_13.jpg)
Độc giả, nếu đây là thể loại tiểu thuyết tôi thường viết, tôi xin kết thúc chương cuối theo cách thông thường của một truyện trinh thám như sau. Khi tàu đến ga T, Toshio Aikawa, người mang khuôn mặt bí ẩn từ nãy đến giờ, đột nhiên chuyển sang giọng điệu vui vẻ, cười sảng khoái và nắm lấy tay tôi: “Ngài XX, ngài thấy chuyện này như thế nào!? Tất nhiên, tất cả đều là chuyện nhảm nhí. Tôi chưa có vợ. Tôi thích đọc tiểu thuyết, vì vậy tôi đã kể cho ông nghe câu chuyện đó để ông bớt buồn chán. Hôm kia tình cờ gặp nhau ở Tokyo, hôm nay lại bất ngờ gặp lại. Thật là có duyên!” Rồi thì có lẽ anh ta sẽ cười lớn “ha ha ha ha” và rời khỏi tàu trước tôi.
Người đọc có thể đã mong đợi một kết thúc như vậy. Bản thân tôi cũng thế. Tôi sẽ chìa tay ra trước và nói: “Cảm ơn. Anh kể chuyện rất hay. Nhờ có anh mà tôi đã không cảm thấy buồn chán trên tàu. Hãy đưa tác phẩm này đến với công chúng.”
Thế nhưng, mọi chuyện không như tôi mong đợi. Đến nhà ga T, Aikawa đứng dậy, dựa người vào tôi như thể đang sợ hãi điều gì đó. Tôi nhẹ nhàng kéo anh ta về phía mình và ra khỏi tàu. Vừa ra ngoài sân ga được ba, bốn bước, tôi đã định hét lên.
Cách chúng tôi vài bước chân, có hai người đàn ông thoạt nhìn rất bình thường, nhưng với kinh nghiệm của một công tố viên, tôi lập tức nhận ra họ là thanh tra mặc thường phục. Họ không nhìn về phía này và giả vờ như đi cùng một hướng với chúng tôi.
Vậy ra, tội ác của Aikawa là thật.
Chúng tôi (tôi thực sự lấy làm tiếc phải dùng từ chúng tôi trong trường hợp này) đã đi bộ an toàn qua cầu, đến cổng soát vé.
Tuy nhiên, ngay khi tôi tiến gần đến cổng soát vé, hai người đàn ông kia lập tức lao đến, đứng chắn trước mặt và sau lưng Aikawa.
Tôi nhớ như in nước da tái nhợt hệt xác chết của Aikawa lúc đó. Vị thanh tra lấy danh thiếp ra, đưa cho Aikawa xem và thì thầm vài lời. Có lẽ anh ta đang làm rõ danh tính của mình.
Khoảnh khắc tiếp theo, Aikawa cố gắng thoát ra, nhưng khi nhận ra mình không thể trốn thoát, anh ta đột nhiên chỉ vào tôi và hét lên như một kẻ điên: “Là người đàn ông này, chính là người đàn ông này. Chính người đàn ông này đã thực sự giết con tôi. Bàn tay tôi đã thực hiện điều đó, nhưng ông ta là người đã dạy tôi.”
Hai thanh tra nhìn tôi một lần nữa và nói: “Anh là ai? Anh có quan hệ gì với người đàn ông này?”
Lẽ ra, tôi không có nghĩa vụ phải trả lời câu hỏi này, nhưng vì tiếng hét của Aikawa đủ lớn để thu hút đám đông, và càng kéo dài càng phiền phức nên tôi nhanh chóng đưa danh thiếp của mình và nói: “Tôi dù sao cũng đang định đi đến đồn cảnh sát. Tôi cần phải đi gặp cảnh sát trưởng. Tôi không có liên quan gì với người đàn ông này. Nếu các anh cần thì tôi có thể cùng đi taxi đến đồn cảnh sát. Tôi không chịu được việc bị la hét ở một nơi như thế này.”
Tôi không biết tấm danh thiếp của mình có tạo được ảnh hưởng gì với viên thanh tra hay không. Tôi không biết họ nghĩ gì về mối quan hệ của tôi với Aikawa (trong trường hợp này, họ có thể tin rằng Aikawa là khách hàng của tôi và tôi là luật sư bào chữa của anh ta), nhưng họ không phản đối đề nghị của tôi. Họ gọi một chiếc taxi, cưỡng chế đẩy Aikawa lên xe, vì vậy tránh được đám đông ở chỗ trạm dừng.
