Marco đang ngồi trong đồn cảnh sát, vẫn phòng thẩm vấn lần trước, vẫn chiếc ghế đó. Rasbach đang ngồi đối diện anh, đúng như lúc ông ta lấy lời khai của anh vài ngày trước, với Jennings bên cạnh. Máy quay phim đang ghi hình anh, cũng y như lần trước.
Bằng cách nào đó báo chí đã biết được tin tức về vụ trao đổi bất thành. Cả một đoàn phóng viên đã chờ sẵn bên ngoài đồn lúc họ mang Marco về. Máy ảnh nháy sáng liên hồi và micro dí vào mặt anh.
Họ đã không còng tay anh. Marco ngạc nhiên vì họ không làm vậy, bởi trong tâm trí thì anh đã thú tội rồi. Anh mặc cảm tội lỗi đến mức không biết tại sao họ lại chưa nhìn ra. Anh nghĩ việc họ không khống chế anh chẳng qua chỉ là lịch sự, hay đơn giản là không cần thiết. Rốt cuộc, nhìn anh là biết chẳng còn chút chí khí nào. Anh đã là một gã đàn ông thảm bại. Anh sẽ không bỏ chạy. Anh có thể đi đâu được? Bất kể anh tới đâu, tội lỗi và đau khổ đều đi cùng.
Họ đã cho anh gặp Anne trước khi mang anh vào phòng thẩm vấn. Cả cô và cha mẹ cô đều đã có mặt ở đồn. Marco bị chấn động mạnh khi trông thấy cô. Gương mặt cô cho thấy cô đã hoàn toàn mất hết hy vọng. Khi trông thấy anh, cô ôm chầm lấy anh và khóc trên vai anh như thể anh là điều cuối cùng trên đời để cô bám víu, như thể anh là tất cả những gì cô còn lại. Họ cứ ôm nhau như thế mà khóc. Hai con người tan vỡ, với một trong hai là kẻ dối lừa.
Rồi họ đưa anh vào phòng thẩm vấn để lấy lời khai.
“Tôi rất tiếc,” Rasbach mở lời. Và ông quả thực thấy tiếc.
Marco dù không muốn nhưng vẫn ngẩng đầu lên.
“Chiếc ghế em bé và cái chăn đã được đưa đi khám nghiệm. Có thể chúng tôi sẽ biết điều gì đó hữu ích.”
Marco vẫn tiếp tục im lặng, rũ ra trên ghế.
Rasbach vươn người tới. “Marco, tại sao anh không cho chúng tôi biết đang có chuyện gì xảy ra?”
Marco nhìn vị thanh tra, một người luôn khiến anh khó chịu. Khi nhìn vào ông ta, anh cảm thấy mong muốn thú tội của mình tan biến. Anh ngồi thẳng hơn trên ghế. “Tôi đã mang tiền. Cora không có ở đó. Ai đó đã đánh tôi khi tôi ở trong gara và lấy tiền khỏi cốp xe.”
Bị Rasbach thẩm vấn như mèo vờn chuột khiến tâm trí Marco sắc bén hơn. Anh đã có thể suy nghĩ mạch lạc hơn một giờ trước đó, khi mọi chuyện diễn biến theo hướng hỏng bét. Adrenaline bơm đầy huyết quản anh. Đột nhiên anh nghĩ đến chuyện sống sót. Anh nhận ra rằng nếu mình kể sự thật, nó sẽ chỉ huỷ hoại triệt để cuộc đời anh lẫn Anne mà thôi. Cô có thể không bao giờ chịu đựng nổi sự phản bội này. Anh cần phải duy trì bộ mặt vô tội của mình. Họ không có gì để buộc tội anh cả, không có bằng chứng nào. Rõ ràng Rasbach có nghi ngờ, nhưng chỉ thế mà thôi.
“Anh có trông thấy kẻ đã đánh mình chút nào không?” Rasbach hỏi. Ông ta khẽ gõ chiếc bút lên tay mình, một dấu hiệu sốt ruột mà Marco chưa từng thấy trước đây.
“Không. Hắn đánh tôi từ đằng sau. Tôi không trông thấy gì cả.”
“Chỉ một người à?”
“Tôi nghĩ vậy.” Marco ngập ngừng. “Tôi không biết.”
“Anh có thể kể gì khác với tôi không? Hắn đã nói gì?” Rõ ràng Rasbach đã tức điên với anh.
Marco lắc đầu. “Không, không có gì cả.”
