Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1591 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
21: LEE

Adam đang ở quầy lễ tân và tôi chợt cảm thấy nôn nao khi nhìn thấy anh ấy, chắc do căng thẳng quá. Nếu tôi nói cho Montrose biết cảm giác đó, ông ấy sẽ đi gặp cảnh sát trưởng và hất tôi ra khỏi vụ này. Mà khi đó tôi sẽ chẳng thể tranh luận để xin vào lại vụ án nữa. Tôi liếc nhìn cây mận bên ngoài cửa sổ, nó gợi tôi nhớ về hình ảnh những cành cây đã che lấp cơ thể mình khi Adam tìm thấy tôi.

“Sẵn sàng chua, Lee?” Montrose nói khi ghé vào, trên tay cầm sẵn sổ ghi chép và tách cà phê.

“Tôi sẵn sàng rồi,” tôi đáp, dù không chắc chắn lắm.

“Cô chắc là mình làm được chứ?”

“Đừng hỏi lại nữa,” tôi gắt. “Tôi sẽ nói cho ông biết nếu có nghi ngờ gì, Montrose ạ. Đến lúc này thì ông phải biết điều đó rồi chứ.”

“Tôi không phải là người hâm mộ anh bạn cũ của cô, cô biết mà,” ông ấy nói. “Và tôi thích Coyle cũng vì thế. Nhưng chuyện này sẽ thú vị lắm đây. Đằng nào thì chúng ta cũng phải giải quyết nó mà.”

Ông ấy cười và gật đầu nhanh một cái. Montrose đi đến phòng thẩm vấn và tôi tới quầy lễ tân.

Adam trông có vẻ rạng rỡ và anh ấy đứng dậy khi nhìn thấy tôi. Anh ấy mặc một chiếc quần bò hai-trăm-đô cùng áo sơ mi loại có khuy cài cổ. Tôi không nhìn ra nó màu trắng hay mang sắc độ nhạt nhất của màu xanh dương.

“Chào, Lee,” anh ấy nói, đặt tờ Shelton-Mason County Journal xuống.

“Chào, Adam. Tuần báo cũ của chỗ mình à?” tôi nói, nhìn chăm chú vào trang báo đầu tiên.

“Ừ,” anh ấy đáp. “Anh đang xem mình có nhận ra cái tên nào không.”

Rồi anh ấy bước theo tôi.

“Thế anh có nhận ra ai không?” tôi hỏi, liếc nhìn anh ấy đang đi phía sau.

Anh ấy lắc đầu. “Anh không chắc lắm. Có lẽ một vài người. Shelton không còn giống hồi xưa nữa.”

“Anh sẽ ngạc nhiên nếu biết chỗ này thực ra chẳng thay đổi gì nhiều trong suốt thời gian qua,” tôi nói.

Câu chuyện phiếm giúp tôi thoải mái hơn. Nó dường như cũng giúp Adam thả lỏng. Khởi đầu như thế sẽ tốt hơn cho cả hai. Gương mặt anh ấy hơi sa sầm khi nhìn thấy Montrose.

“Chào anh, Adam,” Montrose cất tiếng.

“Chào ngài thám tử.” Anh ấy nhìn sang tôi. “Anh tưởng là chỉ có anh và em nói chuyện với nhau.”

“Đây không phải là một cuộc nói chuyện,” Montrose chỉnh lại lời Adam. “Đây là một cuộc thẩm vấn. Về vụ sát hại vợ cậu.”

Khuôn mặt Adam chợt ửng hồng. “Tôi biết điều đó, thưa ngài thám tử. Tôi chỉ không biết việc cả hai người cùng tham gia.” Anh ấy nhìn tôi lần nữa. “Anh thấy như bị phục kích vậy, Lee ạ.”

“Bọn em không có ý đó,” tôi giải thích. “Đây chỉ là quy trình thôi. Bọn em là một nhóm nhỏ ở đây và luôn ưu tiên có hai thám tử trong phòng mỗi khi có thể. Chuyện này không ảnh hưởng gì đâu. Anh cứ bình tĩnh và ngồi xuống đi, được chứ?”

Adam ngồi xuống đối diện chúng tôi. Tôi để ý thấy mồ hôi dưới cánh tay bắt đầu dính vào cái áo vốn sạch đẹp của anh ấy. Anh ấy đang lo lắng. Đó là một phản ứng dễ hiểu trong tình huống này. Tôi cũng sẽ lo lắng nếu bị lôi vào đồn cảnh sát và bị tra hỏi về cái chết của một ai đó thân thiết. Không phải vì tôi có tội, mà bởi vì việc phải nói đến một tội ác rất áp lực.

