Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1601 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
29: KRISTEN

Connor rõ ràng là đã suy sụp hoàn toàn. Trái tim tôi vẫn hướng về anh ấy. Thực sự là thế. Bất chấp những thăng trầm từ trước đến nay, vẫn luôn có điều gì đó về chồng tôi - và tôi căm ghét nhắc đến nó - đã làm dấy lên bản năng làm mẹ của tôi. Còn giờ thì tôi thấy phát bệnh. Connor không yếu đuối, nhưng trên thực tế, anh ấy mong manh dễ vỡ hơn tôi. Chúng tôi bù đắp cho nhau. Đó là cách khiến cuộc sống trở nên hòa hợp. Tôi là người mạnh mẽ hơn. Tôi đóng vai trò trụ cột, là người chịu trách nhiệm về tài chính. Không phải vì anh ấy không đủ bản lĩnh để làm những việc đó; chỉ là, chà, con người tôi là thế.

Tôi rót cho anh một ly rượu, vì đó là thứ duy nhất mà tôi nghĩ sẽ khiến anh bình tĩnh lại. Tôi làm dù biết rằng nó sai hoàn toàn.

“Anh đang run rẩy,” tôi nói.

Anh ấy rúc người vào trong góc chiếc ghế đi-văng trắng. Quần bò màu đen của anh ấy vấy bẩn lên lớp vải da Ý, nhưng tôi biết bây giờ không phải lúc nói về chuyện đó.

“Anh cảm thấy mọi thứ thật tệ hại,” anh ấy nói với tôi.

Tôi ngồi xuống một chỗ bên cạnh. “Có chuyện gì xảy ra với anh vậy?” tôi hỏi.

“Anh không biết,” anh ấy đáp và bắt đầu uống rượu. Đó là một ngụm lớn và tôi biết là anh sắp say. Áp lực là một tác nhân gây kích thích lớn đối với Connor, anh vốn đã như vậy kể từ hồi chúng tôi gặp nhau. Tôi không tỏ vẻ mình hiểu thấu Connor Moss, nhưng tôi đã sống với anh đủ lâu để mổ xẻ tính cách anh ấy một cách sắc sảo và chính xác.

Anh ấy đang suy nghĩ. Tâm trí anh ấy đang đan xen những chuyện đã xảy ra ở SoCal hơn mười năm trước và thảm kịch ở Hood Canal vào dịp cuối tuần lễ Chiến sĩ trận vong. Một vụ thì liên quan đến xe ô tô. Vụ còn lại là bắt cóc người lạ mặt. Các sự kiện hoàn toàn không tương đồng.

Tuy nhiên, có một điểm giống nhau và tôi biết chính xác điều mà anh sắp nói.

“Anh bị quên mất một khoảng thời gian,” anh ấy cất lời.

“Anh say,” tôi nhắc lại. “Anh suýt nữa là đã chết rồi.”

Anh ấy rời mắt khỏi tôi.

“Phải,” anh ấy chua chát đáp, trong khi càng lúc càng uống nhiều hơn.

Tôi đưa thêm rượu Tequila cho Connor. Tôi cũng uống một ly, nhưng hầu như tôi chỉ lúc lắc mấy viên đá. Tôi chưa bao giờ thật sự thích uống rượu. Tôi đã thấy nó hủy hoại cuộc hôn nhân của cha mẹ tôi thế nào. Tôi đã lựa chọn một người đàn ông có vấn đề tương tự dù có bằng cử nhân của Đại học Seattle và bằng Tiến sĩ Luật từ Đại học Washington.

Tôi thông minh quá đi.

“Nhưng, Kristen, vết máu,” anh ấy nói, “anh không biết làm sao mà có máu ở đấy.”

Anh ấy liếc nhìn tôi, rồi lại nhìn ly rượu của mình. Anh ấy trông như sắp khóc.

“Anh yêu, anh làm đứt ngón tay ở nơi làm việc,” tôi nói, mặc dù nghe không thuyết phục lắm. “Anh lăn lộn trên giường. Em có thể nghe thấy tiếng anh từ phòng bên cạnh. Anh đã rất say. Anh chảy máu. Không có vấn đề gì đâu, cưng.”

“Nhưng sáng hôm đó em đã ra ngoài còn anh thì ở trong căn nhà gỗ.”

“Đúng vậy,” tôi nói. “Anh ngủ như chết ấy và em đi bộ lên núi. Thế thôi. Câu chuyện chỉ có vậy.”

