Đầu giờ sáng nay, tôi nhận được thông báo từ Tricia, Đại diện Phòng Nhân sự, yêu cầu tôi tới văn phòng cô vào cuối ngày. Tôi hỏi cô tới vì việc gì thì cô ngụ ý rằng đó là “quy trình và thủ tục” cần thiết phải thực hiện. Tôi cho rằng nó liên quan tới việc thay đổi người phụ thuộc vì Sophie đã mất. Tôi thò đầu vào văn phòng của Carrie để hỏi xem cô ta có biết gì không, nhưng cô ta đang nghe điện thoại và vẫy tay bảo tôi đi đi.
Tôi không muốn nghĩ rằng có điều gì đó tồi tệ hơn có thể xảy ra với tôi. Tôi đã mất vợ và từng người một trong văn phòng đã tới hỏi han tôi. Anh chàng phụ trách thư từ còn ân cần hỏi rằng có thể giúp gì cho tôi không. Mọi chuyện vẫn tốt đẹp. Tôi biết người tử tế có mặt ở mọi nơi, nhưng hầu hết bọn họ đều ở vị trí thấp hơn tôi rất nhiều trên sơ đồ tổ chức.
Tôi thừa nhận rằng khó mà tập trung làm việc được khi bị phân tâm bởi một loạt sự kiện gồm vợ bị sát hại, bản thân bị cảnh sát điều tra, ông bố vợ từ địa ngục gọi điện đến làm phiền và một phóng viên trên ti vi suốt ngày lảng vảng quanh bạn. Tôi đọc những bình luận của một bài đăng trên Seattle Times, chúng chủ yếu xoay quanh bí ẩn về việc ai đã bắt vợ tôi đi và từng có vụ án tương tự như thế xảy ra chưa. Một người từ British Columbia viết rằng ở chỗ họ từng có một vụ: một sinh viên Đại học British Columbia bị bắt cóc giữa trưa. Xác của cô ấy được tìm thấy ở sông Fraser. Cô ấy đã bị đánh đập, bóp cổ và cưỡng bức.
Cũng giống như Sophie.
Tôi nghĩ tới cặp đôi người Canada đã tìm thấy xác vợ tôi. Họ có chút liên quan tới Đại học British Columbia. Tôi tự hỏi có ai khác nghĩ về điều đó không. Tôi trầm ngâm suy nghĩ xem có nên gọi cho Lee không, hay mọi chuyện sẽ chỉ tệ đi nếu tôi cố tình tham gia vào việc điều tra theo bất kỳ cách nào.
Carrie ghé qua. Lúc này là gần trưa.
“Hết hôm nay em sẽ không ở văn phòng, Adam.”
Cô ta nán lại một chút, nhìn tôi rồi quay đi.
“Mai gặp nhé,” tôi bảo cô ta.
“Ừ,” cô ta nói, giọng cô ta nhỏ dần đi. “Nghe được đấy!”
Văn phòng Nhân sự cách chỗ tôi một tòa nhà. Tôi thu dọn máy tính xách tay và vẫy tay chào tạm biệt những người khác trong nhóm và đi qua khu vực bàn làm việc có vách ngăn để tới cầu thang. Lúc tôi có mặt trong văn phòng của Tricia là hơn bốn giờ chiều. Nhưng không chỉ có chúng tôi ở đó. Một người đàn ông tự nhận là đồng nghiệp của Tricia cũng ở đó. Trên bàn làm việc trước mặt cô ấy là một tờ giấy, để úp xuống.
Chuyện này có vẻ không phải là tin tốt. Không liên quan đến người thụ hưởng.
“Có chuyện quái gì đang xảy ra ở đây vậy?” tôi hỏi, cảm thấy tim bắt đầu đập nhanh.
“Anh bình tĩnh lại được không?” tên ngốc bên cạnh cô ta nói.
“Mấy người có thể nói toẹt ra là chuyện gì đang xảy ra ở đây không?”
“Tôi rất tiếc phải thông báo với anh chuyện này,” Tricia mào đầu, “nhưng chúng tôi sẽ chấm dứt hợp đồng lao động với anh ngày hôm nay.”
“Chết tiệt,” tôi nói. “Tại sao?”
“Anh có thể cẩn trọng lời nói của mình không?” kẻ ngốc đó lại cất tiếng.
Tôi nhìn chằm chằm vào hắn ta rồi hướng sự chú ý sang Tricia và tờ giấy đó. Cô ta đẩy nó ngang qua cái bàn bằng gỗ cán mỏng màu xám to cỡ Titanic.
“Tất cả đều ở đây,” cô ta nói.