Rasbach đẩy cái ghế khỏi bàn và đứng dậy. Ông ta đi lại quanh phòng, vừa đi vừa bóp gáy như thể nó đã bị đông cứng. Đi đến đầu kia của căn phòng, ông ta quay lại nhìn Marco.
“Có vẻ như một chiếc xe khác đã đỗ lại trên đám cỏ ở đằng sau gara, khuất khỏi tầm nhìn. Anh có thấy hay nghe gì được không?”
Marco lắc đầu.
Rasbach đi lại chỗ bàn, chống hai tay lên đó, vươn người sang, nhìn vào mắt Marco. “Tôi phải nói điều này, Marco,” Rasbach nói, “Tôi nghĩ em bé đã mất rồi.”
Marco gục đầu xuống. Nước mắt bắt đầu tuôn.
“Và tôi nghĩ anh là người chịu trách nhiệm.”
Marco ngẩng ngay đầu lên. “Tôi không liên quan gì đến chuyện đó cả!”
Rasbach không nói gì. Ông chờ đợi.
“Điều gì khiến ông nghĩ tôi dính dáng đến chuyện đó kia chứ?” Marco hỏi. “Con tôi đã mất.” Anh bắt đầu khóc. Anh không cần phải giả vờ. Nỗi đau là quá thực.
“Thời điểm, Marco ạ,” Rasbach nói. “Anh kiểm tra em bé lúc 12 giờ 30. Tất cả mọi người đều đồng ý như thế.”
“Thì sao?” Marco hỏi.
“Thì tôi có bằng chứng là vệt bánh xe của một chiếc xe lạ gần đây đã có mặt trong gara nhà anh. Và tôi đã có nhân chứng trông thấy một chiếc ô tô trên lối lái xe sau nhà, từ gara nhà anh, lúc 12 giờ 35.”
“Nhưng sao ông lại nghĩ nó liên quan đến tôi?” Marco nói. “Ông còn không biết nó có liên quan gì đến cái kẻ đã bắt Cora hay không. Biết đâu chừng con bé bị mang ra cửa trước, lúc 1 giờ thì sao.” Nhưng Marco biết rằng việc mở hé cửa trước đã chẳng được tích sự gì cho anh, nó không lừa được ông thanh tra. Giá mà anh nhớ lắp lại đèn của cảm biến chuyển động.
Rasbach đẩy người xa khỏi bàn và đứng nhìn xuống Marco. “Cảm biến chuyển động ở sau nhà đã bị vô hiệu hoá. Anh thì ở trong nhà lúc mười hai rưỡi. Một chiếc xe lái đi từ hướng gara nhà anh lúc mười hai giờ ba mươi lăm. Còn tắt đèn pha. ”
“Thế thì sao? Ông chỉ có nhiêu đó thôi à?”
“Không hề có chút bằng chứng cụ thể nào về một kẻ xâm nhập trong nhà hay trong sân cả. Nếu một kẻ lạ mặt đã vào sân sau nhà anh để bắt con bé, chúng tôi phải thu được vài dấu vết, bất kỳ cái gì. Nhưng chúng tôi không có. Dấu chân duy nhất ở sân sau là của anh, Marco.” Ông lại dựa vào bàn để nhấn mạnh. “Tôi nghĩ anh đã bế em bé ra khỏi nhà đến chỗ chiếc xe trong gara.”
Marco không nói gì.
“Chúng tôi biết việc kinh doanh của anh đang gặp rắc rối.”
“Tôi thú nhận rồi còn gì! Ông nghĩ chừng ấy là đủ lý do để tôi bắt cóc chính con mình ư?” Marco tuyệt vọng nói.
“Người ta còn bắt cóc con tin vì chuyện nhỏ hơn thế,” thanh tra nói.
“Để tôi cho ông biết một chuyện nhé,” Marco nói, vươn người tới trước, nhìn thẳng vào mắt Rasbach. “Tôi yêu con gái tôi hơn bất kỳ điều gì trên đời. Tôi yêu vợ tôi, và tôi cực kỳ lo lắng cho an nguy của cả hai người họ.” Anh ngồi lùi lại trên ghế. Anh cẩn thận suy nghĩ một chút trước khi nói thêm, “Và tôi còn có bố mẹ vợ cực kỳ giàu có và rộng lượng. Họ có thể cho chúng tôi bao nhiêu tiền cũng được miễn là Anne hỏi xin. Thế thì vì cái quái gì mà tôi lại tự bắt cóc con mình?”
