Marco và Anne ngồi bên bàn bếp, cố ăn sáng. Món bánh mì nướng gần như không được đụng đến. Cả hai đều đang sống chủ yếu bằng cà phê và nỗi tuyệt vọng.
Marco lặng lẽ đọc báo. Anne thì nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ vào sân sau, nhưng không trông thấy gì. Đôi khi cô không thể chịu nổi cánh báo chí nữa và hỏi chồng cô là làm thế nào anh chịu đựng được việc đọc chúng. Những ngày khác cô lại đọc không sót gì từ trang đầu đến trang cuối để tìm mọi bài nhắc tới vụ bắt cóc. Cô không ngăn mình được. Đó là cái vảy của vết sẹo mà cô không thể ngừng bóc.
Anne phát hiện ra việc đọc về chính mình trên báo thật quá sức kỳ lạ.
Marco bỗng giật mình.
“Sao thế?” cô hỏi.
Anh không trả lời. Cô cũng chẳng hỏi tiếp. Hôm nay là một trong những ngày cô ghét báo. Cô không muốn biết. Cô đứng dậy và ném cốc cà phê đã nguội lạnh vào bồn.
Marco nín thở trong khi đọc. Câu chuyện anh đang đọc không phải là về vụ bắt cóc – nhưng đúng nó. Anh là người duy nhất có thể biết nó đang nói về vụ bắt cóc, và giờ thì anh suy nghĩ điên cuồng, cố tìm hiểu xem mình phải làm thế nào.
Anh nhìn vào bức hình trên báo. Chính là hắn. Không còn nghi ngờ gì nữa.
Bruce Neeland, đồng phạm của anh, được tìm thấy đã chết – bị sát hại dã man – trong một ngôi nhà gỗ ở Catskills. Câu chuyện không đề cập nhiều chi tiết, nhưng người ta nghi đã có một vụ cướp đẫm máu. Đầu của nạn nhân đã bị dập nát thê thảm. Nếu không phải vì ảnh chụp người đã chết thì Marco rất có thể đã bỏ lỡ toàn bộ bản tin ngắn ngủi này, và thông tin quan trọng mà nó chứa đựng. Bài báo nói tên hắn thực ra là Derek Honig.
Trái tim Marco đập thình thịch trong lúc anh cố xâu chuỗi sự việc với nhau. Bruce – mà tên thật thì chẳng phải là Bruce gì hết – đã chết. Bài báo không nhắc hắn có thể đã bị giết khi nào. Điều đó có thể giải thích tại sao Bruce đã không liên lạc khi đáng lẽ phải làm thế, và tại sao hắn đã không nghe điện thoại. Nhưng ai đã giết hắn? Và Cora đang ở đâu? Marco kinh hoảng khi nhận ra dù kẻ nào đã giết Bruce, chắc hẳn hắn đã bắt Cora. Và dù là kẻ nào đã giết hắn ta thì kẻ đó cũng có tiền. Anh phải báo cho cảnh sát. Nhưng làm sao Marco kể với họ mà không hé lộ vai trò khủng khiếp của anh trong chuyện này được?
Anh bắt đầu toát mồ hôi. Anh ngước nhìn vợ mình, cô đang đứng bên bồn rửa bát, quay lưng lại với anh. Một nỗi buồn không gì tả nổi toát ra từ dáng hình đôi vai đang co lại kia.
Anh phải gặp cảnh sát thôi.
Hay anh đang suy nghĩ ngu ngốc? Có bao nhiêu cơ hội để Cora vẫn còn sống nào? Tên khốn kia đã có tiền. Chắc hẳn đến giờ chúng đã giết Cora rồi.
Có thể chúng sẽ đòi thêm tiền. Nếu chỉ có một cơ may nhỏ nhất là con bé vẫn còn sống, anh phải cho Rasbach biết về chuyện này. Nhưng bằng cách nào? Làm thế quái nào anh làm được việc đó mà không tự tố giác mình?
Anh cố nghĩ thông suốt. Bruce đã chết nên hắn không thể kể với ai điều gì nữa. Và anh là người duy nhất biết được. Nếu họ tìm ra kẻ hay những kẻ đã giết Bruce, thậm chí nếu Bruce đã kể với chúng rằng Marco dính vào vụ này thì đó cũng không phải là bằng chứng. Đó chỉ là nghe nói. Không có bằng chứng nào là Marco đã đưa con bé ra khỏi nôi và giao nó cho Bruce trong gara.
Việc Bruce đã chết thậm chí còn là may.
Anh phải kể cho Rasbach, nhưng bằng cách nào? Trong lúc nhìn chằm chằm vào bức ảnh người chết, anh chợt nghĩ ra. Anh sẽ báo ông thanh tra rằng khi nhìn vào bức ảnh trên báo anh nhận ra gã này. Anh đã thấy hắn lảng vảng quanh nhà. Anh đã quên hết về chuyện đó cho đến khi trông thấy bức ảnh. Họ có thể không tin anh, nhưng đó là tất cả những gì anh nghĩ ra được.
Anh khá chắc chắn là chưa từng có ai trông thấy anh cùng Bruce. Anh không nghĩ có ai liên hệ được hai người họ với nhau. Anh không thể sống tiếp nổi nếu không làm mọi cách có thể để tìm Cora.
