Kẻ Chủ Mưu

Lượt đọc: 1900 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

Anne hét lên.

Marco nghe tiếng và lao ra khỏi phòng ngủ. Anh trông thấy cô đứng cạnh cửa, một chồng thư chưa mở ở dưới chân, một cái gói trong tay cô. Anh có thể thấy bộ áo liền quần màu xanh lộ ra qua lớp vỏ bọc.

Cô quay sang anh, mặt trắng nhợt. “Bưu tá vừa mang tới cái này,” cô nói, giọng xa lạ và trống rỗng.

Marco tiến lại gần, cô đưa cái gói ra cho anh. Họ cùng nhìn xuống, gần như không dám chạm vào nó. Lỡ đó là một trò đùa? Lỡ ai đó nghĩ gửi cho cặp vợ chồng tồi tệ đã bỏ con một mình trong nhà một bộ quần áo màu xanh thì vui lắm đây?

Marco cầm cái gói từ tay Anne và khẽ mở hết lớp giấy gói. Anh lôi cả bộ ra. Trông nó có vẻ đúng. Anh lật nó lại. Có một con thỏ được thêu ở mặt trước.

“Ôi, lạy Chúa,” Anne há hốc miệng và bật khóc, hai bàn tay úp lên mặt.

“Chính là của con bé,” Marco nói, giọng anh khản đi. “Của Cora.”

Anne gật đầu nhưng không nói nổi.

Có một lời nhắn được nhét vào bên trong bộ quần áo nhỏ. Chữ đánh máy, cỡ chữ rất nhỏ.

Con bé không sao. Tiền chuộc là năm triệu đô la. KHÔNG được nói với cảnh sát. Mang theo tiền vào ngày thứ Năm lúc 2 giờ chiều. Có bất kỳ dấu hiệu nào của cảnh sát thì các người đừng hòng gặp lại con.

Có một bản đồ chi tiết ở cuối thư.

“Chúng ta sẽ tìm lại được con bé, Anne!” Marco kêu lên.

Anne cảm thấy như mình sắp ngất. Sau tất cả những gì họ phải trải qua, điều này như một giấc mơ. Cô lấy bộ áo liền quần và ôm nó lên mặt mình hít hà. Cô có thể ngửi thấy mùi con. Cô có thể ngửi thấy mùi con bé. Cảm giác thật choáng ngợp. Cô hít lần nữa, và hai đầu gối nhũn ra.

“Chúng ta sẽ làm đúng như những gì nó nói,” Marco bảo.

“Chúng ta không kể với cảnh sát à?”

“Không! Nó đã bảo không được kể với họ. Chúng ta không thể mạo hiểm trong chuyện này. Em không thấy sao? Quá mạo hiểm khi kéo cảnh sát vào. Nếu hắn nghĩ mình sắp bị bắt, có thể hắn sẽ giết Cora và vứt bỏ con! Chúng ta phải làm theo cách của hắn. Không có cảnh sát.”

Anne gật đầu. Phải tự mình xử lý làm cô thấy sợ, nhưng Marco nói đúng. Cảnh sát đã làm gì cho họ nào? Chẳng có gì. Tất cả những gì cảnh sát làm chỉ là nghi ngờ họ. Cảnh sát không phải là bạn của họ. Họ sẽ phải tự mình đòi Cora về thôi.

“Năm triệu,” Marco nói, giọng anh căng thẳng. Anh nhìn cô, đột nhiên lo ngại. “Em có nghĩ cha mẹ em có đủ năm triệu không?”

“Em không biết.” Cô cắn môi lo lắng. “Họ phải có thôi.”

“Chúng ta không có nhiều thời gian. Hai ngày nữa,” Marco nói. “Chúng ta phải hỏi cha mẹ em thôi. Họ phải bắt đầu gom tiền.”

“Em sẽ gọi họ.” Cô đi đến chỗ chiếc điện thoại trong bếp.