Tôi đọc lướt qua văn bản đó, lọc ra những từ ngữ chỉ ra lý do dẫn tới thời khắc này: “Hành vi không đúng mực được hai đồng nghiệp phản ánh lại… thất bại trong việc nắm bắt các quy tắc ứng xử của công ty dù đã được đào tạo về các vấn đề đa dạng và nhạy cảm…”
“Nhảm nhí,” tôi nói.
“Tôi rất tiếc, Adam,” Tricia nói, “nhưng anh cần nộp lại máy tính xách tay và bảng tên.”
“Nếu chuyện này là về bữa tiệc độc thân của Colin,” tôi nói, “thì tôi không liên quan gì tới con búp bê tình dục mà cậu ta để lại trong văn phòng tôi để coi như một lời cảm ơn. Tôi đã xì hơi nó và vứt đi ngay lập tức “
Colin là một gã khó ưa.
Tôi nhìn ra biểu cảm trên gương mặt Tricia rằng cô ta không hiểu tôi đang nói về cái gì. Chuyện này không liên quan đến con búp bê tình dục, dù bị xì hơi hay chưa.
Ngay lúc đó, tôi nhận ra có một nhân viên bảo vệ mặc đồng phục ở bên ngoài cửa phòng cô ta.
“Khốn kiếp! Chuyện này không công bằng,” tôi nói. “Thật là điên rồ!”
Tricia phớt lờ điều tôi nói. “Công ty muốn anh thừa nhận rằng anh đã đọc nó,” cô ta tiếp tục. “Việc không hoàn tất khâu này sẽ làm vô hiệu hóa khoản trợ cấp thất nghiệp sáu tháng mà chúng tôi cung cấp.”
“Tôi sẽ không ký gì hết,” tôi bảo cô ta, giật cái bảng tên của tôi ra và vứt máy tính xách tay xuống sàn một cái bịch. “Tôi không làm gì cả!”
Thằng ngốc lên tiếng. “Ký hay không. Tùy anh.”
Tôi giận đến mức muốn đấm gục hắn. Tôi cũng không ưa gì Tricia vào lúc này. Chúa ơi, tôi đã nghĩ rằng chúng tôi là bạn. Tôi đã khen con của cô ta trông dễ thương trong khi thằng nhỏ nhìn như Wookiee đột biến khi nó mới sinh ra. Carrie đã bán đứng tôi. Cô ta sẽ phải trả giá cho việc này. Trả giá đắt.
Mẹ kiếp cô ta! Mẹ kiếp tất cả bọn chúng! Cái chết của Sophie đã mang đến những chuyện này. Mẹ kiếp cả cô ta nữa!
Tay bảo vệ đi theo tôi ra bãi gửi xe. Tôi không nói một lời nào khi cả hai đi ngang qua con đường trải nhựa. Tất cả những gì tôi nghĩ đến là điều mà tôi yêu hơn hết thảy mọi thứ trên thế gian đã không còn nữa.
Đêm hôm đó, trong khi Aubrey đang ngủ, tôi uống Maker’s và đào lại tài liệu từ cái máy tính mà Sophie và tôi từng dùng chung trước khi ruồng bỏ nó để ưu ái dùng điện thoại cho mọi việc. Tôi tìm thấy bức ảnh mà tôi đang cần. Tôi lưu giữ nó không phải vì trông Carrie đặc biệt nóng bỏng, mặc dù cô ta cũng đại loại thế, mà bởi vì tôi biết chắc sẽ có ngày dùng đến nó. Vào thời điểm đó chưa có từ nào để gọi tên cho hành động này. Nhưng bây giờ, tôi biết mình đang sắp tham gia vào một vụ trả thù khiêu dâm nho nhỏ.
Tôi lên Facebook và gõ:
Chết tiệt! Tài khoản của tôi mới bị hack! Nếu các bạn thấy bất kỳ bài đăng nào đó thì chúng không phải là do tôi đâu. Bực bội quá!
Sau đó, tôi đăng ảnh sẵn-sàng-phiêu của Carrie và gắn thẻ toàn bộ bạn bè chung của chúng tôi ở SkyAero. Tôi có danh sách khá đầy đủ của bọn họ, bởi vì vị sếp ở văn phòng to nhất đã tập hợp đội ngũ lãnh đạo lại và bảo họ rằng cần giao lưu với nhóm của mình nhiều hơn. Ông ta nói rằng Facebook sẽ là một ý tưởng hay. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn thường phải lướt xem trang tin của mình để chịu đựng hết hình ảnh này đến hình ảnh khác về đồ ăn, những kẻ khoe khoang khoác lác và các chuyến đi của họ tới Ma Rốc, những đứa trẻ mà chỉ dễ thương với mỗi bố mẹ của chúng. Tôi ấn thích như thả hoa giấy trong lễ diễu hành bởi vì sếp của sếp tôi nói rằng mạng xã hội khiến người ta kết nối với nhau nhiều hơn.
