Lee và tôi có một mối liên kết vô hình nhưng lại bền bỉ như titan. Việc tìm thấy em gái của Kip sau khi cô ấy mất tích là điều vĩ đại nhất mà tôi từng làm, nhưng tôi cảm thấy không cần phải làm quá lên về chuyện đó. Tôi đã thực hiện quá trình tìm kiếm giống như cách mà tôi vẫn làm với mọi việc khác. Tôi vạch ra một bản đồ trong đầu về những nơi chúng tôi đã đi qua, bám sát vào đó và làm những gì có thể để khiến trái tim Kip không bị tổn thương. Đó cũng là những việc tôi đang làm ở văn phòng ngày hôm nay. Tôi nói nghiêm túc đấy! Nhóm mà tôi dẫn dắt gồm toàn những thành phần không biết làm sao để viết dấu chấm cho chữ “i” và nét gạch ngang cho chữ “t”. Văn phòng cảnh sát đã trao cho tôi một bằng khen, nhưng tôi chưa bao giờ treo nó lên. Tôi cảm thấy hơi ngu ngốc khi được khen tặng cho một việc mà bất cứ ai cũng sẽ làm.
Bất cứ ai đủ may mắn hoặc sinh ra đã đủ thông minh để làm người hùng.
Lee và tôi chưa từng thực sự nói chuyện về những việc xảy ra sau khi tôi chuyển cô ấy vào vòng tay của Kip. Tôi nghĩ đã có vô số lần cô ấy muốn nói gì đó, nhưng tôi không cảm thấy cần thiết hay có lý do nào để đào bới chuyện đó lên. Cô ấy thấy tôi đứng một mình và định nói gì đó, nhưng tôi sẽ tìm cách để chuyển hướng câu chuyện. Ngay trước tang lễ của Kip, cô ấy đã nhắc đến việc tôi từng cứu cô ấy hay đại loại thế, nhưng vẫn như mọi lần, tôi cảm thấy không đúng lắm nếu làm quá chuyện đó lên.
“Không cần cảm ơn đâu,” tôi nói với cô ấy, giọng chắc nịch.
Tôi đáng ra nên ôn tồn hơn.
Cô ấy chắc hẳn đã rất mệt vì phải chăm sóc bố mẹ trong cái ngày mà tôi nghĩ sẽ trở thành một trong hai thời điểm khó khăn nhất cuộc đời họ. Tôi thấy cô ấy suy sụp ngay trước mắt mình và điều đó khiến tôi cảm thấy thật kỳ quặc, khó xử.
“Anh đã cứu em,” cô ấy lặp lại. “Em nợ anh.”
Tôi lảng tránh điều đó, như mọi lần. “Em không nợ anh gì cả, Lee ạ.”
Cô ấy kéo nhẹ tay tôi lại. “Anh không phải là người quyết định chuyện đó đâu.”
Tôi nhìn cô ấy với sự cảm thông nhưng vẫn cứng rắn. “Anh e là anh có thể đấy.”
“Anh là một người hùng,” cô ấy nói.
Chúng tôi đứng trước một loạt các bức ảnh. Đó là phần trưng bày về cuộc đời Kip từ khi còn là một đứa bé cho đến khi chiến đấu vì Tổ quốc trên nền cát nóng bỏng ở Afghanistan.
“Đó mới là anh hùng thực sự,” tôi nói.
Lee gật đầu.
“Em đã nghĩ đến việc vào quân đội như Kip,” cô ấy chia sẻ.
“Nghe hay đấy,” tôi bảo cô ấy. “Cậu ấy chắc sẽ thích như thế.”
“Vâng,” cô ấy đáp, lấy lại vẻ điềm tĩnh vừa đánh mất. “Nhưng em quyết định sẽ không làm thế. Có rất nhiều việc cũng đang cần em, ngay tại đây.”
“Anh không phản đối chuyện đó,” tôi nói.
“Em sẽ trở thành cảnh sát,” cô nói. “Một thám tử. Một ngày nào đó em sẽ ngăn chặn những kẻ như Albert Hodge.”
