Bồn tiểu ở sở cảnh sát có một bánh khử mùi bằng cỡ đĩa ném thể thao Frisbee. Tôi đứng đó giải quyết nỗi buồn và tự hỏi cuộc phỏng vấn này sẽ đi về đâu. Dù không chắc chắn lắm nhưng tôi cảm nhận được rằng thám tử Montrose đang thúc ép tôi như một nghi phạm và Lee đang làm hết sức để ngăn ông ta lại. Cô ấy biết tôi nhưng ông ta thì không. Và nội dung của buổi thẩm vấn đi xa đến mức họ còn hỏi là ai ăn gì vào đêm hôm trước. Ai quan tâm chuyện chết tiệt ấy? Tôi thậm chí còn chẳng nhớ được số điện thoại của mình khi mấy cớm ở hiện trường hỏi. Tôi đã bị sốc. Một cú chấn động cực lớn.
Tôi kéo khóa quần và xả nước.
Nhìn vào gương khi rửa tay, tôi thấy bản thân mình theo cách của những người khác. Ít nhất là tôi nghĩ thế. Tôi không phải là một quý ông trên tạp chí GQ, nhưng cũng không phải là anh nông dân trên tạp chí Farm Quarterly. Tôi sắp bước sang tuổi bốn mươi và người ta bảo rằng đó là lúc đàn ông đạt đỉnh cao về quyền lực và sức hấp dẫn về giới tính. Tôi có thể bỏ kính ra, dù như thế khiến tôi trông già hơn. Đó không phải là điều tôi cần nếu muốn tiếp tục tranh đấu để thăng tiến hơn nữa.
Tôi điểm lại những gì đã nói với thám tử ngày hôm đó và những điều tôi vừa nói. Tôi không có lý do gì để thay đổi câu chuyện của mình - mọi chuyện đã xảy ra đúng như thế. Nhưng không hiểu sao bản tính thích làm vui lòng người khác lại xuất hiện và tôi thấy mình đang cố gắng lấp đầy những lỗ hổng tin hin chỉ để khiến mọi chuyện nghe trôi chảy hơn. Tôi vẫn làm chuyện đó ở SkyAero. Carrie yêu cầu tôi hoàn thành một báo cáo và làm dịu các số liệu để cô ta trông giống như đang hoàn thành mục tiêu. Nói dối cho cô ta chẳng phải việc gì đao to búa lớn. Trên thực tế, tôi thậm chí còn không nghĩ như thế là nói dối. Tôi chỉ đang làm cho những thứ phải xảy ra xuất hiện nhanh hơn thôi. Tôi là người luôn làm nhanh chóng cho xong việc.
Tôi nhận ra qua cái cách Lee nhìn tôi như thể cô ấy bị tôi thu hút. Có lẽ là do những chuyện đã xảy ra ở cuối hẻm Tamarack. Hoặc có thể là từ trước đó. Cô ấy đã phải lòng tôi, mặc dù khi đó Lee còn nhỏ và tôi không nhận ra. Cô ấy xinh xắn, dáng dấp ưa nhìn. Tôi thích mái tóc đỏ của cô ấy, giờ nó không còn giống màu xe cứu hỏa nữa mà rất đẹp. Cô ấy đã lớn. Tôi thích hình ảnh cô ấy hiện tại, nhưng tôi muốn kìm nén những suy nghĩ ấy lại. Sophie chết rồi. Cô ấy bị sát hại. Tôi không biết tại sao mình lại nghĩ đến những người phụ nữ khác trong lúc này.
Montrose thò đầu vào phòng vệ sinh.
“Cậu xong chưa, Adam?”
“Rồi,” tôi đáp. “Tôi đang rửa tay.”
Tôi tự hỏi liệu ông ta có định gõ cửa buồng vệ sinh để giục tôi không.
“Tốt,” ông ta nói. “Bọn tôi đã sẵn sàng bắt đầu lại rồi.”
Viên thám tử với hơi thở mùi thuốc lá gợi tôi nhớ đến lão sếp đầu tiên. Lão ta là một tay thích kiểm soát. Ông ta luôn kiểm tra các thành viên trong nhóm để đảm bảo rằng bọn tôi đang làm đúng cái thứ mà lão bảo. Chính là cái cách làm công việc của lão ý song song với công việc của bọn tôi ấy. Thám tử Montrose hẳn đang rất bức bối khi phải làm việc cùng nhóm với một cộng sự trẻ tuổi và ít kinh nghiệm. Là phụ nữ nữa chứ. Tôi cá là chuyện đó thực sự khiến ông ta khó chịu. Khi ông ta nhìn vào gương trong căn nhà xuống cấp ở Shelton, ông ta sẽ nhận ra điều mà những người đàn ông ở cùng độ tuổi đều biết.
Ông ta đã tới điểm giới hạn trên hành trình của mình rồi.
Tôi bước tới cánh cửa. Nhìn tôi rất được. Tôi có thể làm được. Bất chấp một vài bước lùi lớn và cả một nút tái khởi động đã được đẩy vào cuộc đời tôi theo cách mà không thể lý giải được, tôi vẫn đối lập với Montrose và đồng loại của ông ta. Tôi chỉ đang bắt đầu lại thôi.