rất nghiêm túc. Khá lặng lẽ. Rất khó biết chính xác điều gì đang diễn ra trong đầu em ấy. Thích vẽ. Tôi biết các nữ sinh khác bắt nạt em ấy. Tôi đã cố ngăn việc đó lại.”
“Bắt nạt thế nào vậy?”
“Kiểu thông thường của những đứa con gái nhà giàu bị nuông chiều thôi. Bọn trẻ có nhiều tiền hơn là não. Chúng bảo em ấy béo. Tất nhiên là em ấy không béo. Mấy đứa kia gầy trơ xương. Không lành mạnh tí nào.”
“Bà có nhớ tên họ không?”
“Tất nhiên rồi. Debbie Renzetti, Janice Foegle và Susan Givens.” Jennings ghi những cái tên vào sổ. “Tôi sẽ không quên ba cái tên ấy.”
“Và chuyện gì đã xảy ra?”
“Tôi không biết. Một ngày nọ ba cô gái xinh đẹp kia đang quấy nhiễu Anne như mọi khi, rồi điều tiếp theo anh biết, một người phải vào viện còn hai người kia thì tránh thật xa khỏi Anne. Susan đã phải nghỉ học vài tuần. Câu chuyện được kể là cô bé ngã xe đạp và bị chấn thương đầu.”
Rasbach khẽ vươn người tới. “Nhưng bà không tin câu chuyện ấy, đúng không? Bà nghĩ chuyện gì đã thực sự xảy ra?”
“Tôi không biết chính xác. Có vài buổi họp kín với phụ huynh. Tất cả thông tin đều bị chặn lại. Nhưng tôi cá là Anne đã chịu đựng đủ rồi.”
Quay lại đồn cảnh sát, Rasbach và Jennings đào xới hồ sơ thêm một chút và biết rằng hai cô gái được bà giáo nhắc đến, Debbie Renzetti và Susan Givens, đều đã chuyển đi cùng gia đình họ khi tốt nghiệp trung học. Janice Foegle, may thay, vẫn còn sống trong thành phố. Khi Rasbach gọi đến, ông lại gặp may – cô ta có nhà và sẵn sàng đến đồn nói chuyện với họ vào buổi chiều.
Rasbach được gọi ra lễ tân khi Janice Foegle đến, đúng y như hẹn. Ông ra ngoài để gặp cô ta. Ông biết mình phải trông đợi gì, nhưng quả thật cô ta là một phụ nữ vô cùng xinh đẹp. Cảm giác sẽ như thế nào, Rasbach thắc mắc, khi sở hữu vẻ đẹp nhường ấy từ hồi trung học, trong lúc hầu hết những đứa trẻ khác vẫn còn vật vã để làm quen với vẻ ngoài không mấy thoả mãn của chính chúng? Ông tự hỏi việc đó đã nhào nặn nên con người cô ta như thế nào. Trong một thoáng ông nghĩ đến Cynthia Stillwell.
“Cô Foegle,” Rasbach chào. “Tôi là thanh tra Rasbach. Đây là thanh tra Jennings. Cảm ơn cô vì đã đến. Chúng tôi có vài câu hỏi cho cô, nếu cô không phiền.”
Cô ta cau mày nhìn ông chán nản. “Nói thật là, tôi đã trông mong có ai gọi cho mình kia,” cô ta bảo.
Họ đưa cô vào một trong các phòng thẩm vấn. Cô ta có vẻ căng thẳng khi họ nhắc đến máy quay, nhưng không phàn nàn.
“Cô quen Anne Conti từ hồi trung học – khi ấy cô ta tên là Anne Dries – khi cô đang học ở St. Midlred,” Rasbach bắt đầu khi những thủ tục ban đầu đã xong.
“Vâng,” Giọng cô ta rất khẽ.
“Cô ấy là người thế nào?”
Janice ngập ngừng, như thể không chắc phải nói gì. “Cũng tử tế.”
“Tử tế à?” Rasbach chờ đợi thêm.