Tôi đặt tay mình lên vai cô ấy. Cô ấy đang khẽ run, đang cố gắng để đứng vững.
“Anh nghĩ đó là một ý tưởng hay.”
Trước khi cô ấy kịp nói gì, tôi đã khép cuộc trò chuyện lại.
“Anh với em nên đi xem bố mẹ em thế nào rồi.”
Số lần tôi quay lại Shelton sau đám tang của Kip chỉ tính trên đầu ngón tay của một bàn tay. Tôi không đi họp lớp hay tham gia bất cứ sự kiện nào tương tự. Tôi muốn rũ bỏ mọi thứ ở đó mãi mãi. Tôi muốn có một cuộc sống tốt hơn, ý nghĩa hơn so với bố tôi. Thế nhưng, nó vẫn là một phần trong con người tôi. Con người tôi trước kia. Thi thoảng tôi vẫn vào đọc tin tức trên trang web của Shelton-Mason County Journal để xem điều gì đang xảy ra ở vùng đất mà tôi từng gọi là nhà cho tới khi trường Cao đẳng cho tôi lý do và phương tiện để trốn thoát. Tôi đọc về các vụ lái xe khi say rượu, đám tang và việc trốn thuế.
Tôi vừa ngạc nhiên vừa vui mừng khi thấy Lee Husemann trở thành cảnh sát ở quận Mason, rồi sau đó được thăng chức lên làm thám tử. Tôi nhìn thật lâu bức ảnh của cô ấy trên mạng qua chiếc máy tính xách tay ở SkyAero. Tôi vẫn nhận ra cô bé mà tôi quen, nhưng giờ Lee đã trưởng thành. Cô ấy vẫn luôn xinh đẹp dù lần cuối cùng tôi thực sự để ý đến Lee là hồi còn nhỏ. Cô ấy trong bức ảnh đang đứng cạnh một vài nhân viên mới, trông rất tự tin. Cô để kiểu tóc hơi giống với của mẹ cô, chuyện đó khiến tôi mỉm cười. Tôi đã nghĩ đến việc liên lạc với cô ấy qua Facebook. Tôi thậm chí đã tìm thấy tài khoản của cô ấy. Nhưng tôi không nhắn tin cho cô ấy. Cũng giống như cách mà cô ấy khiến tôi nhớ về vùng đất mà tôi muốn từ bỏ, cô ấy chắc chắn sẽ nhớ đến điều tồi tệ nhất từng xảy ra năm ấy.
Carrie nhìn tôi bằng đôi mắt màu khói, buồn bã - đôi mắt lửa trại bị dính mưa. Không nói lời nào, cô ta đưa tôi vào văn phòng và khóa cửa lại. Trong một giây, tôi nghĩ cảm giác lại giống như hồi xưa, nhưng không hề. Carrie hơn tôi bảy tuổi, là một phụ nữ tóc nâu sung sức với hàm răng đẹp và có thói quen chạm vào đầu gối tôi mỗi khi nói chuyện. Carrie đã khá thú vị nhưng chỉ trong một giai đoạn ngắn. Cô ta luôn sẵn sàng cho tôi thứ mà tôi muốn lúc đó. Tôi cho rằng cô ta cũng cảm thấy tương tự. Chúng tôi chưa bao giờ vượt quá “cuộc mây mưa không ràng buộc chốn công sở”.
Theo lời cô ta. Không phải do tôi nói.
“Anh ổn chứ, Adam?” cô ta hỏi.
“Sophie đã qua đời rồi,” tôi trả lời. Mặc dù câu trả lời của tôi là hiển nhiên, tôi vốn định dùng nó như một cú đâm mạnh. Tôi cho rằng Carrie chính là nguyên nhân khiến sự nghiệp của tôi bị đình trệ ở SkyAero. Cô ta đã rút mất cái thang thăng tiến của tôi bằng cách nói với Bộ phận Đạo đức rằng cô ta cảm thấy “không thoải mái với hành vi của tôi”. Tin đồn đã lan ra là hai chúng tôi thường xuyên làm tình như điên và đó là nước cờ đúng đắn của cô ta: trở mặt với tôi. Cuộc gặp của cô ta với bên Đạo đức chính là vết nhơ đi theo tôi như một cái bóng đen. Phòng Đạo đức chính là cái phễu một chiều chuyên hút vào những lời buộc tội và trò trả đũa.
