Kẻ Chủ Mưu

Lượt đọc: 1904 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

Anne ngồi xuống chiếc ghế được dành cho cô. Thả người xuống chiếc ghế, cô thấy hai đầu gối mình như sắp rời khỏi người. Jennings mời cô một cốc cà phê, nhưng cô lắc đầu từ chối, vì cô tin chắc mình sẽ phun nó ra mất. Lần này cô hồi hộp hơn lần trước rất nhiều. Cô tự hỏi tại sao mấy ông cảnh sát này lại nghi ngờ cô và Marco nhiều như thế. Đáng lẽ, cảnh sát phải bớt nghi ngờ họ sau khi họ nhận được bộ áo liền quần qua thư hơn chứ, và sau khi tiền đã bị lấy mất. Rõ ràng là kẻ khác đang giữ con của họ.

Hai thanh tra ngồi vào chỗ trước mặt cô.

“Tôi rất tiếc,” thanh tra Rasbach mở lời, “về chuyện ngày hôm qua.”

Cô không nói gì. Miệng cô khô khốc. Hai bàn tay đang đặt trên đùi siết chặt vào nhau.

“Xin hãy thả lỏng,” Rasbach nhẹ nhàng nói.

Cô gật đầu lo lắng, nhưng không thể thả lỏng nổi. Cô không tin ông ta.

“Tôi chỉ có vài câu hỏi thôi, về chuyện đã xảy ra hôm qua,” ông ta bảo cô.

Cô lại gật đầu, liếm môi.

“Tại sao cô không gọi cho chúng tôi khi nhận được gói bưu phẩm trong thư?” thanh tra hỏi. Giọng ông vẫn thân thiện.

“Chúng tôi đã nghĩ việc ấy quá mạo hiểm,” Anne đáp. Giọng cô run run. Cô hắng giọng. “Bức thư đã nói không gọi cảnh sát.” Cô với lấy chai nước đã được đặt trên bàn cho mình. Cô lúng túng với cái nắp của nó. Tay cô khẽ run trong lúc đưa cái chai lên miệng.

“Đó là điều cô nghĩ à?” Rasbach hỏi. “Hay là Marco?”

“Cả hai chúng tôi đều nghĩ vậy.”

“Sao cô lại vày vò cái áo nhiều thế? Dù nó có thể chứa bằng chứng gì cho chúng tôi đi nữa thì giờ cũng bị làm hỏng mất rồi, không may là vậy.”

“Vâng, tôi biết, tôi rất xin lỗi. Tôi đã không nghĩ ngợi gì. Tôi có thể ngửi thấy mùi Cora trên ấy, nên tôi cứ mang nó bên mình, để có con bé gần bên.” Cô bắt đầu khóc. “Nó mang con bé về cho tôi. Cảm giác như tôi có thể giả vờ là con bé ở trong nôi, còn đang ngủ say, rằng chưa có chuyện gì xảy ra cả.”

Rasbach gật đầu và nói, “Tôi hiểu. Chúng tôi sẽ làm mọi kiểm nghiệm có thể trên tấm vải và bức thư.”

“Ông nghĩ con bé chết rồi, đúng không?” Anne lạnh lùng nói, nhìn thẳng vào mắt ông ta.

Rasbach đáp lại cái nhìn của cô. “Tôi không biết. Có thể cô bé vẫn còn sống. Chúng tôi sẽ không ngừng truy tìm.”

Anne rút một tờ khăn giấy để lau nước mắt.

“Tôi chỉ đang thắc mắc về cô trông trẻ,” Rasbach nói, bình thản tựa vào ghế của mình.

“Cô trông trẻ ư? Tại sao?” Anne bất ngờ. “Thậm chí đêm đó cô bé còn không đến mà.”

“Tôi biết. Tôi chỉ tò mò. Cô bé trông trẻ tốt chứ?”

Anne nhún vai, không biết chuyện này sẽ đi về đâu. “Cô bé tốt với Cora. Rõ ràng là em ấy thích trẻ con, trong khi nhiều cô gái không thích đâu. Họ chỉ trông trẻ vì tiền thôi.” Cô nghĩ đến Katerina. “Thông thường em ấy cũng đáng tin cậy. Ông không thể trách em ấy vì bà của em qua đời được. Mặc dù… Giá mà bà ấy không qua đời thì có khi chúng tôi vẫn còn Cora.”

“Để tôi hỏi cô thế này nhé: Nếu ai đó muốn hỏi liệu cô có giới thiệu cô bé đó không, thì cô nói sao?” Rasbach hỏi.

Anne cắn môi. “Không, tôi nghĩ mình sẽ không giới thiệu đâu. Cô bé thường ngủ gật khi vẫn nghe nhạc bằng tai nghe. Đôi lúc về nhà, chúng tôi phải đánh thức cô bé. Nên không, tôi sẽ không giới thiệu đâu.”

Rasbach gật đầu, ghi chép lại. Rồi ông ngước lên và nói, “Kể tôi nghe về chồng cô đi.”

“Chồng tôi thì sao?”

“Anh ta là người như thế nào?”

