Kẻ Sát Nhân Mộng Du (Những Vụ Án Mạng Kỳ Bí Ở Xứ Phù Tang)

Lượt đọc: 937 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Ba
Image

Đầu tiên, hãy để tôi nói rõ. Khoảng hai tháng rưỡi trước, vào đầu tháng Hai, tôi đã tự tay giết đứa con gái hai tuổi của mình. Đó là sự thật một trăm phần trăm.

Tại sao tôi lại giết con mình? Vì tôi không biết đứa bé có thực sự là con tôi hay không.

Không, khi tôi giết nó, tôi tin rằng nó là con của vợ tôi chứ không phải của tôi.

Ở quê, nơi tôi đang trở về, tôi đã kết hôn với một người phụ nữ cách đây ba năm. Tôi đã yêu cô ấy từ cái nhìn đầu tiên. Cô ấy cũng yêu tôi. Ít nhất tôi đã tin như vậy. Chúng tôi không biết nhau trước khi kết hôn, nhưng tôi có một tình địch.

Vợ tôi - Toshiko - là con gái của một gia đình gia giáo. Tầng hai nhà cô ấy để cho thuê. Khách thuê là một người đàn ông đến từ Tokyo, tên là Mizuhara. Tôi nghe nói anh ta đã từng yêu Toshiko, vì thế, đối với tôi, cái tên Mizuhara giống như một kẻ thù. Anh ta đã quay về Tokyo không lâu trước khi Toshiko kết hôn với tôi.

Có rất nhiều chuyện xảy ra trước đó, nhưng tôi sẽ bỏ qua vì chúng quá rối ren. Tôi sẽ kể cho ngài nghe về cuộc sống vợ chồng chúng tôi.

Lúc đầu, tôi rất vui. Tôi đã hạnh phúc đến nỗi hoàn toàn quên mất Mizuhara, kẻ từng sống ở nhà của vợ tôi.

Nhưng rồi, hạnh phúc ấy đã tan vỡ bởi một phong thư. Ngày nọ, tôi nhận được bức thư gửi cho vợ tôi. Vì tôi là người mở tất cả những bức thư được gửi đến nên ban đầu tôi đã lầm tưởng rằng nó được gửi cho mình. Bên ngoài phong bì là nét chữ viết tay của một người đàn ông. Đó là thư của Mizuhara.

Dù nội dung thư không có gì lạ nhưng tôi vẫn cảm thấy khó chịu trong lòng.

Tôi không thích lời mở đầu của anh ta: “Chúc hai người sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi!” Chuyện vợ chồng, tôi không muốn bất cứ ai chỉ tay vào. Tôi cũng không thích việc vợ mình nhận được thư từ một người đàn ông khác. Tôi có tính ghen tuông rất mạnh.

Sau vài ngày khó chịu, tôi đã mắng và đổ lỗi cho vợ tôi. Tôi hỏi cô ấy về mối quan hệ giữa hai người họ. Vợ tôi đã thú nhận một điều khủng khiếp. Và từ lúc ấy, hạnh phúc của chúng tôi đã tan vỡ.

Ông đã từng là một công tố viên, vì vậy ông biết những cách khác nhau mà tội phạm thủ nhận tội ác của họ, đặc biệt là tội phạm nữ. Lời thú nhận của vợ tôi vào đêm hôm đó thật đáng kinh ngạc. Cô ấy bình tĩnh trình bày sự thật về quá khứ.

Lời thú nhận này đã khẳng định một sự thật chắc chắn. Cô ấy và Mizuhara từng là người yêu của nhau. Không, nó còn hơn thế nữa. Tôi vùng vẫy như thể bị chìm trong bóng tối hoàn toàn. Tôi đã phải trải qua mấy đêm đau đớn.

Lúc đầu, tôi ghen lắm, tưởng rằng vợ cố tình trêu mình. Không, tôi ước nó là như vậy. Tôi van xin người vợ đã thú tội: “Hãy nói với tôi rằng tất cả những gì cô đã kể đều là dối trá!”

Nhưng lời thú nhận của vợ tôi không sai chút nào. Mặc dù Toshiko hối lỗi về những chuyện trong quá khứ, nhưng có chắc là cô ấy sẽ không bao giờ làm điều xấu trong tương lai?

Tuy nhiên, vì đó là sai lầm trước khi kết hôn nên cô ấy đã xin tôi tha thứ.

Ông nghĩ tôi nên làm gì khi vợ tôi nói điều này? Tôi vẫn yêu Toshiko. Tôi không còn cách nào khác nên đành phải tha thứ khi nhìn những giọt nước mắt của cô ấy.

