Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1594 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
24: ADAM

Gặp Lee ở văn phòng với tay cộng sự ngu xuẩn của cô ấy khiến tôi nhớ về cái ngày mà cô ấy mất tích. Tôi vẫn luôn nhớ lại chuyện đó mỗi khi gặp Lee.

Hôm đó, Kip và tôi đang ngồi trong phòng học nhóm thì thư ký hiệu trưởng đi tới chỗ khe cửa sổ trên cánh cửa phòng học và ra hiệu với thầy Saperstein. Đó là tiết học về Lịch sử thế kỷ hai mươi và tôi mừng rỡ khi được thoát khỏi màn kể lể đơn điệu của giáo viên về Chính sách Kinh tế mới. Tôi đã gọi nó là Chính Sách Lớn để chọc tức ông ấy khi bị gọi lên trả lời câu hỏi.

Thầy Saperstein, với bộ râu dê dị hợm và cặp kính gọng sừng, đóng cửa lại và đi tới chỗ Kip. Đôi mắt ông ấy lồi ra sau cặp kính mắt và ông cúi người xuống sát tai Kip.

“Em phải về nhà ngay,” ông ấy nói, giọng khá nặng nề.

Kip có vẻ bối rối. “Có chuyện gì vậy ạ?”

“Chuyện này không tiện nói ở đây,” thầy Saperstein đáp.

“Có phải mẹ em có chuyện gì không ạ?”

“Nào, thầy không thể nói mà,” vị giáo viên nhắc lại. “Em thu xếp đồ đạc và về nhà ngay đi.”

Sau đó thầy Saperstein nhìn về phía tôi. “Adam, em có thể đi cùng bạn ấy.”

Bình thường, tôi sẽ rất phấn khởi, nhưng tôi biết rằng đây không phải là cơ hội để đi chơi cùng cậu bạn tốt nhất. Thầy Saperstein nghĩ rằng Kip sẽ cần ai đó ở bên lúc này.

Ắt hẳn là chuyện gì đó rất tồi tệ.

Tôi đã nghĩ đến khả năng cha hoặc mẹ của cậu ấy mất hoặc ngôi nhà bị cháy rụi.

Điều cuối cùng mà tôi nghĩ đến là có chuyện gì đó xảy ra với em gái của cậu ấy, Lee.

Cảnh sát trưởng quận Mason là Jack Masters đang ở trong nhà của gia đình Husemann khi Kip và tôi về tới nơi. Có tổng cộng bốn chiếc xe cảnh sát. Ngay lúc đó, tôi nhận ra hai điều: không có vụ hỏa hoạn nào cả, và vì không thấy xe cứu thương nên không có ca đau tim nào.

Một chuyện gì khác đã xảy ra.

Cảnh sát trưởng Masters khá già, mặc dù tôi khi đó vẫn còn là thiếu niên và nghĩ rằng tất cả những ai quá năm mươi tuổi đều là người cổ xưa. Mọi người ở Shelton đều biết ông vì ông ấy đã luôn ở đây. Ông ấy tới trường để trình bày về hiểm họa của việc sử dụng ma túy khi tôi học lớp hai. Ông ấy tới vào năm lớp năm để chia sẻ thông tin bổ ích về “hiểm họa người lạ” và năm lớp bảy để nhắc nhở chúng tôi một lần nữa về sự nguy hiểm của ma túy. Ông ấy đã có mái tóc hoa râm ngay từ thời đó và cái bụng ông chứng tỏ bà Masters nấu ăn rất tuyệt hoặc ông ấy không cưỡng nổi mà phải phanh lại mỗi khi lái xe qua tiệm bán đồ ăn nhanh. Dẫu vậy, ông ấy rất tử tế. Khi chúng tôi học trung học và làm những trò mà ai cũng làm, cảnh sát trưởng Masters đã quở trách nhưng cũng là người lái xe đưa chúng tôi về nhà.

“Nếu cậu uống kiểu này một lần nữa,” ông ấy bảo tôi, “thì chúng ta sẽ phải nói chuyện với bố mẹ của cậu đấy.”

Khi chúng tôi bị bắt vì chạy quá tốc độ, cảnh sát trưởng Masters đã cảnh cáo chúng tôi. “Xem này,” ông ấy nói, “cậu thông minh hơn thế này mà. Xe ô tô có thể chạy loạn vì mất kiểm soát. Cậu không muốn trở thành một tên nhóc thiếu niên bị lỡ tốt nghiệp bởi vì đã chết toi hoặc ngồi tù đâu. Không tái phạm, được chứ?”

