Kẻ Chủ Mưu

Lượt đọc: 1901 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

Marco ngồi vào xe Audi và lái đi. Nhưng không phải tới văn phòng. Thay vào đó anh chọn con đường gần nhất và ra khỏi thành phố. Anh len lỏi trong dòng xe cộ. Chiếc Audi chạy mượt dưới từng thao tác của anh. Sau khoảng hai mươi phút, anh rẽ vào một đường quốc lộ nhỏ hơn. Chẳng mấy chốc anh đã tới một lối mòn quen thuộc dẫn ra một cái hồ khá là hẻo lánh.

Anh tấp vào bãi đỗ xe trải sỏi ngay trước mặt hồ. Ở đó có một bãi trống, lởm chởm đá với vài chiếc bàn dã ngoại cũ kỹ, mòn vẹt mà anh hiếm khi thấy ai dùng. Một cầu tàu dài dẫn vào lòng hồ, nhưng không ai còn dong thuyền từ đó nữa. Suốt nhiều năm nay, bất kể khi nào cần ngẫm nghĩ, anh đều tới đây một mình.

Anh đỗ xe lại dưới bóng cây bên hồ và xuống xe. Trời hôm nay nóng và nắng, nhưng gió nhẹ đang thổi tới từ mặt hồ. Anh ngồi trên nắp ca-pô và nhìn ra mặt nước. Nơi này hoàn toàn vắng lặng, không còn ai khác ngoài anh.

Anh tự nhủ với mình rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Cora sẽ ổn. Chắc chắn phải thế. Cha mẹ Anne sẽ gom tiền. Bố vợ anh sẽ không bao giờ bỏ qua một cơ hội được làm người hùng, cho dù nó có làm ông ta mất một gia tài nhỏ đi nữa. Đặc biệt là khi trông như thể ông ta đã cứu vớt Marco. Họ thậm chí sẽ không tiếc nhớ gì chỗ tiền ấy đâu, Marco nghĩ.

Anh hít thật sâu và thở ra, cố bình tâm lại. Anh có thể ngửi thấy mùi cá chết, nhưng không sao cả. Anh cần một chút không khí khác. Mấy ngày vừa qua như địa ngục trần gian vậy. Marco không chịu nổi việc này. Các dây thần kinh của anh không được cứng cáp cho lắm.

Giờ đây anh đã hối hận, nhưng tất cả đều xứng đáng. Khi anh đòi lại được Cora và nhận được tiền, mọi chuyện sẽ ổn. Họ sẽ lại được ôm con trong vòng tay. Và anh sẽ có hai triệu rưỡi đô la để đưa việc kinh doanh về lại đúng đường. Lấy được tiền từ ông bố vợ khiến Marco mỉm cười vui vẻ. Anh ghét lão khốn ấy.

Với chỗ tiền này anh có thể xử lý được các khoản nợ và đưa việc kinh doanh lên một tầng cao mới. Nhưng nó phải thầm lặng và bí mật, như những thứ mất tích trong tam giác Bermuda vậy. Sẽ không có ai biết cả. Đồng phạm của anh, Bruce Neeland, sẽ ngậm miệng mà nhận một nửa của anh ta rồi cuốn xéo.

Marco suýt nữa đã không dám làm tới cùng. Khi cô trông trẻ gọi đến huỷ hẹn vào phút chót, anh đã hoảng lên. Suýt nữa thì anh huỷ cả kế hoạch. Anh biết Katerina luôn đeo tai nghe và ngủ gật trong lúc đang trông em bé. Đã hai lần họ về nhà trước nửa đêm và ngạc nhiên tìm thấy cô bé ngủ mê mệt trên xô pha phòng khách. Cô bé cũng không dễ gọi dậy chút nào. Anne không thích lắm. Cô ấy nghĩ Katerina không phải là một người trông trẻ tốt, nhưng rất khó để kiếm được một cô trông trẻ, vì không có nhiều thanh niên ở khu vực này cho lắm.

Kế hoạch là Marco sẽ ra ngoài hút thuốc lúc 12 giờ 30, lặng lẽ chui vào trong nhà, bế em bé đang say ngủ và đưa bé ra ngoài qua lối cửa sau trong lúc Katerina còn ngủ. Nếu cô gái dậy giữa chừng và thấy anh đi vào, anh sẽ bảo là anh về kiểm tra con, vì họ chỉ ở ngay bên cạnh thôi. Nếu cô dậy và trông thấy anh đang bế con đi ra, anh sẽ bảo là anh định mang Cora sang nhà bên một phút để khoe bé. Dù là trường hợp nào thì anh cũng sẽ huỷ toàn bộ kế hoạch.

Còn nếu anh thành công, câu chuyện sẽ là một đứa bé bị bắt cóc khỏi phòng ngủ trong khi cô trông trẻ đang ở nhà dưới.

Nhưng rồi cô gái kia lại báo huỷ. Marco tuyệt vọng, nên anh đã phải ứng biến. Anh thuyết phục Anne để Cora lại nhà với điều kiện là họ về kiểm tra con bé mỗi ba mươi phút. Việc ấy sẽ không thành nếu chức năng quay phim trên máy trông trẻ vẫn còn hoạt động, nhưng nếu chỉ có phần âm thanh, anh nghĩ sẽ không sao. Anh sẽ mang Cora ra lối cửa sau tới chiếc xe đang chờ trong lúc về kiểm tra con bé. Anh biết việc đó sẽ khiến anh và Anne trở thành kiểu cha mẹ tồi tệ, vì bỏ con ở nhà một mình, nhưng anh nghĩ cách đó vẫn được.

Nếu anh biết có chút nguy hiểm nào đến Cora thì hẳn anh sẽ không bao giờ thực hiện. Dù có cho bao nhiêu tiền đi nữa. Vài ngày vừa qua đã quá sức khó khăn với anh, khi không được gặp con gái, không được ôm bé, hôn lên chỏm đầu và ngửi mùi da con, không được gọi và chăm sóc bé, để đảm bảo là bé an toàn.

Không biết chuyện quái gì đang diễn ra.

Marco tự nhủ với mình lần nữa là Cora ổn cả. Anh chỉ cần trụ vững qua mấy ngày này. Tất cả rồi sẽ qua sớm thôi. Họ sẽ đòi lại được Cora và có tiền. Anh thực sự hối hận vì chuyện này hóa ra quá khó khăn với Anne, nhưng anh nhắc mình rằng cô sẽ quá hạnh phúc khi đón được Cora về và có thể sẽ có cái nhìn khác về việc anh đã làm. Vài tháng gần đây cuộc sống đã quá sức khủng khiếp, khi anh vừa phải vật lộn với các vấn đề tài chính của mình, lại vừa phải chứng kiến vợ ngày càng xa cách, lạc lối trong những vòng xoáy cảm xúc của chính cô.

Mọi chuyện đã khó khăn hơn anh tưởng rất nhiều. Khi Bruce Neeland không gọi đến trong mười hai giờ đầu tiên, Marco đã hoảng loạn. Họ đã đồng ý với nhau là không quá mười hai tiếng kể từ lúc tiếp xúc đầu tiên. Khi anh không nghe thấy tin gì từ Bruce đến tận chiều thứ Bảy, Marco sợ rằng Bruce đã mất hết nhuệ khí rồi. Vụ việc đã thu hút quá nhiều chú ý. Tệ hơn nữa – Bruce không nghe máy trên chiếc điện thoại di động mà Marco sẽ gọi tới trong trường hợp khẩn cấp. Và Marco không còn cách nào khác để gọi cho anh ta.

Marco đã đưa chính con mình cho một gã đồng phạm không chịu làm theo kế hoạch và giờ thì chính anh cũng không liên lạc được với hắn. Anh đã sắp phát điên vì lo lắng. Chắc chắn Bruce sẽ không hại con bé chứ?

Marco đã nghĩ đến chuyện thú nhận tất cả với cảnh sát, kể cho họ những gì anh biết về Bruce Neeland, những mong họ có thể truy ra anh ta và Cora. Nhưng anh nghĩ nguy cơ cho Cora sẽ là quá lớn. Nên anh phải kéo dài thời gian.

Rồi bộ quần áo được gửi đến qua thư. Không thể nào tả hết cảm giác nhẹ nhõm trong anh khi họ nhận được bộ quần áo ấy. Anh đoán Bruce chắc hẳn đã sợ quá mà không dám gọi đến nhà như kế hoạch, kể cả là với chiếc điện thoại di động trả trước, không dò theo được. Chắc anh ta đã lo lắng vì cảnh sát. Nên anh ta tìm ra cách khác.

Hai ngày nữa thôi là mọi chuyện sẽ qua. Marco sẽ mang tiền đến điểm hẹn – một nơi họ đã cùng nhau chọn ra từ trước – và đưa Cora về. Rồi khi mọi chuyện đã qua, anh sẽ gọi cho cảnh sát và báo với họ. Anh sẽ cho họ mô tả sai về Bruce và chiếc xe anh ta sẽ lái đi.

Anh không thể nghĩ ra được cách nào dễ hơn thế để gom được vài triệu đô nhanh như vậy. Chúa biết là anh đã cố lắm rồi.

Bố mẹ Anne qua nhà họ sáng thứ Năm cùng với chỗ tiền. Hàng chục cọc tiền một trăm đô. Năm triệu đô la tiền mặt mới cứng. Ngân hàng đã dùng máy để đếm tất cả. Họ đã phải trầy trật mới lấy được chỗ tiền mặt trong khoảng thời gian ngắn như thế, việc đó rất khó. Richard đảm bảo là hai vợ chồng con gái ông phải biết rõ điều đó. Nó chiếm một khoảng không lớn đến ngạc nhiên. Richard đã phải nhét tất cả vào ba chiếc túi tập thể hình lớn.

Marco nhìn vợ mình với ánh mắt lo ngại. Anne và mẹ đang ngồi trên ghế, Anne chui vào vòng tay bảo vệ của mẹ cô. Anne có vẻ nhỏ bé và yếu đuối. Marco muốn Anne phải mạnh mẽ. Anh cần cô mạnh mẽ lên.

Anh nhắc nhở mình rằng cô đang phải chịu áp lực khủng khiếp. Nhiều hơn anh, nếu việc đó là có thể. Anh gần như đã sụp đổ vì áp lực của việc này, ấy là anh còn biết chuyện gì đang xảy ra. Cô không biết. Cô không biết rằng ngày hôm nay họ sẽ đưa được Cora về, cô chỉ hy vọng thôi. Trong khi anh thì biết Cora sẽ quay về nhà này chỉ trong vòng hai hay ba giờ tới. Chẳng mấy chốc mọi chuyện sẽ qua.

Bruce sẽ gửi phần tiền của Marco vào một tài khoản ở nước ngoài như họ đã bàn. Họ sẽ không bao giờ liên lạc với nhau nữa. Hai người không còn bất cứ liên hệ nào nữa. Marco vẫn trong sạch. Anh sẽ đón con về, cộng với chỗ tiền anh cần.

Bỗng nhiên Anne đẩy tay mẹ cô ra và đứng dậy. “Em sẽ đi cùng anh,” cô nói.

Marco nhìn cô thảng thốt. Mắt cô long lên và toàn bộ cơ thể cô run rẩy. Ánh mắt ngờ vực của cô khiến anh trong chớp mắt đã nghi ngờ liệu có phải cô đã biết tất cả. Không thể nào.

“Không được, Anne,” anh nói. “Anh sẽ đi một mình.” Anh nói thêm một cách quả quyết, “Chúng ta đã bàn việc này rồi. Chúng ta không thể thay đổi kế hoạch bây giờ được.” Anh cần cô ở lại đằng sau.

“Em có thể ở trong ô tô,” cô nói. Anh ôm cô thật chặt, thì thầm vào tai cô. “Suỵt… mọi chuyện sẽ ổn thôi. Anh sẽ mang Cora về, anh hứa.”

“Anh không hứa được. Anh không thể!” Cô rít lên. Marco, Alice và Richard đều nhìn cô cảnh giác.

Anh ôm cô đến khi cô bình tĩnh lại, và chỉ lần này thôi, cha mẹ cô đã lùi lại để anh được làm chồng. Cuối cùng anh buông cô ra, nhìn vào mắt cô và nói, “Anne, giờ anh phải đi rồi. Anh sẽ mất tầm một tiếng để đến đó. Anh sẽ gọi điện thoại cho em ngay khi anh đón được con, được không?”

Lúc này đã bình tĩnh hơn, Anne gật đầu, mặt cô cau lại vì căng thẳng.

Richard đi cùng Marco để chất tiền lên xe, chiếc xe đang đỗ trong gara. Họ đưa mấy chiếc túi qua cửa sau, nhét chúng vào cốp xe Audi của Marco, và khoá lại.

“Chúc may mắn,” Richard nói, có vẻ căng thẳng. Ông nói thêm, “Đừng đưa tiền vội đến khi cậu đón được con. Đó là điểm tựa duy nhất chúng ta có.”

Marco gật đầu và vào xe. Anh nhìn lên Richard và nói, “Nhớ là không được gọi cảnh sát cho đến khi nghe tin của con.”

“Được rồi.”

Marco không tin Richard. Anh sợ là Richard sẽ gọi cho cảnh sát ngay khi Marco đi. Anh đã dặn Anne phải để mắt tới Richard mọi lúc – anh còn thì thầm nhắc lại với cô vừa nãy – và không để ông ta gọi cho cảnh sát cho đến khi cô nghe được tin Marco đã đón được Cora. Đến lúc anh gọi thì Bruce đã cao bay xa chạy. Nhưng Marco vẫn thấy rất lo. Anne có vẻ như đang không được bình thường, anh không thể trông cậy vào cô được. Richard có thể đi vào bếp và gọi luôn từ di động, mà có khi cô còn không biết. Hoặc Richard cũng có thể gọi điện cho cảnh sát ngay trước mặt cô một khi anh đã ra khỏi nhà, Marco bực bội nghĩ. Cô sẽ không thể ngăn cản ông bố.

Marco đưa xe ra khỏi gara và lái xuống đường rồi bắt đầu cuốc xe dài tới điểm hẹn. Anh lái tới gần con dốc để ra cao tốc thì lạnh toát cả người.

Anh đã ngu ngốc không thể tin nổi.

Có khi Richard đã báo cho cảnh sát về cuộc trao đổi rồi. Họ có thể đang theo dõi toàn bộ vụ việc này. Có thể tất cả đều đã biết trừ Anne và anh. Liệu Alice có cho phép điều đó không? Thậm chí liệu Richard có kể cho bà biết không?

Hai tay Marco bắt đầu toát mồ hôi trên vô lăng. Tim anh đập thình thịch trong lúc cố suy nghĩ. Richard đã đòi phải kéo cảnh sát vào. Họ đã áp đảo ông ta. Đã khi nào Richard chịu để mình bị áp đảo trong đời chưa? Richard muốn Cora quay về, nhưng ông ta là loại người luôn có phương án dự phòng. Ông ta cũng muốn lấy được tiền của mình về nữa. Marco buồn nôn.

Anh nên làm gì? Anh không thể gọi cho Bruce. Anh không có cách nào làm việc đó vì Bruce đã không nghe điện thoại. Giờ có thể anh đang lôi Bruce vào đúng cái bẫy. Áo sơ mi của Marco đã ướt sũng mồ hôi khi anh lao lên cao tốc.

« Lùi
Tiến »