Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1577 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
12: LEE

Lúc này đã gần mười một giờ, tối thứ Bảy, tôi rời văn phòng và vẫn bủn rủn sau khi gặp Adam, thấy những tổn thương mà anh đang trải qua. Tôi chợt ngửi thấy mùi khói pháo bông thoảng tới qua sân vận động Trường Trung học Vịnh Oakland - một trong những điểm nhấn của Lễ hội Rừng cây thường niên ở Shelton. Tôi cố hít mùi hương đó. Người khác chắc chắn sẽ nghĩ đó là một lễ kỷ niệm cổ lỗ sĩ. Nhưng tôi không mấy quan tâm. Đây là bản sắc của chúng tôi. Các cuộc thi đốn gỗ và diễu hành về người khổng lồ đốn củi Paul Bunyan phải cạnh tranh với những ngày hội du lịch nhạt nhòa vào mỗi dịp lễ Chiến sĩ trận vong cuối tuẫn nhằm thu thút sự chú ý cho thị trấn của chúng tôi. Cuộc thi đốn gỗ với các phần thi chặt cây trên ván nhún, chặt cây bằng máy cắt gỗ và máy xẻ gỗ dọc sẽ là dịp khiến mọi người hào hứng nhất ở cái xứ sở được xây dựng trên mặt đất trải đầy mùn cưa này. Tôi đã tham gia thi Nữ hoàng Rừng cây khi mười bảy tuổi nhưng không đoạt giải. Hầu hết mọi cô gái trong thị trấn đều thử tham gia ít nhất một lần.

Đến tận ngày nay các hoạt động đó vẫn được duy trì.

Tôi còn giữ dải băng đeo chéo tuyệt đẹp màu xanh lục bảo thêu chỉ bạc của bà trong nhiệm kỳ chiến thắng năm 1948. Sau khi bà mất, mẹ đã định vứt nó đi nhưng tôi nhặt lại nó từ trong thùng rác. Tôi yêu bà hơn hết thảy mọi thứ. Bà không bao giờ cho phép tôi quên rằng sau tất cả những chuyện đã xảy ra, tôi chắc chắn sẽ ổn thôi.

“Sẽ không ai đánh cắp được tương lai của cháu, Lee ạ.”

Khi vặn tay nắm để mở cửa ra vào, tôi vô thức cảm thấy một tia hy vọng vừa được hồi sinh, rằng bà đã đúng.

Ngôi nhà xanh dương nhỏ nhắn im ắng trong khi tôi lục lọi tủ đông. Tôi tìm thấy một phần ăn đóng đá của nhãn hiệu Lean Cuisine, bỏ nó vào lò vi sóng và quan sát đĩa quay chuyển động trong ánh sáng mờ mờ. Tôi nhìn quanh trong lúc bữa tối đượm buồn và rất muộn của tôi quay quay đằng sau ô cửa kính nhỏ.

Mọi thứ xung quanh đều là lời nhắc nhở về nơi tôi đã sinh ra và bản thân tôi là ai. Những chiếc đĩa Delft màu xanh và trắng của bà được treo trên tường phía trên bàn ăn được tôi tìm thấy ở chợ trời. Bà đã treo chúng trên bức tường ở căn nhà cũ to lớn của bà ở Tacoma. Mẹ của mẹ tôi là mẫu phụ nữ khiến mọi vật trở nên bất khả xâm phạm, bà lưu giữ những món đồ yêu dấu chỉ để dành cho các dịp đặc biệt. Món đồ bằng bạc trong ngăn kéo trên cùng của cái tủ nhỏ chưa từng được sử dụng, nhưng cũng chưa bao giờ bị xỉn màu. Những cái đĩa màu xanh da trời được dùng để ngắm, để chiêm ngưỡng, để người ta nói về chúng, chưa bao giờ được sử dụng trên bàn ăn. Mẹ của tôi thì ngược lại. Mẹ nói những món đồ đẹp là để tận hưởng và mẹ của bà giống một người lưu giữ hơn là một người biết cho đi. Tôi tự hỏi tôi rơi vào chỗ nào giữa hai thái cực ấy.