Khi chúng tôi vào nhà thì bố mẹ Kip đang ở trong phòng khách. Tôi ngay lập tức nhận ra rằng Lee là người duy nhất vắng mặt lúc này. Cô Husemann lao tới và ôm lấy Kip. Tôi nhớ mình đã thấy rất buồn, lúng túng khi đứng ngay sau Kip và nghe tiếng gào khóc của mẹ cậu ấy.

“Lee mất tích rồi. Con bé không tới trường. Con bé biến mất rồi con ơi.”

“Mất tích á?” Kip hỏi lại.

Trời, Lee mất tích rồi sao? Tôi nghĩ thầm.

Cô Husemann là một phụ nữ xinh đẹp với mái tóc nâu vàng, niềm tự hào của cô ấy. Cô ấy để tóc dài - dài hơn so với mức thường thấy ở các bà mẹ. Nhưng sáng hôm đó, cô chẳng còn bận tâm đến mái tóc ấy nữa, nó rối tung. Mắt cô đỏ hoe. Mẹ tôi luôn nói rằng cô Husemann là người chỉn chu, nhưng hình ảnh sáng nay thì hoàn toàn trái ngược với nhận định ấy.

Chú Husemann là típ người trầm lặng, mạnh mẽ, giống bố tôi và hầu hết cánh đàn ông thời đó. Tôi thấy cho dù không khóc nhưng chú ấy đã gần như sụp đổ. Bờ vai to lớn hơi gồng lên khi chú nói chuyện với cảnh sát trưởng.

“Con bé không bao giờ bỏ nhà đi đâu, Jack ạ,” chú ấy nói.

“Tôi vẫn phải xem xét mọi tình huống có thể xảy ra,” cảnh sát trưởng Masters nói. “Tôi biết con gái anh. Con bé là đứa trẻ ngoan.” Ông ấy xác nhận là đã thấy chúng tôi bằng một cái gật đầu chớp nhoáng. “Kip, cháu có biết liệu chuyện gì có thể xảy ra không?”

Kip vẫn nhìn bố mẹ mình. “Chuyện kiểu như thế nào ạ?” cậu ấy hỏi. “Bố cháu nói đúng. Lee không bỏ nhà đi đâu.”

“Được rồi. Con bé có từng nói điều gì mà cháu nghĩ là có thể giúp bọn chú tìm con bé không? Ai đó đang làm phiền con bé? Một nơi mà con bé trốn mỗi khi buồn bực chuyện gì đó? Có thể là buồn về trường lớp hoặc một cậu bạn trai hay một thứ gì đó?”

Kip lắc đầu. “Lee không như vậy. Con bé vẫn bình thường. Nó khá vui vẻ.”

Cảnh sát trưởng Masters nhìn về phía tôi. “Cháu có ý kiến gì không?”

“Không ạ,” tôi trả lời. “Nhưng có lẽ chúng cháu nên đi tìm em ấy?”

“Chúng ta đang xử lý việc đó rồi con trai,” ông ấy nói.

“Chúng ta cần làm gì đó,” Kip nhanh chóng phản đối.

Chiều hôm ấy, thông tin về việc tìm kiếm Lee được lan truyền. Cô bé đã biến mất được vài tiếng. Trong một thị trấn nhỏ như Shelton, chắc hẳn mọi người đã biết tin từ buổi trưa rồi. Ở đây không có mạng Internet, điện thoại di động thì rất hiếm người có. Chỉ có cách truyền tin cổ lỗ sĩ: các bà mẹ gọi nhau, các ông bố phát tán thông tin từ những quán rượu hoặc xưởng gỗ. Bọn trẻ con tụ tập ở hành lang trường trung học. Mọi người đều đoán xem chuyện gì đã xảy ra.

Đội bóng rổ Trường Trung học Shelton - Kip và tôi là thành viên ở đó - cũng tham gia tìm kiếm Lee, sau khi một cảnh sát cung cấp cho chúng tôi vài hướng dẫn cơ bản về cách thức tiến hành. Anh ta không thực sự đưa cho bọn tôi một quy trình chính thức nào cả vì biết đằng nào bọn tôi cũng chẳng làm theo. Dò tìm từng xăng-ti-mét là cách mà có lẽ bọn họ sẽ dùng để tìm bằng chứng nhưng bọn tôi đang tìm kiếm em gái của cậu bạn thân cơ mà.

Kip và tôi bắt cặp với nhau.

“Con bé chết rồi,” cậu ấy nói với tôi trong lúc hai đứa lùng sục những nơi gần đó.

“Cậu còn chưa biết chuyện gì xảy ra mà.”

