Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1600 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
28: ADAM

Bà ta lượn lờ như một con chim ó bên ngoài nhà tôi. Linda London chỉ còn thiếu một lần phẫu thuật thẩm mỹ nữa là sẽ đủ để đập và moi mắt người ta ra; tôi thấy tiếc cho bà ta. Bà ta đã lên ti vi hồi tôi còn là cậu thiếu niên và ngay từ hồi đó, tôi đã nghĩ bà ta già rồi. Qua các năm, trên sóng phát thanh của Seattle, những tài năng kỳ cựu đã được thay thế. Một số người bị đuổi đi không kèn không trống, để rồi bị thay thế bởi một ai đó với mục đích sống duy nhất là bám trụ ở một thành phố nổi tiếng với những thứ mà họ đam mê nhất: Amazon và Starbucks. Tôi thừa nhận rằng bà ta trông trẻ hơn so với tuổi, đặc biệt là khi nhìn qua cái mắt thần bé tí trên cánh cửa nhà tôi, nhưng khi bà ta giơ tay lên để gõ cửa, tôi có thể nhận thấy ngay bà ta già đến mức nào.

Bàn tay không thể che giấu được tuổi tác trừ khi được bao bọc trong những chiếc găng tay đắt tiền.

Bà ta lại gõ cửa.

Mụ phóng viên lì lợm , tôi nghĩ. Làm việc cả thứ Bảy .

Bà ta biết tôi ở nhà vì xe tôi đang đỗ ngay trên phố.

Bà ta bấm chuông lần thứ ba.

Tôi bỏ cuộc và mở cửa.

“Chào cậu, Adam,” bà ta mở lời, cứ như thể bà ta quen biết tôi, “tôi mừng vì cậu có nhà.”

“Chào bà, Linda,” tôi nói, chơi trò người quen với bà ta.

“Tôi vào được chứ?” bà ta hỏi. “Chỉ tôi thôi. Không có máy quay đâu. Tôi muốn nói chuyện với cậu về cú điện thoại phiền phức mà tôi nhận được đầu giờ sáng nay.”

“Bây giờ không phải lúc thích hợp,” tôi bảo bà ta. “Bảo mẫu của chúng tôi vừa dỗ Aubrey ngủ.”

Cảm giác thật kỳ quái khi tôi nói từ chúng tôi. Không còn chúng tôi nào nữa cả.

“Chỉ một phút thôi,” bà ta nài nỉ, đôi mắt xanh dương của bà ta đang làm việc cật lực để truyền tải sự tin cậy và chân thành.

“Được rồi,” tôi nói, lại bỏ cuộc lần nữa. Bà ta bước vào và tôi đóng cánh cửa lại.

Bà ta có mùi giống như nước hoa, hoặc cũng có thể là mùi keo xịt tóc. Tôi chưa bao giờ giỏi đoán mùi hương. Sophie đã nói rằng cái mũi của tôi rất thính khi làm kinh doanh nhưng lại mờ tịt với những thứ khác. Tôi giả vờ coi đó là một điều hài hước, nhưng thực sự chẳng vui tí nào. Nó là một câu chọc ngoáy.

“Bà muốn uống cà phê hay gì không?” tôi hỏi, và tự hỏi bà ta ở đây để giúp tôi hay lợi dụng tôi.

“Ừ, thế thì tốt quá,” bà ta nói. “Cà phê thực ra rất tốt. Tôi mới làm một bản tin về các lợi ích sức khỏe của nó tuần trước.”

Tôi mường tượng đến việc hầu hết những cuộc trò chuyện với Linda London đều sẽ như thế: được nêm nếm bằng những thông tin mà bà ta cập nhật lên Linkedln để dọn đường trước cho cái ngày phải nhường chỗ cho một cô nàng tóc vàng trẻ hơn nhiều với hàm răng trắng và đôi mắt to, sáng và truyền cảm.

