Khi Adam quay lại phòng thẩm vấn, Montrose và tôi đã ngầm đồng ý đình chiến. Ông ấy chắc chắn về Adam và coi anh ấy là kẻ nói dối hạng A. Tôi thì không thấy vậy. Tuy nhiên, tôi biết là điều chúng tôi sắp thảo luận có thể sẽ làm thay đổi quan điểm của một trong hai người.
Chúng tôi sắp đề cập đến những vấn đề rất riêng tư. Một người đàn ông khi bị buộc tội ngoại tình thường sẽ phủ nhận. Frank Flynn gần như mất trí vì căm ghét Adam, vậy nên hãy loại ông ấy và câu chuyện của ông ấy ra. Janna Fong đã nói với tôi suy nghĩ của cô ấy nhưng không có bằng chứng thực sự. Tôi không thể coi chúng là bằng chứng. Cô ấy ở Đội Sophie, nhưng người bạn thân đã chết lại không để lại cho Janna vũ khí tấn công nào để ám sát chồng mình.
“Adam,” tôi nói, không còn rào trước đón sau nữa, “có phải anh đang ngoại tình không?”
Anh ấy lắc đầu. “Anh khai thật chứ?”
Chuyện này rất khó nhưng tôi phải làm. “Thông tin này có thể sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến vụ án,” tôi nói với anh ấy.
Anh ấy thở dài, mặt lộ vẻ chán ghét. “Chẳng liên quan quái gì đến mấy người,” anh ấy nói, giọng đề phòng.
“Liên quan rất nhiều là đằng khác,” Montrose nói, giọng ông ấy có chút hân hoan. “Câu chuyện là gì nào?”
Adam nhìn vào bức tường đối diện, thái độ đột nhiên thay đổi, từ thách thức sang xấu hổ. Anh khoanh tay trước ngực. Rất nhanh sau đó, tôi để ý thấy, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán anh.
“Tôi phải nói thế nào nhỉ,” anh bắt đầu, “tôi không tự hào về chuyện đó. Nhưng… Được rồi. Tôi có chút chuyện với một đồng nghiệp. Chuyện đó không có ý nghĩa gì. Chỉ liên quan đến công việc thôi.”
Câu nói này làm tôi khựng lại. Tôi tự hỏi SkyAero là nơi thế nào nếu ngoại tình được coi là một chuyện liên quan đến công việc.
“Người đó là ai vậy?” tôi hỏi.
“Sếp của tôi. Carrie LaCroix.”
“Khi nào?” Montrose hỏi.
“Một vài năm trước,” Adam đáp.
“Một vài năm trước,” Montrose lặp lại.
“Đấy là điều tôi vừa nói đấy.” Adam gắt.
“Sophie có biết về mối quan hệ đó của anh không?”
“Đó không phải là một mối quan hệ. Vậy nên không, Sophie không biết. Cô ấy không biết vì chuyện đó không có ý nghĩa gì với tôi cả. Chỉ là một việc cần làm, liên quan đến chuyện thăng tiến của tôi. Tôi không biết vì lý do quái gở nào mà tôi ngủ với người đàn bà đó, nhưng cô ta mời gọi và tôi đồng ý.”
“Cô ta mời gọi,” Montrose nói, giọng gần như mỉa mai.
Adam nhìn thẳng vào Montrose. “Phải,” anh ấy đáp. “Chắc mấy người không hiểu được khái niệm đó, nhưng, đúng, cô ta mê hoặc tôi và tôi lợi dụng điều đó.”
“Và Sophie không hề biết?” tôi hỏi lại.
“Chúng tôi chưa bao giờ nói về chuyện đó. Tôi lừa dối vợ tôi. Tôi thừa nhận điều đó. Vì thế cứ bêu riếu tôi đi. Nhiều thằng đàn ông cũng làm thế. Và nếu như mấy người đang cố tình nói tôi có liên quan đến việc Sophie biến mất vì lẽ đó thì mấy người nhầm to rồi.”
Adam đứng dậy. Đôi mắt anh ấy chiếu vào tôi.
“Anh đã thực sự mong đợi nhiều hơn ở em, Lee ạ,” anh ấy nói rồi lắc đầu. “Anh chưa từng nghĩ dù chỉ một giây rằng trong tất cả thì em lại là người ném phân vào anh như vậy. Lạy Chúa! Đôi khi ta thậm chí không thể tin tưởng vào mắt nhìn người của chính mình.”
“Em chỉ đang làm công việc của mình thôi, Adam,” tôi nói, lo là giọng của mình sẽ lạc đi. Thật may chuyện đó không xảy ra.
