Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1579 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
14: LEE

Adam đứng cách đó vài mét, thất thần nhìn thi thể vợ mình.

Dù đã chứng kiến rất nhiều gương mặt buồn bã trong mười năm thực thi pháp luật, tôi chưa từng thấy nỗi buồn nào như trên khuôn mặt anh lúc đó. Tôi từng thấy một người mẹ bế đứa con đã mất bên ngoài ngôi nhà đang cháy. Người đàn ông lao thân mình ra trước một chiếc xe khi phát hiện vợ mình tự tử. Ai cũng nhận ra rằng những giọt nước mắt tưởng như vô tận xuất phát từ nỗi đau buồn không thể nguôi ngoai nhưng lại không thực sự cảm nhận được nó, cho đến khi mọi chuyện xảy đến với họ. Adam trông tái nhợt. Mắt anh ấy đỏ ngầu. Tôi nhận ra anh đang run rẩy khi nhìn về hướng tôi. Đó là khi bạn biết một trái tim tan vỡ trông như thế nào.

Montrose kiểm tra với các kỹ thuật viên và cảnh sát hỗ trợ. Quận của chúng tôi quá nhỏ để có một bác sĩ pháp y. Quận Kitsap, ở ngay phía đông, sẽ xử lý những cái chết đáng nghi cho chúng tôi. Đây rõ ràng là một trong những trường hợp như thế.

“Cảnh sát định đưa cô ấy đi đâu?” Adam hỏi tôi.

“Họ sẽ đưa cô ấy đến Bremerton, nhân viên pháp y của Kitsap sẽ khám nghiệm tử thi và kiểm tra. Bọn em sẽ tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra với cô ấy.”

“Anh đã thấy chuyện xảy ra,” anh ấy nói, lộ ra chút tức giận.

Tức giận là tốt, tôi nghĩ vậy. Nó có thể chữa lành vết thương.

“Phải, em biết. Cô ấy bị bắt cóc.”

“Đúng. Một kẻ nào đó - vẫn còn ở ngoài kia - đã bắt cóc cô ấy.”

“Em biết,” tôi nói.

Lông mày anh ấy cau lại. “Tại sao em không ở ngoài kia tìm hắn ta? Hắn ta phải ở quanh đây. Hắn ta không hề đưa cô ấy đi xa, đúng không?”

“Có vẻ là không,” tôi đáp, để anh có thể được giải tỏa tâm trạng đôi chút. Anh ấy cần điều đó. Anh ấy không bao giờ thừa nhận nhưng Adam Warner lúc này thực sự đang bị sốc. Chỉ trong vòng hai mươi tư giờ, cuộc đời anh và cô con gái nhỏ đã bị đảo lộn hoàn toàn. Tôi nói mình cần kiểm tra lại với cộng sự và cung cấp các chỉ dẫn cho bên pháp y. Ngày hôm sau là kỳ nghỉ lễ nên tôi nghĩ họ sẽ giữ thi thể của cô ấy trong máy làm lạnh đến hôm thứ Ba.

Tôi bước đến nhìn thi thể rồi đi tìm Montrose ở cạnh vũng đậu tàu thuyền.

“Một cặp đôi từ Canada đang chèo thuyền kayak thì trông thấy một thứ gì đó và họ tưởng đó là một con búp bê tình dục,” ông ấy nói, ra dấu về phía một người đàn ông và một phụ nữ đang đứng trên bãi cỏ phía trên bờ biển. “Tới đây vào kỳ nghỉ.”

“Một kỳ nghỉ tệ hại cho nhiều người ở quanh đây.”

Montrose lờ đi câu bình luận của tôi. “Một vài viên cảnh sát đã chụp ảnh toàn bộ đám hóng hớt,” ông ấy nói. “Thằng nhóc thông minh. Nói rằng cậu ta từng đọc ở đâu đấy rằng thủ phạm thường quay lại hiện trường sau khi gây án.”

“Ông nghĩ vậy à?” tôi nói một cách mỉa mai.