Đột nhiên gương mặt cô ta co rúm lại và cô bắt đầu khóc. Rasbach khẽ đẩy hộp giấy tới tầm tay cô và chờ đợi. “Sự thật là, cô ấy là một đứa hiền lành còn tôi thì là một con khốn toàn tập. Tôi và Susan và Debbie, chúng tôi là những đứa không ra gì. Giờ tôi rất xấu hổ vì chuyện đó. Tôi nhìn lại mình hồi đó và chính tôi cũng không tin được. Chúng tôi đã rất xấu tính với cô ấy, chẳng vì lý do gì.”
“Xấu tính thế nào?”
Janice nhìn đi chỗ khác và khẽ hỉ mũi. Rồi cô nhìn lên trần nhà và cố điềm tĩnh lại. “Chúng tôi đã trêu cô ấy. Về ngoại hình, về quần áo. Chúng tôi tưởng mình thượng đẳng hơn cô ấy – thực ra là hơn tất cả mọi người.” Cô nhìn ông cay đắng. “Chúng tôi mới mười lăm tuổi. Như thế cũng không có nghĩa là được tha thứ cho mọi chuyện.”
“Vậy chuyện gì đã xảy ra?”
“Việc đó kéo dài hàng tháng trời, và cô ấy chỉ chịu đựng. Cô ấy luôn đối đáp tử tế với chúng tôi và giả vờ chúng tôi không làm phiền cô ấy, nhưng chúng tôi lại nghĩ là cô ấy thảm hại. Thực ra, tôi thì nghĩ là đó là mạnh mẽ, khi có thể giả vờ là ông không bị làm phiền, ngày này qua ngày khác, trong khi thực ra là có, nhưng tôi chỉ nghĩ thầm như vậy thôi.”
Rasbach gật đầu, khuyến khích cô ta kể nốt.
Cô ta nhìn xuống tờ giấy trong tay mình, thở dài thật mạnh, và ngước lên nhìn Rasbach. “Một ngày nọ cô ấy mất tự chủ. Cả ba chúng tôi – Debbie, Susan và tôi – chúng tôi đều ở lại trường vì lý do gì đó. Chúng tôi đang ở trong nhà vệ sinh nữ thì Anne bước vào. Cô ấy thấy chúng tôi và đông cứng lại. Rồi cô ấy nói chào và khẽ vẫy tay, đi vào một trong mấy buồng vệ sinh. Việc đó cũng đòi hỏi gan lắm lắm, tôi phải thừa nhận thế.” Cô ta ngập ngừng, rồi kể tiếp. “Dù sao đi nữa, chúng tôi lại bắt đầu nói xấu.” Cô ta ngừng lại.
“Nói thế nào cơ?” Rasbach hỏi.
“Tôi thật hổ thẹn khi phải kể lại. Những chuyện như là ‘Việc ăn kiêng của cậu thế nào rồi? Vì trông như là cậu lại béo lên’ – những thứ đại loại thế. Chúng tôi đã cạnh khoé cô ấy đủ kiểu. Cô ấy lao ra khỏi buồng vệ sinh và nhắm thẳng vào Susan. Không ai trong chúng tôi ngờ được. Anne chộp lấy cổ họng Susan và giộng đầu cô ấy vào tường. Đó là một trong mấy bức tường bê tông, sơn màu kem bóng, và Susan đã bị tông mạnh vào đó bằng đầu. Cô ấy kiểu như nhũn ra. Một vệt máu to đùng chảy xuống từ trên tường.” Mặt Janice méo xệch, như thể cô ta bị lôi về cái nhà vệ sinh ấy, trông thấy bạn mình nằm sõng soài trên sàn, máu chảy trên tường. “Tôi tưởng Anne đã giết cô ấy.”
“Tiếp đi,” Rasbach khuyến khích.