Rasbach nhìn anh, mắt nheo lại. “Tôi sẽ thẩm vấn cả cha mẹ vợ anh. Và vợ anh. Và bất kỳ ai từng quen anh.”
“Mệt ông thôi,” Marco nói. Anh biết mình đang xử lý không tốt, nhưng không thể đừng được. “Tôi được về chưa?”
“Được, anh tự do ra về,” thanh tra nói. “Hiện nay là vậy.”
“Tôi có nên kiếm luật sư không?” Marco hỏi.
“Hoàn toàn phụ thuộc vào anh,” thanh tra đáp.
Thanh tra Rasbach quay lại văn phòng riêng để suy nghĩ. Nếu vụ này đúng là bắt cóc giả, do Marco dàn dựng, rõ ràng anh ta đã mưu tính với những tên tội phạm thực thụ rồi bị chúng lợi dụng. Rasbach thấy thương cho anh ta. Chắc chắn ông đã cảm thấy cô vợ tuyệt vọng của anh đáng tội nghiệp. Nếu Marco đã dàn dựng vụ này, rồi bị lừa, thì giờ đứa con có thể đã chết, tiền thì mất, và cảnh sát nghi ngờ anh ta tội bắt cóc. Làm thế nào anh ta vẫn giữ được kiềm chế đúng là một điều bí ẩn.
Nhưng vị thanh tra vẫn thấy băn khoăn. Còn cô trông trẻ thì sao, vấn đề này tiếp tục làm ông bận lòng. Và còn một câu hỏi nữa: Tại sao một người có thể dễ dàng hỏi xin được tiền lại mạo hiểm mọi thứ mà chấp nhận làm một việc ngu xuẩn, lừa đảo cũng như mạo hiểm là đi bắt cóc trẻ con?
Hơn nữa còn có mẩu thông tin đáng ngại về Anne, về thiên hướng bạo lực của cô, mới gần đây vừa phát tác. Càng lấn sâu vào vụ án này thì ông càng thấy nó phức tạp. Rasbach phải tìm ra sự thật.
Đã đến lúc thẩm vấn cha mẹ Anne.
Sáng ngày mai ông cũng sẽ nói chuyện lại với Anne.
Rasbach sẽ tìm ra chân tướng. Sự thật đang ở đó. Nó vẫn luôn ở đó. Chỉ đơn giản là nó cần được hé lộ.
Anne và Marco về nhà, ở một mình. Ngôi nhà trống trải, chỉ còn hai người họ cùng với nỗi kinh hoàng, sự đau khổ và những tưởng tượng bi quan đen tối. Thật khó để nói giữa hai người ai bị tổn hại nhiều hơn. Cả hai đều bị ám ảnh vì không hề biết chuyện gì đã xảy ra cho con của họ. Mỗi người đều tha thiết hy vọng con bé còn sống, nhưng có quá ít bằng chứng ủng hộ cho niềm hi vọng đó. Mỗi người đều cố giả vờ vì người kia. Marco càng có nhiều lý do hơn để diễn.
Anne không biết tại sao cô lại không trách Marco nhiều hơn nữa. Hồi chuyện mới xảy ra, khi con của họ bị bắt, từ trong thâm tâm cô đã đổ lỗi cho anh, vì anh là người thuyết phục cô bỏ Cora lại nhà một mình. Nếu họ đã mang con sang nhà bên cùng họ, làm gì có chuyện xấu nào xảy ra. Cô đã tự nhủ rằng nếu Cora không an toàn trở về, cô sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.
Thế nhưng họ lại đang ở đây. Cô không biết tại sao cô đang bám lấy anh, nhưng đúng là vậy. Có lẽ vì giờ cô không còn gì khác để mà bấu víu nữa. Cô thậm chí không thể nói được mình có còn yêu chồng hay không. Cô cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho anh về chuyện Cynthia.
Có lẽ cô bám riết lấy anh là vì không còn ai có thể chia sẻ hay thấu hiểu nỗi đau của cô nữa. Hay có lẽ vì ít nhất thì anh cũng tin cô. Anh biết cô không giết con của họ. Thậm chí cả mẹ cô còn nghi ngờ cô cho đến khi bộ quần áo được gửi đến qua thư. Cô chắc chắn như thế.
Họ lên giường và nằm thao thức một lúc lâu. Cuối cùng Marco cũng chìm vào giấc ngủ chập chờn. Nhưng Anne thì quá bứt rứt trong lòng không thể ngủ nổi. Một lúc sau cô trèo ra khỏi giường, đi xuống tầng một, lang thang khắp nhà, càng lúc càng bồn chồn.