Tôi sống một mình. Tôi có một bé mèo, ơn Chúa. Tôi biết là bản thân đã xây một bức tường xung quanh. Đó cũng là một bức tường có ích đối với tôi. Tôi biết là tôi đã lưu giữ cuộc đời mình. Đôi khi tôi nghĩ mình có lý do đúng đắn để làm thế, nhưng phần lớn thời gian tôi vẫn cho rằng những điều tôi làm ngày hôm nay là một phần trong chuỗi phản ứng dây chuyền, một sự kế thừa của những điều đã xảy đến với tôi năm mười hai tuổi.

Khi Adam Warner tìm thấy tôi.

Tôi đã thấy chiếc xe đó hôm trước. Đó là một chiếc Sedan, màu xanh da trời. Mặc dù biết chút ít về xe hơi nhờ anh trai, tôi vẫn không thể nhớ rõ được nó là hãng gì và phiên bản nào. Charlene và tôi đi qua chiếc xe ấy ở hẻm Tamarack trên đường tới trường. Charlene và gia đình cô ấy sống cách đó hai căn nhà và mặc dù không phải là bạn thân, chúng tôi vẫn là những bạn đồng-hành-tới-trường khá tốt. Cô ấy nói liến thoắng. Không sao cả. Tôi hồi đó là kiểu người rất biết lắng nghe. Tôi có thể dễ dàng lọc ra những thông tin có thật từ câu chuyện phóng đại của cô ấy - điều sẽ phục vụ tốt trong công việc sẽ trở thành cuộc đời tôi sau này. Buổi sáng trước khi chuyện đó xảy ra, Charlene đang nói về một người bác sống ở Latvia hoặc một nơi kiểu vậy và quá trình cô ấy được mời tới sống trong tòa lâu đài ấy vào lần đến đó tiếp theo.

“Tớ không biết là cậu từng đến châu Âu đấy,” tôi nói.

“Cậu không biết à?” Cô ấy hỏi, né tránh câu hỏi của tôi theo cách quen thuộc.

“Không,” tôi đáp. “Tớ đã thấy những cây gỗ đỏ ở California vào mùa hè năm ngoái. Đó là nơi xa nhất tớ từng đi.”

“Nghe khá hay đấy,” cô ấy nói, điều chỉnh lại bím tóc màu nâu sẫm và nhấc ba lô lên. “Tớ đã nói là anh trai của bố tớ đi từ San Francisco tới Hawaii trên một chiếc thuyền mà bác ấy tự làm bằng gỗ đỏ chưa?”

Cô ấy chưa kể. Nhưng tôi biết là cô ấy sẽ kể.

Hôm sau, Charlene phải đi khám răng vào sáng sớm. Trên đường về nhà vào buổi tối hôm trước, cô ấy kể rằng mình mới phát hiện ra một trong những chiếc răng hàm của mình đang mọc theo một góc kỳ lạ. “Nha sĩ nói là chưa từng thấy chiếc răng nào mọc như vậy,” Charlene khoe khoang. “Chưa bao giờ.”

Chiếc xe màu xanh da trời lại ở đó.

Và tôi đi lướt qua.

Tôi đứng dậy để đáp lại tiếng chuông của lò vi sóng. Millicent theo sau tôi. Thật buồn cười khi những sự kiện đau thương nhất từng xảy ra với bạn lại cứ ở đó, đằng sau những ký ức mà đôi khi không thể chạm tới. Tôi đổ nước bốc hơi nghi ngút lên túi trà Earl Grey. Tôi cố làm cho bản thân sao nhãng bằng con mèo và tách trà, nhưng tôi biết là súng đã được lên nòng. Tôi sẽ lại nhớ về “vụ việc” đó, tôi đã gọi nó như thế - cách gọi của mẹ mà tôi mượn tạm - một lần nữa.

