Sếp của Adam trông như người bước ra từ cuốn tạp chí. Chúng tôi không gặp nhiều người kiểu như Carrie LaCroix ở Shelton. Ít nhất là không gặp trong cuộc sống thường nhật. Hôm nay là thứ Sáu và cô ấy đã tới đây trước khi đi làm để gặp tôi tại một cửa hàng cà phê Seattle vì muốn nói với tôi một chuyện quan trọng.
“Không thể nói chuyện này qua điện thoại,” cô ấy nói. “Đây là một vấn đề tế nhị.”
Hiển nhiên là không có ngày thứ Sáu nào bình thường tại SkyAero. Cô ấy ăn diện sành điệu và trang trọng. Áo vest của cô ấy nhìn rất đắt tiền. Móng tay được tô màu đỏ anh đào trang nhã và lớp trang điểm trên mặt còn đẹp hơn so với những gì một chuyên gia Youtube về trang điểm làm được. Cô ấy lớn hơn tôi vài tuổi, nhưng cô ấy chứng minh được một điều rằng những người có tiền thì được tiếp cận với mỹ phẩm xịn hơn.
Ngay lập tức tôi nắm bắt được tâm trạng đằng sau làn da không tỳ vết ấy.
Cô ấy đang lo lắng.
“Tôi chủ động đến,” cô ấy bảo tôi, ra dấu về phía hai cốc cà phê. “Mong cô không phiền. Tôi là kiểu như vậy.”
Tôi cảm ơn cô ấy và thắc mắc không biết cô ấy có ý gì. Là kiểu gì? Táo bạo? Kiểu bận? Kiểu chu đáo?
Tôi chọn chu đáo.
“Carrie,” tôi gọi tên của cô ấy, đúng như cô ấy yêu cầu khi gọi cho tôi để gặp mặt. “Qua điện thoại, tôi thấy chị có vẻ như đang buồn.”
Cô ấy đặt cốc của mình xuống. “Tôi đã buồn. Đang buồn. Tôi xin lỗi vì chuyện đó. Tôi không thường xuyên buồn đâu. Hầu hết những người làm việc cùng - đội ngũ siêu sao của tôi - nghĩ rằng tôi là một tảng đá và không bao giờ có cảm xúc, nhưng tôi có chứ. Tôi cũng có cảm xúc mà.”
“Không sao cả,” tôi bảo cô ấy. “Chúng ta đều che giấu cảm xúc của mình để hoàn thành công việc. Tôi hình dung ra công việc của chúng ta có đôi chỗ giống nhau. Tôi cần phải mạnh mẽ để bảo vệ những người bị hại và cứng rắn với những kẻ làm hại người khác.”
Carrie mỉm cười. “Tôi đoán là chúng ta giống nhau. Môi trường doanh nghiệp đòi hỏi ở phụ nữ rất nhiều thứ, tôi chắc nó cũng giống như việc thi hành luật pháp.”
Tôi thực sự không nghĩ là hai nghề này có liên quan đến thế, nhưng tôi gật đầu nhẹ với cô ấy. Cô ấy gọi điện cho tôi vì có vài điều cần nói về Adam Warner và tôi cần nghe điều đó. Tôi không bao giờ thừa nhận điều này với bất cứ ai, đặc biệt là Montrose, rằng tôi ở đây là vì bản thân cũng như vì Sophie. Cảm giác thật tồi tệ và ích kỷ khi nghĩ như vậy, nhưng tôi không làm sao khác được. Tôi biết Adam sẽ không bao giờ làm tổn hại ai, nhưng từ khi gặp Frank Flynn và giờ là người phụ nữ ngồi đối diện, tôi đang tự hỏi mình biết về anh ấy được bao nhiêu.
Hay tôi có biết chút gì về anh ấy không. Một thời gian dài đã trôi qua kể từ khi tôi mười hai tuổi.
“Tôi không biết mình có cần một luật sư ở đây hay không,” cô ấy nói.
“Tại sao chị lại cần một luật sư?” tôi hỏi. “Chị có phạm tội gì không? Hay là đồng phạm của vụ án nào đó?”
Carrie nhích người trên ghế để cho một người đàn ông trẻ lách qua.
“Không,” cô ấy nói. “Dĩ nhiên là không. Không bao giờ.”
“Vậy tại sao chị lại nghĩ mình cần ai đó tư vấn khi nói ra sự thật?”