Chúng tôi xem xét từng căn nhà dọc theo hẻm Tamarack. Nó gần như là một cuộc diễu hành, theo kiểu có nhiều người ngồi bên ngoài quan sát chúng tôi, thúc giục chúng tôi, đề nghị được tham gia cùng.

“Tớ biết em gái tớ,” Kip nói. “Con bé không phải là một đứa mềm yếu.”

“Đúng thế. Lee không giống kiểu ấy.”

“Vì thế đã có người bắt nó đi và giết nó.”

“Có lẽ hắn chỉ cưỡng hiếp con bé thôi,” tôi nói.

Tôi đã nói như thể việc bị cưỡng hiếp “chỉ” là một việc nhỏ vậy.

Trước mọi việc đang xảy ra, Kip cứng rắn, tỉnh táo một cách kỳ lạ. Đây gần như là thái độ thường thấy của của cậu ấy. Tôi biết điều này từ hồi đó và khi cậu ấy tới Afghanistan.

“Bố mẹ tớ sẽ không bao giờ vượt qua được chuyện này,” cậu ấy nói.

“Chắc chắn họ sẽ vượt qua được,” tôi đáp lại. “Chúng ta sẽ tìm thấy con bé và mang nó trở về nhà.”

“Không, họ sẽ không thể đâu. Không thể đâu nếu như con bé bị cưỡng hiếp.”

Lòi nói của cậu ấy ngưng lại, lửng lơ giữa luồng không khí mát lạnh. Đó là một phản ứng kỳ lạ, nhưng tôi hiểu bởi tôi biết gia đình cậu ấy. Họ rất bảo thủ. Tôi chắc chắn rằng việc có một cô con gái bị hãm hiếp là điều hết sức khó khăn đối với họ. Tôi ngăn lại suy nghĩ rằng họ thà để cô ấy chết đi còn hơn là sống dưới tác động lâu dài của một vụ tấn công tình dục.

Hoặc sống với cái mác là nạn nhân.

“Chị biết gì chưa, con bé đã bị hiếp.”

“Chắc chắn là do nó muốn thế.”

“Vài đứa con gái thời nay…”

Theo thời gian, người ta sẽ quên đi thực tế rằng cô bé mới chỉ học lớp sáu. Vài gã say rượu ở đâu đó sẽ bóp méo câu chuyện này thành lỗi của cô ấy, người ta vẫn thường đổ lỗi khi tránh né một hành vi xấu xa nào đó mà. Bạn sẽ ngủ ngon nếu những con quái vật bên ngoài chỉ gõ cửa khi được bạn cho phép.

Hẻm Tamarack là hẻm cụt. Và dù có một tấm biển “Không vứt rác”, mọi người vẫn vứt ra đó sỏi đá vụn từ sân vườn, cỏ cây và những vật gia dụng. Chiều tối hôm đó, Kip và tôi lục tung đám đồ bỏ đi ấy để tìm Lee. Kip lục tìm còn tôi thì lập ra một bản đồ tìm kiếm trong đầu và làm theo nó một cách rất hệ thống. Lúc trời bắt đầu tối thì Kip nói rằng chúng tôi nên dừng lại, cậu ấy đề nghị dùng đèn pin và thử tìm trong công viên.

Giờ này thì công viên chắc đã được một cặp khác tìm kiếm xong rồi và tôi mới chỉ đi được một nửa bản đồ tìm kiếm mà mình vẽ ra ở đây thôi. Tuy vậy, Kip rất lo lắng. Cậu ấy không thể tập trung. Tâm lý cậu ấy như vậy cũng là điều dễ hiểu. Nếu cậu ấy tập trung và thấy em gái mình trong mớ dây leo mâm xôi, chất thải sân vườn và rác rưởi đó, thì cậu ấy chắc chắn sẽ không bao giờ hồi phục nổi.

Tôi có lẽ cũng thế nhưng tôi quyết tâm hoàn thành bản đồ tìm kiếm của mình.

“Cậu về lấy mấy cái đèn pin đi, tớ tìm xong ở đây sẽ đến chỗ xích đu trong công viên.”

“Cảm ơn, anh bạn,” cậu ấy nói bằng giọng nói thô ráp. Tôi tự hỏi cậu ấy đang cảm ơn tôi vì điều gì cho đến khi thấy một giọt nước mắt trên gương mặt cậu khi cậu quay đi. Khi đó, tôi mới biết là Kip cảm thấy nhẹ nhõm bởi vì cậu ấy đang sụp đổ và không muốn bị tôi nhìn thấy.

Tôi giả vờ không nhìn thấy.

“Được rồi, anh bạn,” tôi nói. “Gặp lại cậu trong công viên nhé.”

« Lùi
Tiến »