Chuyện này đã từ rất lâu trước khi có Aubrey.
Chúng tôi vẫn làm tình sau đó, có Chúa mới biết tại sao. Chà, nhưng tôi đoán là tôi biết. Carrie thực sự là một đối tác nhiệt tình. Chúng tôi làm tình khắp nơi ở cái nhà máy SkyAero này. Hầu hết là ở những nơi mà không ai nhìn thấy hoặc nghe thấy chúng tôi, mặc dù một lần chúng tôi làm chuyện đó ngay giữa giờ làm việc khi mà cái máy khoan khổng lồ đang chạy và kêu ầm ầm. Cô ta uốn éo hết sức nồng nhiệt. Ý tôi là, cực kỳ nồng nhiệt. Việc đó thực chất không hề trái với quy định. Không có dòng nào trong bộ quy tắc khổng lồ về cách ứng xử cho nhân viên có nhắc đến việc cấm quan hệ tình dục ở khu vực nhà máy.
“Em biết cô ấy mất rồi,” cô ta nói, không hề để ý đến tôi. Carrie không để ý đến tất cả mọi thứ. Tôi nghĩ đó là điều khiến cô ta có được vị trí như ngày hôm nay, không tính đến chuyện ngáng chân tôi. “Em không thể hình dung nổi những chuyện mà anh đang phải trải qua. Anh có ổn không?”
Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt cảm thông giả tạo đã tập trước. Và ngay lập tức, bàn tay kia đã đặt lên người tôi như một con cua ẩn sĩ mới tìm được vỏ.
“Anh không biết,” tôi nói. “Vẫn đang cố làm quen với chuyện đó. Cảm giác như đó không phải là sự thật.”
“Sao có thể chứ? Đó là một cú sốc. Em cũng không thể tin được chuyện đó. Không ai trong chúng ta có thể tin được. Anh có chắc là mình muốn tới đây lúc này không? Bọn em đã muốn liên lạc và báo cho anh biết là anh nên nghỉ ngơi một thời gian. Anh cần nói chuyện với bên nhân sự về chương trình hỗ trợ nhân viên.”
Tôi luôn cảm thấy chương trình hỗ trợ nhân viên là thứ chỉ dành cho đám thua cuộc. Tôi đã giới thiệu nhiều thành viên trong nhóm qua đó và không thấy bất cứ kết quả cụ thể nào từ việc đó. Họ từng khuyên một anh chàng đang trong giai đoạn khó khăn với chẩn đoán ung thư của vợ rằng hãy giải quyết từng việc một mỗi ngày thôi. Trong khi cô vợ còn sống chưa đầy ba mươi ngày.
“Anh nghĩ công việc là lựa chọn tốt nhất lúc này với anh,” tôi nói thế vì vài lý do. Thứ nhất, đây là một công việc đơn giản. Thứ hai, tôi không biết là mình nên làm gì khi phải ở nhà và chăm sóc Aubrey cả ngày.
“Em không biết,” cô ta nói, dịch bàn tay lên trên đùi tôi thêm vài xăng-ti-mét.
Tôi không rõ đây là hành vi cơ hội hay săn mồi. Hay cô ta chỉ đang cố tỏ ra có một chút cảm thông. Tôi quyết định thử cô ta.
“Chúng ta sẽ đi uống sau giờ làm?” tôi hỏi.
“Dĩ nhiên là được rồi, Adam,” cô ta nói. “Em ở đây để động viên anh. Bọn em đều ở đây để động viên anh.”