“Chúng tôi sẽ thu âm lại toàn bộ cuộc thẩm vấn.” Montrose nói. “Tôi nhắc lại, đây chỉ là quy trình thôi. Anh không cần quá lo lắng đâu, Adam.”

Adam vẫn nhìn về phía tôi.

“Anh có nên yêu cầu luật sư không, Lee?”

Montrose đáp lại ngay lập tức. “Cậu có nghĩ là mình cần luật sư không?”

“Anh không phải là nghi phạm,” tôi nói. Đó là suy nghĩ của tôi, lúc này đây tôi không giống Montrose. Ông ấy vẫn chưa gạch tên Adam ra khỏi danh sách những người tình nghi. Tôi đang mong rằng cuộc thẩm vấn này sẽ hoàn thiện những chứng cứ mà chúng tôi có được khi phỏng vấn những người liên quan đến vụ án.

Adam có vẻ thoải mái hơn khi ngồi xuống. Montrose bấm nút “On” trên máy ghi âm.

“Được rồi,” tôi bắt đầu, “có vài vấn đề cần được làm rõ, Adam ạ. Một số có thể không quan trọng với anh hoặc anh thấy khó có thể nhớ ra, nhưng hãy cố hết sức. Được chứ, Adam?”

Tôi nhận ra là mình vừa cho Adam một lối thoát khi báo rằng anh có thể nói là mình không nhớ. Sau buổi hôm nay, Montrose sẽ nhiếc móc tôi thậm tệ nếu nhận ra điều đó.

“Bọn em đã xem lại lời khai của một số nhân chứng,” tôi bắt đầu.

“Phải,” Montrose xen ngang. “Cậu biết đấy, chúng tôi đã phỏng vấn mọi người và có một vài lời khai mâu thuẫn với câu chuyện của cậu.”

“Thật vậy sao?” Adam nói, chớp mắt. “Chuyện này làm tôi ngạc nhiên đấy. Tôi đã khá rối trí khi chúng ta nói chuyện lần trước, nhưng tôi nghĩ là mình đã kể mọi thứ một cách chính xác nhất có thể rồi.”

“Hãy bắt đầu với cuộc gọi đến 911 của ông Bakker,” tôi nói.

“Được, có vấn đề gì nào?”

“Ông ấy nói là anh bảo điện thoại của anh không bắt được sóng ở đây.”

“Ừ. Đúng thế.”

Montrose chúi người về phía trước một chút. “Vậy làm sao cậu gọi điện được cho bố mẹ của Sophie để họ tới đây?”

“Đường truyền điện thoại không tốt lắm,” Adam nói, “nhưng thi thoảng nó vẫn hoạt động. Tôi đoán là nó đã hoạt động vào lúc đó.”

“Được rồi,” tôi nói. “Anh có thể nói cho bọn em biết Sophie mặc đồ gì vào lần cuối anh nhìn thấy cô ấy không?”

Anh ấy nhìn xuống bàn, rồi lại nhìn tôi. “Được,” anh ấy nói. “Cô ấy mặc một cái áo lưới đi biển màu trắng bên ngoài bộ áo tắm. Anh nghĩ cô ấy định sẽ nằm tắm nắng hoặc đi bơi. Nước khá ấm ở khu vịnh nhỏ đó.”

“Cô ấy còn mặc gì khác không?” tôi hỏi.

“Cô ấy đội mũ che nắng,” anh ấy trả lời. “Chiếc mũ được mua ở Santa Barbara mùa hè năm ngoái.”

“Hãy tả lại kẻ đã tấn công vợ cậu,” Montrose yêu cầu.

Adam suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Tôi không nhìn thấy mặt của tên khốn đó. Nên nếu ông muốn tôi nhận diện một tấm ảnh hay gì đó thì không có tác dụng gì đâu. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, tất cả đều mờ mịt.”

“Bọn em hiểu,” tôi nói, dù tôi biết là Montrose không hề hiểu. “Anh có nhớ thêm điều gì về hắn không? Màu tóc? Hay hắn mặc gì lúc đó?”

“Sophie bị tấn công từ đằng sau. Cô ấy thét lên và anh lập tức chèo thuyền vào bờ. Anh nhìn thấy đó là một gã đàn ông. Hắn cao lớn hơn cô ấy.”

“Được rồi. Thế còn quần áo của hắn thì sao? Hắn có đội mũ không?” tôi hỏi.

Adam ngửa đầu ra sau, nhìn lên trên như để nhớ lại. “Anh không nhớ là hắn có đội mũ không. Hắn ta mặc áo khoác màu đỏ, vải kaki, anh nghĩ thế. Anh không dám nói chắc chắn, nhưng đó là những thứ mà anh nhớ được. Khi đó tâm trí anh hoảng loạn nên khó mà nhớ chính xác. Em hiểu điều đó chứ?”