Anh sẽ phải báo cho Anne biết trước. Anh nghĩ thêm một phút nữa, do dự một chút rồi gọi, “Anne.”
“Sao?”
“Nhìn này.”
Cô tới đứng bên vai anh và nhìn xuống tờ giấy chỗ ngón tay anh chỉ. Cô nhìn bức ảnh. “Nó làm sao?” cô hỏi.
“Em có nhận ra hắn không?”
Cô lại xem lần nữa. “Em không chắc lắm. Ai đó?”
“Anh chắc chắn đã trông thấy hắn ta,” Marco nói. “Quanh đây.”
“Thấy hắn ở đâu?”
“Anh không chắc lắm, nhưng nhìn hắn quen lắm. Anh biết là mình mới gặp hắn gần đây, trong khu nhà mình mà – quanh nhà mình thôi.”
Anne nhìn kỹ hơn. “Anh biết không, em nghĩ có khi em cũng đã thấy hắn trước đó, nhưng em không biết ở đâu.”
Càng tốt, Marco nghĩ.
Trước khi đến đồn cảnh sát, Marco mở máy tính và tìm kiếm thêm thông tin về vụ sát hại Derek Honig, đọc trên tất cả các tờ báo mạng khác nhau. Anh không muốn có thêm bất ngờ nào nữa.
Không có nhiều thông tin cho lắm. Chẳng mấy ai chú ý đến vụ án này. Trước khi chết, Derek Honig đã xin nghỉ phép để ở lại nhà gỗ của hắn. Người phụ nữ tới dọn nhà mỗi tháng một lần đã gặp hắn. Gã sống một mình, đã li dị, không con cái. Marco lạnh cả người khi đọc điều đó. Gã đàn ông mà anh biết dưới tên Bruce kể với anh rằng hắn đã có ba con và biết cách chăm trẻ sơ sinh, và Marco đã tin. Giờ đây nghĩ lại, anh mới thấy sốc với những gì mình đã làm. Anh đã giao con mình cho một kẻ mà hóa ra là hoàn toàn xa lạ, tin cậy hắn sẽ chăm sóc cho bé. Làm sao anh có thể làm vậy?
Anne và Marco xuất hiện ở đồn cảnh sát mà không báo trước. Chiếc Audi đã được trả về cho họ chiều hôm trước. Marco nắm chặt tờ báo trong tay và yêu cầu gặp thanh tra Rasbach ở quầy lễ tân. Ông vẫn đi làm, dù hôm đó là thứ Bảy.
“Ông có một phút không?” Marco hỏi Rasbach.
“Tất nhiên rồi,” vị thanh tra nói và đưa họ vào căn phòng giờ đã thành thân quen. Jennings, đứng ngay sau lưng ông ta, cầm lấy một chiếc ghế khác. Cả bốn người cùng ngồi xuống và nhìn nhau.
Marco đặt tờ báo lên bàn trước mặt Rasbach và chỉ vào bức ảnh người đàn ông đã chết.
Vị thanh tra nhìn ảnh, đọc lướt bài báo ngắn. Rồi ông ngước lên từ tờ báo và hỏi, “Sao nào?”
“Tôi nhận ra hắn,” Marco nói. Anh biết trông mình có vẻ hồi hộp, cho dù anh đã gắng hết sức không tỏ ra như thế. Anh cố ý nhìn thẳng vào mắt thanh tra. “Tôi nghĩ là tôi đã thấy hắn lảng vảng quanh khu phố trong vài tuần cuối cùng trước khi Cora bị bắt.”
“Thấy ở đâu?” Rasbach hỏi.
“Vấn đề ở chỗ đó,” Marco nói lập lờ. “Tôi không chắc nữa. Nhưng ngay giây phút nhìn thấy cái ảnh, tôi đã biết là tôi mới gặp hắn gần đây, và không chỉ một lần. Tôi nghĩ là ở quanh nhà chúng tôi, hay trong khu dân cư, trên phố nhà chúng tôi.”
Rasbach nhìn Marco không chớp, môi cong lên.
“Cả Anne cũng nhận ra hắn,” Marco nói và gật đầu về phía vợ mình.
Rasbach quay sang chú ý Anne.
Anne gật đầu. “Tôi đã từng trông thấy anh ta, nhưng không biết ở đâu?”
“Cô chắc chứ?”
Cô gật đầu lần nữa.
“Chờ đây một chút,” Rasbach nói, ông ta và Jennings ra khỏi phòng.
Anne và Marco im lặng chờ đợi. Họ không muốn nói chuyện với nhau khi máy quay vẫn còn trong phòng. Marco đã phải gắng sức để không tỏ ra bồn chồn. Anh muốn đứng lên và đi quanh phòng nhưng buộc mình phải ngồi im tại chỗ.
Cuối cùng Rasbach quay lại. “Hôm nay đích thân tôi sẽ tới đó. Nếu có gì liên quan đến vụ của anh chị, tôi sẽ liên hệ.”
“Ông nghĩ mất bao lâu chúng tôi mới nghe tin từ ông?” Marco hỏi.
“Tôi chưa biết. Tôi sẽ báo lại anh sớm nhất có thể,” Rasbach hứa.
Marco và Anne không còn gì để làm ngoài việc đi về nhà và chờ đợi.