Tôi cảm ơn sự hỗ trợ của cô ta và quay lại bàn làm việc, một không gian nhỏ xíu ở giữa một biển không gian làm việc nhỏ xíu khác. Thứ duy nhất phân biệt tôi với cấp dưới của mình là tôi có một cái bàn tròn và hai cái ghế dành cho khách. Carrie nhìn xuyên qua căn phòng về phía tôi thông qua các tấm thủy tinh khổng lồ bao quanh phòng làm việc của cô ta. Tôi gật đầu với cô ta và chờ những thành viên còn lại trong nhóm tới, từng người một, để gửi lời chia buồn, để nói với tôi rằng họ ở đây để động viên tôi, giống như Carrie.
Họ thậm chí không hề hiểu tôi, dù họ giả vờ là có hiểu. Họ cười to trước những câu đùa của tôi như thể tôi là người đàn ông hài hước nhất hành tinh. Họ lắng nghe các gợi ý như thể tôi vừa mới tái định nghĩa được một phương pháp giúp giành chiến thắng trong cuộc đua chinh phục sao Hỏa - và thực hiện điều đó với chi phí thấp hơn so với mức mà bất cứ ai có thể mơ tới. Họ luôn cười với tôi, còn mang cà phê và cả bánh quy đến mời tôi.
Họ thậm chí không hề ưa tôi, không ưa chút nào. Họ làm thế với cùng lý do mà tôi dính líu với Carrie LaCroix.
Ben Walker thò đầu vào khu vực làm việc của tôi.
“Tôi thật lòng chia buồn với cậu về chuyện của Sophie,” anh ta tỏ ra đồng cảm.
“Cảm ơn, Ben,” tôi nói.
“Tôi có thể nghỉ vào thứ Ba tuần sau không?” anh ta hỏi. “Tôi định đi kiếm tí sóng biển ở Maui.”
Tôi gật đầu nhanh với anh ta. “Chắc chắn rồi, anh bạn,” tôi nói, theo kiểu chế giễu. Dẫu vậy, anh ta chẳng nhận ra điều đó.
Vợ tôi mất rồi. Cuộc sống của tôi bị đảo lộn. Sếp của tôi muốn dụ dỗ tôi. Cánh tay phải của tôi muốn đi Maui.
Đúng như tôi dự đoán.
Những gì tôi làm sau cái chết của Sophie chẳng ảnh hưởng đến ai, tôi nghĩ thế khi nhìn xuống đỉnh đầu của Carrie LaCroix. Chúng tôi lược bớt cái màn đi uống sau giờ làm và đến thẳng phòng ngủ trong căn nhà phân lô mà cô ta gọi là mái ấm của mình ở Renton. Tôi đã không tới đó một thời gian nhưng ngăn kéo đầy bao cao su cho thấy một điều rằng những người khác đã tới.
“Em vẫn luôn nhớ anh,” Carrie nói, trượt người lên phía trên và chống cơ thể cô ta bằng một cái gối diềm đăng ten kệch cỡm lấy ra từ mấy cửa hàng giảm giá. Sophie thì không làm mấy trò nữ tính sến súa ấy. Tôi chưa bao giờ phải hất văng con gấu nhồi bông ra khỏi giường khi chúng tôi làm tình.
“Anh cũng nhớ em,” tôi đáp, mặc dù tôi chưa bao giờ nghĩ thế kể từ khi cô ta đâm sau lưng tôi bằng cách phàn nàn với Bộ phận Đạo đức. Nhưng rồi một lần nữa, tôi suy sụp và mất kiểm soát. Sophie đã mất rồi và tôi cảm thấy bực tức. Còn Carrie đang ở đây. Vẫn sẵn sàng, như mọi khi.
“Em muốn anh lái em như lái một chiếc xe nâng,” cô ta nói.
Carrie thích nói mấy lời gợi tình liên quan đến nhà máy và không gian vũ trụ, vì một lý do chết tiệt nào đó.