“Dùng điện thoại di động của em ấy. Mà Anne này, bảo họ luôn từ đầu – không cảnh sát. Không ai được biết.”

Cô gật đầu và với lấy điện thoại di động.

Họ ngồi trên ghế xô pha trong phòng khách, Anne và Marco, cạnh nhau. Mẹ của Anne duyên dáng ngồi ghé vào mép chiếc ghế bành trong lúc bố cô đi qua đi lại trong phòng khách giữa cửa sổ trước và ghế xô pha. Tất cả đều đang nhìn ông ta.

“Con chắc chắn là đúng bộ này chứ?” ông lại hỏi, dừng lại trong lúc bước.

“Vâng,” Anne gắt lên. “Sao bố không tin con?”

“Chúng ta chỉ cần chắc chắn thôi. Năm triệu là rất nhiều tiền.” Giọng ông có vẻ dỗi. “Chúng ta phải chắc chắn là mình đang giao dịch với đúng người thực sự có Cora. Chuyện này đã đăng lên khắp các báo. Ai đó có thể lợi dụng lắm chứ.”

“Đó là áo ngủ của Cora,” Marco nói chắc. “Chúng con nhận ra nó.”

“Bố mẹ có thể cho chúng con chỗ tiền đó hay không?” Anne hỏi, giọng cao vút. Cô nhìn mẹ lo lắng. Ngay khi cô vừa có lại hy vọng thì mọi việc có thể hỏng bét. Làm sao bố cô có thể làm việc này với cô được?

“Tất nhiên chúng ta có thể kiếm chỗ tiền đó,” mẹ cô nói chắc.

“Tôi đâu có nói là chúng ta không thể kiếm tiền,” bố cô trả lời. “Tôi chỉ nói là việc đó có thể khó khăn. Nhưng nếu tôi phải dời núi thì tôi sẽ dời núi thôi.”

Marco nhìn bố vợ mình, cố ngăn sự căm ghét khỏi thể hiện ra mặt. Họ đều biết đó hầu hết là tiền của mẹ Anne, nhưng ông ta cứ phải ra vẻ như tất cả là của mình. Cứ như chính ông ta kiếm được tất vậy. Lão khốn đó.

“Gom chừng ấy tiền trong hai ngày không phải việc dễ. Chúng ta sẽ phải rút vài món đầu tư,” Richard nói ra vẻ quan trọng.

“Việc ấy không thành vấn đề,” mẹ của Anne nói. Bà nhìn sang con gái. “Đừng lo về chuyện tiền nong, Anne à.”

“Bố mẹ có thể lặng lẽ làm việc đó không để ai biết được không?” Marco hỏi.

Richard Dries hít vào rõ to trong lúc ngẫm nghĩ. “Chúng ta sẽ nói chuyện với luật sư để xem phải xử lý thế nào. Chúng ta sẽ tìm ra cách thôi.”

“Tạ ơn Chúa,” Anne nhẹ nhõm thốt lên.

“Chính xác thì ta sẽ làm như thế nào?” Richard hỏi.

Marco nói, “Y như trong tờ giấy đã nói. Không có cảnh sát. Con sẽ đi, mang theo tiền. Con đưa tiền cho chúng, và chúng đưa Cora cho con.”

“Có lẽ tôi nên đi cùng cậu, để cậu không làm hỏng việc.”

Marco nhìn ông đầy căm ghét. “Không.” Anh nói thêm, “Nếu chúng thấy có người khác, có thể chúng sẽ không làm nữa.”

Họ trừng mắt nhìn nhau. “Tôi mới là người cầm sổ séc đấy nhé,” Richard nói.

“Thực ra, tôi mới là người cầm sổ séc,” Alice gắt lên.

“Bố à, xin bố đấy,” Anne nói, sợ rằng bố mình sẽ làm hỏng mọi chuyện. Ánh mắt cô lo ngại nhảy từ chỗ ông sang chỗ mẹ mình.