Cô bắt đầu lùng sục khắp nhà, nhưng không biết mình đang tìm cái gì và càng lúc càng bất an. Cô cứ di chuyển và nghĩ ngợi mỗi lúc một nhanh hơn. Cô đang tìm gì đó để kết tội người chồng không chung thuỷ của mình, nhưng cô cũng đang tìm con. Cô cảm thấy các ranh giới cứ mờ đi mãi.
Suy nghĩ của cô tăng tốc và bớt lý trí đi, tâm trí cô thực hiện những bước nhảy phi thường. Không phải là mọi chuyện bớt hợp lý với cô mỗi khi cô lâm vào tình trạng này – đôi khi nó còn có lý hơn . Giống như cách chúng xuất hiện trong mơ vậy. Chỉ có điều khi cơn mơ đã qua rồi thì bạn mới thấy tất cả kỳ quặc ra sao, và thực ra là chẳng có ý nghĩa gì như thế nào.
Cô đã không tìm được bất kỳ thư từ, hay email nào từ Cynthia trên máy tính xách tay của Marco, hay đồ lót của người phụ nữ lạ nào trong nhà cả. Cô cũng không thấy bất kỳ hoá đơn khách sạn hay tấm vé nào của các quán rượu. Cô thấy vài thông tin tài chính đáng lo ngại, nhưng giờ cô không mấy bận tâm đến chúng. Cô muốn biết có chuyện gì đang xảy ra giữa Marco và Cynthia và liệu nó có liên quan gì đến sự biến mất của Cora hay không. Cynthia có bắt cóc Cora không?
Anne càng lật đi lật lại điều này trong lúc tâm trí hỗn loạn thì cô càng thấy có lý. Cynthia ghét trẻ con. Cynthia là loại người sẽ làm hại một đứa trẻ. Cô ta lạnh lùng. Và cô ta không còn thích Anne nữa. Cô ta muốn hãm hại cô. Cynthia muốn cướp chồng và con của Anne để xem Anne sẽ ra sao, bởi vì cô ta có thể làm vậy. Dần dần Anne làm cho chính mình rơi vào tâm trạng mê sảng vì kiệt sức và ngủ quên trên ghế xô pha ở phòng khách.
Sáng hôm sau, cô thức dậy từ sớm và tắm gội trước khi Marco nhận ra cô đã ngủ cả đêm trên ghế. Cô mặc quần legging đen và một chiếc áo dáng dài vào trong lúc tâm trí như đang trong một cơn mê man đầy sợ hãi.
Cô cảm thấy tê liệt khi nghĩ về cảnh sát, về việc lại bị Rasbach thẩm vấn. Ông ta chẳng biết con cô đang ở đâu, nhưng dường như ông ta nghĩ họ biết. Hôm qua sau khi lấy lời khai của Marco, ông ta đã yêu cầu cô quay lại vào sáng nay. Cô không muốn đi. Cô không biết tại sao ông ta lại muốn nói chuyện với cô lần nữa. Cứ kể mãi một chuyện hết lần này đến lần khác thì thu được thêm điều gì kia chứ?
Vẫn nằm dựa người trên đống gối, Marco nhìn cô mặc quần áo, khuôn mặt không biểu lộ gì.
“Em có phải đi không?” cô hỏi anh. Cô sẽ né tránh nếu có thể. Cô không biết mình có những quyền gì. Cô có nên từ chối không?
“Anh không nghĩ em phải đi,” Marco bảo. “Anh không biết nữa. Có lẽ đã đến lúc chúng ta nói chuyện với một luật sư.”
“Nhưng làm thế trông chúng ta sẽ tệ lắm,” Anne lo lắng nói. “Đúng không?”
“Anh không biết,” Marco nói giọng thiếu sinh khí. “Mình cũng đã tệ lắm rồi còn gì.”
Cô tiến lại gần giường, nhìn xuống anh. Trông thấy anh sầu thảm như lúc này hẳn sẽ làm trái tim cô tan vỡ, nếu không phải nó đã vỡ từ trước rồi. “Có lẽ em nên nói chuyện với bố mẹ. Họ có thể tìm cho chúng ta một luật sư giỏi. Mặc dù chỉ nghĩ đến việc ta cần tới luật sư thôi cũng đã lố bịch lắm rồi.”
“Ý hay đấy,” Marco ngập ngừng nói. “Hôm qua anh đã bảo em rồi, Rasbach có vẻ nghi ngờ chúng ta. Ông ta tin rằng chúng ta đã dàn dựng mọi chuyện.”
