Giám đốc tang lễ tại Công viên Tưởng niệm Western Hills có vẻ bối rối. Thậm chí là ngớ ngẩn. Gã nhỏ bé, hơi béo và thấp tẹt; tôi hình dung rằng biểu cảm ngu ngơ chưa hiểu chuyện đó là biểu cảm thường thấy của gã. Hơi thở toàn mùi cà phê của gã lan tới chỗ tôi như một luồng nước nóng phun lên.
“Bố mẹ của vợ anh gọi điện đến và muốn tới để xem các quan tài loại xịn,” gã ta nói. “Anh biết đấy, để hỗ trợ cho khoản chi phí đột xuất.”
“Ta không cần quan tài khi hỏa thiêu,” tôi hỏi gã. “Đúng không?”
Tôi biết câu trả lời. Tôi biết chính xác cái của-nợ mà lão nguyên-bố-vợ của tôi định làm. Tôi cũng nhận ra là James Deacon của Western Hills đang cố tình khiến tôi nôn ra càng nhiều tiền càng tốt cho đám tang của Sophie.
Tôi không phản đối chuyện dùng quan tài để chôn cất. Tôi cũng không phải là kiểu người kiên quyết ủng hộ hỏa táng. Nhiều người ở công ty tôi đã rao giảng về lợi ích của việc hỏa táng thay vì chôn cất người thân của họ. Họ nói như vậy tốt cho môi trường hơn, đúng là một kiểu mang đậm phong cách Seattle. Thực tế, là bởi vì nó rẻ hơn. Đấy cũng là phong cách Seattle và không ai trong số bạn bè của tôi sống ở bên ngoài bang tin vào điều đó. Họ cứ nghĩ bọn tôi bơi trong tiền và sống trong những căn nhà triệu đô. Và chúng tôi đúng là như thế thật. Những căn nhà. Chúng rất đắt đỏ. Nếu nằm ở bất kỳ nơi nào khác trên đất nước này, chúng sẽ chỉ đáng giá một mẩu so với cái giá trị bị thổi phồng kệch cỡm hiện nay.
“Xem này,” tôi bảo gã ta, “vợ tôi có quan điểm khá cứng nhắc về những di nguyện cuối cùng của cô ấy. Tôi tôn trọng chúng.”
“Cô ấy có viết lại di nguyện ở đâu không?”
Gã hơi thở cà phê táy máy ngón tay trên quyển ấn phẩm giới thiệu. Gã này thực sự gây khó chịu. Lòng bàn tay gã đầy mồ hôi và áo của gã thì quá rộng. Tôi đoán gã ta chỉ có một chiếc áo khoác, vì tôi thấy hai vết ố khác nhau trên đó. Trứng và cà chua. Tôi đoán đó là bữa sáng và bữa trưa.
“Không,” tôi nói, giữ vững lập trường và kỳ thực đang thưởng thức cuộc tranh giành quyền lực với tên cù lần này. “Cô ấy là vợ tôi,” tôi giải thích với giọng nhấn mạnh. “Cô ấy bảo tôi. Cô ấy không nói với bố mẹ vì nghĩ bọn họ là những kẻ ngốc lắm chuyện, được chưa? Anh có thực sự muốn chõ mõm vào chuyện riêng của gia đình nhà vợ tôi không? Bởi vì nếu anh muốn, tôi sẽ nói cho anh luôn và ngay, anh không có đủ thời gian trong ngày để vừa nghe tôi nói vừa chôn những cái xác cứng đơ ở đằng sau đâu.”
James Deacon chớp mắt và lẩm bẩm cái gì đó về việc xin lỗi hoặc bị hiểu lầm. Tôi nghĩ gã chỉ đang tức giận vì mình bị cắt mất khoản hoa hồng béo bở cho một cái quan tài vứt đi bị định giá quá cao.
“Thế còn lăng mộ thì sao?” gã lại mời chào. “Sẽ rất tuyệt nếu anh và cô con gái nhỏ có một nơi để đến thăm vào lúc này hay lúc khác để tưởng nhớ cô ấy. Chúng tôi có một vài…”
Tôi ngắt lời hắn. “Tự chúng tôi tưởng nhớ được rồi. Tôi sẽ rải tro của cô ấy ở Hood Canal, nơi cô ấy chết. Đấy là nơi cô ấy yêu thích. Cô ấy không quan tâm lắm đến đá cẩm thạch. Thực ra, khi chúng tôi sửa lại nhà bếp, cô ấy có nói với nhà thầu là đừng bao giờ nghĩ tới đá cẩm thạch.”
“Ồ, tôi hiểu,” gã nói. “Tôi đoán là anh cũng sẽ không cần nâng cấp cho dịch vụ tưởng niệm.”
Sẽ không có chuyện đó đâu , tôi nghĩ thế, vậy nên, không, tôi đoán là không cần .
“Tôi vẫn đang nghĩ về chuyện đấy,” tôi nói. “Chuyện này xảy ra quá nhanh. Tôi không thực sự chắc là tôi nên làm gì.”
