Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1603 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
30: CONNOR

Tôi nhìn Kristen uống ly cocktail đa sắc gồm thuốc nội tiết tố và thuốc kích thích sinh cùng cà phê buổi sáng.

Mái tóc vàng ẩm ướt sau khi tắm và dù cô ấy không thoa kem trang điểm, tôi ngờ rằng chẳng còn người phụ nữ nào trên Trái Đất xinh đẹp hơn vợ tôi. Thi thoảng, trong những khoảnh khắc như lúc này, tôi tự hỏi làm thế nào mà mình có thể ngắm nhìn người phụ nữ khác. Cô ấy đã vực tôi dậy từ trong vô vọng và cẩn thận đặt tôi xuống cuộc sống này.

Cô ấy nở nụ cười với tôi.

“Đừng bao giờ bỏ cuộc, Connor. Mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Tôi không biết cô ấy đang nghĩ đến chuyện mang thai hay động viên tôi rằng tôi sẽ ổn thôi.

Dù là trường hợp nào, tôi vẫn thấy biết ơn.

Khi Kristen đi làm, tôi bật ti vi, mở Iron Chef America và vặn nhỏ âm lượng. Bếp trưởng Micah Reynolds ở Blue Door đã ba lần cố gắng để tham gia chương trình nhưng chưa lần nào được vào vòng ghi hình. Anh ấy rất tài năng. Nhưng tôi thắc mắc không biết anh ấy có những yếu tố cần thiết để lên được nấc thang tiếp theo và trở thành đối thủ với những người như Bobby Flay và Masaharu Morimoto hay không. Chỉ bởi vì bạn muốn điều gì đó, không có nghĩa là bạn sẽ có được nó. Tôi chưa bao giờ tin vào câu nói “Chỉ cần đặt mục tiêu, bạn sẽ đạt được nó.”

Micah và vợ của anh ấy, Sarah, cũng gặp vấn đề trong việc sinh đẻ. Tôi đã không biết về chuyện đó trong một thời gian dài - cho đến khi nghe thấy anh nói gì đó với vợ về thân nhiệt. Tôi đã ở nhà hàng này suốt từ hồi đi làm và biết rằng đó không phải là một thuật ngữ nấu ăn. Kristen và tôi cũng đang ở trong một vũng bùn giống như vậy.

Một hôm sau giờ làm việc, khi các nhân viên đã về hết, Micah và tôi ngồi lại uống cùng nhau trước khi đóng cửa nhà hàng.

“Em hiểu nỗi đau của anh,” tôi chủ động.

Anh ấy nhìn tôi với đôi mắt mí lót được nhiều người ca ngợi. “Như thế nào cơ?”

Tôi hẳn là không nên gợi ra vấn đề này. Nó khá riêng tư. Nhưng dẫu sao tôi vẫn nhắc đến.

“Em nghe được đoạn cuối khi anh nói chuyện với vợ hôm trước,” tôi nói, cân nhắc phản ứng của anh ấy qua từng câu chữ. “Kristen và em cũng đang trải qua cơn ác mộng sinh đẻ.”

Micah là một người đàn ông to lớn với hai chiếc khuyên tai bằng vàng và một mái tóc đuôi ngựa mỏng. Anh ấy có bộ ngực và bắp tay đồ sộ không giống với bất kỳ đầu bếp nào mà tôi từng gặp. Anh ấy có thể đấm tôi văng đi khi nghe đến điều đó. Nhưng thay vào đó, anh khẽ gật đầu.

“Ừ,” anh nói. “Cậu cũng thế à?”

“Hết lần này đến lần khác,” tôi đáp. “Với kiểu người như vợ em, em nghi là cô ấy sẽ không bao giờ từ bỏ.”

“Anh cũng có một cô vợ như thế,” anh ấy nói trong lúc nhấc chai rượu Tequila xịn từ quầy rượu đằng sau lên. Sau đó anh ấy tiến tới, rót khá nhiều vào cốc cà phê cho tôi; cốc chén thủy tinh đã ở trong máy rửa bát rồi và anh ấy không thích để lại bất cứ cái gì trong bồn rửa bát đến ngày hôm sau. Tôi đợi anh ấy tự rót rượu cho mình.

