Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1590 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
20: CONNOR

“Cậu đã có được một trải nghiệm thực sự cam go đấy,” Micah cất giọng khi tôi bước vào qua lối cửa sau của nhà hàng lúc đầu giờ chiều thứ Tư. Anh ấy đang kiểm kê hàng hóa ở trong kho chứa nguyên liệu rộng lớn trước khi phục vụ bữa tối.

“Cũng bình thường thôi,” tôi nói, cởi áo khoác ra và nhìn sang danh sách mua hàng tối nay. “Sò điệp luôn tẩu tán nhanh,” tôi nói.

Micah không quan tâm đến động vật có vỏ vào lúc này.

“Một vụ bắt cóc và giết người,” anh ấy tiếp tục, kéo tôi vào trong cơn ác mộng của kỳ nghỉ kéo dài ba ngày vừa qua. “Nó chắc là phải tạo ra một lễ tưởng niệm cuối tuần đáng nhớ.”

Ngực tôi bỗng quặn lại, nhưng tôi vẫn giữ im lặng. Làm quái gì có chuyện anh ấy hiểu được chuyện đó cơ chứ?

“Một phụ nữ đến từ Mount Baker,” anh ấy tiếp tục. “Xảy ra trên Lilliwaup, nơi mà cậu bảo là cậu sẽ đến ấy. Kênh truyền hình KING đã cử một trực thăng tới. Và xe của cậu đã ở đó!”

Tôi không muốn nghĩ về đợt nghỉ cuối tuần vừa rồi, nhưng các tin tức phủ sóng khắp mọi nơi rõ ràng đã khiến tôi không có lựa chọn nào khác trong chuyện này.

“Bọn em bị lỡ mất hầu hết màn kịch tính ấy,” tôi nói dối. “Nếu mà ta có thể gọi một thứ kiểu đó là kịch tính.”

“Sarah cực hứng thú với vụ này,” Micah nói, ngước lên từ cái máy tính bảng của anh. “Cô ấy hâm mộ mấy vụ án lớn. Cô ấy chắc chắn là gã chồng đã làm chuyện đó.”

Sarah là vợ của bếp trưởng. Và anh ấy nói đúng. Cô ấy là người hâm mộ nhiệt thành của các vụ án lớn. Cô ấy không bao giờ ngừng nhúng mũi vào những câu chuyện giật gân mỗi khi ở quanh Blue Door đợi chồng mình giao hết việc lại cho nhân viên để cô có thể về nhà.

“Hẳn là tay chồng đã làm. Em không biết được. Bọn em chẳng thấy gì cả.”

“Thật á? Không gì luôn à?” anh ấy hỏi, đặt iPad xuống và gửi danh sách mua hàng sang máy in. Tôi nghe thấy âm thanh máy in chạy trong văn phòng và tôi sẽ qua đó để lấy giấy giùm anh.

“Đây,” tôi nói, đưa tờ giấy sang.

“Cảm ơn, Connor,” anh nói. “Sarah sẽ thất vọng lắm. Cô ấy đang mong là cậu biết được vài tin sốt dẻo về gã Warner. Cô vợ tội nghiệp của gã. Bị đánh và quăng như một đống rác xuống nước. Gã đó đúng là rác rưởi.”

“Bất cứ ai gây ra chuyện đó đều rác rưởi cả,” tôi nói.

“Phải,” anh ấy tiếp tục. “Sarah sẽ gặng hỏi cậu, anh cá đấy.”

“Chẳng có gì để hỏi,” tôi nói. “Bọn em thậm chí còn không ở đấy khi chuyện xảy ra.”

Tôi hoàn tất khâu chuẩn bị bàn ăn. Đây là một nhà hàng nhỏ dành cho nhóm khách hàng Seattle giàu có và nhặng xị, chủ yếu đến từ lĩnh vực công nghệ. Micah có khát vọng vươn xa hơn nữa so với Blue Door và món ăn của anh thực sự bảo chứng cho điều đó. Tôi không bao giờ muốn trở thành người làm anh thất vọng. Tôi là bồi bàn lớn tuổi nhất ở đây và là người nhiều kinh nghiệm nhất. Tôi phục vụ bàn tốt nhất. Tôi nhận được nhiều tiền tip nhất. Cho đến nay. Đó là mối quan hệ cộng tác tuyệt vời. Trong lúc tôi gấp một chiếc khăn ăn màu trắng, vết thương trên ngón tay bị hở ra và rỉ máu. Nó như một dấu hiệu báo động đỏ. Một hình vẽ theo phong cách Rorschach. Vụt đến tôi. Các sự kiện của ngày cuối tuần liền lao vào tôi và tôi liền cảm thấy không thoải mái. Tôi không biết chính xác tại sao. Tôi đã cảm thấy ổn lúc mới tới nhà hàng, nhưng giờ tôi đang run rẩy và khó chịu. Như thể não tôi đang cố gắng tái khởi động, chỉ có điều nó không thể thực hiện được điều đó.

Tôi rửa vết thương dưới vòi nước, xả cho màu hồng trôi xuống ống thoát nước.

Trôi xuống ống thoát nước.

Sự thật là tôi không biết vết cắt này đến từ đâu. Có phải xảy ra trong lúc làm việc không? Hay ở đâu khác?

