Carrie LaCroix xông tới bàn làm việc của tôi. Cô ta đang mặc một cái váy đủ ngắn để khiến mọi cặp lông mày trong một quán rượu phải nhướn lên và, dễ thấy hơn nữa, trên mặt cô ta lộ vẻ lo lắng. Sophie đã mất được hơn hai tuần và Carrie đang giậm chân loanh quanh trên đôi giày cao gót mười lăm phân nhằm tìm cách len lỏi vào trong cuộc sống của tôi.
Len lỏi . Đó chắc chắn là một nhu cầu yêu thích của Carrie.
“Em cần nói chuyện với anh, Adam,” cô ta nói bằng giọng gần hết hơi.
Tôi rời mắt khỏi những số liệu tài chính gây tê liệt đầu óc trên màn hình máy tính, ngước lên nhìn cô ta. “Có chuyện gì vậy?”
“Đến phòng hội nghị,” cô ta nói.
“Anh phải hoàn tất bản báo cáo này cho cuộc họp của em,” tôi đáp.
Cô ta đấm mạnh vào vai tôi. “Quên cái cuộc họp chết tiệt ấy đi! Chuyện này quan trọng hơn.”
Chắc phải là chuyện lớn, tôi nghĩ vậy. Carrie chỉ quan tâm đến duy nhất một thứ: sự nghiệp của cô ta. Tôi tự hỏi công ty bị rao bán hay có một cuộc cải tổ mới và sẽ cho cô ta thêm một nấc thang để trèo lên. Cô ta sắp hết hạn để leo lên cái nơi mà cô ta nghĩ là mình cần phải đến.
Giống như tôi.
Tôi tắt màn hình máy tính và đi theo Carrie xuống hành lang dán đầy hình máy bay và ảnh chụp những người đàn ông và phụ nữ thuộc mọi sắc tộc và dân tộc đang mỉm cười. Tôi thấy chúng khá giống giấy dán tường. Và thiệt tình, không một bức ảnh nào ở nơi làm việc của chúng tôi trông giống với thực tế, dù chỉ một chút xíu.
Cô ta đóng cánh cửa lại và xoay người đứng đối diện với tôi.
“Linda London vừa gõ cửa phòng em,” cô ta nói.
Tôi lặng đi chừng một giây trước khi trả lời.
“Con mụ chết tiệt ấy,” tôi nói.
“Phải,” Carrie nói. “Bà ta đúng là thế. Bà ta sống chết muốn đưa anh lên giá treo cổ vì việc sát hại Sophie.”
Tôi không muốn chỉnh lại lời cô ta rằng Washington không hề có phương án tử hình kiểu đấy. Carrie chỉ hoạt động hết công suất với những chủ đề có lợi cho cô ta mà thôi. Cô ta vận động bầu cử cho Hilary vì nghĩ rằng việc có một phụ nữ ở Nhà Trắng sẽ giúp cô ta thăng cấp ở SkyAero.
“Linda đang cố gắng nhúng sâu vào vụ án,” tôi nói. “Mặc kệ bà ta đi.”
Carrie ngồi xuống một chỗ cạnh tôi. Tôi ngửi được mùi sợ hãi thoát ra từ mọi lỗ chân lông phủ phấn trên người cô ta.
“Khó mà mặc kệ được khi bà ta nhắc đến mối quan hệ của chúng ta,” cô ta nói.
Tôi muốn nhắc lại cho cô ta rằng giữa chúng tôi chưa từng tồn tại một mối quan hệ nào. Tôi chỉ ngủ với cô ta để đạt được mục đích. Nó chẳng phải là mối tình lãng mạn hay thậm chí là đam mê nhục dục. Đó đơn thuần là hai kẻ lợi dụng lẫn nhau để có được thứ mà họ muốn. Carrie quá ngu xuẩn để hiểu được điều đó.
“Bình tĩnh nào,” tôi nói, “em cần uống thuốc hạ hỏa đi.”