“Chúng ta thậm chí không có bằng chứng nào là Cora còn sống,” Richard nói. “Nó có thể là cú lừa lắm chứ.”

“Nếu Cora không có ở đó, con sẽ không đưa tiền,” Marco nói khi nhìn Richard tiếp tục đi lại ở chỗ cửa sổ trước nhà.

“Tôi không thích việc này,” Richard nói. “Chúng ta nên kể cho cảnh sát.”

“Không!” Marco nói. Hai người đàn ông lườm nguýt nhau. Richard nhìn đi chỗ khác trước.

“Chúng ta có lựa chọn nào đâu?” Anne hỏi, giọng vút lên.

“Ta vẫn không thích việc này,” Richard nói.

“Chúng ta sẽ làm đúng như lời nhắn đã dặn,” mẹ của Anne nói quả quyết, dành cho chồng bà cái nhìn sắc như dao.

Bố của Anne nhìn bà rồi nói, “Xin lỗi con, Anne. Con nói đúng. Chúng ta không có lựa chọn. Mẹ con và ta tốt hơn nên bắt đầu gom tiền.”

Marco nhìn bố mẹ vợ của mình chui vào xe Mercedes và lái đi. Anh gần như chưa ăn gì kể từ khi mọi chuyện bắt đầu. Cạp của chiếc quần bò sắp tuột khỏi bụng anh rồi.

Khoảnh khắc Richard gây khó dễ chuyện gom tiền thật là kinh khủng, nhưng lão ta chỉ đang làm mình làm mẩy. Lão phải đảm bảo là tất cả mọi người đều biết lão tuyệt vời như thế nào. Lão phải đảm bảo tất cả đều ý thức được tầm quan trọng của lão.

“Em biết là họ sẽ giúp chúng ta mà,” Anne nói, bất ngờ đến đứng cạnh Marco.

Làm thế nào cô luôn nói được chính cái câu sai trái nhất thế nhỉ? Ít nhất là khi có liên quan đến bố mẹ cô. Làm sao cô lại không thấy được bố mình là người như thế nào? Chẳng lẽ cô không thấy lão ta thích thao túng ra sao ư? Nhưng Marco chỉ im lặng.

“Mọi chuyện sẽ ổn thôi,” Anne nói, cầm lấy tay Marco. “Chúng ta sẽ đưa được con về. Và rồi mọi người sẽ thấy rằng ta chỉ là nạn nhân.” Cô siết chặt tay anh. “Chúng ta nên bắt mấy ông cảnh sát chết tiệt kia phải xin lỗi.”

“Bố em sẽ không bao giờ để chúng ta quên rằng nhờ tiền của họ mà chúng ta mới thoát đâu.”

“Ông ấy sẽ không nghĩ thế đâu! Ông ấy sẽ nghĩ là mình đang cứu Cora, em đảm bảo đấy! Họ sẽ không bắt chúng ta mang ơn đâu.”

Vợ anh có thể ngây thơ đến như thế đấy. Marco siết tay cô đáp lại. “Sao em không đi nằm và cố nghỉ đi một chút? Anh định ra ngoài một lát.”

“Em không nghĩ mình ngủ được đâu, nhưng em sẽ cố. Anh định đi đâu?”

“Anh ghé qua văn phòng và kiểm tra vài thứ. Anh đã không qua đó từ… từ khi Cora bị bắt.”

“Được rồi.”

Marco vòng tay quanh Anne và ôm cô. “Anh không chờ nổi đến khi lại được gặp con, Anne ạ,” anh thì thầm.

Cô gật đầu trên vai anh. Anh để cô đi.

Marco nhìn cô đi lên gác. Rồi anh chộp lấy chùm chìa khoá xe trên bát đặt ở bàn trong tiền sảnh và ra ngoài.

Anne cố nằm ngủ, mặc dù cô đang cảm thấy cực kỳ căng thẳng. Tuy cô sợ mọi chuyện có thể rẽ sai hướng một cách khủng khiếp nhưng hy vọng có thể đòi lại con sớm lại nhen nhóm trong cô. Vậy mà bố cô lại nói họ không có chút bằng chứng nào cho thấy Cora còn sống.

