Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1578 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13: ADAM

Tôi lái xe gần một cây số tới Octopus Hole và chen qua đám đông tò mò phía trước. Đó là khoảnh khắc mà tôi biết đây sẽ là ngày Chủ Nhật tồi tệ nhất sau cái ngày thứ Bảy tồi tệ nhất đời trước đó. Tim tôi đập mạnh như những thanh thép va đập vào nhau. Tôi ở đây là có lý do. Những người khác ở đây để hóng hớt tin giật gân. Đã hai mươi tư giờ kể từ khi Sophie mất tích và điều mà bố cô ấy khăng khăng sẽ xảy ra đã xảy ra thật. Cô ấy ra đi rồi. Cảnh sát chặn đường đám người đang tụ tập tại đó. Tôi có thể nhìn thấy ngay phía trước vũng đậu tàu thuyền của Octopus Hole có một thi thể phụ nữ đang nổi lềnh bềnh. Cô ấy nằm úp, khỏa thân. Tôi không cần nhìn mặt cũng biết rằng đó là cô ấy. Tôi có thể nhận ra qua mái tóc, đôi chân và cổ tay nhỏ nhắn của cô ấy. Tôi thậm chí còn thấy cái hình xăm nhỏ hình chim ruồi mà cô ấy xăm từ năm mười bảy tuổi - điều mà cô ấy khăng khăng là bố mẹ mình chưa biết.

Tôi đoán giờ thì sự nổi loạn nho nhỏ của cô ấy sẽ được mọi người biết đến.

“Tôi nghĩ đấy là vợ tôi,” tôi nói.

Một cảnh sát trông như mới mười bốn tuổi nhận ra tôi, một cảnh sát khác cũng thế.

“Chuyện này không thể xảy ra được,” tôi nói, dù tôi biết nó đang xảy ra.

“Thưa anh, mời anh sang bên này,” viên cảnh sát mười-bốn-tuổi nói.

Mắt tôi vẫn dính chặt vào mặt nước và hình dáng dập dềnh của người vợ xinh đẹp.

“Gì cơ?” tôi bối rối hỏi lại.

“Bên này,” cậu ta nhắc lại. “Mời anh sang bên này.”

Mọi ánh mắt nhanh chóng đổ dồn lên người tôi. Nhanh chóng, bởi vì bạn khó có thể rời mắt khỏi điều gì đó mà bạn chưa từng thấy trong đời. Hoặc chưa từng muốn thấy.

Khóc lóc là một việc xa lạ với tôi. Thật đấy. Thế mà vào thời khắc đó, khi nhìn thấy khuôn mặt đau khổ của một thiếu nữ, nước mắt giàn giụa chảy xuống má cô, tôi thấy đôi mắt mình bắt đầu ngấn nước.

Một viên cảnh sát khác đặt tay lên vai tôi.

“Tôi biết chuyện này rất khó khăn,” cậu ấy nói. Cậu ấy lớn tuổi hơn cậu cảnh sát mười-bốn-tuổi kia và có lẽ thực sự hiểu mọi chuyện khó khăn thế nào khi nhìn thấy vợ mình, người mẹ của đứa con duy nhất của mình, nổi lềnh bềnh như một con ma-nơ-canh bị vứt bỏ trên vùng nước mặn và đen như mực của Hood Canal. Cô ấy nhìn trắng bệch. Cô ấy trắng như phấn. Cô ấy giống như một con búp bê làm bằng phấn. Một kỹ thuật viên hiện trường vụ án đã tới để thu thập tài liệu về mọi thứ trước khi thi thể được đưa đi.

“Anh có cần tôi giúp gọi điện cho ai đó không, thưa anh?”

Tôi nhìn lên. “Bố mẹ vợ của tôi. Bố mẹ của Sophie.”

“Anh có chắc rằng đó là cô ấy không?”

“Thậm chí từ đây tôi cũng nhìn thấy hình xăm của cô ấy. Chính là cô ấy.” Các ngón tay tôi vô thức đưa lên và nhanh chóng gạt đi nước mắt. “Tôi đọc được tin là họ tìm thấy một xác chết trên Facebook. Bố mẹ vợ tôi không dùng Facebook, nhưng người quen của họ thì có thể. Phải báo cho họ biết. Cô ấy là con một.”

Viên cảnh sát gật đầu và dẫn tôi tới xe cứu thương đã ở đây trước khi tôi đến. Cậu ta đi hội ý với một cảnh sát khác trong khi tôi ngồi ở ghế sau của xe. Không cần thiết phải có xe cứu thương. Đâu thể cứu Sophie được nữa. Cô ấy đã hoàn toàn, đã thật sự chết rồi.