“Anh ấy là người tốt,” Anne quả quyết nói, ngồi thẳng hơn trên ghế của mình. “Anh ấy biết yêu thương và tử tế. Lại thông minh, chu đáo và chăm chỉ.” Cô ngập ngừng rồi vội vàng nói thêm, “Anh ấy là điều tốt đẹp nhất từng đến với tôi, ngoài Cora.”

“Anh ta cũng chu cấp tốt cho gia đình chứ?”

“Đúng vậy.”

“Tại sao cô lại nói thế?”

“Vì nó đúng mà,” Anne quát lên.

“Nhưng chẳng phải bố mẹ cô mới là người gây dựng việc kinh doanh của anh ta? Rồi chính cô đã kể tôi nghe là bố mẹ cô trả tiền cho ngôi nhà của cô.”

“Chờ một chút, Anne nói. “Cha mẹ tôi không ‘gây dựng việc kinh doanh cho anh ấy’ như cách ông nói. Marco có bằng về khoa học máy tính và kinh doanh. Anh ấy khởi nghiệp làm riêng, và tự anh ấy đã rất thành công. Cha mẹ tôi chỉ đầu tư vào sau này thôi. Anh ấy vốn đã đang làm tốt rồi. Ông không thể chê trách Marco với tư cách doanh nhân được.” Ngay cả lúc đang nói điều này, Anne cũng có ý thức mơ hồ về những thông tin tài chính mà cô vô tình tìm được trong máy tính của Marco ngày hôm trước. Cô đã không tìm hiểu kỹ hơn vào lúc ấy, và cô cũng không hỏi Marco về nó. Giờ cô thắc mắc có phải mình vừa nói dối cảnh sát không.

“Cô có tin tưởng là chồng mình trung thực với mình không?”

Anne đỏ mặt. Cô ghét bản thân vì đã tự tố cáo mình như thế. Cô từ tốn trả lời. “Có. Tôi tin là anh ấy trung thực với tôi,” cô ngập ngừng thêm, “trong phần lớn thời gian.”

“Phần lớn thời gian à? Chẳng phải trung thực nghĩa là luôn luôn trung thực ư?” Rasbach lại hỏi, hơi vươn người tới.

“Tôi đã nghe tiếng ông,” Anne đột nhiên thú nhận. “Đêm hôm sau vụ bắt cóc. Tôi đã ngồi trên đỉnh cầu thang. Tôi nghe tiếng ông buộc tội Marco thân mật với Cynthia. Cô ta bảo Marco đã sấn tới mình, và anh ấy chối.”

“Tôi rất tiếc, tôi đã không biết là cô đang nghe.”

“Tôi cũng tiếc. Tôi ước gì mình đừng biết chuyện đó.” Cô nhìn xuống hai bàn tay mình, nắm chặt tờ giấy đã bị vo viên.

“Cô có nghĩ anh ta đã sàm sỡ Cynthia không, hay cô nghĩ là ngược lại, như lời Marco đã nói?”

Anne vặn vẹo tờ giấy trong tay mình. “Tôi không biết. Cả hai người ấy đều mắc lỗi.” Cô ngẩng lên nhìn ông. “Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cả hai người họ,” cô nói gay gắt.

“Quay lại chuyện chính,” Rasbach vội nói. “Cô bảo rằng chồng mình là người chu cấp tốt cho gia đình. Anh ta có chia sẻ với cô tình hình kinh doanh không?”

Cô xé vụn tờ giấy. “Dạo gần đây tôi đã không mấy quan tâm đến việc làm ăn,” Anne nói. “Tôi mải chú tâm vào em bé quá.”

“Anh ta đã không kể chuyện kinh doanh với cô đúng không?”

“Gần đây thì không.”

“Cô không nghĩ là hơi kỳ lạ à?” Rasbach hỏi.

“Không hề,” Anne nói, nhưng nghĩ bụng đúng là cô đã thấy lạ . “Tôi thực sự quá bận với em bé.” Giọng cô nghẹn ngào.

“Vết bánh xe trong gara của cô ấy, chúng không khớp với xe cô,” Rasbach nói. “Ai đó đã dùng nó ngay trước vụ bắt cóc. Cô đã trông thấy em bé trong nôi lúc nửa đêm. Marco về nhà với em bé lúc mười hai rưỡi. Chúng tôi có một nhân chứng trông thấy một chiếc xe lái xuống đường từ hướng gara nhà cô lúc 12 giờ 35. Không có bằng chứng nào cho thấy có người khác đã vào nhà cô hay sân vườn. Có lẽ lúc mười hai rưỡi Marco đã đưa em bé ra ngoài cho một kẻ tòng phạm đang ngồi chờ trong chiếc xe ở gara nhà cô.”

“Thật lố bịch!” Anne thốt lên.

“Cô có ý tưởng gì về gã tòng phạm tiềm năng này không?” Rasbach khăng khăng.

“Ông sai rồi,” Anne nói.

“Thật ư?”

“Đúng vậy. Marco không bắt cóc Cora.”

“Để tôi kể cho cô điều này,” Rasbach nói, nghiêng người tới. “Công việc của chồng cô đang gặp rắc rối. Rắc rối lớn.”