Anh ấy nhìn tôi một lần nữa. “Nếu công việc của em là chà đạp những người có cuộc sống bị hủy hoại vì một hành vi bạo lực nào đó, thì họ nên khen thưởng em.”
“Chúng tôi vẫn muốn hỏi anh một vài câu nữa,” Montrose nói, kéo bản thân mình quay trở lại màn kịch.
“Ông cứ giữ lại mấy câu hỏi chết giẫm của ông đi, thám tử,” Adam giận dữ nói. “Việc của tôi với mấy người ở đây xong rồi.”
Vài phút sau, Montrose bước vào văn phòng tôi. Tôi nhìn xuống bàn tay ông ấy, tình trạng run rẩy càng rõ hơn vào cuối ngày. Ông ấy bắt gặp cái nhìn chằm chằm của tôi và nhét ngay bàn tay vào túi. Tôi giả vờ không để ý.
“Cô ổn chứ?” ông ấy hỏi.
“Vâng,” tôi đáp. “Ý tôi là, không, không hẳn.”
“Hắn là một thằng khốn. Tôi biết cô nghĩ hắn tuyệt vời vì một vài điều hắn từng làm cho cô trước đây. Nhưng tôi cũng biết vài thằng đàn ông có thể hưởng lợi từ chứng rối loạn nhân cách. Hắn là một kẻ ảo tưởng thất bại. Đây là sự kết hợp tồi tệ nhất.”
“Tôi công nhận ý này của ông,” tôi nói. “Nhưng mà anh ấy cũng đúng về một chuyện. Anh ấy không giết vợ mình.”
“Chúng ta chưa thể khẳng định điều đó đâu.”
Tôi chỉ tay vào màn hình máy tính. Đó là bản báo cáo kết quả sơ bộ từ phòng xét nghiệm. Nó được gửi đến trong khi chúng tôi đang mải tọc mạch vào mối quan hệ cá nhân của Adam.
Montrose nhoài người tới để nhìn cho rõ, nhưng vì cỡ chữ quá nhỏ nên việc ấy cũng không giúp ích gì nhiều.
Tôi ngước lên nhìn ông. “Mẫu tinh dịch được tìm thấy trong cơ thể Sophie không phải là của Adam.”
Ông ấy rõ ràng là bất ngờ.
“Làm sao mà cô biết được chuyện đấy?”
“Kiểm tra mẫu máu mà chúng ta thu thập được. Kẻ tấn công Sophie để lại dấu vết ấy, không phải Adam.”
Montrose cố gắng đọc màn hình nhưng rồi quyết định bỏ cuộc. Ông ấy thực sự cần một cái kính mới, nhưng Montrose lại không muốn trả số tiền cùng chi trả với bảo hiểm.
“Chuyện đó thật vô lý,” ông nói. “Vậy thì nó là của ai?”
“Vẫn chưa biết được,” tôi trả lời. “Chúng ta đang đi tìm.”
“Vậy là hắn chỉ có một tội duy nhất chính là hắn là thằng khốn,” Montrose nói.
“Tôi đoán vậy.”
Tên khốn từng kéo tôi ra khỏi đống cành cây mận ấy có lẽ sẽ chẳng bao giờ nói chuyện với tôi nữa. Thật là một ngày dài hơn cả thế kỷ. Tôi đã sẵn sàng kiếm một chai rượu và về nhà với con mèo của mình.
Chúa ơi, tôi có một cuộc sống thật đầy đủ làm sao. Đầy đủ một cách lố bịch.
Và như thường lệ, tôi lấy một chai rượu vang trắng loại ngon từ kệ trên cùng ở Safeway trên đường Franklin. Đây không phải tiệc ăn mừng. Tôi chỉ cho rằng một chai rượu ngon sẽ giúp ích hơn so với một chai nắp vặn thông thường ở ngăn dưới cùng của cái tủ trong nhà tôi. Khi tôi về đến nhà, Millicent sẽ luôn đợi sẵn trước cửa để chào đón tôi.
Phải, đầy đủ một cách lố bịch.
Tôi ngồi trong căn bếp và nhâm nhi rượu, ít ra thì tôi đã đổ chúng ra một cái cốc, và nhìn chằm chằm vào điện thoại. Cuối cùng, tôi quyết định làm cái việc mà tôi biết là mình không bao giờ nên làm.
Tôi đã nhắn tin cho Adam.
Em xin lỗi vì chuyện hôm nay.
Tôi vẫn để ý chiếc điện thoại trong khi vuốt ve Millicent và ước rằng mình có thể làm lại ngày hôm nay. Tôi cảm thấy có lỗi. Tôi đã làm một việc đúng đắn. Nhưng điều đó không khiến tôi cảm thấy dễ chịu chút nào.
Tôi đợi nhưng anh ấy không hồi âm.