Marco cố bình tâm lại, thở sâu hơn trong lúc lái xe. Các khớp ngón tay anh trắng bệch trên tay lái.
Anh có thể mạo hiểm và vẫn đi đến điểm trao đổi theo kế hoạch. Có thể Richard đã không kể với cảnh sát. Cora đang ngồi trên ghế em bé trong một cái gara bỏ không. Anh sẽ ôm lấy con, thả tiền, và chạy.
Nhưng nếu Richard đã báo cảnh sát thì sao? Vậy thì, ngay khi Marco chộp lấy Cora, thả tiền và bỏ chạy, Bruce sẽ xuất hiện để lấy tiền và cảnh sát sẽ tóm anh ta. Nếu Bruce khai ra thì sao? Marco sẽ đi tù mọt gông.
Anh có thể huỷ kèo. Anh có thể quay xe và không xuất hiện ở điểm hẹn và hy vọng Bruce sẽ gửi cho anh một thông điệp khác qua thư. Nhưng làm sao anh giải thích được với cảnh sát đây? Tại sao anh lại không xuất hiện như đã hẹn để đón đứa con đã bị bắt cóc của chính mình được? Anh có thể bị hỏng xe, có thể đến đó muộn, làm lỡ dở công việc. Vậy thì, nếu Bruce liên lạc lại lần nữa, Marco có thể thử lại và không kể chi tiết với Richard. Nhưng không đời nào Richard lại để Marco giữ chừng ấy tiền mặt bên mình suốt thời gian đó. Chết tiệt. Anh không thể làm gì mà bố vợ không biết, vì Alice để cho lão kiểm soát tiền bạc.
Không, anh phải đón được Cora hôm nay. Anh phải đi và đón con bé. Anh không thể để chuyện này kéo dài thêm chút nào nữa, dù có ra sao.
Trong lúc tâm trí anh vẫn còn đang quay mòng mòng, nửa giờ đã trôi qua. Anh đã đi được nửa đường đến đó. Anh phải ra quyết định thôi. Anh xem giờ, rẽ khỏi đường quốc lộ ở lối rẽ tiếp theo. Anh tấp vào lề đường, bấm đèn khẩn cấp và cầm điện thoại lên, hai tay run cầm cập. Anh đang gọi vào số của Anne.
Cô nghe máy ngay lập tức. “Anh có con bé chưa?” Anne sốt ruột hỏi.
“Chưa, chưa đâu, chưa đến giờ,” Marco nói. “Anh muốn em hỏi bố liệu ông ấy đã kể cho cảnh sát về vụ này chưa.”
“Bố không làm vậy đâu,” Anne nói.
“Hỏi đi.”
Marco nghe giọng nói ở đằng sau, rồi Anne quay lại với điện thoại. “Bố bảo là ông chưa kể với ai cả. Không kể với cảnh sát. Tại sao?”
Anh có nên tin Richard không? “Gọi bố lên nghe điện thoại đi,” Marco nói.
“Có chuyện gì thế?” Richard nói trong điện thoại.
“Con cần phải tin được bố,” Marco nói. “Con cần biết bố đã không báo động cho cảnh sát.”
“Tôi không báo. Tôi đã bảo là tôi sẽ không báo cơ mà.”
“Kể cho con biết sự thật đi. Nếu cảnh sát đang theo là con không đi đâu. Con không thể mạo hiểm chuyện nhỡ may hắn ngửi được mùi cái bẫy và giết Cora.”
“Tôi thề, tôi đã không kể. Mau đi đón con bé đi, vì Chúa!” Richard có vẻ gần như hoảng hốt ngang với Marco.
Marco cúp máy và lái đi.
Richard Dries đi qua đi lại trong phòng khách của con gái, tim ông đang đập thình thịch trong lồng ngực. Ông ta liếc nhìn hai người đang ngồi tụm lại với nhau trên ghế, và nhanh chóng quay đi. Ông ta đang nhấp nhổm và cực kỳ điên tiết với thằng con rể.
Ông chưa bao giờ thích Marco. Vậy mà giờ đây – vì Chúa – làm sao Marco có thể nghĩ đến chuyện không tới điểm hẹn kia chứ? Nó sẽ làm rối tung mọi chuyện! Richard lại liếc trộm một cái lo lắng về phía vợ và con gái mình và tiếp tục đi qua đi lại.