Mắt cô ấy chớp chớp. “Tôi không biết. Chuyện này hơi phức tạp. Tôi không liên quan gì tới những chuyện xảy ra với Sophie và thực sự, tôi không nghĩ Adam có liên quan gì luôn.” Tôi cảm thấy nhẹ nhõm một chút với lời nhận định này.
Tôi gợi ý để cô ấy tiếp tục. “Hẳn là có gì đó đang làm chị phiền lòng, Carrie. Chị cứ nói cho tôi xem có chuyện gì, có khi lại giúp điều tra này sẽ có thông tin toàn diện hơn. Đúng không?”
“Đúng vậy,” cô ấy nói. “Tôi hiểu. Đó là lý do chứng ta ở đây.”
“Phải,” tôi đồng tình. “Đó chính là lý do.”
“Anh ấy sẽ không vui nếu biết tôi đến gặp cô đâu.”
Những lời cô ấy nói khiến tôi nghĩ đến những việc mình không hề mong muốn. Những thông tin của cô khá riêng tư và có thể làm thay đổi hoàn toàn những gì tôi nghĩ về Adam.
“Việc anh ấy có vui hay không không quan trọng về mặt lâu dài,” tôi nói. “Điều quan trọng là tôi biết được mọi thông tin liên quan đến vụ việc của cô Warner.”
Carrie táy máy cái móc khóa của chiếc ví hiệu Kate Spade.
“Chà,” cô ấy nói, “không phải là tôi nghĩ anh ấy là kẻ giết người. Chúa ơi, không. Anh ấy không bạo gan đến thế đâu. Tôi đã thấy anh ấy cúi đầu trong phòng họp của ban giám đốc vô số lần. Nếu phải lựa chọn giữa tôi, cô và cái hàng rào, anh ấy sẽ không bao giờ được chọn lên chức giám đốc. Đặc biệt là vào lúc này.”
Đó là thế giới mà cô ấy và cả Adam nữa đang sống , tôi nghĩ. Mọi thứ đều xoay quanh việc leo lên vị trí cao hơn.
Tôi đưa cô ấy về đúng chủ đề. “Carrie, điều gì đang khiến chị phiền lòng về Adam vậy?”
“Được rồi,” cô ấy nói, chuyển sang nghịch cái nắp nhựa từ cốc cà phê. “Tôi thấy một bản tin về việc Adam ngoại tình với ai đó.”
“Câu chuyện của Linda London hả?” tôi hỏi.
“Phải. Chính là nó.”
Cô ấy đột ngột im lặng.
Và tôi để cô ấy im lặng như thế.
Tôi muốn cô ấy suy nghĩ thật kỹ về điều định nói. Tôi không muốn thúc giục cô ấy. Không khí trở nên gượng gạo mất một lúc nhưng đối với tôi, trong một cuộc phỏng vấn, như vậy cũng chẳng sao cả. Tôi thấy thế này còn đỡ rắc rối hơn nhiều so với những người cứ sa sả câu chuyện của họ như thể nó là bài diễn thuyết mà họ đã thuộc làu làu và kỳ vọng nhận được một giải thưởng gì từ đó.
“Được rồi,” cô ấy tiếp tục, “tôi không thể nói là Adam và tôi có một mối quan hệ nào cả, nhưng chúng tôi đã có vài lần gặp gỡ thân mật.”
Tôi thấy “gặp gỡ thân mật” giống như từ ngữ dùng riêng trong lĩnh vực kinh doanh của họ vậy.
Tôi không để lộ ra bất kỳ biểu cảm nào và khuyến khích cô nói tiếp.
“Tôi không muốn nói rằng đó là ham thú nhất thời,” cô ấy nói, “nhưng tôi đoán nó là như thế. Hình như đám trẻ gọi chuyện đó là gạ tình. Tôi nghĩ ham thú nhất thời vẫn tốt hơn.”
Ham thú nhất thời thực ra không tốt hơn là bao, tôi nghĩ vậy. Dẫu sao thì anh ấy cũng đã kết hôn.
“Đấy là chuyện của vài năm trước, khoảng ba hay bốn năm gì đó. Tôi có thể kiểm tra lịch. Tôi lưu lại thông tin về mọi thứ.”
“Vậy là mối quan hệ ấy không phải gần đây?”
“Tôi nói là ham thú nhất thời,” cô ấy sửa lại lời tôi. “Mối quan hệ nghe có vẻ quá riêng tư xét trên bản chất của nó. Đó chỉ là tình dục thôi. Thật đấy, tất cả chỉ có thế. Anh ấy khi đó đang trải qua vài vấn đề trong hôn nhân, tôi nghĩ thế. Tôi đã ly dị. Đó không phải là giải pháp lý tưởng, nhưng tôi nghĩ rằng ở cùng Adam là điều tôi cần vào lúc đó.”