Tôi không muốn mình trông như một thằng khốn toàn tập. Nhưng tôi vẫn đang cáu tiết với Sophie ngay lúc này. Tôi giận dữ với cô ấy vì một ngàn lẻ một điều. Một số điều tôi không muốn nghĩ đến. Một số điều lại không thể không nghĩ. Tôi không có tâm trạng để tưởng niệm cuộc đời cô ấy. Tôi biết mọi người đều kỳ vọng tôi làm chuyện đó, nhưng nỗi đau lại là điều khá đỗi buồn cười. Nó bị trộn lẫn với những cảm xúc còn sót lại, những cảm xúc không tự biến mất chỉ bởi vì một ai đó đã chết.
“Hầu hết mọi người đều tổ chức tưởng niệm trong vòng một tuần lễ,” gã cố gắng vớt vát.
“Tôi sẽ nghĩ thêm về việc đó,” tôi nói, quay người bước đi.
“Anh có muốn xem qua một vài gói dịch vụ trước khi đi không?” gã hỏi, mở quyển sách giới thiệu ra và vuốt phẳng. “Tôi cho anh một vài gợi ý nhé?”
Tôi nhìn gã ta. Kỳ thực, đó là một cái lườm cháy mặt. “Không, cảm ơn. Nhưng tôi muốn biết khi nào thì nhận được tro cốt?”
Gã nhìn khá ngạc nhiên. Một biểu cảm mới mẻ của gã, tôi nghĩ vậy.
“Chúng tôi vẫn chưa hỏa táng cô ấy vì ông Flynn kiên quyết muốn thế,” gã ta nói, “nhưng giờ anh đã nói rõ như vậy - việc anh muốn sắp xếp mai táng và những di nguyện của cô ấy như thế nào - chúng tôi sẽ chuẩn bị mọi thứ để giao lại cho anh vào ngày mai.”
“Tuyệt đấy,” tôi nói. “Tôi sẽ nhắn tin địa chỉ nhà tôi cho anh. Anh có thể giao tới, đúng không?”
“Hầu hết mọi gia đình khác đều muốn cử một ai đó tới lấy,” gã nói, một lần nữa thể hiện biểu cảm ngu ngơ không hiểu chuyện gì đang xảy ra mà gã đã trưng ra cả trăm lần trong một ngày.
“Hầu hết mọi người đều không bị một tên sát nhân giết mất vợ và vứt xác dưới nước. Chúa ơi, anh trai ơi, anh đang khiến mọi thứ khó khăn hơn mức cần thiết đấy. Anh đang thực sự như thế đấy.”
“Tôi xin lỗi,” gã ta nói. “Vâng, chúng tôi có thể giao tro cốt của cô Warner tới địa chỉ nhà anh.”
Tôi gật đầu với gã một cái chiếu lệ.
Gã ta ném cho tôi một ánh nhìn ghê tởm tột độ. Tôi chả quan tâm. Tôi muốn gã báo cáo lại toàn bộ chuyện này cho Frank Flynn. Tôi có thể thấy quả trán màu đỏ to đùng trên cái đầu hói của bố Sophie chuyển màu đỏ tươi ngay lúc này. Bùm. Giống như vừa bị một đoàn tàu cán qua ấy.
Đó là thứ duy nhất khiến tôi thực sự mỉm cười trong suốt bốn ngày rất buồn, rất dài vừa qua.
Một phụ nữ trẻ ở quầy lễ tân khiến tôi không thể rời mắt khi ra về. Cô ta rõ ràng không có mặt ở đấy khi tôi mới đến. Cô ta cực kỳ xinh đẹp. Chắn hẳn cô không quá hai muơi ba tuổi, thậm chí có thể còn trẻ hơn. Tôi tự hỏi là tại sao cô ta lại làm việc trong ngành nghề tang tóc này. Cô ta trông bình thường, giống như Marilyn trong chương trình truyền hình Munsters hồi xưa, bị mắc kẹt trong nhà tang lễ với những loại người giống như tên biến thái James Deacon. Tôi ngắm cô ta thật kỹ. Đôi mắt to màu nâu. Mái tóc dài, xoăn và sẫm màu. Nếu ở một thời gian và không gian khác, tôi sẽ mời cô nàng đi chơi mà không cần suy nghĩ. Tôi sẽ được dịp khoe khoang với bạn bè là tôi nhặt được một cô ả nóng bỏng ở nhà tang lễ. Chẳng quan trọng chuyện cô ta thực ra nóng bỏng cỡ nào hoặc quá trình làm tình nồng nhiệt ra sao, tôi vẫn sẽ được cho rất nhiều điểm cộng vì cả gan làm thế.
Ngay khi vừa trở lại xe, tôi nhận được cuộc gọi. Đúng như tôi nghĩ.
“Chào, Frank,” tôi nói, như thể cuộc gọi này là ngoài dự kiến. “Có chuyện gì à?”