Cô ta lẩm bẩm thích thú nhưng tâm trí tôi đang ở nơi khác. Carrie LaCroix là một bạn tình tệ hại. Một cách làm sao lãng khá tồi. Với tôi, chuyện giả vờ như máy bay lao vào nhà chứa máy bay cũng chẳng hơn là bao so với chẳng làm gì cả. Tôi muốn nói với Carrie điều đó, nhưng cô ta có vẻ đang rất sung sướng lúc này.
Khi tôi về nhà, Katrina đã sắp xếp đồ đạc và sẵn sàng ra về. Cô ấy hai mươi ba tuổi và đến từ Romania. Tiếng Anh của cô ấy hoàn hảo và cô ấy đối xử rất tốt với Aubrey. Cô ấy cũng rất hấp dẫn. Nhưng tôi đã quá ngu xuẩn khi ngủ với Carrie, vì thế tôi không định có bất kỳ động thái nào trước Katrina. Tôi cần cô ấy làm bảo mẫu.
“Xin lỗi,” tôi nói, “tôi phải làm việc muộn.”
“Công việc là quan trọng,” cô ấy đáp. “Nhưng gia đình cũng thế.”
Tôi nở nụ cười đầu hàng trước cô ấy. “Cảm ơn vì tất cả,” tôi nói. “Tôi bây giờ hơi mất phương hướng. Không biết là tôi sẽ vượt qua chuyện này như thế nào.”
“Anh là người thông minh,” cô ấy nhận xét. “Anh sẽ tìm được cách thôi. Aubrey đang ngủ. Con bé nghĩ là mẹ mình là một thiên thần.”
“Con bé không hiểu được sự tận cùng của cái chết,” tôi nói, cởi áo khoác ra và đặt lên lưng ghế.
“Cô bé dần dần sẽ hiểu,” Katrina nói. “Chúc ngủ ngon, anh Warner.”
Tôi suýt nữa đã bảo cô ấy gọi mình là Adam, nhưng lại thôi.
“Chúc ngủ ngon, Katrina. Hẹn gặp cô sáng mai.”
Tôi rót chút rượu Maker’s vào ly và đi xuống dưới sảnh để kiểm tra Aubrey. Con bé cuộn tròn như chú mèo con trên giường. Tôi chỉnh lại chăn một chút và ngồi trên cái ghế lắc mà Sophie đã mua để ngồi chăm con bé. Tôi muốn khóc, nhưng không thể.
Tôi đứng dậy và rót thêm cho mình một ly, rồi lại một ly nữa.
Suốt đêm, tôi cảm nhận được hơi thở của Sophie. Cô ấy quay người lại về phía tôi. Hơi thở của cô ấy phả vào tôi từng nhịp nhẹ nhàng. Tôi không ngủ được và cứ nằm đó nhìn lên trần nhà. Tôi không biết phải làm gì. Tôi muốn nói với cô ấy rằng tôi đã biết hết mọi chuyện và cô ấy đã làm tổn thương tôi đến tận xương tủy, nhưng điều đó sẽ mở ra một loạt các vấn đề khác. Tôi tự hỏi khi cô ấy nằm cạnh tôi, tôi có thực sự hiểu cô ấy hay không. Hoặc cô ấy đã bao giờ hiểu tôi chưa. Khi nhìn lại những năm tháng trước kia, không biết có phải tôi yêu cảm giác được sở hữu cô ấy hay một thứ gì đó nông cạn kiểu thế không. Tôi đã nghĩ tình yêu của cả đời tôi là cô ấy và sẽ luôn là cô ấy. Tôi còn nhớ Frank đã sáp lại gần tôi bên ngoài thánh đường nhà thờ ngay trước đám cưới của chúng tôi như thế nào. Ông ta lúc đó là một tên khốn. Sau này tôi mới biết đấy là nhân cách thường ngày của ông ta.
Ông ta vỗ vai tôi như thể chúng tôi là bạn thân. Tôi đã nghĩ ông ta định chúc phúc cho tôi.
“Nếu như cậu dám làm tổn thương con bé,” ông ta nói, “tôi sẽ giết cậu.”
Chà.
Làm tổn thương cô ấy ?
Thế còn tổn thương tôi thì sao?