Lúc đó, vợ tôi đang mang thai. Sau lời thú nhận của cô ấy, tôi bắt đầu nghi ngờ đứa con trong bụng cô ấy. Vợ tôi kiên quyết khẳng định rằng những nghi ngờ của tôi là vô căn cứ. Mỗi lần tôi nói về chủ đề này với vợ, cô ấy đều khăng khăng rằng tôi suy diễn linh tinh. Nhưng sự nghi ngờ bắt đầu ăn sâu vào trái tim, tôi cố tình trách mắng vợ mình và trở thành kẻ không đáng mặt đàn ông.

Mùa hè năm ngoái, Toshiko hạ sinh con gái. Tôi đặt tên nó là Hiroko. Vợ tôi rất yêu con bé. Từ lúc Hiroko chào đời, từ lúc tôi nhìn thấy khuôn mặt của con bé, không hiểu sao tôi cứ có cảm giác rằng: “Đây không phải là con của mình, mà là con của gã khốn kia”

Hàng xóm đều khen con gái trông giống tôi. Nhưng cho dù nhìn nó như thế nào, tôi cũng không thấy giống mình. Lúc đầu, tôi không nghĩ con bé giống Mizuhara, nhưng không biết từ bao giờ mà tôi bắt đầu tin rằng con bé trông giống gã.

Theo thời gian, gương mặt con gái càng ngày càng giống Mizuhara. Một đêm nọ, tôi mất ngủ và chìm đắm trong những suy nghĩ. Toshiko đã từng thú nhận với tôi những tội lỗi ở trong quá khứ. Tôi đã tha thứ cho Toshiko. Tôi phải tha thứ cho cô ấy. Cô ấy đã khác trước đây và chừng nào còn như vậy thì cô ấy phải chôn vùi quá khứ của mình. Dù rằng điều đó là đau đớn nhưng những vết thương rồi sẽ lành theo năm tháng.

Nhưng còn Hiroko thì sao? Nếu Hiroko được sinh ra là kết quả tội lỗi trong quá khứ của Toshiko, thì chừng nào Hiroko còn sống, tôi và Toshiko sẽ vẫn còn khúc mắc với nhau. Tôi sẽ phải sống cuộc đời chìm trong cay đắng. Hơn nữa, Hiroko đang lớn lên từng ngày! Cũng có nghĩa là khúc mắc này giữa tôi và Toshiko đang lớn dần lên từng ngày.

Nếu Hiroko chết thì sao?

Đúng vậy, điều đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi là nếu con bé chết đi, mọi thứ sẽ thế nào?

Nếu Hiroko chết, sẽ không còn khúc mắc gì giữa tôi và vợ tôi nữa, ngoại trừ quá khứ không thể thay đổi. Nói cách khác, cái chết của Hiroko có thể khiến chúng tôi hạnh phúc. Nghĩ vậy, tôi chỉ ngồi ước cho Hiroko chết đi. Tôi không thấy Hiroko dễ thương chút nào và tôi cứ nghĩ nếu nó chết đi, nếu nó chết đi thì...

Tôi nảy ra ý định giết Hiroko khi tình cờ đọc tiểu thuyết trinh thám của ông. Như tôi đã nói trước đó, tiểu thuyết của ông luôn giải quyết vấn đề bằng chứng pháp lý. Để không bị pháp luật trừng trị, tốt nhất là đừng để lại bằng chứng trực tiếp giết người. Nghĩa là làm sao để cho dù đụng đến pháp luật cũng không bị trừng phạt. Tôi đã đọc tất cả các tiểu thuyết của ông và đã nắm bắt được một điều gì đó khá chắc chắn từ trong số đó.

Vào đầu tháng Một năm nay, trong những ngày tuyết rơi lạnh giá, tôi đã nghiên cứu cách giết Hiroko. Làm thế nào để giết Hiroko? Ông nghĩ xem tôi đã làm gì? Chính ông đã cho tôi một gợi ý trực tiếp, đó là dịch bệnh ác tính đang hoành hành ở ngay quận A - nơi tôi sống, vào thời điểm đó. Tại trường tiểu học mà tôi đang công tác, học sinh cứ nghỉ dần nghỉ dần, mỗi hôm thêm một đứa. Trong khu phố của tôi có những đứa trẻ mới hai tuổi đột nhiên bị viêm phổi và chết. Khi nghe điều này, tôi cảm thấy đã đến lúc hành động rồi.