Anne lặng cả người. “Thật ư?” cô hỏi.

“Tôi e là vậy.”

“Nói thật nhé, thanh tra, tôi không quan tâm nếu việc làm ăn có đổ bể. Con chúng tôi đã mất rồi. Giờ thì chúng tôi còn quan tâm gì đến tiền nữa?”

“Chỉ là…” Rasbach ngập ngừng, như thể đang đổi ý về chuyện định nói ra. Ông ta nhìn Jennings.

“Sao nào?” Anne lo lắng liếc giữa hai thanh tra.

“Chỉ có điều tôi thấy vài điều ở chồng cô mà cô không thấy,” Rasbach nói.

Anne không muốn cắn câu. Nhưng thanh tra chờ đợi, để cho sự im lặng kéo dài ra. Cô không còn lựa chọn nào.

“Như là?”

Rasbach nói, “Cô không nghĩ việc anh ta không trung thực với cô về chuyện làm ăn là có âm mưu gì à?”

“Không, nếu tôi chẳng buồn quan tâm tí gì thì không. Có thể anh ấy chỉ đang cố bảo vệ tôi, vì tôi đã bị trầm cảm.” Rasbach không nói gì, chỉ nhìn cô bằng cặp mắt xanh sắc bén. “Marco không phải người thích thao túng,” Anne khăng khăng.

“Vậy còn mối quan hệ giữa Marco và bố mẹ cô? Marco và bố cô thì sao?” Rasbach hỏi.

“Tôi đã kể rồi, họ không thích nhau. Họ chỉ chịu đựng nhau, vì tôi. Nhưng đó là lỗi của bố mẹ tôi. Bất kể Marco có làm gì cũng không bao giờ đủ tốt. Tôi có cưới ai thì chuyện cũng vẫn như vậy thôi.”

“Tại sao cô lại nghĩ thế?”

“Tôi không biết. Chỉ là mọi chuyện vẫn thế. Họ quá bảo bọc tôi và rất khó để làm vừa lòng họ. Có thể đó là vì tôi là con một.” Cô đã biến tờ giấy trên đùi mình thành vụn rác. “Dù sao đi nữa, chuyện không phải vì việc kinh doanh đâu. Bố mẹ tôi có nhiều tiền mà. Lúc nào họ cũng có thể trợ giúp nếu chúng tôi cần.”

“Nhưng họ có giúp không?”

“Tất nhiên là họ sẽ giúp. Tôi chỉ phải hỏi xin thôi. Bố mẹ chưa từng từ chối tôi điều gì. Họ đã gom đủ năm triệu cho Cora đấy thôi.”

“Đúng là họ đã làm vậy.” Thanh tra ngập ngừng, rồi hỏi, “Tôi đã cố gặp bác sĩ Lumsden, nhưng rõ ràng là bà ta đi vắng.”

Anne thấy máu đã rút hết khỏi mặt mình nhưng cô ép mình phải ngồi thẳng. Cô biết ông ta không thể nói chuyện với bác sĩ Lumsden được. Kể cả nếu bà ấy đã về, không đời nào bác sĩ Lumsden lại kể với thanh tra về cô. “Bà ấy sẽ không nói gì với ông về tôi đâu,” Anne nói. “Bà ấy không thể. Bà ấy là bác sĩ của tôi, và ông biết thế. Tại sao ông lại cố lừa phỉnh tôi như thế này?”

“Cô nói đúng. Tôi không thể làm bác sĩ của cô vi phạm quyền riêng tư của bệnh nhân được.”

Anne ngồi lùi lại trên ghế và nhìn thanh tra khó chịu.

“Mặc dù vậy có bất kỳ điều gì mà muốn kể tôi nghe không?” thanh tra hỏi.

“Tại sao tôi lại phải nói về ông về các buổi tâm lý trị liệu của mình? Nó có phải việc của ông quái đâu?” Anne cay đắng nói. “Tôi bị trầm cảm sau sinh dạng nhẹ, như rất nhiều bà mẹ trẻ khác. Điều đó không có nghĩa là tôi hãm hại con mình. Tôi không mong muốn gì hơn là đưa được bé về.”

“Tôi không thôi nghĩ đến chuyện có khả năng Marco đã cho mang em bé đi để che đậy cho cô, nếu cô đã giết con bé.”

“Điên rồ! Vậy làm sao ông giải thích được chuyện chúng tôi nhận lại bộ quần áo trong thư và cả món tiền chuộc bị lấy mất nữa?”

“Marco có thể làm giả vụ bắt cóc, sau khi em bé đã chết. Và cái ghế trống, cú đánh vào đầu, có khi tất cả chỉ là để trình diễn.”

Cô nhìn ông ta không tin nổi. “Nghe ngớ ngẩn quá. Tôi đã không hại con mình, ông thanh tra.”

Rasbach loay hoay với cái bút trong lúc nhìn cô. “Tôi đã đưa mẹ cô vào phỏng vấn hồi sáng sớm nay.”

Anne thấy căn phòng bắt đầu xoay.

« Lùi
Tiến »