“Tôi biết thế,” ông ấy nói. “Tôi cảm ơn cậu ta vì đã thực hiện tốt nghiệp vụ. Làm sao mà cậu ta đến đây trước chúng ta được nhỉ?” Ông ấy ra dấu về phía Adam, người đang ngồi trên đám cỏ, vùi mặt vào hai bàn tay. “Không có ai hỗ trợ ở hiện trường báo cho cậu ta cả. Tôi hỏi rồi.”

“Viên cảnh sát nói là ở trên Facebook. Hầu như ngày nay mọi người đều lên đó và có được thông tin, Montrose ạ.”

“Tôi ghét Internet,” ông ấy nói, lắc lắc cái vỏ hộp Tie Tac. “Chả có gì tốt đẹp trên đó hết.”

“Ông có thể mua hàng qua mạng.”

“Chả có đồ gì tôi cần mà lại không kiếm được ở IGA hoặc trung tâm thương mại ở Olympia hết.”

Tôi nửa cười nửa không. Ông ấy ra chiều khinh bỉ nhưng tôi biết nhiều hơn thế. Tôi từng thấy mấy hộp đựng Amazon ở đằng sau xe ông ấy.

“Nhìn giống như có vết bầm trên cổ tay và đùi cô ấy,” tôi nói.

“Tấn công tình dục,” Montrose nói. “Có vẻ phù hợp với kiểu bắt cóc loạn trí này, tôi đoán vậy.”

“Chà,” tôi đáp, “chúng ta biết là cô ấy không chạy trốn với một anh chàng nào đó.”

“Đúng thế,” Montrose nói. “Cô ấy bị lôi đi.”

“Tôi đã lấy toàn bộ danh sách tội phạm tấn công tình dục từ cơ quan đăng ký,” tôi nói. “Cả những tù nhân địa phương được ân xá nữa. Sau khi hiện trường được thu dọn và đảm bảo an toàn, hãy đi gõ cửa vài ngôi nhà để điều tra. Tôi dám cá hung thủ là kẻ từng làm chuyện kiểu này rồi.”

“Hoặc là kẻ nào đó tự chuyển hóa thành thể loại như này.”

Tôi đi đến chỗ Adam.

“Đồng chí Cronin có thể đưa anh về khu nhà gỗ,” tôi nói.

“Anh tự lái được,” Adam nói.

“Anh chắc không?”

“Anh thấy mình đủ ổn để lái. Anh cần lấy đồ đạc của mình và đến báo cho bố mẹ Sophie. Anh phải nghĩ ra cách để thông báo cho Aubrey.”

“Bọn em có thể nhờ một Cha Tuyên úy tới,” tôi nói.

Anh ấy đứng dậy. “Không. Sophie không theo đạo. Anh cũng thế. Anh chỉ cần sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu mình thôi.” Anh ấy dừng lại, chăm chú quan sát những người đang tò mò đứng xem, xe cảnh sát và các xe cứu thương. “Chuyện gì xảy ra vậy?” anh ấy hỏi.

“Ai đó đã giết vợ anh,” tôi trả lời. “Chúng ta có cơ sở để tin là cô ấy còn bị hành hung nữa.”

“Hành hung,” anh ấy nói, chớp chớp mắt để ngăn nước mắt chảy ra. “Ừ, anh đã thấy chuyện đó, em nhớ không? Cô ấy bị bắt đi ngay trước căn nhà trọ mà anh thuê cho kỳ nghỉ.”

Tôi phải nói cho anh ấy biết. Nghe thông tin từ tôi sẽ tốt hơn là từ ai đó trên Facebook.

“Bọn em phải tiến hành kiểm tra kỹ lưỡng, Adam, nhưng em rất tiếc phải nói rằng Sophie có khả năng còn bị tấn công tình dục nữa.”

“Ý em là hiếp dâm đúng không?”

“Có khả năng là vậy.”

“Nếu như cô ấy bị hiếp dâm,” anh băn khoăn, “thì sẽ có bằng chứng về danh tính của kẻ đã giết cô ấy, đúng không?”