Nhưng cô không chịu tin rằng Cora đã chết.

Cô mang bộ quần áo màu xanh theo mình, áp nó lên mặt và hít thở trong mùi hương của em bé. Cô nhớ con đến đau nhói. Ngực cô căng tức. Trên hành lang tầng hai, cô dừng lại, dựa vào tường và trượt ngồi xuống sàn bên ngoài phòng trẻ. Nếu cô nhắm mắt lại và áp mặt và lớp vải ấy, cô có thể giả vờ là Cora vẫn còn ở đây, trong nhà này, chỉ ngay bên kia hành lang thôi. Trong vài phút, cô để cho bản thân giả vờ như thế. Nhưng rồi cô mở mắt ra.

Dù là kẻ nào đã gửi bộ quần áo đến, hắn cũng đã đòi năm triệu đô la. Dù đó là ai hắn cũng biết rằng đứa con gái bé nhỏ của họ đáng giá năm triệu đô với họ và hiển nhiên hắn cũng biết rõ Anne và Marco có thể kiếm được tiền.

Có lẽ đó là một người họ quen biết, dù chỉ là chút ít. Cô từ từ đứng dậy, dừng trên đường đi vào phòng ngủ của họ. Có khi đó còn là người họ biết khá rõ, một người biết họ có thể tiếp cận số tiền đó.

Cô nghĩ khi tất cả mọi chuyện đã qua, sau khi họ đòi lại được Cora, cô sẽ tận hiến cả đời mình cho con – và cho việc tìm ra kẻ nào đã bắt con cô. Chắc là cô sẽ không thể thôi nhìn vào những người họ quen biết mà trong lòng vẫn tự hỏi có phải người đó đã từng bắt cóc con cô – hay biết kẻ đã làm việc đó không.

Đột nhiên cô nhận ra cô không nên cầm bộ quần áo như thế này. Nếu tất cả đều sai và họ không đòi lại được Cora, họ sẽ phải nộp bộ quần áo này – cùng với lá thư – cho cảnh sát, để làm bằng chứng và thuyết phục họ về sự vô tội của hai vợ chồng cô. Chắc chắn cảnh sát sẽ không còn nghi ngờ họ nữa. Nhưng bất kỳ bằng chứng nào mà bộ quần áo có thể đưa ra đều sẽ vô nghĩa nếu cô cứ chạm vào và hít hà nó thế này, thậm chí còn lau cả nước mắt mình vào nữa. Cô đặt nó xuống tủ áo trong phòng ngủ của mình và trải phẳng ra. Cô nhìn nó, trơ trọi, trên tủ quần áo. Cô để nó ở đó, cùng với lời nhắn của kẻ bắt cóc. Họ không được mắc sai lầm.

Cô nhận ra đây là lần đầu tiên cô ở một mình trong nhà kể từ cái đêm Cora bị bắt. Giá mà cô có thể quay ngược thời gian. Mấy ngày vừa qua chỉ như một vệt mờ của sợ hãi và đau khổ và hoảng loạn và tuyệt vọng – và cả sự phản bội. Cô đã nói với cảnh sát rằng cô tin Marco, nhưng cô đã nói dối. Cô không tin anh với Cynthia. Cô nghĩ có thể anh còn che giấu những bí mật khác với cô. Rốt cuộc, chính cô cũng giấu giếm anh.

Cô lang thang từ tủ của mình sang tủ của Marco và kéo mở ngăn kéo đầu tiên. Cô lục lọi vô mục đích trong đống tất và đồ lót của anh. Khi đã lục xong ngăn thứ nhất, cô mở tiếp ngăn thứ hai. Cô không biết mình đang tìm cái gì, nhưng cô sẽ biết khi nào tìm thấy nó.

« Lùi
Tiến »