Chúng tôi cùng uống một ngụm lớn.

“Thật nhọc nhằn,” Micah nói, trước khi hé lộ rằng vợ anh gặp nhiều khó khăn hơn. “Anh có hai con với Darla,” anh ấy nói, “vì thế anh biết nguyên nhân không phải từ phía anh.”

Tôi ra hiệu để anh ấy rót thêm cho mình một cốc nữa - bởi vì đó là nhãn hiệu rượu Patrón, miễn phí. Chỉ cần một trong hai yếu tố trên cũng là lý do tốt để uống rồi. Sự miễn phí đã luôn đốn ngã tôi. Tôi sống ở ngăn dưới cùng của quầy rượu. Sự thật là, tôi đã biến mình thành gã nghiện rượu từ sau lần bị buộc tội lái xe khi đang say rượu. Có phải lúc đó tôi đã là một kẻ nghiện rượu rồi chăng?

Micah rót thêm một cốc đầy ụ.

“Ừ,” tôi nói. “Em cũng thế.”

Anh ấy nhìn tôi thận trọng. “Anh không biết là cậu từng có con trước khi có Kristen.”

Không ai ở nhà hàng này biết cả. Đó không phải là chuyện mà tôi sẽ đem ra nói với bất kỳ ai.

“Không phải là trước,” tôi thừa nhận. “Em không nói cho Kristen hay bất cứ ai cả. Em chỉ biết là - giống như anh vậy - không phải là do em không làm được việc đó.”

Anh ấy khựng lại và không hỏi vào trọng điểm.

“Khiến chúng ta tiến thoái lưỡng nan,” Micah nói, mời thêm một cốc rượu nữa.

Tôi che miệng cốc rỗng của mình. Tôi đủ khôn ngoan để biết không được say xỉn khi có bếp trưởng ở đây. Anh ấy cũng là ông chủ mà.

“Phải,” tôi bảo với anh. “Tháng nào bọn em cũng phải trải qua những việc lặp đi lặp lại. Nó giết chết em và đang giết dần cô ấy. Cô ấy không muốn từ bỏ và nhận nuôi hoặc làm IVF với những quả trứng chất lượng hơn của người khác. Cô ấy muốn của chính cô ấy.”

“Sarah cũng thế,” anh ấy kể. “Anh đã bảo cô ấy là bọn anh có thể nhận nuôi và dĩ nhiên, cô ấy đã có vài đứa con riêng của chồng rồi. Nhưng như thế vẫn là không đủ, cô ấy muốn có con của chính cô ấy. Cứ như thể việc làm mẹ là một loại huân chương danh dự chết tiệt gì đó ấy.”

Tôi đầu hàng và nhận lời mời uống cốc thứ ba. Sau đó, tôi kiên quyết dừng lại. Thực sự chỉ nên uống đến thế thôi.

“Bếp trưởng, em nói thật nhé,” tôi nói.

“Nói tiếp đi,” anh ấy nói. “Tôi mong chúng ta luôn thành thật với nhau, Connor.”

“Chuyện con cái này đang tạo ra một cái hố ngăn cách giữa bọn em.”

Micah cầm cốc của chúng tôi và tự tay rửa chúng.

“Ngăn cách như thế nào?” anh ấy hỏi.

Tôi dựa vào quầy rượu trong khi anh ấy xả vòi nước.

“Về chuyện thất bại liên tục,” tôi nói. “Em không thể nói là, ‘Chuyện này thật buồn và thật bất công, nhưng em không thể có thai được đâu, Kristen à. Chúng ta phải vượt qua thôi’. Thay vào đó, em cảm tưởng mỗi tháng đều là cuộc trưng cầu ý kiến về cuộc sống của bọn em vậy.”

Micah gật đầu với tôi. “Anh hiểu hết những điều cậu đang nói. Có anh ở đây giúp cậu.”

“Vâng,” tôi tiếp tục. Vị của rượu Tequila này rất ngon. “Đấy là trò chơi đổ lỗi cho nhau và dẫu thế thì em vẫn không chơi trò đó cùng cô ấy. Em không thể. Em biết rằng chuyện này là do cô ấy. Nhưng em yêu cô ấy. Em không muốn cô ấy nghĩ xấu về bản thân, nhưng sự phàn nàn về thất bại liên tục đang xé nát em.”

Anh ấy kéo tay áo sơ mi trắng của mình xuống. “Sarah không tệ lắm,” anh ấy nói, “nhưng anh phải thừa nhận rằng thi thoảng cô ấy buông ra mấy câu khá buồn cười. Hôm kia, cô ấy nói đàn ông trên bốn mươi tuổi có khả năng ngóc đầu ít hơn năm mươi phần trăm so với đàn ông lứa tuổi hai mươi. Khả năng ngóc đầu á ? Cô ấy nói như thể chúng ta là mấy nụ hoa ở cửa hàng bán chậu hoa cây cảnh ấy!”

Tôi bật cười và thấy thoải mái hơn một chút.

“Vậy ra đấy là lý do chúng ta thấy đói sau khi làm tình,” tôi nói.

Micah cười nhã nhặn, nhưng ngay lập tức tôi chuyển câu chuyện về đề tài đang gặm nhấm tôi. “Em mệt mỏi với việc cảm thấy mình là kẻ thất bại chết tiệt rồi,” tôi nói. “Em mệt mỏi khi phải quay tay vào một cái ống để cô ấy tự hành xử vào thời điểm phù hợp rồi.”

“Như là một cái xúc xích ấy hả?” anh ấy hỏi.

Tôi hiểu anh ấy định nói gì. “Được rồi. Em đoán là giấc mơ của mọi thằng đàn ông. Và mọi chuyện đã chẳng tồi tệ thế này nếu em nhìn ra cách để thoát khỏi chuyện này mà vẫn khiến cô ấy hạnh phúc.”

“Những người gặp vấn đề về sinh sản thường phải tự tìm cách vượt qua,” anh ấy nói, nhanh chóng bổ sung rằng vợ chồng anh đã tới gặp chuyên viên tư vấn. “Phải mất một khoảng thời gian. Sẽ khó khăn hơn đối với phụ nữ, dĩ nhiên rồi. Khi thấy một đứa trẻ trong vòng tay ai đó, họ sẽ ngay lập tức nhớ tới điều mà mình không có. Trên ti vi. Trên phố. Sarah gặp cả đống tình huống kiểu đó mỗi mùa Giáng sinh khi tụ tập cùng các chị em gái. Một người có một cặp sinh đôi. Còn người kia, có bốn đứa con. Hễ gặp họ và mặc kệ những mình gì đang có, những gì mình đã đạt được, cô ấy vẫn cảm thấy mình kém cỏi hơn.”

Tôi cũng từng nhìn thấy điều đó trong mắt Kristen. “Đúng thế,” tôi thở dài. “Chẳng thể làm gì ngoài việc chờ đợi họ chấp nhận.”

“Phải rồi,” Micah nói. “Sarah sẽ không vui nếu biết anh nói chuyện này với cậu đâu.”

“Ừ,” tôi nói. “Kristen chắc cũng sẽ như thế.”

Chúng tôi đặt lại chuông báo động an ninh, tắt đèn và đi ra ngoài cửa. Khu phố ở đằng trước nhà hàng tối thui và một anh chàng vô gia cư trong chiếc áo len màu tím đang nằm ườn trên ngưỡng cửa nhà hàng. Chúng tôi bước ngang qua anh ta và hiểu rằng dù cuộc sống của mình khó khăn đến mức nào, vẫn có ai đó ngoài kia đang trong tình trạng tệ hơn nhiều.

Không có con không phải là điều tồi tệ nhất thế giới.

Dĩ nhiên, trừ khi bạn mong mỏi có một đứa con.

« Lùi
Tiến »