Phải, tôi nghĩ việc này không dễ dàng chút nào. Nhưng tôi đã nhớ. Tôi nhớ rõ Albert Hodge đã mặc gì khi bắt cóc tôi. Quần áo của hắn ra sao. Mùi của hắn thế nào. Vết sẹo trên bụng là do mổ ruột thừa. Cái đồng hồ điện tử hắn đeo là của hãng Casio; bề mặt màu trắng, còn dây, là bằng da, màu đen. Hắn mặc một cái áo nỉ và quần Levi’s 501. Quần bò của hắn có mùi dầu động cơ.

Chúng tôi nói về những đồ ăn mà Teresa Dibley tìm thấy trong tủ lạnh. Nó mâu thuẫn với lời anh ấy khai rằng hôm trước họ đã ăn bữa tối muộn.

“Anh nói là Sophie đã mua bánh mì kẹp cho bữa tối vào chiều muộn hôm ấy,” tôi nói.

“Đúng,” anh ấy đáp, “ở một cửa hàng gần đó ngay trước khi đến căn nhà gỗ.”

“Và anh chị đã ăn chúng?’

“Sophie không đói lắm,” Adam nói. “Cô ấy đang bị cảm lạnh. Nhưng, đúng là bọn anh đã ăn, dù không nhiều lắm.”

Tôi không nói với anh là dạ dày của Sophie trống không.

Và trong thoáng chốc, hình như anh ấy đang cố đọc suy nghĩ của tôi. Tôi tự hỏi có phải mình đang truyền tín hiệu giải thích cho anh không bởi vì tôi biết anh không hề làm tổn thương vợ mình không, bất chấp sự soi xét của người cộng sự.

Anh ấy nói tiếp, “Anh không nghĩ là cô ấy đã ăn. Cô ấy mua bánh mì kẹp, Aubrey và anh ăn không hết một cái bánh.”

Tôi cho rằng điều này hợp lý hơn. Có hai cái bánh còn nguyên và một cái bị ăn dở trong tủ lạnh.

“Sáng ngày hôm sau cậu làm bánh quế,” Montrose nhảy vào. “Nhưng Sophie không ăn tí nào? Đúng không?”

Adam đổi tư thế ngồi. Mồ hôi dưới cánh tay khi nãy giờ đã khô. Anh ấy trông bình tĩnh, thản nhiên hơn. “Phải. Cô ấy không phải là kiểu người hay ăn sáng. Cô ấy thích uống cà phê hơn.”

“Nhưng cô ấy đã uống rượu vang,” Montrose nói. “Trước mười một giờ hả?”

“Chúng tôi đang trong kỳ nghỉ mà,” Adam trả lời. “Cô ấy gọi đó là giờ uống rượu và thi thoảng thì cô ấy uống cả ngày.”

“Cậu hay Sophie mua bánh mì kẹp?” Montrose hỏi.

“Cô ấy mua,” Adam trả lời. Cái nhíu mày tiết lộ rằng anh ấy đang cảm thấy khó hiểu. “Có chuyện gì với bánh mì kẹp à?”

“Không,” tôi nói. “Để lưu lại các mốc thời gian thôi.”

“Em có nghĩ là ai đó đã theo đuôi cô ấy từ IGA không?” Adam đột ngột hỏi.

Montrose nhìn tôi, rồi nhìn sang Adam. “Không, cậu nghĩ thế à?”

“Không hẳn,” Adam trả lời. “Cô ấy có nhắc đến một anh chàng ở quầy bán thịt để ý cô ấy. Nhưng khó tránh chuyện đó bởi vì cô ấy là Sophie mà. Cô ấy không những có nhiều người ngắm nhìn mà còn chẳng bao giờ bỏ lỡ cơ hội để khoe với tôi về chuyện đó. Tôi biết nói về cô ấy theo cách này có vẻ không tốt lắm. Nhưng cô ấy thấy tự hào khi được chú ý. Tôi cũng thế. Đấy là lẽ tự nhiên mà, phải không?”

“Người đàn ông ở quầy thịt có đe dọa hoặc khiến cô ấy cảm thấy không thoải mái không?” tôi hỏi.

“Không, không hẳn,” anh ấy nói. “Như anh nói đấy, cô ấy thích được chú ý. Em không thích thế sao?”

Tôi phớt lờ câu hỏi của anh. Nó thật kỳ quặc. Nó khiến tôi cảm thấy anh thật hiếu chiến và thiếu tử tế. Không giống Adam mà tôi biết chút nào. Đột nhiên căn phòng trở nên im ắng và Adam xin phép ra ngoài đi vệ sinh. Montrose chỉ đường cho anh ấy tới nhà vệ sinh nam ở dưới sảnh.

« Lùi
Tiến »