Rasbach cẩn thận quan sát Anne, sợ rằng cô có thể ngất. Ông chờ trong lúc cô với tay lấy chai nước và sắc mặt cô bình thường trở lại.
Về phía vị bác sĩ tâm lý kia, ông đành bó tay. Ông cũng không tìm hiểu được gì thêm từ chỗ bà mẹ, nhưng rõ ràng Anne đang sợ là bà ta sẽ nói gì đó. Rasbach biết khá chắc cô đang sợ điều gì.
“Cô nghĩ mẹ cô đã kể gì với tôi?” Rasbach hỏi.
“Tôi nghĩ bà ấy chẳng kể gì cả,” Anne nói gay gắt. “Có gì để kể đâu.”
Ông nhìn cô một vài giây. Theo ông, cô rất khác mẹ mình. Bà ta là một người điềm đạm, bận rộn với các hội nhóm cộng đồng và việc thiện nguyện của mình, lại khôn ngoan hơn con gái rất nhiều lần. Chắc chắn là ít cảm xúc hơn, với một cái đầu mạch lạc hơn. Alice Dries đã vào phòng thẩm vấn, mỉm cười lạnh như băng, đọc tên mình, rồi bảo ông rằng bà không có gì để nói với ông cả. Đó là một cuộc thẩm vấn rất ngắn.
“Mẹ không bảo tôi chuyện bà sẽ tới đây sáng nay,” Anne nói.
“Không à?”
“Bà ấy đã nói gì?” cô hỏi.
“Cô nói đúng, bà ấy chẳng nói gì cả,” Rasbach thú nhận.
Anne cười lần đầu tiên trong cuộc phỏng vấn này, nhưng là nụ cười cay đắng.
“Tuy nhiên, tôi đã nói chuyện với một trong những bạn học cũ của cô, Janice Foegle.”
Anne bất động hoàn toàn, như con thú cảm nhận được kẻ săn mồi vậy. Rồi cô đột ngột đứng lên, ghế bị trượt trên sàn sau lưng cô, khiến Rasbach và Jennings bất ngờ.
“Tôi không còn gì thêm để nói nữa,” cô bảo họ.
Anne gặp Marco ở sảnh. Marco chú ý thấy vẻ buồn bực của cô. Anh vòng một cánh tay bảo vệ quanh người cô. Anne cảm nhận được ánh mắt Rasbach trên người họ, theo dõi họ ra về. Cô không nói gì trong lúc cùng Marco bước ra ngoài đồn cảnh sát. Khi đã ở trên phố và gọi một chiếc taxi, cô nói, “Em nghĩ đã đến lúc chúng ta tìm một luật sư.”
Rasbach đang gây áp lực lên họ, và có vẻ như ông ta không định chùn bước. Lúc này sự việc đã đến mức độ dù họ chưa bị cáo buộc gì, họ biết rằng mình đang bị đối xử như các nghi phạm.
Marco rất lo về những chuyện đã xảy ra trong buổi thẩm vấn giữa Anne và thanh tra Rasbach. Mắt cô đầy hoảng loạn khi bước ra. Buổi thẩm vấn đã khiến cô lo sợ đến mức muốn tìm luật sư càng sớm càng tốt. Anh đã cố tìm hiểu xem đó là gì, nhưng cô chỉ nói qua loa, trốn tránh. Cô đang giấu anh điều gì? Việc này càng làm anh bồn chồn hơn.
Sau khi họ về đến nơi và vất vả len qua đám phóng viên để vào trong nhà, Anne gợi ý họ nên mời cha mẹ cô qua để bàn về việc thuê luật sư.
“Tại sao chúng ta cần phải mời bố mẹ em qua đây?” Marco nói. “Chúng ta có thể tự tìm luật sư mà không cần họ giúp.”
“Luật sư giỏi đòi phí cao lắm,” Anne chỉ ra. Marco nhún vai, rồi cô gọi cho cha mẹ.
Richard và Alice tới ngay sau đó. Họ không ngạc nhiên chút nào khi biết ông bà đã liên hệ với những luật sư giỏi nhất rồi.
“Bố rất tiếc chuyện phải đi đến nước này, Anne ạ,” Richard nói.
Họ đang ngồi quanh bàn bếp, ánh mặt trời buổi xế chiều chiếu xuyên qua cửa sổ bếp và rơi trên mặt bàn gỗ. Anne đã pha một bình cà phê.