“Debbie và tôi hét lên, nhưng Anne hoàn toàn im lặng. Debbie đứng gần cửa hơn, nên cô ấy chạy đi tìm giúp đỡ. Tôi sợ bị bỏ lại một mình với Anne, nhưng cô ấy đứng chắn giữa tôi với cái cửa và tôi sợ tới mức không dám di chuyển. Anne nhìn tôi, nhưng mắt cô ấy trống rỗng, như thể cô ấy chỉ còn cái xác vô hồn. Tôi không biết liệu cô ấy có còn thấy tôi không nữa. Cảm giác ghê lắm. Cuối cùng một trong các giáo viên đến nơi, rồi cô hiệu trưởng. Họ đã gọi một chiếc xe cấp cứu.” Janice im lặng.
“Có ai gọi cho cảnh sát không?”
“Ông đùa đấy à?” Cô ta nhìn ông ngạc nhiên. “Đó không phải là cách mọi chuyện được xử lý trong các trường tư thục. Cô hiệu trưởng làm mọi cách ngăn chặn thiệt hại. Tôi biết là họ đã dàn xếp thế nào đó. Mẹ của Anne đến, rồi cha mẹ chúng tôi, và thế là tất cả mọi chuyện… được xử lý . Ông thấy đấy, chúng tôi là người gây chuyện, và tất cả mọi người đều biết như thế.”
Rasbach khẽ nói, “Chuyện gì đã xảy ra sau khi họ gọi xe cứu thương đến?”
“Khi xe đến, họ đưa Susan lên cáng và mang tới xe cứu thương. Debbie và tôi cùng một giáo viên khác đi theo Susan. Debbie và tôi khóc lóc, hoảng loạn. Cô hiệu trưởng đưa Anne vào văn phòng chờ mẹ cô ấy tới. Xe cứu thương đưa Susan đi, còn Debbie và tôi thì chờ ở bãi đỗ xe với cô giáo kia cho tới khi bố mẹ chúng tôi đến.”
“Cô còn nhớ gì khác không?” Rasbach hỏi.
Cô ta gật đầu. “Trước khi cô hiệu trưởng đưa Anne đi, Anne đã nhìn vào tôi, như thể cô ấy đã hoàn toàn bình thường, và hỏi, ‘Có chuyện gì thế?’”
Rasbach nói, “Cô đã nghĩ gì khi cô ấy nói thế?”
“Tôi đã nghĩ cô ấy bị điên rồi.”
Người đưa thư đang ở cửa trước cố gắng đẩy chồng thư qua cái khe cửa. Anne đứng trong bếp và theo dõi. Cô có thể mở cửa cho anh ta, để công việc của anh ta dễ dàng hơn, nhưng cô không muốn. Cô biết tất cả đám thư hằn thù kia là dành cho mình. Khi ấy anh ta nhìn lên và qua cửa sổ có thể trông thấy cô. Ánh mắt họ gặp nhau trong vài giây, rồi anh ta nhìn xuống và tiếp tục nhét thêm nhiều phong bì nữa qua khe cửa. Cô và chính người đưa thư này từng trao đổi vài câu bông đùa, chỉ chưa đầy một tuần trước. Nhưng giờ mọi chuyện đã khác. Những lá thư đã rơi trên sàn cạnh cửa thành một đống hỗn độn. Anh ta vật lộn để nhét một phong bì to, dày qua khe, nhưng nó không chịu lọt. Anh ta đẩy nó vào được một nửa thì quay người và trở lại vỉa hè, đi đến nhà tiếp theo.
Anne đứng nhìn chồng thư trên sàn, nhìn vào cái gói bị kẹt ở khe thư. Cái gói làm khe đút thư không đóng lại được. Cô đi đến chỗ cửa và cố kéo nó qua. Nó là loại phong bì có bọc lớp chống sốc. Nó bị kẹt và cô không kéo ra được. Cô sẽ phải mở cửa và tóm lấy nó ở bên ngoài. Cô nhìn hé ra ngoài qua cửa sổ để xem có ai ngoài đó không. Các phóng viên ở đây hồi sáng sớm trong lúc cảnh sát dọn dẹp đã ra về. Anne mở cửa và giật cái gói khỏi khe thư, nhanh chóng chui tọt vào nhà, đóng cửa và khoá nó lại.
Không nghĩ ngợi gì, cô mở cái gói.
Bên trong là một bộ áo liền quần màu xanh bạc hà.