Nhớ về nó cùng những cảm xúc.

Không nhớ về nó với sự cường điệu theo kiểu của Charlene.

Nhớ về nó với nhận thức rằng con người tôi ngày hôm nay được định hình từ vụ việc đó.

Albert Davis Hodge là tên đầy đủ của hắn, lúc đó thì tôi vẫn chưa biết. Tôi đã không biết trên Trái Đất có tồn tại loại người như hắn.

Hắn đang đứng cạnh chiếc xe khi tôi đi về phía hắn. Hắn có một gương mặt dễ mến. Đeo kính. Tóc tai chải chuốt gọn gàng. Mặc dù những lời nói phát ra từ miệng hắn hoàn toàn mâu thuẫn với thực tế rằng tôi đã nhìn thấy xe của hắn ngày hôm trước, tôi đã không nghĩ đến điều đó cho tới tận sau này.

“Anh bị lạc đường,” hắn nói, chỉ tay vào tờ báo mà hắn đang cầm.

Tôi nghiêng người lại gần để đọc địa chỉ trên mẩu tin quảng cáo mà hắn đã khoanh tròn. Tôi từng thấy bố mình chỉ đường cho người lạ trước kia rồi. Đó đơn giản là một hành động đẹp.

“Đúng rồi,” tôi nói, “anh đang ở nhầm khu phía bên này của thị trấn. Anh phải quay lại và đi đường bên kia.”

“Mẹ kiếp!” hắn nói. “Xin lỗi, anh nói nhầm.”

“Không sao,” tôi đáp.

“Anh là Al.”

Tôi đã thoáng nghĩ là việc hắn nói ra tên của mình thật kỳ lạ. Tại sao hắn lại giới thiệu bản thân với tôi? Tôi đang trên đường tới trường. Tôi không cần biết tên của hắn. Tôi không cần nói cho hắn biết tên của tôi.

Nhưng tôi đã nói.

“Em là Lee,” tôi giới thiệu.

Hắn quay lại với mẩu tin quảng cáo và làm bộ mặt bối rối. “Chắc chắn là ở bên kia thị trấn hả? Giờ thì anh thực sự mất phương hướng luôn rồi.”

Hắn tháo kính ra và lau hai mắt kính bằng chiếc áo nỉ màu xanh và đỏ. Al lớn hơn Kip, anh trai tôi, nhưng không hơn nhiều lắm. Có lẽ khoảng hai mươi tuổi. Chắc chắn đã ra trường rồi. Hắn trông có vẻ quá trẻ để sở hữu một chiếc ô tô giống như cái thuyền to đùng màu xanh da trời kia, nhưng tôi cũng gạt phăng ý nghĩ đó đi.

“Anh nuôi mèo,” hắn nói. “Anh có một con mèo mà chắc chắn ai cũng muốn mua.”

“Em thích mèo,” tôi nói.

“Em có muốn nhìn thấy cô mèo đó không?” hắn hỏi. “Nó là giống mèo Ba Tư, có đôi mắt màu xanh dương.”

Ngu xuẩn. Ngu xuẩn. Ngu xuẩn. Tôi đáng ra không bao giờ nên lại gần để nhìn. Tôi vốn hiểu biết hơn thế. Tôi được dạy là không bao giờ lên xe của người lạ. Không được nói chuyện với người không quen biết. Hãy lịch sự. Cười. Tôn trọng. Nhìn vào mắt họ. Nhưng không bao giờ cho phép ai đó chạm vào mình. Hoặc đến đủ gần để làm hại mình.