Trong xe, Aikawa nói chuyện một mình như kẻ điên: “Thật đáng sợ. Nhưng giờ thì tôi thấy dễ chịu hơn. Hiroko cuối cùng cũng tố cáo tôi... Bệnh viêm phổi. Con bé chết do bị viêm phổi! Chắc chắn điều đó đã được viết trong giấy chứng nhận y tế. Nhưng tôi, chính tôi là người đã khiến cho con bé vị viêm phổi. Sao nào? Ngài thanh tra, tôi đã mang con bé ra giữa trời tuyết lạnh giá để nó bị viêm phổi. Một vụ giết người hoàn hảo. Tôi đã học được từ ngài đây”. Hắn chỉ tay vào tôi, “Tôi là kẻ sát nhân.”
Còn đây là thầy dạy của tôi. Ngài thanh tra, xin hãy điều tra thật kĩ”
Sau khi bị bắt, dường như anh ta thấy nhẹ nhõm hơn và bắt đầu nói linh tinh. Tôi và hai vị thanh tra kia đương nhiên đều không nói một lời nào.
Xe chạy trong thành phố T vào ban đêm và đến đồn cảnh sát. Tất nhiên, tại thời điểm này, Toshio Aikawa đã được đưa đi tách biệt.
Tôi có thư giới thiệu từ một viên chức tư pháp ở Tokyo cho cảnh sát trưởng, vì vậy tôi được mời đến văn phòng của cảnh sát trưởng một cách trịnh trọng.
Cảnh sát trưởng không có ở trong phòng. Từ đâu đó, tôi nghe loáng thoáng thấy giọng nói của Aikawa. Cuối cùng, cảnh sát trưởng xuất hiện và tôi trình bày với ông ấy mục đích chuyến đi này.
Một lúc sau, người đàn ông có vẻ là chánh án bước ra và trò chuyện với cảnh sát trưởng khá thân thiết. Khi rời đi, ông ta mỉm cười. Cảnh sát trưởng nói với tôi: “Nghe nói hôm nay anh đến với một người đàn ông tên Aikawa?”
“Anh ta là một người lạ mà tôi thậm chí không biết rằng mình đã đi cùng từ lúc nào. Khi chúng tôi lên cùng một toa tàu, anh ta đột nhiên bắt chuyện với tôi và tôi chỉ nói chuyện với anh ta cho đỡ buồn chán. Anh ta rủ tôi đi cùng, nên tôi đã đi bộ với anh ta”
“Vậy sao? Không có một chút quan hệ nào hay sao?”
“Tất nhiên, thật đáng tiếc nếu anh nghi ngờ rằng tôi là đồng lõa với anh ta trong một tội ác nào đó.”
Lúc này, tôi chỉ nói nửa đùa nửa thật, nhưng dùng từ “đồng lõa” thì quả thực tôi đã quá bất cẩn.
Đúng như dự đoán, cảnh sát trưởng cũng nửa đùa nửa thật: “Không, tất nhiên là tôi không nghĩ vậy. Nhưng tôi nghe nói anh ta đã tâm sự với anh rất nhiều điều.”
Dù biết rõ câu nói đó không phải là nghi ngờ tôi, nhưng với tư cách là một người làm luật, tôi đã bất cẩn bị kéo vào vụ này.
“À à, anh ta nói gì lạ lắm. Toàn là những điều vớ vẩn thôi. Anh ta bị điên phải không?” Tôi hỏi tiếp. “Rốt cuộc thì có chuyện gì vậy? Có nghi vấn gì sao? Đương nhiên tôi không nên hỏi như vậy nhưng...”
Cảnh sát trưởng mỉm cười đáp: “Đây là vụ của anh nên tôi không cần phải giấu giếm gì cả. Hơn nữa, tôi cũng đã gây cho anh rất nhiều phiền phức. Tôi nghĩ nên cho anh biết. Hôm qua vợ của người đàn ông này được phát hiện đã tử vong tại nhà. Thoạt nhìn có vẻ như là tự sát. Tất nhiên việc tự sát cũng không phải không có lý do. Nghe nói gần đây cô ta rất đau buồn vì mất đi con gái. Chỉ là không tìm thấy được di thư của cô ta. Ngoài ra cũng có vài điểm hơi bất thường cần được thảo luận thêm. Bởi vậy nên tạm coi là bị giết hại và chúng tôi đang truy tìm thủ phạm. Người đàn ông đó là một trong những đối tượng bị tình nghi giết người. Thi thể được tìm thấy ngày hôm qua nhưng có vẻ như người này đã bị giết từ đêm hôm trước. Bên khám nghiệm tử thi đã xác nhận điều này.”