Anh ấy nhìn chằm chằm vào cái ly rỗng của mình.

“Chuyện thật sự là thế à?”

Tôi lắc đầu. “Không. Em không hiểu ý anh.”

Đôi mắt anh ấy lộ vẻ thống khổ. “Máu,” Connor nói, “giày của anh có vết máu.”

Anh ấy không nhắc tới chuyện đó nên tôi không hỏi gì. Nhưng đúng là giày của anh ấy hơi khác thường. Khi thay quần áo để tới văn phòng cảnh sát ở Shelton, tôi thấy anh ấy nhìn đôi giày một lúc lâu và có vẻ bối rối. Khi anh ấy nhấc chúng lên, cát rơi xuống sàn gỗ cứng.

“Lạ thật,” anh ấy lẩm bẩm. “Anh không nhớ là mình có đi ra ngoài.”

“Connor à, từ khi chúng ta tới đây,” tôi nói. “Chắc anh đã đi ra bãi biển. Em không biết vì có thể lúc đó em đang bận dỡ đồ.”

“Anh không thể đi trên bãi biển khi say như điếu đổ, không thể nào,” anh ấy nói, toàn thân run rẩy như chiếc lá chuối trước gió. Chiếc đi-văng màu trắng như đang nuốt chửng anh ấy.

“Anh đang tự làm mình loạn trí đấy,” tôi nhắc. “Dừng lại đi. Dừng lại ngay lập tức.”

Người chồng đang vỡ vụn của tôi đặt chiếc ly xuống. “Anh không biết chuyện gì đã xảy ra. Anh không nhớ gì hết cả.”

“Anh không làm gì cả,” tôi an ủi anh ấy. “Anh không thể. Anh không phải là loại người đó và em cũng không đi ra ngoài lâu đến thế. Và thực sự, khi nghĩ kỹ về chuyện đó, anh yêu, nếu mà anh có làm gì người phụ nữ đó - thực ra là không đời nào anh làm chuyện đó - thì anh đã làm gì với cô ta chứ?”

Connor thở phào lần đầu tiên kể từ khi chúng tôi bắt đầu chuyến đi tưởng tượng đầy căng thẳng trở về căn nhà gỗ.

“Đúng rồi,” anh ấy nói. Giọng anh ấy gần như là hy vọng. “Anh không thể nào làm gì cô ấy được. Anh sẽ không làm bất cứ chuyện gì với cô ấy.”

Tôi gật đầu và chuyển chủ đề.

“Còn giờ thì anh đi tắm và chúng ta đi ngủ sớm nhé?” tôi nở một nụ cười với anh như lời mời gọi, một lời mời mà không bao giờ cần câu trả lời. Vì tôi đang rụng trứng. Tôi đang rụng trứng đây.

“Thế còn sushi thì sao?” anh ấy hỏi.

“Anh đói à?”

“Không hẳn. Có lẽ để sau. Có lẽ để sau.”

Anh ấy nhận ra nụ cười của tôi và tôi biết là anh cũng muốn điều đó. Mối băn khoăn kia là vấn đề của riêng anh còn tôi đang tập trung vào việc của tôi. Có lẽ đêm nay chính là đêm đó. Mỗi đêm không thành công là thêm một ngày tiến gần hơn tới khả năng là nó không bao giờ xảy ra. Tôi nhìn anh bước nhẹ qua cái bàn ăn để đến phòng ngủ chính. Anh ấy đang say, nhưng tôi vẫn bị anh hấp dẫn. Tôi muốn được anh ấy ôm trọn trong vòng tay .

Tôi đi đến nhà bếp và pha một ít trà từ các loại thảo mộc mà tôi giấu trong tủ và uống một mình. Nhìn quanh ngôi nhà bốn phòng ngủ và chỉ có hai người, tôi tự hỏi đây có phải là một kiểu nói trước bước không qua hay không. Tôi đã nghĩ đến việc lấp đầy căn nhà bằng những đứa trẻ. Kế hoạch là thứ chỉ dành cho những kẻ mơ mộng và ngu ngốc mà thôi.