“Những chuyện tồi tệ xảy ra ở khắp nơi với các bé gái,” bố nói khi chúng tôi xẻ gỗ ở sân sau vào một chiều Chủ Nhật không lâu trước khi sự việc xảy ra. Nguyên nhân dẫn đến cuộc trò chuyện này là vì có một vụ việc đang ầm ĩ trên các phương tiện truyền thông gần đây. Một đứa trẻ mười tuổi ở Chehalis bị bắt cóc ngay trước nhà. Các phương tiện truyền thông tường thuật những thông tin chẳng có gì mới như thể chúng là cái gì đó quan trọng lắm. Cuối cùng, kết quả giống như nhiều người dự đoán. Thi thể không còn nguyên vẹn của cô bé được tìm thấy trong đám dây leo mâm xôi lộn xộn che kín khu đất bỏ hoang cách đó một con phố. Cô bé bị tấn công dã man, mặc dù vào thời điểm đó tôi không nhìn ra được tính tàn bạo đằng sau những tổn thương về mặt thể chất. Tôi đã không biết về điều mà những tên đàn ông trưởng thành có thể làm với một bé gái. Bố thì biết. “Kể cả ở đây, tại Shelton,” bố nói với tôi, thả chiếc rìu vào thớ gỗ màu vàng sẫm của một khúc cây tống quán sủi. “Hãy cảnh giác cao với người lạ, Lee. Mọi lúc. Con hiểu chưa?”

Tôi nói là tôi hiểu.

Nhưng ngày hôm đó tôi đã không hiểu. Ngày hôm đó khi vụ việc xảy ra. Khi ngó vào trong, tôi ngay lập tức nhận ra không có con mèo nào trong xe hắn cả. Tay của Al nhanh chóng bịt lấy miệng và mũi tôi.

Ánh sáng tắt lịm.

Băng keo, hóa ra còn nhiều công dụng khác ngoài việc sửa chữa đồ đạc trong nhà. Tôi tỉnh dậy với cổ tay và cổ chân bị trói. Miệng bị dán kín bởi băng dính. Tôi còn nhớ mình đã đưa lưỡi qua răng cửa, thấy phần dinh dính còn thừa của keo dính. Đó là một khoảnh khắc trống rỗng. Nhưng cảm giác đó là một trong những thứ thi thoảng lại dội về trong tôi. Tôi ghét đi gặp nha sĩ, bởi vì sau khi được làm sạch bởi chuyên viên vệ sinh răng miệng, lưỡi của tôi sẽ lại lang thang trên phần trơn bóng ở chân răng. Kể cả khi tự nhắc bản thân đừng làm thế, tôi vẫn làm. Tôi cảm nhận sự trơn nhẵn và nghĩ về vết dính từ băng keo. Lần nào cũng vậy.

Tôi biết hắn đã làm gì đó với tôi “ở dưới đó”, theo cách mà sau này tôi gọi là “chuyện ấy”. Tôi đau và chảy máu. Tôi nghĩ mình đã khóc. Tôi biết mình đã cầu cứu cha mẹ và anh trai. Khi nằm đó, trần truồng và khiếp sợ, tôi biết nếu người thân không tìm thấy, tôi sẽ chết giống như cô bé đến từ Chehalis kia.

Tôi ước khi đó mình biết tên cô ấy. Tôi ước mình đã để tâm hơn tới câu chuyện của cô. Tôi đáng ra không bao giờ nên nhìn vào cái xe ô tô đó. Tôi tự hỏi liệu cô ấy có từng làm điều tương tự không. Liệu hắn có quấn cô bằng băng keo trước khi thực hiện tội ác đó hay không.

Tôi ăn một vài miếng cho bữa tối, nhưng bụng dạ quặn lại. Tôi thậm chí không biết tại sao mình phải cố gắng ăn chút gì đó. Một phút sau, tôi nằm đó, trên chiếc giường, với con mèo, vẫn mặc quần áo đầy đủ, đèn ngủ cạnh giường vẫn bật.

Đèn vẫn luôn để sáng.

« Lùi
Tiến »