“Có chuyện gì à?” lão ta lặp lại, phùng mang trợn má, tôi chắc chắn. “Tao vừa nhận được điện thoại từ Western Hills, Chúa ơi, mày là cái giống chồng gì hả? Từ chối mai táng tử tế cho vợ mày hả?”
“Cô ấy không tin vào trò đó đâu, Frank.”
“Phải,” lão ta nói, “con bé đã nói thế. Trên thực tế, bọn tao đã chuẩn bị trước phần mộ cho con bé rồi. Cũng đâu phải là mày phải trả tiền, thằng con hoang rẻ tiền kia.”
Tôi nửa hy vọng là Frank bị lên cơn đau tim ngay lúc này. Đó là một hy vọng phù phiếm. Bất chấp việc hút thuốc, ăn uống thiếu kiểm soát và có quả tim bé bằng hạt lạc, Frank Flynn sẽ sống dai hơn tất cả chúng ta. Khi vũ khí hạt nhân được thả xuống, Frank sẽ trở thành vua của loài gián. Lão ta sẽ thích thế. Bọn gián sẽ không cãi lại. Chúa tể của loài gián. Tôi thích thế. Cái mặt lão ta vẫn đỏ bừng, tôi chắc chắn đấy. Frank không thích bị thách thức, bị tra hỏi, hay bị cãi lại. Lão ta là gã cuồng kiểm soát ở cấp độ cao nhất. Tôi muốn bảo lão ta rằng Sophie đã bị lão làm cho xấu mặt nhiều lần đến mức tôi không đếm xuể dù tôi học ngành tài chính đấy. Nhưng tôi không nói. Tôi đổ thêm dầu vào lửa.
“Vấn đề không phải là tiền, Frank,” tôi nói. “Sophie có bảo hiểm nhân thọ. Nếu tôi muốn, tôi có thể tự mình xây cho cô ấy một cái lăng mộ chết tiệt.”
Frank hoàn toàn giận sôi lên. Tôi thích thế.
“Mày làm tao phát ốm, Adam,” lão ta nói. “Mày là thứ rác rưởi.”
Tôi giơ điện thoại ra xa khỏi tai, để cho Frank quát tháo vào không khí. Mọi lời nói của lão ta sẽ trôi vào khoảng không. Chuyện này khiến tôi mỉm cười, cười tợn luôn. Giọng nói bé tí của Frank bắn thia lia quanh các hành tinh, mà chẳng có ai nghe thấy lão ta nói gì cả.
Sau gần một phút, tôi áp lại điện thoại vào tai. Lão ta vẫn đang hăng máu. Thực ra, rất hăng máu.
“Thằng chó đẻ mất dạy,” lão ta phun vào điện thoại. “Mày thậm chí không biết là mày vừa bắt đầu cuộc chiến nào đâu, đúng không?”
Tôi lại đưa điện thoại ra xa khỏi tai. Tôi thấy một người đàn ông đang đợi Uber và tôi có hứng mời anh ta quá giang một chuyến, như thế thì anh ta và tôi có thể cùng cười cợt khi mà và nếu mà, Frank chịu câm cái mồm lại.
“Frank,” tôi cắt lời, “ông đang thực sự làm tôi bực đấy. Cuộc gọi này sắp kết thúc rồi.”
“ Tao gọi điện cho mày ,” lão ta nói. “ Tao quyết định khi nào thì cúp máy.”
Câu này hay ghê , tôi nghĩ. Như thể bố của Sophie có phép thuật để bắt ép ai đó - ngoài cái tấm thảm chùi chân tội nghiệp Helen - phải lắng nghe màn quát tháo không ngớt của lão vậy.
“Tôi cần phải đi đây, Frank,” tôi nói, không thèm chờ hồi âm. Tôi cứ tiếp tục thôi. “Cảm ơn vì đã gọi điện. Gửi lời chào của tôi tới Helen. Làm sao mà bà ấy chịu đựng được ông, tôi sẽ không bao giờ biết được.”
Nói xong câu đó, tôi cúp máy trước nguyên-bố-vợ. Bíp và lão ta biến mất.
Tôi cân nhắc tới chuyện chặn lão trên danh bạ, nhưng lão sẽ lại tìm ra cách để luồn lách vào cuộc sống của tôi và đổ lỗi cho tôi. Làm phiền tôi. Lão không hề biết là tôi đã yêu con gái lão ra sao và cô ấy coi thường lão ra sao. Và tôi ghét lão ra sao nữa. Người ta tin vào những thứ mà họ muốn tin. Mẹ tôi luôn nói thế. Mẹ tôi là một người phụ nữ rất thông minh.
Tôi đang chuẩn bị đặt điện thoại xuống thì nhận ra rằng mình nhận được một tin nhắn thoại. Hóa ra là từ Lee. Tôi không nói được là tại sao, nhưng việc nhìn thấy nó đã rút mất cảm giác lâng lâng mà tôi đang tận hưởng sau khi cúp máy trước Frank.