Bà ta đi theo tôi vào bếp. Tôi rót một cốc cho bà ta và một cốc cho tôi.

“Tôi rất lấy làm tiếc về chuyện xảy ra với vợ cậu,” bà ta nói, an vị như thể chúng tôi sắp có một cuộc trò chuyện thân tình.

“Tôi cũng thế,” tôi nói.

“Cậu chắc là vẫn còn sốc. Tôi rất xin lỗi vì đã xen vào khoảng thời gian riêng tư của cậu.”

Tôi biết trò này của bà ta. Bất kỳ ai có IQ hai chữ số đều biết. “Nhưng bà cảm thấy mình phải xen vào,” tôi nói.

Bà ta nhìn tôi bằng một ánh nhìn thể hiện sự kỳ lạ, không chắc là tôi vừa nhạo báng hay vừa tán dương bà ta. Bà ta lựa chọn tán dương.

“Đúng vậy, Adam. Tôi có thể gọi cậu là Adam chứ?”

“Đấy là tên tôi,” tôi đáp. “Thế nên, được thôi.” Tôi nặn ra một nụ cười cay nghiệt, nhưng dẫu sao thì vẫn là một nụ cười.

Bà ta đáp lại bằng vẻ mặt đầy sự quan tâm đã luyện tập từ trước và chúng tôi bắt đầu.

“Frank Flynn gọi cho tôi và nói ra vài điều thực sự kinh khủng,” bà ta bắt đầu. “Rất kinh khủng. Tôi chỉ biết chết lặng. Những điều ông ấy nói thực sự mang tính kết tội nhưng lại cực kỳ không đúng, đến mức tôi phải tới đây gặp cậu. Tôi vốn có thể mang theo người quay phim nhưng tôi không làm thế. Nhưng chúng ta có thể quay phim gì gì đó sau. Chuyện này mang tính cá nhân nhiều hơn. Chỉ có cậu và tôi biết thôi.”

“Nói tiếp đi,” tôi nói với giọng khô khốc, đặt tách cà phê xuống để chuẩn bị cảm nhận toàn bộ sức công phá từ những lời Frank Flynn nói.

Bà ta đặt cái tách xuống như thể nó là một quân cờ trên bàn cờ.

“Ông ấy nói cuộc hôn nhân của vợ chồng cậu có vấn đề.”

Tôi không vội đáp trả. Tôi muốn bà ta nói huỵch toẹt ra mọi chuyện mà bà ta tưởng mình biết về Sophie và tôi.

“Cậu có một mối quan hệ khác,” cuối cùng bà ta nói.

Tôi uống cà phê. Đây là nước đi của tôi. Tôi trả lời đúng sự thực. “Tôi không có mối quan hệ khác nào.” Carrie chưa bao giờ đạt được gần tới mức đó. Cô ta may ra thì chỉ hơn mức tự thủ dâm một chút.

“Ông ấy quả quyết là cậu có,” bà ta tiếp tục. “Frank cho rằng cậu và Sophie không hòa hợp với nhau nhiều năm rồi và cậu đang quen ai đó ở chỗ làm.”

“Nếu biết tôi làm việc với ai,” tôi nói, “bà sẽ không nói thế đâu.”

Bà ta rõ ràng không biết đối phó ra sao với cách phản đòn của tôi. Một lần nữa, tôi khiến không khí giữa chúng tôi trở nên căng thẳng. Dưới ánh đèn sáng trưng trong phòng bếp, khi lớp trang điểm và bộ lọc không còn tác dụng, mặt bà ta như một quả bóng xì hơi. Tôi nhìn thấy vết sẹo do phẫu thuật thẩm mỹ đằng sau tai khi bà ta cúi người xuống xem xét cái gì đó thú vị ở đáy cốc cà phê.

Việc tạo ra các khoảng im lặng thực sự có hiệu quả.

“Ông ấy nói cậu đã ở đó khi thi thể của Sophie được tìm thấy,” bà ta nói.