Cô ấy coi Adam như thể anh ấy là một kiểu người hỗ trợ tâm lý gì đó.
“Phải. Không ràng buộc. Chỉ là trao đổi qua lại,” tôi nói. “Vậy khi đó anh ấy với Sophie đang có vấn đề à?”
Carrie dùng móng tay cào mái tóc.
“Anh ấy chưa bao giờ thực sự nói đến chuyện đó. Tôi chỉ biết anh ấy luôn làm việc đến khuya, cô ấy luôn về trễ và hôn nhân của họ có vẻ bấp bênh. Tôi từng thấy những chuyện như vậy rồi. Dĩ nhiên nó cũng từng xảy ra với tôi.”
“Ham thú nhất thời ấy diễn ra trong một thời gian rồi có kết thúc trong êm đẹp không? Theo như tôi hiểu, hai người vẫn đang làm việc cùng nhau, đúng không?”
Carrie đặt mạnh cái nắp trở lại miệng cốc, một vết son đỏ hình nửa vầng trăng dính trên mép ngoài chiếc cốc.
“Nó không hoàn toàn êm đẹp,” cô ấy nói. “Không phải chúng tôi có khúc mắc gì với nhau, nhưng một đồng nghiệp trong nhóm đã thấy Adam và tôi trong một buổi chiều và, chà, báo cáo lại rằng cô ấy nghĩ chúng tôi đã quá thân mật. Chúng tôi chỉ ngồi bên nhau thôi. Tôi đã tới Bộ phận Đạo đức. Tôi không tự hào về chuyện đó. Nhưng tôi không thấy là mình còn sự lựa chọn nào khác nữa.”
Tôi thấy khó hiểu. “Để tố cáo người khiếu nại?”
“Không,” cô ấy nói. “Tôi phải tấn công phủ đầu Adam. Tôi không thể để cho mối quan hệ bất chính phá hủy sự nghiệp của tôi. Tôi bảo với bên Đạo đức rằng anh ấy tỏ ra hơi gần gũi với tôi và chuyện đó khiến tôi không thoải mái.”
Cô ấy nhìn thấy vẻ mặt của tôi. Tôi cũng không rõ mình cảm thấy thế nào vào lúc này. Adam phản bội vợ mình. Người tình cũng phản bội anh. Cuộc sống ở thành phố lớn xem ra cũng chẳng tốt đẹp lắm.
“Tôi không chèn ép anh ấy,” cô ấy nói. “Tôi biết mọi người sẽ nghĩ thế. Nhưng những người đó không hiểu được khi một người phụ nữ ngồi trên một vị trí quyền lực, cô ta sẽ trở thành mục tiêu hai tư trên bảy. Những sếp ở trên tôi chỉ muốn tôi mãi đứng bên dưới họ trên bảng cơ cấu tổ chức. Cô đừng nghe nếu ai đó nói rằng mọi thứ đều bình đẳng. Không phải đâu.”
Carrie bước xuống khỏi bục diễn thuyết của mình.
“Mọi thứ vốn không bình đẳng, dù là ở đâu,” tôi đáp. Không phải là do tôi hoàn toàn tin vào điều đó mà ít nhất thì, tôi hy vọng mọi chuyện sẽ bình đẳng ở một nơi nào khác. Tôi giành được vị trí thám tử trước ba người đàn ông và tôi nghĩ đó là vì tôi là ứng viên xuất sắc nhất chứ không phải vì ai đó ở phòng tuyển dụng đang cố gắng khiến mọi chuyện bình đẳng.
“Kết quả việc khiếu nại của chị thế nào?” tôi hỏi.
“Không tệ lắm,” cô ấy nói. “Tôi trình bày sơ qua với bên Đạo đức là tôi chỉ hơi không thoải mái một chút thôi và tôi không nghĩ rằng Adam đã làm gì đến mức cần bị xử lý bằng các biện pháp chấn chỉnh. Họ đã cung cấp cho anh ấy vài khóa đào tạo trực tuyến về các vấn đề nhạy cảm.”
“Tôi đoán Adam không thể tiếp thu bài học đó.”
“Anh ấy hơi điên tiết lên với tôi,” cô ấy nói. “Ta không thể mãi giận dữ, bằng không nó sẽ khiến mọi chuyện tệ đi. Anh ấy đã vượt qua được chuyện đó.”