Sau khi làm tình, Connor đi ra phòng bếp ăn chút sushi, tôi nằm đó trên giường như thể cái bàn để đặt khay đồ ăn trên máy bay, hai chân tôi ở tư thế thẳng đứng và khóa chặt lại. Tôi đang thực sự cố gắng. Trong đầu tôi vụt qua suy nghĩ là lần này có khả năng sẽ thành công. Khi mà bây giờ chúng tôi không còn đi gặp bác sĩ nắn khớp xương nữa.

Gã lang băm với cái giá cắt cổ đó.

Đơn giản và trực tiếp luôn là cách tốt nhất trong mọi chuỗi hành động. Tôi đã quá ngu ngốc khi nghĩ rằng phải cần đến liệu pháp khoa học. Tự nhiên vẫn tốt nhất. Cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên. Tôi cũng muốn cuộc hôn nhân của chúng tôi như thế.

Như thế mới tuyệt làm sao!

Thật sự tuyệt!

Tôi nói thật đấy.

Tôi ngó qua cửa sổ phòng hậu sản ở Bệnh viện Virginia Mason và nhìn thành quả mới nhất của em gái tôi. Một thằng cu, đứa thứ tư của em ấy. Thằng nhỏ thật đẹp, dĩ nhiên rồi. Mọi đứa trẻ đều đẹp. Thằng bé có một nhúm tóc sẫm màu đã có thể chải được. Em ấy vẫn chưa quyết định được tên. Em ấy luôn như thế, bận rộn tạo ra chúng đến mức tới phút chót vẫn chưa có thời gian để nghĩ ra một cái tên phù hợp. Tôi sẽ gọi thằng bé là Bradley, theo tên của bố chúng tôi. Nhưng em ấy sẽ không làm thế; em ấy sẽ chọn một cái tên ngớ ngẩn nào đó như lần trước, Preston. Trời! Tôi quét mắt quanh không gian ở đây. Có bốn lồng ấp Isolette có trẻ con. Có nhiều em bé ở cùng một nơi quá! Mỗi sinh linh bé nhỏ ấy sẽ được đưa ra ngoài để đến với cuộc đời cùng cha mẹ mình. Sẽ có sinh nhật. Giáng sinh. Sẽ có lễ tốt nghiệp. Sẽ có mọi dịp đặc biệt mà ai cũng tưởng tượng ra được. Tôi muốn với qua lớp kính mà ôm lấy một đứa. Bất kỳ đứa bé nào trong số chúng.

Một y tá nhìn tôi ái ngại từ phía bên kia của phòng hậu sản. Cô ấy chỉ tay về phía tôi. Tôi bừng tỉnh và nhìn theo hướng ánh mắt cô ấy. Tôi lật bàn tay lên.

Máu.

Tôi đã ấn sâu ngón tay mình vào lòng bàn tay. Tôi không thấy đau. Tôi thậm chí còn không biết là mình đã làm thế.

Chỉ là một ít máu thôi mà, cùng lắm thì là một đốm nhỏ.

Khi đó là đầu mùa thu năm ngoái và tôi nhìn thấy khuôn mặt tự mãn của tay bác sĩ riêng nhấp nháy trên màn hình điện thoại. Tôi nói cậu sinh viên luật trẻ tuổi đang ở đây để được tư vấn hướng nghiệp thông cảm trong lúc tôi nhận cuộc gọi. Khi cậu ta đóng cánh cửa lại sau lưng, tôi xoay ghế lại để nhìn quang cảnh từ tòa nhà cao tầng của công ty ở Seattle. Tôi đang ở tầng bốn mươi mốt và đối diện hướng đông nam. Bên dưới, một chiếc phà đang rẽ dòng nước màu xanh sẫm của Puget Sound tới Đảo Bainbridge và dãy núi Olympics thì gần như biến mất hoàn toàn, chỉ có vài vệt tuyết giúp những đỉnh núi lởm chởm trở nên mềm mại hơn.

“Xin chào, bác sĩ,” tôi nói. “Là tin tốt, phải không?”

Bác sĩ Yamada thở dài. Ông ấy ghét việc tôi luôn rào trước mọi cuộc nói chuyện bằng niềm hy vọng rằng điều ông ấy sắp nói là tin tốt. Phải thừa nhận một điều rằng tôi đã luôn kỳ vọng quá nhiều trong suốt giai đoạn cực khổ này. Tôi đã ngốc nghếch mong mỏi. Tôi uống thuốc Clomid theo đúng liệu trình vào năm ngoái nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Ấy vậy mà tôi vẫn hy vọng. Tôi cực kỳ giỏi về khoản hy vọng dù nó không hề giúp ta tiến xa trong lĩnh vực luật pháp. Thực tế mới là kim chỉ nam ở đây. Thực tế đánh bại hy vọng, mong muốn và ước mơ.