“Bố mẹ cũng nghĩ tìm luật sư là ý hay,” Alice bảo. “Con không thể tin cảnh sát được.”
Anne nhìn bà. “Tại sao mẹ không kể với con chuyện họ đã thẩm vấn mẹ sáng nay?”
“Không cần thiết, và mẹ không muốn làm con lo,” Alice nói, vươn tay ra vỗ lên tay Anne. “Tất cả những gì mẹ nói với họ chỉ là tên mẹ, và mẹ không có gì để nói hết. Mẹ sẽ không để cho bọn họ gây sức ép lên mình,” bà bảo. “Mẹ chỉ ở đó chừng năm phút.”
“Họ cũng đã thẩm vấn cả bố,” Richard nói. “Họ cũng không thu được gì từ bố cả.” Ông quay sang nhìn Marco. “Ý tôi là, tôi thì kể được gì cho họ chứ?”
Marco cảm thấy một tia sợ hãi. Anh không tin Richard. Nhưng liệu Richard có nói gì với cảnh sát để đâm sau lưng anh không?
Richard nói với Anne, “Họ không buộc được con vào tội gì, và bố không nghĩ là họ sẽ làm, bố không thấy cơ sở gì cả. Nhưng bố đồng ý với mẹ con, nếu có một luật sư biện hộ hàng đầu đại diện cho con, có thể họ sẽ thôi cái kiểu thúc ép và suốt ngày gọi con tới thẩm vấn, rồi bắt đầu tập trung vào việc thực sự ai đã bắt Cora.”
Trong toàn bộ cuộc gặp bên bàn bếp này, Richard còn lạnh lùng với Marco hơn thường lệ. Richard hiếm khi nhìn anh. Tất cả đều đã chú ý thấy. Không ai để ý điều đó kỹ hơn Marco. Lão mới kiềm chế làm sao, Marco nghĩ, về chuyện mình làm mất năm triệu đô la của họ. Không nhắc tới một lần. Lão không cần phải nhắc. Nhưng Marco biết Richard đang nghĩ gì: Thằng con rể vô dụng của tôi lại làm hỏng chuyện. Marco tưởng tượng cảnh Richard ngồi giữa quầy rượu trong câu lạc bộ của mình, hớp thứ rượu đắt tiền và kể tất tật cho đám bạn giàu có nghe. Về chuyện con rể của ông ta kém cỏi như thế nào. Chuyện Richard đã đánh mất đứa cháu yêu duy nhất và năm triệu đô la lão khó nhọc mới kiếm được ra sao, tất cả chỉ vì Marco. Và còn tệ hơn nữa, Marco biết rằng lần này thì lão nói đúng sự thực.
“Thực ra,” Richard nói, “bố mẹ đã tự ý thuê một người đại diện luôn rồi, ngay sáng hôm nay.”
“Ai đó ạ?” Anne hỏi.
“Aubrey West.”
Marco ngẩng lên, rõ là không vui. “Thật ư?”
“Ông ta là một trong những luật sư hình sự giỏi nhất cả nước,” Richard nói, giọng tăng lên một tông. “Và chúng ta trả tiền cho ông ấy. Cậu có vấn đề gì không?”
Anne đang nhìn Marco, im lặng cầu xin anh bỏ qua, chấp nhận món quà này.
“Có lẽ là có,” Marco nói.
“Chuyện thuê luật sư giỏi nhất trong tầm khả năng của chúng ta thì có gì sai nào?” Anne hỏi. “Anh đừng lo lắng về tiền, Marco.”
Marco nói, “Không phải anh đang lo ngại về chi phí. Chỉ là anh thấy nó thái quá. Giống như chúng ta có tội và cần tới một luật sư nổi tiếng với các vụ án mạng lớn, thu hút dư luận vậy. Chẳng phải việc đó xếp chúng ta ngang hàng với các thân chủ khác của ông ta hay sao? Khiến chúng ta có vẻ tồi tệ đi?”
Một sự im lặng bao trùm cả bàn khi họ cân nhắc điều này. Anne có vẻ lo ngại. Đúng là cô đã không nghĩ theo hướng này.
“Ông ta đã cãi cho rất nhiều kẻ có tội thành trắng án. Thế thì sao nào? Việc của ông ta mà,” Richard cãi lại.