Ít nhất ông có thể hiểu tại sao Marco nghĩ mình đã gọi cho cảnh sát. Ngay từ đầu, khi Marco khăng khăng là họ không được báo cảnh sát, Richard đã chọn phe ngược lại – ông cãi rằng họ phải nói về cuộc trao đổi, nhưng ông đã bị mọi người áp đảo. Ông đã bảo họ rằng năm triệu đô là quá nhiều, ngay cả với họ. Ông đã bảo họ rằng ông không tin Cora vẫn còn sống. Nhưng ông cũng đã nói sẽ không báo cảnh sát, và ông đã không báo. Ông đã không ngờ Marco lại ngờ vực ông vào phút chót và mạo hiểm mọi thứ bằng cách không tới chỗ trao đổi. Tốt nhất nó không được làm hỏng chuyện này. Quá nhiều thứ để mất ở đây nếu Marco bỗng hèn nhát.
Ba mươi phút sau, Marco đã tới điểm hẹn. Nó nằm cách thành phố khoảng nửa giờ chạy đường cao tốc, và gần ba mươi phút nữa đi theo hướng tây bắc, trên một quốc lộ nhỏ hơn rồi rẽ vào một con đường ngoại ô hoang vắng. Họ đã chọn một nông trại bỏ hoang với nhà để xe cũ ở cuối con đường dài. Marco đỗ xe trước cửa gara. Cửa gara đóng im im. Nơi này có vẻ bị bỏ hoang, nhưng Bruce chắc đang nấp ở đâu đó gần đây, theo dõi.
Cora sẽ ở trong gara. Marco cảm thấy choáng đầu – cơn ác mộng này sắp kết thúc rồi.
Marco ra khỏi xe. Anh để tiền lại trong cốp và đi bộ đến chỗ cửa. Anh cầm lấy tay nắm. Nó cứng đơ, nhưng anh đẩy thật mạnh. Cánh cửa đi lên với tiếng xành xạch rất to. Bên trong tối mờ, đặc biệt là khi anh đi vào từ chỗ có nắng chói chang. Anh chăm chú nghe. Không có gì. Có thể Cora đang ngủ, rồi anh trông thấy chiếc ghế em bé sơ sinh nằm trên sàn đất bẩn ở góc xa nhất cùng cái chăn màu trắng phủ trên tay cầm. Anh nhận ra đó là chăn của Cora. Anh chạy vội ra chỗ cái ghế, đưa tay xuống và lột tấm chăn ra.
Cái ghế trống không. Anh đứng đó trong hoảng loạn, lảo đảo lùi lại. Anh cảm thấy cả người mình như cạn sạch dưỡng khí. Cái ghế ngồi xe vẫn đây, cái chăn vẫn đây, nhưng Cora thì không. Đây có phải kiểu đùa cợt bệnh hoạn nào không? Hay là trò lừa nước đôi? Tại anh nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch. Bỗng anh nghe thấy tiếng động sau lưng mình và quay ngoắt lại, nhưng không kịp nữa rồi. Anh cảm thấy đau nhói trong đầu và ngã uỵch xuống sàn gara.
Lúc Marco tỉnh lại vài phút sau đó – anh không biết là bao nhiêu phút – anh chậm rãi bò dậy rồi đứng lên. Anh vẫn còn choáng và chóng mặt, đầu thì ong ong. Anh lảo đảo chạy ra ngoài. Chiếc xe vẫn còn đó, đậu trước gara, cốp xe đã mở toang. Anh lảo đảo chạy tới, nhìn vào trong. Toàn bộ số tiền năm triệu đô la – đã bay mất. Tất nhiên rồi. Marco đã bị bỏ lại với cái ghế em bé trống không cùng chiếc chăn của Cora. Không có Cora. Điện thoại di động của anh ở trong xe, trên ghế trước, nhưng anh không dám gọi về cho Anne.
Anh nên gọi cảnh sát, nhưng anh cũng không muốn làm việc đó. Anh là một thằng ngu. Anh gào lên đau đớn và sụp xuống mặt đất.