Tôi chưa bao giờ bỏ dở ca làm việc. Tôi chiến đấu với nó. Tôi cố gắng bình tâm trở lại. Nhưng tôi vẫn không thể hình dung được mình sẽ trải qua buổi tối thế nào khi mà chỉ được phép trưng ra nụ cười và vẻ cuốn hút trong khi tôi không hiểu nổi chính mình. Tôi không biết mình đã làm gì. Hoàn toàn không. Trong sâu thẳm, tôi cảm thấy rằng hình như tôi đã làm gì đó.

Chuyện gì đã xảy ra ở mấy căn nhà gỗ? Nếu như tôi gây ra chuyện gì tệ hại, liệu nó có tệ đến mức khiến tôi không nhớ nổi đã làm gì không?

Gần giống như vụ tai nạn xe hơi ở bãi biển Huntington?

Có phải là một chuyện tương tự không?

Tôi đi tìm Micah. Anh ấy đang nói chuyện với Lynnette, nhân viên phục vụ khách hàng. Cô ấy bằng tuổi tôi. Hấp dẫn. Mái tóc đen dài được cô hất ra sau và chiếc váy đen xẻ cao để khoe ra cặp đùi thon gọn hoàn hảo. Tôi từng thấy Micah và Lynnette ở cùng nhau - ở sát nhau - nhiều lần. Tôi từng nhiều lần thắc mắc là ai đang lợi dụng ai. Điều đó dường như không còn nằm trong tâm trí tôi lúc này.

“Bếp trưởng,” tôi nói, “anh à, em không muốn nói điều này. Nhưng em bị ốm. Kiểu như ngộ độc thực phẩm hay gì đó. Có lẽ là món hàu ở bờ biển. Em không biết. Ập tới như một chiếc xe tải Mack ấy. Em không thể ở lại đây.”

“Kỳ lạ vậy, Connor,” Lynnette nói, có chút nghi ngờ. “Ngộ độc thực phẩm thường xảy ra khá nhanh. Cậu ăn mấy con hàu từ khi nào?”

“Ngày hôm qua,” tôi nói.

Mồ hôi túa ra dọc thái dương. Nách tôi cũng làm bẩn cái áo sơ mi trắng. Nhìn tôi khá tệ. Rất tệ là đằng khác. Dù Lynnette nghĩ gì, thời điểm tôi ăn hàu hoàn toàn chẳng quan trọng cái khỉ gì. Tôi đang ốm. Nhìn tôi đây này. Tôi sắp nôn ra. Tôi cần ra khỏi đây. Micah nhìn thấy những triệu chứng có thật của tôi. Anh ấy với sang định vỗ vào vai tôi nhưng rồi lại đổi ý. Tôi tự hỏi có phải anh nghĩ tôi bị cảm cúm không. Anh ấy thông minh hơn Lynnette, chắc chắn thế.

“Cậu em,” anh ấy nói, “về nhà đi. Nhớ báo cho anh tình hình của cậu nhé.”

“Em rất xin lỗi, bếp trưởng,” tôi nói, lùi lại để lấy áo khoác trên móc ở cạnh cửa sau.

“Không vấn đề gì,” Micah đáp. “Bọn anh sẽ thu xếp được.”

Khi chuẩn bị rời đi, tôi nghe thấy anh kể cho Lynnette vài chuyện về những sự kiện xảy ra trên mấy căn nhà gỗ ở Lilliwaup. Tôi dám chắc là cô ta hứng thú với chuyện đó. Cô ta thích một chút kịch tính và luôn cố gắng tạo ra một chút kịch tính từ những điều rất nhỏ.

“Ôi, có lẽ cậu ấy vừa nhớ ra hình ảnh gì đó hay đại loại thế,” cô ấy nói với Micah trong khi dựa sát người vào để ngửi cổ anh ấy. Gì chứ, cô ta nghĩ là tôi không nghe được tiếng cô ta à? Hoặc chỉ là tôi không thèm quan tâm. Khi cô cúi xuống gần hơn một chút, khe váy làm lộ đôi chân dài. Cô nàng có lẽ thích một chút kịch tính, nhưng tôi biết sếp của chúng tôi thích một chút chân. Hai người đó đúng là một cặp hoàn hảo.

“Không,” Micah bảo cô ta. Tôi gật đầu nhanh một cái tạm biệt. “Connor và Kristen còn không có mặt ở đấy khi chuyện xảy ra. Họ đang ra ngoài leo bộ hay làm gì đó. Theo những gì anh biết thì họ bỏ lỡ mất mọi tình tiết.”

Tôi chờ xe buýt trong lúc những thanh âm của buổi chiều sớm làm dịu đi không gian xung quanh. Không khí mát lạnh khiến tôi cảm thấy hơi run rẩy một chút. Tôi cần về nhà. Tôi đứng giữa hàng tá người cũng đang có cùng ý định giống tôi, mặc dù tôi chắc rằng họ có những lý do hoàn toàn khác của tôi. Ở bên gia đình, cho mèo ăn, làm gì đó… Chắc chắn chỉ có mình tôi với cái điều mà tôi đang cần làm rõ. Tôi nhắn tin cho Kristen rằng tôi bị ốm, đã xin nghỉ làm và đang trên đường về nhà. Cô ấy không trả lời. Như thế cũng tốt. Tôi không biết mình có thể nói thêm gì ngoại trừ việc cảm thấy tội lỗi về một chuyện gì đó mà tôi không rõ là mình có làm hay không. Tôi hoàn toàn không chắc chắn điều gì.

Chúa ơi, làm ơn giúp con!

Con xin hứa sẽ không bao giờ cầu xin thêm điều gì.

Ít ra là không phải cho bản thân con.

« Lùi
Tiến »