“Hạ hỏa hả?” cô ta hỏi, mắt mở to rồi cũng đanh lại nhanh chóng. “Nếu chuyện của anh và em lộ ra thì em xong đời ở đây. Anh biết chuyện đó mà. Em sẽ bị các lãnh đạo cấp cao thay thế vì không tuân thủ quy tắc.”
Cô sẽ bị đánh giá là một con thú săn mồi, đúng như bản chất của cô , tôi nghĩ.
“Sẽ không ai nghĩ xấu về em đâu, Carrie,” tôi chán nản xoa dịu cô ta. “Em từng hai lần lọt vào đề cử danh hiệu Quản lý của năm. Em sáng như vàng ở đây.”
“Nhưng vàng cũng có thể xỉn màu,” cô ta nói.
Một lần nữa, tôi không buồn chỉnh lại lời cô ta. Vàng thực ra không bị xỉn. Lần này, tôi đặt bàn tay mình lên đầu gối của cô ta. Cảm giác thật bất tiện và kỳ cục, nhưng cô ta vẫn luôn làm thế với tôi những lần cô ta muốn nêu lên quan điểm của mình.
“Mọi chuyện sẽ ổn thôi,” tôi cố gắng trấn tĩnh cô ta.
Carrie vung tay lên trời, như thể đang điều tiết giao thông. “Anh đang nói về cái gì vậy? Thêm một lần cư xử không đúng mực nữa là em xong đời luôn. Họ không khoan nhượng cho những mối quan hệ kiểu này trong công ty. Anh biết chuyện đó mà.”
Tôi muốn nhắc nhở Carrie rằng toàn bộ cái gọi là tập huấn đạo đức của công ty chính là kết quả của việc những lãnh đạo cấp cao bị bắt gặp vụng trộm với nhân viên. Nhưng tôi không nói. Tôi thích nhìn thấy cô ta kiệt quệ. Chuyện này thực ra tốt hơn nhiều so với việc làm tình cùng cô ta.
“Và còn một vấn đề khác,” cô ta nói, treo lủng lẳng thứ mồi nhử mà tôi biết thực ra là một lời đe dọa.
“Vấn đề nào?”
“Các vấn đề cá nhân của anh. Anh biết đấy, cuộc điều tra.”
Nếu cô ta là đàn ông, tôi đã đấm cô ta vỡ mũi rồi.
Thay vào đó, tôi trấn an cô ta.
“Đừng lo,” tôi nói với cô ta. “Nhưng vì em chưa từng hỏi anh, nên anh sẽ nói cho em luôn: anh không giết vợ anh.”
Cô ta lại vung cánh tay lên lần nữa. “Em biết điều đó, Adam,” cô ta nói, mặc dù tôi nghi ngờ cô ta chỉ vừa nghĩ thế. Cô ta là kiểu người rất thô lậu. Cô ta chỉ đánh giá mọi chuyện qua bề nổi. Tôi đáng ra nên bảo cô ta rằng tôi không giết Sophie trong cuộc mây mưa hôm trước. Có khi sau đó cô ta sẽ đóng sầm cửa vào mặt Linda London và toàn bộ màn kịch này giữa chúng tôi có thể đã kết thúc ngay tại đó.
“Vậy là em vẫn ổn phải không?” tôi hỏi.
Cô ta lắc đầu. Tôi nghĩ cô ta sắp khóc. Lần gần nhất tôi thấy cô ta khóc là lần thứ hai cô ta bị tuột mất danh hiệu Quản lý của năm. Cô ta không phù hợp để khóc, với toàn bộ những đốm bẩn và vệt mascara.
“Bà ta đã ghi âm lại đoạn em nói gì đó,” cô ta nói. “Em rất xin lỗi, Adam. Bà ta bẫy em.”
Tôi nôn nóng muốn biết Carrie đã nói gì nhưng vẫn tỏ vẻ như không.
“Bà ta là như vậy,” tôi nói. “Em đã nói gì?”
Cô ta hít một hơi thật sâu rồi kể: “Em xin lỗi. Em bảo bà ta rằng có lời đàm tiếu trong văn phòng về chuyện ngoại tình.”
“Giữa anh và em à?”