Cũng giống như cậu cảnh sát trẻ con vừa chụp ảnh ban nãy, Adam cũng xem các chương trình về tội phạm trên ti vi. Có vẻ như ai cũng xem. Nếu mỗi lần tôi ngồi trong quầy rượu có ti vi đang phát một bản tin về tội phạm và nếu mỗi lần tôi gọi thêm đồ uống sẽ có ai đó đột nhiên nói rằng chuỗi bằng chứng này có vấn đề hoặc có ngụy tạo chứng cứ hoặc cái gì đấy kiểu như thế, tôi sẽ… chà, say luôn mất.

“Chuyện đó không chắc chắn,” tôi nói. “Cô ấy đã ở trên vịnh trong khoảng ít nhất là vài giờ. Nước có lẽ đã rửa trôi đi một số thứ mà kẻ giết người đã để lại.”

“Có nhiều có lẽ ở đây nhỉ?” Adam nhận xét.

“Em e là vậy,” tôi nói.

Montrose gia nhập với chúng tôi ngay lúc đó. “Tôi rất tiếc về việc xảy ra với vợ cậu,” ông ấy chia buồn cùng Adam.

Adam gật đầu với ông. “Hãy đi và bắt cái kẻ đã làm vậy với cô ấy đi, các thám tử,” anh ấy nói. “Tìm hắn ta đi.”

Carmine và Delia Winters ngồi tại một chiếc bàn dã ngoại. Họ tầm hơn bốn mươi tuổi. Anh ấy mảnh khảnh và có bộ ria mép được sinh ra để thu hút sự chú ý - vểnh lên ở hai đầu và nhìn cứng như bôi sáp, đến nỗi tôi chắc chắn có thể treo một chiếc khăn mặt ướt lên mỗi đầu của nó. Vợ của anh ấy, Delia, là một phụ nữ nổi bật với mái tóc sẫm màu và đôi lông mày kẻ chì. Anh ấy mặc áo phông UBC và cô ấy mặc áo sát nách màu xanh da ười. Một cặp áo nỉ có mũ, cũng là hiệu UBC, được gấp gọn gàng đặt trên bàn dã ngoại. Hai người họ đang quan sát mọi thứ xung quanh với biểu cảm lạ lùng thường xuất hiện sau khi ta nhìn thấy cả nỗi kinh hoàng và sự hấp dẫn cùng một lúc. Một vụ tông xe hiện ra trong đầu tôi.

Tôi tiến tới và giới thiệu mình là một trong những thám tử điều tra vụ việc.

“Cô có biết đấy là ai không?” Carmine hỏi.

“Có, nhưng chúng tôi không công bố chuyện đó lúc này,” tôi trả lời.

“Chà, chúng tôi đã kể tất cả cho cảnh sát rồi,” Delia nói.

Chồng cô đặt tay lên vai cô. Tôi nhận thấy cô ấy không muốn nhắc lại chuyện đó nữa bởi nó khá đau lòng, chứ không phải vì cô không muốn bị làm phiền.

“Sẽ ổn thôi,” anh ấy nói. “Chuyện này có chút sốc. Chưa bao giờ trong đời chúng tôi nghĩ là mình sẽ tìm thấy một xác chết.”

Không ai nghĩ vậy cả. Và những ai gặp phải chuyện đó hẳn sẽ không bao giờ quên được nó.

“Tôi chắc chắn đó là một cú sốc khủng khiếp,” tôi nói. “Tôi chỉ muốn được nghe thêm một chút về lúc anh chị tìm thấy cái xác.”

“Chúng tôi từ Vancouver đến đây vào kỳ nghỉ,” Delia trả lời một cách chậm chạp, nhìn chằm chằm vào mắt tôi. “Thật ngu ngốc làm sao,” cô ấy nói, “khi không nhận ra rằng mọi thứ sẽ bận rộn như thế vào đợt cuối tuần trước ngày Chiến sĩ trận vong. Tôi đoán các bạn có rất nhiều người chết vì chiến tranh để tưởng niệm ở Mỹ.”

Cô ấy dừng lại trước khi nói tiếp. “Chúng tôi thuê được căn nhà cuối cùng trên bãi biển Mar Vista ở ngay bên dưới con đường.”