Trong trường hợp này, tôi nghĩ mình căm ghét thực tế.

Sáu tháng điều trị đang dần kết thúc, tôi vẫn đang tiêm Gonadotropin để kích thích buồng trứng. Nó bất tiện đúng như tên gọi. Nó xoay quanh việc giúp những quả trứng tốt, khỏe mạnh rụng vào đúng thời điểm. Tôi chăm chỉ thực hiện chuyện đó như một vận động viên Olympic, về phần Connor, anh ấy bị vắt sữa như một con bò 4-H Holstein. Còn tôi bị tưới mỡ như một… chà, con gà tây.

Chúng tôi nên nghiêm túc nghĩ đến việc rời khỏi thành phố và mua một nông trại.

“Cô cần phải tới đây,” bác sĩ nắn khớp xương nói.

“Ông cần nói cho tôi biết lý do tại sao,” tôi đáp lại.

Một cái thở dài khác. Ông ấy khó chịu với tôi, nhưng ông ấy cũng là một bác sĩ kiên nhẫn. Tôi đã may mắn khi gặp đúng ông ấy.

Nhưng có thật là tôi may mắn không? Có lẽ ông ấy mới là người thất bại ở đây.

“Cô biết tại sao mà, Kristen,” ông ấy nói. “Chuyện này sẽ không đi đến đâu cả.”

Cái phà lướt ra khỏi tầm mắt. Đó đáng lẽ là một hình ảnh bình yên. Nhưng tôi không cảm thấy thế.

“Đấy là bởi vì ông nỗ lực chưa đủ, bác sĩ Yamada. Đây là lỗi lầm chết tiệt của ông. Tôi đáng ra nên nghe lời bạn bè thử vài phương pháp khác. Ông đã lãng phí thời gian của tôi với hóa chất, thuốc và tiêm. Chúa ơi! Thật ngu xuẩn!”

Tôi dừng lại. Không phải bởi vì tôi không còn gì để nói, mà bởi vì tôi muốn ông ấy cảm nhận được nỗi đau của tôi.

Ông ấy chẳng cảm thấy gì hết.

Ông ấy có đến bốn đứa con.

“Cô biết là sự thật không phải thế,” bác sĩ nắn khớp xương nói bằng giọng bình tĩnh nhất có thể. Tôi có thể hình dung ra cú sốc trên gương mặt ông ấy trước tràng đả kích của tôi. Người đàn ông này luôn là người nhẹ nhàng, tử tế và ân cần. Nhưng hiện giờ tôi không quan tâm đến điều ấy. Ông ấy sẽ không muốn làm mẹ đâu. Ông ấy lúc nào cũng nói là mình hiểu, nhưng thực ra đâu biết gì. Cũng không hẳn như thế. Ngành nghề của ông ấy đang rất phát đạt. Có rất nhiều cái tử cung rỗng không ở Seattle.

Tôi đang khóc. Tôi sẽ không nói chuyện với ông ấy nữa.

“Ông biến đi,” tôi nói to, trước khi ngắt kết nối và quăng cái điện thoại sang phía bên kia căn phòng. Nó đập vào tường, rồi bật ra, suýt văng trúng tấm bằng Tiến sĩ Luật của tôi. Tôi có thể nghe thấy tiếng màn hình vỡ tan. Hoàn hảo. Tôi đáng bị thế. Tôi không thể tạo ra nổi một đứa trẻ. Tôi òa khóc nức nở. Tôi xấu hổ vì những điều đã nói và cả cách cư xử của mình. Nhưng chủ yếu vẫn là bởi tôi không biết liệu cốt nhục của tôi, cái cốt nhục tôi đang khao khát hơn mọi thứ khác trên đời, có được hiện thực hóa không. Tôi xem đồng hồ. Tôi cần đi lấy lời khai trong mười phút nữa.

Thời gian. Nó luôn tiến về phía trước. Nó là kẻ thù của tôi.