“Ý bố là gì?” Marco nói, có chút gay gắt. Anne trông như sắp nôn đến nơi. “Bố nghĩ chúng con đã làm việc này à?”
“Đừng có ngớ ngẩn thế,” Richard nói, mặt đỏ lên. “Tôi chỉ đang nói chuyện thực tế. Cậu cũng có thể tận dụng cơ hội với luật sư tốt nhất cậu thuê được chứ. Cảnh sát có chịu làm gì có lợi cho cậu đâu.”
“Tất nhiên chúng ta không nghĩ các con liên quan gì đến việc Cora mất tích rồi,” Alice nói, nhìn vào chồng bà thay vì hai người họ. “Nhưng các con đang bị gièm pha trên báo. Ông luật sư này có thể ngăn chặn chuyện đó. Và mẹ nghĩ các con đang bị cảnh sát ngược đãi. Họ không cáo buộc và liên tục mang các con vào đồn với danh nghĩa thẩm vấn tự nguyện. Việc đó phải dừng lại. Như thế là quấy rối rồi.”
Richard nói thêm, “Cảnh sát đã không moi được gì chống lại con, nên có thể họ sẽ bắt đầu chùn bước. Nhưng ông ta sẽ có mặt nếu con cần ông ta.”
Anne quay sang Marco. “Em nghĩ chúng ta nên giữ lại ông ấy.”
“Được rồi,” Marco nói. “Sao cũng được.”
Cynthia và Graham đã cãi nhau nhiều ngày nay. Đã một tuần kể từ bữa tối định mệnh ấy, và họ vẫn còn tranh cãi. Graham không muốn làm gì, giả vờ là đoạn phim không tồn tại, hay tốt hơn là hủy nó đi. Đó là cách làm an toàn nhất. Nhưng anh ta vẫn lo, bởi anh ta biết việc cần làm là đem đoạn phim đó đến gặp cảnh sát. Nhưng việc quay lén người ta quan hệ tình dục là phạm pháp, và đó chính là việc mà hai người đã làm. Đoạn phim cho thấy Cynthia đang ngồi trên đùi Marco, cả hai đều đang thích thú. Nếu Graham và Cynthia bị truy tố thì đó sẽ là thảm họa với sự nghiệp của anh. Anh là người quản lý của một công ty lớn vô cùng thủ cựu. Chuyện này mà lộ ra là sự nghiệp của anh đi đời.
Cynthia không quan tâm đến chuyện đạo đức hay đúng đắn gì. Điều quan trọng với cô ta là đoạn phim quay được cảnh Marco vào nhà lúc 12 giờ 31 phút, cái đêm đứa bé bị bắt cóc và ra ngoài qua lối cửa sau lúc 12 giờ 33, bế theo đứa con trên tay đi vào gara. Anh ta ở trong đó khoảng một phút rồi trở lại khung hình và đi vào sân nhà Stillwell. Không lâu sau đó đoạn phim khiêu dâm hạng nhẹ bắt đầu.
Graham thấy kinh sợ vì người kia lại đi bắt chính con mình, nhưng anh do dự, nhát chết. Anh muốn làm điều đúng đắn nhưng lại không muốn gặp rắc rối. Và giờ thì đã quá muộn để đến gặp cảnh sát. Họ sẽ hỏi tại sao anh lại mất thời gian đến thế. Anh và Cynthia thậm chí sẽ còn gặp rắc rối to hơn việc họ đã dùng một cái máy quay để bí mật ghi các cảnh quan hệ tình dục – giờ họ còn có thể bị buộc tội che giấu bằng chứng của một vụ bắt cóc trẻ em hoặc cản trở luật pháp hay gì đó nữa. Vậy nên Graham muốn giả vờ như đoạn phim ấy không tồn tại. Anh muốn hủy chúng.
Cynthia có lý do riêng để không mang nó tới gặp cảnh sát. Cô ta đã có thứ chống lại Marco, và nó phải đáng giá gì đó chứ. Cô ta sẽ bảo cho Marco biết về đoạn phim. Cô chắc chắn anh ta sẽ trả một khoản hậu hĩnh cho nó. Không cần thiết phải nhắc chuyện ấy với Graham. Đó là một việc làm vô lương tâm, nhưng loại đàn ông nào lại đi bắt cóc chính con mình? Anh ta chịu thế là đáng.