“Ồ, không,” cô ta nói, đôi mắt cụp xuống. “Em ra vẻ là chuyện này không liên quan đến mình. Là ai đó ở bộ phận Kế toán hay một người nào đó.”
Cô ta là con ả đần độn.
“Sao em lại nói thế?” tôi hỏi, lạnh ngắt như đá.
“Chỉ là đột nhiên em nghĩ ra ý đó,” cô ta nói tiếp. “Em đã nghĩ nếu mình hướng bà ta tới một câu chuyện khác, nó sẽ giúp em thoát khỏi mớ hỗn độn này.”
“Không có ai làm ở bộ phận Kế toán cả, Carrie,” tôi đanh giọng.
Carrie đang túm lấy cái gấu váy kệch cỡm của mình. Cô ta lại bày trò. Như mọi khi.
“Phải,” cô ta nói. “Và nếu tìm hiểu kĩ, bà ta sẽ chẳng phát hiện ra chuyện gì cả. Không có ai cả. Bà ta sẽ nhận ra là đấy là tin đồn nhảm ở văn phòng và vẫn mừng vì có được manh mối từ em.”
Manh mối giả của cô chỉ là trò vô nghĩa , tôi nghĩ. Nó sẽ không thể xoa dịu một mụ phóng viên sắp hết thời.
“Đừng để bị cuốn sâu vào vụ này quá,” tôi nói trước khi vung con dao tưởng tượng về phía cô ta. “Em chỉ liên quan đến vụ sát hại Sophie nhiều bằng anh thôi mà.”
Tôi quan sát biểu cảm trên gương mặt cô ta. Cô ta đang ngẫm nghĩ về điều tôi vừa nói, một hành động mà cô ta chưa bao giờ làm trong các buổi họp. Cô ta biết rằng nếu tôi bị kéo xuống bởi một chuyện mà tôi không làm, cô ta cũng sẽ bị kéo xuống ngay lập tức. Tôi đảm bảo một điều rằng cô ta không chỉ liên quan tới một thoáng cư xử không đúng mực thôi đâu.
Cô ta nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu, như muốn biết tôi đang nghĩ gì. “Em không thích giọng điệu đó của anh,” cô ta cất lời.
Tôi nhìn cô ta với vẻ quan tâm giả tạo - một cái nhìn phản chiếu lại chính hình ảnh của cô ta trong mọi cuộc họp về khủng hoảng ngân sách.
“Không có giọng điệu nào ở đây cả,” tôi nói. “Chúng ta vô tội, Carrie. Một tay biến thái nào đó đã giết vợ anh. Đó là chuyện ngẫu nhiên và tởm lợm, nhưng đấy là những gì đã xảy ra. Mọi người luôn nghĩ gã chồng làm điều đó, em biết mà, để được đến với cô bồ đĩ thõa của mình. Nhưng đó không phải chuyện chúng ta. Em không đĩ thõa. Và em không phải là cô bồ của anh. Chúng ta tự do và sòng phẳng. Chỉ cần kiên nhẫn ngồi im mà chờ thôi.”
Cô ta không nói thêm một từ nào.
Lần đầu tiên.
Tôi biết Carrie từ giờ sẽ cẩn thận hơn. Tôi biết là cô ta sẽ giữ khoảng cách với Linda London và những kẻ như bà ta. Chúng tôi không có mối quan hệ tình cảm nào cả - theo tiêu chuẩn kiểu Clinton ấy - nhưng bất luận câu chuyện mà Carrie kể là gì cũng khiến cô ta trông giống như một kẻ nói dối, một nữ doanh nhân bám víu vào những tàn dư của một sự nghiệp từng đầy hứa hẹn. Truyền thông sẽ không tô vẽ những chuyện xảy ra giữa Carrie và tôi thành thứ gì khác ngoài chuyện quấy rối tình dục. Tôi là cấp dưới của cô ta. Sau tất cả, cô ta đã lợi dụng tôi bằng cách nắm giữ chiếc chìa khóa thăng tiến của tôi và những khoản tăng lương mà tôi sẽ nhận được trong tương lai.
Hashtag #MeToo nhé.