“Tôi đã ở đấy,” tôi đáp. “Vì tôi ở cách nơi đó vài phút. Và rất nhiều người khác cũng thế. Thông tin về cái xác xuất hiện trên Facebook trước tiên, tức là, nhân tiện nói luôn, gần như khiến những phóng viên như bà thất nghiệp.”

Linda hấp háy mi mắt và lắc đầu. Bà ta đang tỏ vẻ là lời bình luận của tôi đã làm tổn thương bà ta. Nhưng tôi biết là không vì mỗi ngày bà ta đều lên Facebook và thêm mắm dặm muối cho câu chuyện trên trang cá nhân mình để ra vẻ mình có tham gia vào vụ này.

Bà ta thúc đẩy thêm. “Cậu không nghĩ là có chút kỳ quặc khi cậu ở đó sao?”

“Có gì mà kỳ quặc? Dù buồn và đau đớn nhưng tôi vẫn ở căn nhà gỗ, chỉ cách đó hơn một ki-lô-mét,” tôi bảo bà ta. “Tôi thấy tin trên Facebook nên tới đó ngay. Tôi chưa từng đến Octopus Hole trước đó, nếu như đấy là điều bà đang cố tìm hiểu, Linda.”

Bà ta chớp mắt. “Tôi không cố tìm hiểu điều gì cả. Bố vợ của cậu đưa ra vài lời buộc tội rất gay gắt và việc của tôi là tìm hiểu xem đâu là sự thật.”

Việc của bà là đổ thêm dầu vào lửa thì có , tôi nghĩ vậy. Tôi cũng tự hỏi, Sophie mất rồi, liệu Frank Flynn có còn là bố vợ của tôi không. Tôi mong là có thể cắt phăng đi cái nhánh của ông ta trong gia phả nhà tôi. Cả Helen nữa.

“Tôi hiểu,” tôi nói, dù tôi biết rằng bà ta là một kẻ dối trá.

Bà ta nhìn quanh với vẻ cảm thông. “Ông ấy nói cậu loại bỏ toàn bộ đồ đạc từng thuộc về Sophie ra khỏi căn nhà.”

Tôi biết chuyện đó sẽ khiến ông ta khó chịu. Tốt. Tôi rất mừng. Tôi cá là ông ta đã cằn nhằn dữ dội về điều đó với tất cả những người mà ông ta gặp, từ thằng nhóc thu tiền ở cửa hàng đồ ăn nhanh đến các chiến hữu của ông ta ở sân gôn.

“Chuyện không hoàn toàn như thế,” tôi nói.

“‘Không hoàn toàn,’” Linda lặp lại. “Điều đó nghĩa là sao?”

Tôi tiếp tục trả lời bà ta. “Tôi thu dọn một vài món đồ của cô ấy. Không phải tất cả. Tôi đóng hộp những thứ mà tôi nghĩ Frank và Helen có thể sẽ muốn giữ và những thứ mà tôi không muốn sống cùng nữa. Hầu hết là những thứ liên quan đến họ, không phải tôi. Tôi không hề loại bỏ ký ức về vợ ra khỏi căn nhà. Hoàn toàn không.”

“Bố mẹ vợ của cậu rất nghi ngại chuyện đó,” bà ta nói.

Nghi ngờ, ý bà là thế hả , tôi nghĩ.

“Xem này,” tôi nói, “bố mẹ vợ tôi đang đau buồn. Tôi đang đau buồn. Tôi phải chăm sóc một cô con gái bé bỏng. Có thể tôi hơi say. Có thể tôi hơi ngu ngốc. Có thể như thế là quá sớm. Nhưng trả lại một vài tấm ảnh gia đình vô nghĩa và một vài món quà mà tôi vốn có thể ném đi thì chẳng nói lên được điều gì cả. Tôi yêu Sophie. Tôi chưa bao giờ phản bội cô ấy. Tôi không muốn quên cô ấy.”