Anne chờ đợi mà ruột gan như lửa đốt. Cô đẩy tay mẹ ra, bồn chồn vặn vẹo hai bàn tay. Chuyện gì đang xảy ra đây? Sao lại mất thời gian đến thế. Đáng lẽ họ phải nghe tin từ Marco hai mươi phút trước rồi. Có gì đó không ổn rồi.
Bố mẹ cô cũng bồn chồn theo. “Nó đang làm cái quái gì không biết?” Richard gầm lên. “Nếu nó không đi đón con bé chỉ vì sợ tôi đã báo cảnh sát thì tôi sẽ bóp cổ nó bằng chính đôi tay này.”
“Con có nên gọi vào điện thoại của anh ấy không?” Anne hỏi.
“Bố không biết,” Richard nói. “Chờ thêm vài phút nữa xem sao.”
Năm phút sau và không ai còn chịu nổi việc chờ đợi thêm nữa. “Con sẽ gọi anh ấy,” Anne bảo. “Đáng lẽ anh ấy phải đón được con bé nửa tiếng trước rồi. Lỡ có chuyện gì xấu xảy ra? Anh ấy sẽ gọi nếu có thể. Lỡ chúng giết anh ấy rồi thì sao! Chắc đã có chuyện kinh khủng xảy ra!”
Mẹ Anne đứng bật dậy và cố vòng tay ôm con gái, nhưng Anne đẩy bà ra gần như thô bạo. “Con gọi anh ấy đây,” cô nói và bấm số gọi nhanh cho Marco.
Điện thoại của Marco đổ chuông mãi. Hòm thư thoại bật lên. Anne tê liệt đến mức không thể làm gì ngoài nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt cô. “Anh ấy không nghe.” Toàn bộ cơ thể cô run lên.
“Giờ ta phải gọi cảnh sát thôi,” Richard nói, trông ông có vẻ bàng hoàng. “Dù Marco có nói gì đi nữa. Marco có thể đang gặp rắc rối.” Ông lôi điện thoại của mình ra, tra danh bạ và gọi thanh tra Rasbach.
Rasbach nghe máy ở hồi chuông thứ hai.
“Rasbach nghe,” ông nói.
“Richard Dries đây. Con rể tôi đã ra ngoài để thực hiện trao đổi với bọn bắt cóc. Đáng lẽ nó phải gọi về cho chúng tôi từ ít nhất nửa tiếng trước. Giờ nó đang không nghe máy. Chúng tôi e là đã có chuyện xấu xảy ra.”
“Chúa ơi, sao chúng tôi không biết gì về chuyện này?” Rasbach nói. “Thôi khỏi. Kể chi tiết cho tôi đi.” Richard nhanh chóng báo thông tin và cho ông địa điểm cuộc trao đổi. Họ vẫn còn giữ tin nhắn đòi tiền chuộc gốc. Marco đã chụp theo một bản để làm bản chỉ đường.
“Tôi đang trên đường đây. Trong lúc đó chúng tôi sẽ cử cảnh sát địa phương đến đó ngay lập tức,” Rasbach nói. “Chúng tôi sẽ liên lạc lại.” Rồi ông cúp máy.
“Cảnh sát đang trên đường đến đó rồi,” cha của Anne nói với cô. “Chúng ta chỉ có thể chờ thôi.”
“Con không chờ đâu. Bố chở mẹ con con đi, bằng xe bố,” Anne nói.
Marco vẫn còn đang ngồi trên nền đất, dựa vào bánh trước chiếc Audi khi một chiếc xe tuần tra của cảnh sát tấp vào. Anh thậm chí không buồn ngẩng đầu lên. Tất cả đã kết thúc rồi. Chắc hẳn Cora đã chết. Anh đã bị chơi lại. Dù là ai đã bắt con bé thì hắn cũng đã có tiền rồi, không lý gì phải giữ con bé sống nữa.
Làm sao anh có thể ngu xuẩn như thế? Tại sao anh lại tin Bruce Neeland? Giờ anh còn không nhớ nổi tại sao mình lại tin cậy hắn – tâm trí anh đã đóng băng trong cơn đau khổ và sợ hãi. Giờ không còn gì để làm ngoài việc tự thú. Anne sẽ căm thù anh. Anh hối hận biết bao. Vì Cora, vì Anne, vì những gì anh đã gây ra cho họ. Hai con người anh yêu thương nhất trên đời này.