“Các thám tử của sở cảnh sát đang trên đường từ Shelton tới đây,” cậu ấy nói. “Trừ khi anh cực kỳ muốn gọi điện cho bố mẹ vợ, còn không thì chúng tôi sẽ để cơ quan thực thi pháp luật địa phương gửi đi thông báo. Mặc dù nhìn thấy hình xăm, chúng tôi vẫn cần anh xác nhận lại danh tính.”

“Tôi đã làm rồi,” tôi nói với cậu ta. “Đó là cô ấy.”

“Phải,” cậu ta nói, giọng đều đều, “nhưng chúng tôi cần anh nhìn cô ấy kỹ hơn.”

“Cô ấy là vợ tôi,” tôi nói. “Tôi biết rõ cơ thể cô ấy như cơ thể của tôi vậy.”

“Chắc chắn là anh biết rồi. Trong trường hợp này, thưa anh, chúng tôi cần anh nhìn vào mặt cô ấy. Được không? Họ đang đưa cô ấy lên khỏi mặt nước. Trước khi làm công tác chuẩn bị để đưa cô ấy tới nhà xác, chúng tôi sẽ đưa anh ra và nhìn cô ấy. Được chứ?”

Tôi không muốn nhìn cô ấy. Tôi không muốn nhìn gương mặt ấy. Tôi muốn nhớ đến cô ấy với hình dáng trước khi bị chìm cả đêm dưới nước.

“Được rồi,” tôi nói. “Tôi đoán là tôi có thể làm được việc đấy.”

“Tốt,” cậu ta nói. “Ở yên đây nhé.”

Tôi nhìn cậu ta chen trở lại đám đông, chia tách chỗ đó vừa đủ để tôi thấy được cô ấy đã được đưa lên khỏi mặt nước và đang ở trên một chiếc cáng đẩy, tiến về chỗ tôi. Một viên cảnh sát giơ tấm vải lên để đắp cho cô ấy, hoặc để tránh những người tò mò phải chứng kiến một cảnh tượng kinh dị có thật. Tôi không chắc là ý nào. Từ chỗ đang ngồi, tôi có thể nhìn thấy tất cả: một thi thể trắng như phấn được đẩy tới gần tôi. Bàn tay tôi đặt lên miệng. Tôi chắc sẽ nôn mất.

Mắt Sophie đang mở. Chúng đang nhìn chằm chằm vào khoảng hư vô. Ngay lúc đó, tôi nghĩ đến hình ảnh một con cá ngoài chợ, đang nhìn thẳng lên trên từ đống đá lạnh nghiền vụn xung quanh. Tôi chẳng cảm thấy gì cả. Tôi chỉ dám liếc qua mắt cô ấy. Việc thấy cô ấy đang nhìn mình chợt khiến tôi giật nảy, choáng váng quay đi. Tôi không thể cất lời. Tôi biết họ muốn tôi xác nhận rằng đó là vợ tôi. Và sự thật đúng là thế. Không còn nghi ngờ gì nữa. Nhưng hình như môi tôi không thể cử động. Mấy viên cảnh sát nhìn tôi như thể người ngoài hành tinh, nhưng tôi không thể làm gì khác lúc ấy. Tôi không thể lý giải được sự câm lặng của mình. Tôi chỉ ngồi đó, cúi người về phía cô ấy và cố gắng để không nôn ọe.

“Đây có phải vợ anh không?” viên cảnh sát lớn tuổi hơn hỏi, hẳn nhiên cậu ta được giao phụ trách tôi.

Mắt tôi chạm mắt cậu ta. Cậu ta nhìn tôi một cách đồng cảm, nhưng trên hết, cậu ta đang trao cho tôi ánh nhìn thể hiện rằng cậu ta rất mừng vì đó là tôi chứ không phải cậu ta. Tôi thấy ánh mắt kiểu đó ở công ty mỗi khi bị giao một nhiệm vụ mà không ai thích. Thà là anh còn hơn là tôi. Tôi chớp mắt và tháo kính ra. Giọng tôi khào khào đáp lại.

“Đúng,” tôi nói. “Đây là Sophie. Vợ tôi.”

Tôi ngồi đó, bất động. Đám đông lại tách ra. Lần này, họ tách ra vì Lee Husemann và Zach Montrose. Các thám tử từ quận Mason đã trở lại.

« Lùi
Tiến »