“Và đó là cách mà mối quan hệ kết thúc đúng không? Ý tôi là ham thú nhất thời.”
Điện thoại của Carrie rung lên, nhưng cô ấy ngó lơ.
“Phải, giai đoạn đó của mối quan hệ. Nó kết thúc. Sophie mang thai Aubrey và con tàu lại đi đúng hướng. Tất cả đều tốt. Với tôi, đó là quãng thời gian mà tôi không ngờ tới.”
“Và nó đã qua rồi,” tôi nói.
Cô ấy suy nghĩ trong thoáng chốc. “Không hẳn. Chúng tôi có ở chung một lần nữa. Gần đây.”
“Gần đây tới mức nào?”
“Sau khi anh ấy trở về từ Hood Canal.”
“Tôi hiểu rồi,” tôi nói, trong lúc cố giữ nguyên cốc cà phê trên miệng. Tôi cố không để lộ việc bản thân có chút sững sờ. Ít nhất thì tôi đang cố gắng làm thế.
“Tôi thật tình không nghĩ rằng chuyện đó có ý nghĩa gì ngoài việc giúp ta trong chốc lát quên đi rằng cuộc đời ta đã bị đảo lộn thế nào. Chúng tôi không hề nói về những gì đã xảy ra trong dịp cuối tuần lễ Chiến sĩ trận vong. Chỉ là tình dục thôi.”
Đây không phải là Adam mà tôi biết.
Hoặc từng biết.
Và thực lòng, tôi không hiểu cái khái niệm “chỉ là tình dục” ra sao. Chỉ là tình dục hả? Sao không tìm việc gì khác để giết thời gian ấy? Có thể là trò chơi điện tử hay gì đó tương tự mà.
“Tôi sẽ bị liên quan, đúng không?” cô ấy hỏi.
“Tại sao chị lại bị kéo vào chứ?”
“Nếu cô bắt giữ Adam như những gì phóng viên đó nói.”
“Chị có biết chuyện gì xảy ra với Sophie không?” tôi hỏi.
Cô ấy nhăn mặt khi nghe câu đó. “Dĩ nhiên là không,” cô ấy hơi lên giọng. “Và tôi cũng không nghĩ Adam có thể làm hại cô ấy. Tôi thấy anh ấy yếu đuối.”
“Nếu tôi là cô, tôi sẽ không cho Linda London phỏng vấn đâu,” cô ấy tiếp tục. “Nhưng nếu cô đồng ý phỏng vấn, tôi tin là cô sẽ không nhắc đến tên tôi. Tôi chỉ muốn hành động đúng đắn, chỉ thế thôi. Để mà ngộ nhỡ anh ấy làm thế thật, cô biết đấy. Cô có nghĩ anh ấy đã làm việc đó không?”
Tôi không biểu lộ chút cảm xúc nào, nhưng tôi cung cấp cho cô ấy một thông tin.
“Chà, có một nhân chứng đã nhìn thấy vụ bắt cóc, Carrie ạ.”
Cô ấy khẽ nhún vai và gập mạnh cái ví lại. “Tôi đã nghe nói về điều đó,” cô ấy đáp, “nhưng tôi cũng nghe nói rằng người đàn ông đó tầm một trăm tuổi và không chắc chắn lắm về những gì ông ta nhìn thấy.”
Linda và Frank rất xuất sắc trong việc làm biến tướng thông tin, tôi nghĩ thế.
“Ông ấy chắc chắn,” tôi bảo cô ấy. “Mà ông ấy cũng không già đến thế. Đừng để tâm đến những điều Linda London nói, được chứ? Bà ấy chỉ thu hút sự chú ý cho câu chuyện của mình thôi.”
“Tôi đoán thế,” Carrie nói. “Tôi chỉ muốn đi trước một bước - cô biết đấy, đánh phủ đầu.”
“Tôi hiểu,” tôi hờ hững đáp.
“Tôi đã nói chuyện với giám đốc của mình sáng nay,” cô ấy nói rồi đứng dậy khỏi bàn và liếc nhìn tin nhắn. “Tôi nghĩ họ sẽ cho Adam nghỉ ở SkyAero một thời gian.”
Tôi đứng dậy để ra về. Tôi thấy mình đang hơi run rẩy. Tôi không muốn bị thế này. Tôi chặn lại những suy nghĩ của mình về Adam Warner và vụ ngoại tình của anh với Carrie LaCroix. Một hành động xấu xa không phải lúc nào cũng dẫn tới một hành động xấu xa khác.
Không phải luôn như thế.