Những lời của cảnh sát trưởng khiến tôi hoàn toàn bất ngờ. Tôi thẫn thờ một lúc. May mà tôi đã không đưa thêm bất cứ bình luận thừa thãi nào. Đúng lúc đó, tôi chợt nhớ ra một điều.
“Nếu vậy thì có lẽ người đàn ông đó vô tội. Tôi chắc chắn đã nhìn thấy anh ta ở Yotsuyaku, Tokyo vào khoảng mười giờ tối hôm trước. Tôi có thể chứng minh sự ngoại phạm của anh ta. Ít nhất, tôi sẽ là nhân chứng trước tòa.”
“Ha ha, thật sao?”
“Đương nhiên, tôi không nói dối.
“Anh có chắc là mình đã không nhìn nhầm?”
“Vâng. Chắc chắn là không nhầm.”
Lúc này, chánh án đến và nói chuyện riêng với cảnh sát trưởng. Sau đó, cảnh sát trưởng vẫn giữ nguyên gương mặt tươi cười và nói với tôi: “Aikawa đã thú nhận sự thật rằng anh ta giết con ruột của mình. Theo chánh án, có vẻ như đó là một lời thú nhận thực sự. Và anh ta dường như có mối hận sâu sắc với anh. Anh ta nói muốn gặp anh một lần, anh có muốn gặp anh ta không?”
Những lời của cảnh sát trưởng thể hiện sự quan tâm với tôi, rằng tôi có thể từ chối nếu như không muốn gặp hoặc thấy không cần thiết.
“Nếu không nguy hiểm thì có thể gặp ở đây.”
“Tôi sẽ chịu trách nhiệm về vấn đề an toàn. Vậy thì sẽ gặp ở đây nhé.”
Cảnh sát trưởng nhấn mạnh với tôi thêm một lần nữa và ra hiệu cho chánh án. Chánh án rời khỏi phòng một lúc rồi nhanh chóng quay lại. Sau đó, Aikawa xuất hiện dưới sự kèm chặt của hai cảnh sát điều tra.
Trước mặt cảnh sát trưởng, Aikawa kể lại một lần nữa câu chuyện về tội ác kinh khủng mà anh ta đã kể cho tôi nghe trên tàu. Sau đó, anh ta tung ra đủ lời lăng mạ đối với tôi. Đây chỉ là một phiên bản thô bỉ, đầy khiếm nhã của câu chuyện mà anh ta đã kể trước đó.
Cảnh sát trưởng, chánh án và tôi không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc lắng nghe với nụ cười gượng gạo.
Khi Aikawa nói xong, tôi quay sang phía chánh án: “Ngài vẫn chưa nói cho anh ta biết lý do anh ta bị triệu tập đến đây phải không?”
Chánh án gật đầu khẳng định: “Tôi còn chưa kịp nói thì tình hình đã như thế này. Anh ta đã nói liên tục từ đầu đến cuối”
Tôi nhìn về phía Aikawa, hỏi với giọng điệu sắc bén: “Anh Aikawa, anh đã ở đâu vào đêm hôm kia?”
Aikawa hoàn toàn bất ngờ với câu hỏi này. Trong một khoảnh khắc, anh ta dường như đang đấu tranh để hiểu ý nghĩa của nó.
Anh ta vẫn im lặng, thẫn thờ nhìn chánh án.
“Vợ của anh đã bị giết tại nhà vào đêm hôm kia. Vì vậy, nếu anh không thể nói chính xác anh đã ở đâu vào lúc đó thì có thể anh sẽ gặp rắc rối đấy. Tôi biết anh đã lên chuyến tàu vào tối hôm kia. Anh đã đi đâu đó phải không? Chúng tôi muốn biết điều này. Và vì vậy, chúng tôi triệu tập anh đến đây.”
Có lẽ, tôi sẽ không bao giờ quên được vẻ mặt của Aikawa khi nghe những lời đó. Nó quá phức tạp, quả bi thảm, quá cô độc không thể nào diễn tả được.
Hết
_2.jpg)