Anh đã quá tham lam. Anh đã tự thuyết phục mình rằng đây không phải là trộm cắp nếu đó là tiền của cha mẹ Anne – rồi dần dà Anne cũng sẽ được thừa hưởng tất cả mà thôi, nhưng giờ họ đang cần một ít. Đáng lẽ ra không ai bị tổn thương cả. Khi anh và Bruce cùng lên kế hoạch này, Marco chưa bao giờ nghĩ rằng Cora sẽ gặp nguy hiểm thực sự nào. Đáng lẽ ra đây chỉ là một tội ác không có nạn nhân.
Nhưng giờ đây Cora đã mất. Anh không biết Bruce đã làm gì với con bé. Anh cũng không biết phải làm sao mới tìm được nó.
Hai cảnh sát mặc đồng phục từ từ ra khỏi xe. Họ đi tới nơi Marco đang ngồi rũ ra bên chiếc Audi.
“Marco Conti?” một trong hai người hỏi.
Marco không đáp.
“Anh có một mình à?”
Marco lờ anh ta đi. Sĩ quan cảnh sát đưa điện đàm lên miệng trong lúc đồng sự của anh ta ngồi xổm bên cạnh Marco. Anh ta hỏi, “Anh bị thương à?”
Nhưng Marco đã rơi vào trạng thái sốc. Anh không nói gì. Rõ ràng là anh đang khóc. Viên cảnh sát đứng cạnh anh cất điện đàm đi, lôi vũ khí ra và đi vào gara, lo sợ điều tồi tệ nhất. Anh ta đã trông thấy cái ghế em bé, cái chăn màu trắng bị ném lên mặt đất trước mặt nó, nhưng không thấy em bé. Anh ta nhanh chóng trở ra.
Nhưng Marco vẫn không nói năng gì.
Chẳng mấy chốc các xe cảnh sát khác kéo đến, đèn nhá liên tục. Một chiếc xe cứu thương cũng đến hiện trường và các nhân viên y tế xử lý tình trạng bị hoảng của Marco.
Một thời gian ngắn sau đó, xe của thanh tra Rasbach rẽ lên lối lái xe dài. Ông vội vã bước ra và nói chuyện với viên cảnh sát phụ trách. “Đã xảy ra chuyện gì?”
“Chúng tôi không biết chắc. Anh ta không chịu nói. Nhưng có một cái ghế em bé ở trong gara mà không thấy em bé đâu cả. Cốp xe thì mở toang, trống không.”
Rasbach nhìn hiện trường và lẩm bẩm, “Lạy Chúa tôi.” Ông đi theo cảnh sát kia vào trong gara và trông thấy cái ghế, cái chăn nhỏ trên sàn. Phản ứng tức thời của ông là cảm thấy tội nghiệp khủng khiếp cho người đàn ông đang ngồi trên đất ở bên ngoài, dù anh ta có tội hay không. Rõ ràng anh ta đã mong đợi được đón con mình về. Nếu đó là một tên tội phạm, thì anh ta chỉ là loại nghiệp dư. Rasbach quay ra bên ngoài với ánh sáng mặt trời, ngồi xổm xuống và cố nhìn vào mặt Marco. Nhưng Marco không ngước mắt lên.
“Marco,” Rasbach khẩn thiết gọi. “Chuyện gì đã xảy ra?”
Nhưng Marco thậm chí còn không nhìn ông.
Dù thế nào Rasbach cũng đã đoán được nhiều phần câu chuyện. Có vẻ như Marco đã ra khỏi xe, đi vào gara và trông đợi được đón con, còn kẻ bắt cóc, kẻ chưa từng có ý định trả lại đứa trẻ, đã hạ anh ta ở bên ngoài và lấy tiền, bỏ lại Marco một mình cùng nỗi tiếc thương đau đớn.
Có thể em bé đã chết.
Rasbach đứng dậy, lôi điện thoại ra và miễn cưỡng gọi cho Anne từ số của mình. “Tôi rất tiếc,” ông bảo. “Chồng cô không sao, nhưng em bé không có ở đây.”
Ông nghe tiếng thở của cô biến thành những giọt nước mắt kích động ở đầu dây bên kia. “Gặp chúng tôi ở đồn nhé,” ông bảo cô.
Đôi khi ông ghét công việc của mình.