Mụ phóng viên với bộ mặt bóng bay xì hơi nhìn đi chỗ khác. Tôi nghĩ tôi đã nắm thóp được bà ta. Tôi đã khiến bà ta câm miệng.

Và rồi bà ta hồi sinh từ cõi chết.

“Tôi nghĩ chuyện ngoại tình là có thật,” bà ta nói. “Tôi đã hỏi những người mà cậu quen biết. Khi mọi người kể thì có vẻ có khá nhiều chuyện.”

Giờ thì bà ta đang đe dọa và điều đó khiến tôi phát cáu.

“Tôi nghĩ là bà đi được rồi,” giọng tôi khô khốc.

“Tôi chưa uống xong cốc cà phê mà,” bà ta lầm bầm, như thể đấy sẽ là lý do để bà ta có thể nán lại.

“Tôi sẽ lấy cho bà một cốc để mang đi,” tôi nói.

Tôi sẽ ném nó vào cái bản mặt dài như cái bơm của bà , tôi nghĩ.

“Linda, thời gian dành cho bà hết rồi,” tôi nói khi dẫn bà ta đi từ nhà bếp tới cánh cửa. Bà ta đang quét mắt qua căn phòng, tìm kiếm bất cứ thứ gì để củng cố cho cáo buộc của Frank, nhưng không còn gì nhiều để nhìn cả. Tôi đã loại bỏ khỏi phòng khách tất cả những thứ liên quan đến Sophie.

“Linda,” tôi nói, “đừng bao giờ quay lại đây.”

“Tôi chỉ đang làm công việc của mình thôi, Adam.”

“Và đừng gọi tên tôi như thể chúng ta là bạn.”

“Cậu cũng gọi tên của tôi mà,” bà ta trả đũa một cách kỳ cục.

“Tạm-biệt, Linda,” tôi nói với bà ta. “Cảm ơn vì đã biến cái chuyện tồi tệ nhất từng xảy ra với tôi và con gái tôi trở nên đau đớn hơn nữa bằng cách nôn ra mấy lời dối trá trong vỏ bọc của sự quan tâm giả tạo tới lẽ phải. Tôi nóng lòng chờ đến khi bà bị đẩy ra khỏi phòng tin tức.”

Đúng là đã có một cuộc tình khác.

Nhưng tôi không phải là người có cuộc tình đó.

Tôi nhìn đồng hồ đeo tay, một món quà của Sophie mà tôi quyết định giữ lại. Aubrey và Katrina đang ở công viên và sẽ về nhà sau khoảng một giờ nữa. Tôi đi xuống sảnh để bước vào phòng ngủ của chúng tôi. Giờ đã là phòng ngủ của tôi. Tôi mở cánh cửa tủ và đặt toàn bộ quần áo của Sophie lên cái giường chưa được thu dọn. Tôi ngửi thấy mùi cô ấy. Tôi nhớ lần cuối cùng cô ấy mặc cái váy này, cái áo khoác kia. Tôi thấy cô ấy ở khắp mọi nơi, xung quanh tôi. Khi dọn xong, tôi ra phòng bếp và lấy cái hộp chứa túi đựng rác mà tôi đã đặt trên kệ bếp trước khi Linda London đến. Tôi không muốn sống với bất kỳ vật kỷ niệm nào nữa.

Tôi giận cô vợ đã mất của mình vô cùng. Mọi thứ từng thuộc về cô ấy sẽ được gửi tới cửa hàng đồ cũ Goodwill. Tôi đã nghĩ tới việc vứt toàn bộ chúng ra cái thùng rác cỡ lớn đằng sau trạm xăng trên đường đi làm. Nhưng tôi không thể làm thế với cô ấy, như vậy là quá bạc bẽo. Và dù điên tiết đến mức ấy nhưng tôi không phải là gã tồi.

« Lùi
Tiến »