“Đến giờ này mà ông ấy còn nghĩ như thế được sao – sau chuyện hôm qua?” Anne hỏi, giọng cô bắt đầu khó chịu. “Tại sao ông ta lại nghĩ thế? Chỉ vì có một chiếc xe đi trên đường cùng lúc anh về kiểm tra Cora ư?”
“Nghe có vẻ như thế.”
“Em sẽ đi,” cuối cùng Anne nói. “Ông ta muốn em tới đó lúc 10 giờ.”
Marco gật đầu mệt mỏi. “Anh sẽ đi cùng em.”
“Anh không phải đi đâu,” Anne nói mà không có ý kết tội. “Em có thể gọi mẹ.”
“Tất nhiên anh sẽ đi cùng em. Em không thể một mình đối mặt với đám đông ngoài đó được. Đợi anh mặc quần áo đã rồi anh đưa em đi,” Marco nói và ra khỏi giường.
Anne nhìn anh đi đến chỗ tủ quần áo của mình, mặc mỗi quần đùi. Trông anh gầy đi nhiều – cô đã có thể trông thấy đường gờ xương sườn của anh. Cô biết ơn vì anh sẽ đi cùng cô đến đồn cảnh sát. Cô không muốn phải gọi mẹ, và cô cũng không nghĩ mình có thể tự làm việc này được. Hơn nữa, cô nghĩ quan trọng là để người ta trông thấy cô và Marco đi cùng nhau, để họ thấy vợ chồng cô đồng sức đồng lòng.
Một lần nữa lại có nhiều phóng viên ở trước nhà họ sau thảm hoạ ngày hôm qua. Anne và Marco đã phải gạt họ đi để đến được chỗ xe taxi – cảnh sát đang tạm giữ chiếc Audi – và không có cảnh sát nào ở đây để giúp họ. Cuối cùng họ cũng ra được chỗ chiếc xe đang dừng trên phố. Khi đã vào trong, Anne nhanh chóng khoá cửa lại. Cô cảm thấy bị mắc kẹt – tất cả những gương mặt huyên thuyên không ngừng kia bu vào họ qua kính cửa xe. Cô co mình lại nhưng trừng mắt nhìn họ. Marco thì khẽ chửi thề.
Anne lặng lẽ nhìn qua cửa sổ vào đám đông đang lùi dần. Cô không thể hiểu được làm thế nào mà phóng viên lại độc ác được như thế. Không ai trong số họ có con ư? Chẳng lẽ họ không thể tưởng tượng được, dù chỉ trong giây lát, việc không biết con mình đang ở đâu là như thế nào? Nằm thức suốt đêm và nhớ con, và mỗi khi nhắm mắt lại là trông thấy thân hình nhỏ bé của nó, bất động, đã chết là như thế nào?
Họ xuôi theo con sông, hướng về trung tâm thành phố cho đến khi tới đồn cảnh sát. Ngay khi Anne trông thấy toà nhà ấy, ruột gan cô đã bắt đầu căng thẳng. Cô muốn bỏ chạy. Nhưng Marco đang ở bên cô. Anh giúp cô ra khỏi taxi và đi vào đồn, tay anh ôm lấy eo cô.
Trong lúc họ chờ ở bàn lễ tân, Marco thì thầm vào tai cô. “Không sao đâu. Họ có thể có doạ em, nhưng em biết là chúng mình không làm gì sai cả. Anh sẽ chờ em ngoài này.” Anh dành cho cô nụ cười nhẹ khích lệ. Cô gật đầu với anh. Anh khẽ đặt hai tay lên vai cô, nhìn vào mắt cô. “Họ có thể thử khiến chúng ta chống lại nhau, Anne. Họ có thể nói những điều xấu về anh.”
“Xấu như thế nào?”
Anh nhún vai, đảo mắt. “Anh không biết. Cứ cẩn trọng thôi. Đừng để họ nắm được thóp.”
Cô gật đầu, nhưng giờ cô càng lo lắng hơn, chứ không phải là bớt.
Đúng lúc đó thanh tra Rasbach tới chỗ họ. Ông ta không cười. “Cảm ơn vì cô đã đến. Mời đi lối này.”
Lần này ông ta dẫn Anne tới một phòng thẩm vấn khác, cái phòng họ đã dùng cho Marco. Họ để lại Marco một mình ở phòng chờ. Anne dừng trước cửa phòng thẩm vấn và quay lại nhìn anh. Anh cười với cô, một nụ cười hồi hộp.
Cô đi vào.