Trên đường về nhà, tôi dừng lại ở một trung tâm điều trị tổng quát trên đường Stewart. Trong khi thành phố đang ngày một trẻ trung và ngày càng có nhiều những nơi như thế này nở rộ, tôi nhận ra là có một đám phụ nữ tầm tuổi tôi hoặc già hơn đang ở trong khu sản khoa. Chúng tôi đều ở đây vì cái sứ mệnh cuối cùng đó. Chúng tôi không nói chuyện với nhau và không thực sự cảm thấy gần gũi. Tôi lấp đầy giỏ đựng hàng của mình với một danh sách mà tôi lôi ra từ Internet: hoa và lá của cỏ ba lá đỏ, cây tầm ma, cây kế sữa và cả loại cây yêu thích của tôi, nó được đặt một cái tên rất chuẩn, cây ích mẫu.

Cô gái trẻ ở quầy nở nụ cười và tôi không biết là nó có hàm ý chế giễu hay động viên. Cô ấy khoảng hai mươi lăm tuổi và xinh đẹp. Mái tóc được nhuộm các sắc độ đẹp mắt của màu xanh da trời đậm. Màu xanh lam, tôi nghĩ thế.

Đó cũng là màu mắt của những đứa con của em gái tôi.

“Tôi thấy nhiều người nói về lợi ích của cây kế sữa,” cô ấy nói. “Một vị khách của chúng tôi dùng nó pha trà mỗi ngày và có thai một tháng sau đó. Tôi không nói điêu đâu. Đúng là một tháng đấy.”

Cô gái này biết rõ những loài thảo mộc trong cửa hàng.

“Cảm ơn,” tôi bảo cô ấy. “Tôi mua cho một người bạn. Tôi sẽ nói cho cô ấy biết.”

Cô ấy gật đầu với tôi.

Tôi đang nói dối. Có thể cô ấy cũng đang nói dối. Có vẻ như chẳng có thứ gì là hiệu quả sau khi bạn đã chờ đợi quá lâu.

Tôi quay lại chiếc Lexus của mình, tôi dựa hẳn người ra chiếc ghế da đằng sau tay lái. Tôi cảm thấy kiệt quệ và không biết mình có thể chịu đựng được thêm bao lâu nữa. Tôi thực sự không biết.

Connor gọi điện đến và tôi nhấc máy.

“Chào cưng,” anh ấy nói qua điện thoại. “Hôm nay em về muộn à?”

“Em đang về nhà rồi,” tôi trả lời.

“Nhà hàng đang trì trệ nên Micah cho anh nghỉ tối nay. Anh đang ở nhà. Em muốn ăn gì không?”

Tôi không nói gì cả.

“Kristen? Em còn ở đó không?”

Câu nói này của anh nghe như lời tiên tri, thậm chí có lẽ cũng chính xác cho tình trạng hiện tại của chúng tôi.

“Em vẫn đang ở đây,” tôi nói trong lúc lái xe ra khỏi xa lộ và đi về phía ngọn đồi hướng về nơi ở của chúng tôi ở Ravenna. “Sushi được không? Em có thể tiện đường mua.”

“Tuyệt!” anh ấy nói. “Anh sẽ làm lạnh rượu vang.”

“Nghe hay đấy!” tôi nói.

“Anh yêu em, cưng à,” anh ấy nói.

Không gian trong xe như rơi vào im lặng. Tôi lái xe rẽ sang một con phố cắt ngang.

“Em cũng thế,” tôi lên tiếng.

Nhưng, thật tình, tôi không biết điều đó còn đúng không nữa. Tôi không biết mình có giữ được cuộc hôn nhân này không khi mà tất cả những điều tôi mong muốn đều thất bại. Connor là một người đàn ông tốt. Nhưng chúng tôi có thể ly dị và tôi có thể nói với mọi người rằng nguyên nhân là vì anh ấy không thể theo kịp tôi. Thật may vì anh ấy là một bồi bàn. Tôi có thể nói là tôi đã vượt quá xa anh ấy. Tôi có thể. Đó là lời nói dối dễ dàng. Mặc kệ nguyên nhân thực sự là do tôi khiến anh thất vọng và việc phải nhìn thấy anh ấy hằng ngày sẽ nhắc tôi rằng một mái ấm sẽ không thể trọn vẹn nếu chỉ có hai người. Tôi không quan tâm những cặp đôi khác thích nuôi chó nói gì. Chúng rất tuyệt vời nhưng những cục cưng đầy lông đó không phải là con cái.

Tôi sẽ vui mừng đem cái lý do ấy ra tòa bất cứ lúc nào.

« Lùi
Tiến »