Một ngày lạnh giá. Ngoài trời, một trận bão tuyết đang hoành hành, tuyết chất thành lớp dày hơn mười centimet. Tôi đã nhắm đến cơ hội này, từ sáng hôm đó, tôi đã ôm và dỗ dành Hiroko - một điều mà bình thường tôi chẳng bao giờ làm. Đến tối, Hiroko đi ngủ một cách ngon lành, Toshiko bảo tôi trông nhà để cô ấy đi tắm. Cơ hội đã đến! Tôi không được phép để vuột mất cơ hội này. Sau khi chắc chắn rằng vợ tôi đã cầm ô ra ngoài, tôi nhẹ nhàng mở cửa sau.

Bên ngoài, bão tuyết vẫn rất khủng khiếp. Tôi cởi bỏ quần áo của Hiroko đang ngủ và ôm con bé trong tình trạng khỏa thân. Tôi đứng trong giá lạnh, đi dọc dưới mái hiên cho đỡ ướt. Phía bên này là một cánh đồng vắng vẻ, tôi sẽ không phải lo về việc có ai đó đi ngang qua. Bằng cách này, tôi mong muốn đứa con hai tuổi của mình sẽ bị cái lạnh dữ dội nguyền rủa càng sớm càng tốt.

Tôi đã hoàn toàn biến thành một con quỷ. Con bé run rẩy khi tiếp xúc với cái lạnh của gió tây bắc, còn tôi thì dần quên sạch đi cái thời tiết khắc nghiệt ngoài trời.

Sẽ rất rắc rối nếu vợ tôi quay lại, vì vậy một lúc sau tôi quay vào nhà, nhanh chóng mặc lại bộ đồ ấm áp cho con bé và nằm ngửa chờ vợ về với vẻ mặt bình thản.

Tôi háo hức muốn thấy tác dụng của phương pháp ma quỷ này. Nhưng ngày hôm sau, không có điều gì bất thường xảy ra. Tuyết đã ngừng rơi, trời lại càng lạnh hơn. Đêm đó, cũng vào thời gian đó và theo cách tương tự, tôi đã cho Hiroko tiếp xúc với gió lạnh. Tôi đã nghĩ đến việc đặt nó trên tuyết, nhưng đó có thể sẽ là bằng chứng của việc bị tê cóng nên tôi quyết định không làm.

Cuối cùng, nỗ lực của tôi đã thành công. Hiroko bị sốt rất cao. Buổi tối cùng ngày, bác sĩ đã khám cho con bé, tất nhiên là do tôi gọi đến. Bác sĩ chẩn đoán đó là do bệnh dịch. Không có gì ngạc nhiên khi con bé bị ảnh hưởng bởi căn bệnh phổ biến trong tỉnh lúc này. Bác sĩ cũng cảnh báo rằng Hiroko đang trong tình trạng khá nguy hiểm và con bé đang bị viêm phổi.

Sau đó, tôi chườm một chiếc khăn ẩm cho con bé và đến nhà bác sĩ để lấy một ít thuốc. Tôi muốn câu giờ nhiều nhất có thể, nhưng có vẻ như vậy không tự nhiên nên tôi đã giả vờ vội vàng chạy qua chạy lại. Nhưng sự cân nhắc này của tôi là không cần thiết. Vì khi về đến nhà, tình trạng của Hiroko đã nặng hơn rõ rệt. Nửa đêm hôm đó, thấy Hiroko quá đau đớn, vợ tôi bảo tôi đi gọi bác sĩ đến khám, thế là tôi vội chạy đến gõ cửa nhà bác sĩ.

Thật may mắn, vô cùng may mắn! Có lẽ cách nói này chỉ nằm trong từ điển của ác ma mà thôi. Bác sĩ vắng nhà do có một vụ cấp cứu tương tự. Mãi trưa hôm sau, bác sĩ mới đến nhà tôi được. Nhưng lúc đó, Hiroko đã ở trong tình trạng vô phương cứu chữa.

Hiroko qua đời trong màn nước mắt của vợ tôi. Giấy chứng tử cho biết nguyên nhân là viêm phổi cấp tính. Không ai nghi ngờ điều gì. Vụ việc kết thúc bằng một đám tang khiêm tốn.

Ông xem, đây là cách tôi phạm tội giết người. Và không có một người nào trên thế giới này nghi ngờ tôi. Tôi đã làm theo hướng dẫn của ông. Tôi đã giết người! Nhưng không hề bị trừng phạt.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »