Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1606 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
31: KRISTEN

Marcy Teaberry đã làm trợ lý cho tôi ở công ty được ba năm. Cô ấy nhỏ hơn tôi mười tuổi và phần nào gợi tôi nhớ đến hình ảnh mình một thời gian dài trước kia. Cô ấy tham vọng, nhưng không tham vọng quá mức. Cô ấy đối xử với các nhân viên dưới quyền tử tế và chu đáo giống như cách cô ấy đối đãi với những người có thể giúp đỡ cô thăng tiến trong sự nghiệp. Tôi thấy cô ấy rất tốt và tôi thực lòng mừng nếu cô ấy được thăng chức. Sự thăng cấp của cô ấy được gây dựng không phải nhờ vào việc chỉ trích người khác. Như tôi hồi xưa. Tôi không tự hào về chuyện đó. Marcy đáng tin cậy và dễ đoán. Trong một công ty luật như công ty của chúng tôi, những phẩm chất đó ít khi xuất hiện và hiếm khi hội tụ trong cùng một người.

Cô ấy đi vào văn phòng tôi với một chồng bìa đựng hồ sơ. Những cái bìa đựng hồ sơ màu đen giống như đồng phục thường ngày của cô vậy. Cô ấy đặt chúng lên bàn một cách nhẹ nhàng.

“Giao thông thật sự kinh khủng quá,” cô ấy nói. “Xin lỗi em đến muộn.”

“Chị thậm chí còn không nhận ra chuyện đó,” tôi đáp, mặc dù, dĩ nhiên rồi, tôi có nhận ra chứ.

“Jaxon thức cả đêm,” cô ấy nói, như thể là cần có một cái cớ thứ hai.

Đây là điểm mà cô ấy không giống tôi. Thứ nhất, cô ấy có con trai. Thứ hai, cô ấy đặt tên thằng bé là Jaxon. Nếu Chúa hoặc bác sĩ sản khoa có thể cho tôi một đứa con, tôi sẽ không bao giờ gọi thằng bé bằng một cái tên tầm thường như Jaxon. Nicholas hoặc Alexander luôn đứng đầu danh sách trong mơ của tôi về tên một đứa con trai. Còn với con gái, cái tên Katherine theo tên của bà tôi luôn hoàn hảo.

Tôi cá là nếu có con gái, Marcy sẽ gọi con bé là Amber. Cái tên đấy sẽ phù hợp với nguồn gốc thấp kém của cô ấy và cũng hợp với màu sắc mà con bé có thể sẽ thừa hưởng từ mẹ. Tóc của Marcy màu đỏ lửa. Cô ấy để kiểu tóc tém mà không hiểu sao lại có vẻ hiện đại và ít trẻ trung hơn so với bình thường. Làn da của cô màu trắng sữa và không tỳ vết. Nhìn cô ấy, sẽ không ai đoán ra là cô ấy mới sinh con được một thời gian. Bụng bầu của cô đã biến mất do công việc vất vả, cơ địa tốt, hoặc đồ lót định dáng Spanx. Có thể là cả ba.

Tôi ngồi yên trong khi cô ấy gọi tên tôi lần thứ hai.

Và lần thứ ba: “Kristen?”

“Ồ. Cái gì thế?” Tôi hỏi, cúi xuống để nhìn vào màn hình máy tính xách tay.

“Chị ổn chứ?”

“Ừ. Chị ổn mà.”

“Vậy thì,” cô ấy nói, mở xòe cái bìa đựng hồ sơ trên cùng ra, cũng là cái dày nhất. “Chị hãy xử lý lời khai vụ Bradford nào. Chị nghe rõ em nói chứ?”

“Chị xin lỗi,” tôi nói, hầu như không ngẩng đầu lên khỏi màn hình. “Chị không ổn lắm, Marcy à.”

Tôi cảm nhận được rằng mình bắt đầu sụp đổ. Tôi thấy biết ơn vì cánh cửa đã đóng lại và Marcy nhìn thấy tôi suy sụp chứ không phải một người khác, một người sẽ nhìn ra thời cơ từ những điều mà tôi sắp nói.

Cô ấy nhoài người tới gần hơn qua chiếc bàn làm việc. Tôi có thể ngửi thấy mùi nước hoa của cô ấy. Đậm mùi hoa nhài tây và một chút hương liệu.

“Có chuyện gì vậy, Kristen?” Đôi mắt cô ấy đầy vẻ lo lắng.

Sự lo lắng chân thành. Mặc dù tôi thừa nhận mình cũng dùng ánh mắt tương tự trong phòng xử án và nó còn xa mới là biểu hiện của sự chân thành cho suy nghĩ thật của tôi về khách hàng và những gì anh ta đã làm.

Mắt tôi ầng ậc nước.

“Chị không muốn nói về chuyện đó,” tôi nói.

“Rõ ràng là có chuyện gì đó,” cô ấy nói, lúc này đã tới bên chiếc bàn làm việc của tôi. Cô ấy đặt tay lên vai tôi. “Có phải là chuyện sinh con không?”

Cô ấy đi thẳng vào vấn đề. Những phụ nữ mắn đẻ đều làm thế. Nếu bạn đã phải đấu tranh để thụ thai và từng ngu ngốc kể ra những điều đã trải qua, không cần biết chuyện gì đang diễn ra, nó vẫn sẽ khiến bạn suy sụp. Cội nguồn của nỗi đau của bạn luôn là chuyện con cái.

Thứ mà bạn không có.

Thứ mà bạn sẽ không bao giờ có.

Thứ mà họ đã có.

“Không,” cuối cùng tôi nói. “Chị chỉ lo sợ thôi, Marcy ạ.”

“Chị sợ điều gì?”

“Chị không thể nói được.”

“Chị có thể,” giọng Marcy chắc nịch. “Chị rõ ràng là cần chia sẻ. Chuyện đó đang khiến chị khổ sở.”

Tôi nhẹ nhàng đẩy cô ấy ra và quay người về phía khung cửa kính cao từ sàn đến trần nhìn ra Puget Sound. Tôi biết cô ấy sẽ thấy những thứ ở trên màn hình của tôi và hỏi về nó.

“Vụ án vẫn chưa giải quyết xong sao?” cô ấy hỏi khi nhìn thấy câu chuyện của Seattle Times về vụ sát hại một người mẹ trẻ ở Hood Canal. “Có mặt ở đó khi một chuyện tồi tệ như vậy xảy ra chắc hẳn là rất kinh khủng.”

Marcy rất dễ đoán, đúng không?

Tôi nhìn những đám mây trắng cuộn tròn khi chúng va vào nhau trên mặt nước màu xanh xám của vịnh.

“Marcy,” tôi nói. “Chị lo quá… và chị thấy sợ.”

“Chúa ơi, Kristen, giờ chị đang làm em sợ đấy. Có chuyện gì vậy?”

Tôi chậm rãi quay lại để đối diện với cô ấy. “Chị thậm chí không biết là nên nói ra chuyện này thế nào nhưng…”

“Nhưng gì cơ? Nói chuyện gì?”

Trong phòng xử án, theo như câu chuyện đùa của các tiền bối hồi xưa thì đây là một khoảnh khắc Perry Mason, một cảnh phim khi mà ta tung ra một vấn đề gây xôn xao ra trước những cái há hốc mồm kinh ngạc của bồi thẩm đoàn.

“Chị sợ Connor có liên quan tới những chuyện đã xảy ra.”

Có một cái há hốc mồm kinh ngạc. Chỉ một cái thôi. Từ Marcy.

Cô ấy mở to mắt ngạc nhiên. “Ý chị là sao?”

Tôi kể cho cô ấy về vết máu trên tấm ga trải giường, cát trên miếng lót giày của Connor, cả chuyện anh ấy không thể nhớ mình đã làm gì trong quãng thời gian từ khi chúng tôi tới nơi cho đến khi cảnh sát đến, chuyện tôi không nhìn thấy anh ấy sau khi tới căn nhà gỗ.

“Chị đã đẩy anh ấy lên giường và đóng cửa. Khi đó, anh ấy say bí tỉ,” tôi kể lại mọi chuyện với Marcy, tiết lộ một chút về cuộc sống của tôi với Connor.

Cô ấy biết anh ấy nghiện rượu, nhưng chắc chắn không biết mọi chuyện đã tệ như thế nào trong quá khứ. Hoặc mọi chuyện gần đây thế nào.

“Những chuyện đó không nói lên được gì nhiều đâu,” cô ấy nói, cố gắng xoa dịu tôi.

“Chị biết,” tôi đáp. “Chị cũng hiểu rõ Connor hơn bất cứ ai, nhưng đến bản thân anh ấy cũng không chắc chắn mình đã làm gì sau khi bọn chị tới căn nhà gỗ. Anh ấy khiến chị lo là có thể anh ấy đã làm chuyện gì đó. Tâm trí chị đang rối tung lên.”

“Em có thể thấy được điều đó,” cô ấy nói. “Nhưng theo em thì… tha lỗi cho em… chuyện này không nghiêm trọng đến nỗi khiến chị bận tâm nhiều như thế.”

Tôi cố gắng kiểm soát cảm xúc của mình và nở nụ cười nhẹ với cô ấy.

“Cảm ơn em,” tôi nói. “Chị biết anh ấy không bao giờ làm tổn thương ai. Anh ấy không phải là kiểu người như thế. Anh ấy không hẳn là người như thế.”

Hai từ ở cuối đã thu hút sự chú ý của cô ấy. Đúng như tôi nghĩ.

“‘Không hẳn’ á?” Cô ấy hỏi. “Ý chị là sao?”

Tôi lại quay đi. “Xin lỗi em. Chị chỉ không muốn nhắc tới chuyện đó. Có một vài điều nên được giữ kín. Chị đã tha thứ cho anh ấy. Đấy mới là điều quan trọng.”

Những lời nói đó cho thấy tôi đã quyết và sẽ không suy chuyển. Cô ấy biết ý nên không hỏi thêm gì nữa.

“Em sẽ xuống nhà bếp lấy cho chị ít trà,” cô ấy nói.

“Chị có một loại trà đặc biệt,” tôi nói, không bảo với cô ấy rằng nó được dùng để cải thiện xác suất mang thai của tôi. Tôi không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc trong cuộc đua này. Loại trà này chính là một nước đi thận trọng, theo như cách mà bố tôi, cũng là một luật sư, sẽ gọi tên nó. Triết lý này chính là không có cố gắng nào là cố gắng quá nhiều. “Em lấy giúp chị ít nước nóng là được rồi.”

“Em sẽ mang lên,” cô ấy nói. “Kristen, đừng suy nghĩ về những chuyện đó nữa. Connor là người tốt. Anh ấy không có lý do gì để làm hại một người xa lạ cả.”

Tôi không nói cho cô ấy biết Sophie Warner chẳng phải người xa lạ.

Cô ấy sẽ biết điều đó sớm thôi.

« Lùi
Tiến »