“Nó bị hủy,” Carmine nói. “Chúng tôi may mắn thuê được.”

“Điều may mắn duy nhất của chuyến đi này,” Delia nói.

“Chúng tôi mang theo thuyền kayak và dừng chân ở Mar Vista. Lúc đấy còn sớm. Khoảng bảy giờ? Phải không, Dee?”

Cô ấy gật đầu. “Phải. Dòng nước ủng hộ chúng tôi,” cô ấy tiếp tục. “Mất khoảng bốn mươi lăm phút để tới được đây. Tôi mua điểm tâm cho bữa sáng và chút cà phê. Chúng tôi đã nghĩ rằng Octopus Hole sẽ là địa điểm tốt để ăn uống.”

“Đúng vậy,” anh ấy nói. “Tôi chèo thuyền đằng sau Dee nên cô ấy thấy nó trước.”

“Tôi đã nghĩ đó là một con búp bê tình dục bị bơm hơi,” cô ấy nghĩ lại. “Tôi thấy xấu hổ khi thừa nhận điều này. Không phải vì cả hai chúng tôi đều chưa từng nhìn thấy mà chỉ là nhìn nó có vẻ giống thế. Trần truồng. Khẽ dập dềnh theo dòng nước.”

“Khi chúng tôi tới gần,” Carmine kể tiếp, “nó, hay đúng hơn là cô ấy, đang ở trong đám lau sậy và tôi chọc cô ấy bằng mái chèo của tôi. Mới đầu, tôi nghĩ đó là một trò đùa dai.”

“Cả hai chúng tôi đều nghĩ thế,” Delia nói thêm. “Chúng tôi không nghĩ là nó hài hước chút nào, dĩ nhiên rồi.”

Họ kể họ đã quay vào bờ nhanh nhất có thể và gọi 911.

“Lúc đó có ai khác ở đây không?” tôi hỏi. “Anh chị có nhìn thấy gì không?”

“Không,” Delia nói. “Chỉ có Carmine và tôi. Và cô ấy nữa, dĩ nhiên rồi.” Cô ấy nhìn về hướng thi thể.

“Anh chị có để ý thấy chiếc xe nào không?” tôi hỏi. “Xe tải? Hay một loại xe khác chẳng hạn?”

Lại thêm một lần nhấn mạnh là không.

Tôi quan sát Montrose nói chuyện với một vài người mới đến hiện trường vụ án. Tôi biết là ông ấy đang tự hỏi xem kẻ giết người có xuất hiện không. Ông ấy rất tin vào điều đó. Còn tôi? Tôi chưa bao giờ thấy chuyện đó xảy ra.

“Nơi này hẳn là luôn chật kín người vào ban ngày,” Carmine nói. “Nhưng khi đó là buổi sáng. Không khí vẫn còn hơi lạnh. Bên cạnh đó - và tôi không có ý xúc phạm đâu - người Mỹ không hay dậy sớm, đúng không?”

Tôi nở một nụ cười yếu ớt từ phía bên kia cái bàn. “Nhiều người như thế,” tôi nói. “Anh chắc chắn đã khám phá ra điểm quan trọng đấy.”

Tôi loại đi những thông tin còn lại từ gia đình Winter. Cô ấy là nhân viên hành chính ở Trường Đại học British Columbia. Anh ấy làm việc cho Muji, một nhà bán lẻ lớn của Nhật Bản, đang mở rộng thêm nhiều cửa hàng mới trong thành phố. Tôi biết chắc chắn một điều rằng họ sẽ kể đi kể lại câu chuyện này khi họ về nhà. Cuối cùng, họ sẽ quên đi toàn bộ những điều đặc biệt của kỳ nghỉ này trước thời điểm tìm thấy thi thể vô hồn của Sophie Warner trôi nổi trên dòng nước trong xanh ở cái nơi mà nhiều người coi là vịnh hẹp duy nhất của nước Mỹ.

Họ sẽ chỉ nói về người phụ nữ đã chết trong dòng nước.

« Lùi
Tiến »