Giờ thì tôi đang cho họ một thứ mà họ sẽ không bao giờ quên.
Người cuối cùng mà tôi gắn thẻ là Carrie. Cô ta sẽ được lan truyền như virus, đây cũng là món quà thích đáng dành cho kẻ mà giờ đây tôi cho là độc hại như dịch bệnh.
Tôi ấn nút đăng bài. Cảm giác thật tuyệt, tuyệt hơn việc làm tình với cô ta, đó là điều chắc chắn. Tôi thả lỏng, uống thêm chút rượu và ngồi ngắm pháo hoa.
Cái giá phải trả đắt lắm đấy, con khốn , tôi nghĩ thầm.
Tôi nghe thấy tiếng Aubrey gọi. Tôi đặt rượu xuống. Tôi đoán điện thoại của mình sẽ đổ chuông bất cứ lúc nào.
Khỉ gió! Tôi biết ngay là tôi bị hack mà. Tôi sẽ báo cáo với Facebook ngay. Carrie LaCroix á? Khỏa thân á? Ái chà, xấu hổ thật đấy. Cảm ơn nhiều. Chúa ơi, có vẻ thời đại ngày nay ai cũng sẽ là nạn nhân của một cái gì đấy. Tôi sẽ nói như thế.
Aubrey đòi uống nước và tôi mang tới cho con bé. Tôi có thể nghe thấy tiếng điện thoại rung lên không ngừng dù đang trong phòng con bé. Tôi đã kiệt sức kể từ khi Sophie mất. Địa ngục, tôi đã đến đó và quay trở lại. Việc trả thù này không thực sự giống với tôi lắm. Nhưng vì lý do nào đó, tôi đã lưu tấm ảnh. Nó khiến tôi tự hỏi: Rốt cuộc làm thế này có giống với tôi không?
Ngày hôm sau, khi Aubrey và Katrina đang ở công viên Woodland để ngắm nhìn những con dê và cừu non trong sở thú thì tôi lọc ra thêm đồ đạc của Sophie trong ngăn kéo tủ quần áo và tự hỏi cuộc sống sẽ thế nào khi không có cô ấy. Mặc dù biết về mối quan hệ ngoài luồng và ghét bỏ cô ấy vì điều đó, tôi vẫn yêu cô ấy rất nhiều. Đôi khi những tổn thương quá sâu đậm sẽ bị chôn vùi bằng hy vọng. Tôi từng nghĩ, Chắc chắn rồi, chúng ta có thể làm được. Chúng ta có thể nối lại tình cảm. Anh không muốn biết hắn là ai hoặc tại sao em lại nghĩ rằng hắn là tri kỷ của em. Chúng ta đều làm chuyện điên rồ. Anh đã làm chuyện điên rồ với Carrie LaCroix.
Tôi tìm thấy chiếc vòng tay bằng vàng và ngọc bích mà tôi tặng cho cô ấy nhân dịp kỷ niệm một năm ngày cưới. Cô ấy từng một thời luôn đeo nó trên cổ tay thanh mảnh, xinh đẹp của mình. Cô ấy ra vẻ chúng tôi không nên phung phí như vậy khi tôi đưa nó cho cô ấy, nhưng tôi đã gạt chuyện đó đi mà không cần suy nghĩ.
“Anh đang trên đà thăng tiến,” tôi bảo cô ấy. “Anh có mặt trong danh sách được thăng tiến lên chức cao.”
Chúa ơi, hồi đó tôi đã quá ngu ngốc. Tôi đoán là Sophie cũng thế. Cô ấy đã tin tôi.
Tôi đặt chiếc vòng tay vào hộp để dành cho Aubrey nhưng lại thôi. Tôi đang thất nghiệp. Tôi có lẽ sẽ cần tiền trong tương lai. Tôi đặt nó vào cái hộp đựng những trang sức mà tôi định đem bán. Có một cái là mặt dây chuyền kim cương từng thuộc về mẹ của Frank. Tôi muốn tống nó đi ngay lập tức và bảo với ông ta rằng một gã lạ mặt nào đó đã cắt viên kim cương ra để làm khuyên ngực hay gì đó.
Ông ta sẽ cáu tiết lên.
Helen sẽ khóc.
Chuyện đó sẽ khiến tôi cảm thấy tốt hơn một tẹo.
Chuông cửa reo, nhưng tôi mặc kệ. Rồi có người dộng nắm đấm lên cửa trước, tôi miễn cưỡng đi theo tiếng ồn xuống dưới sảnh để mở cửa. Qua mắt thần trên cửa, tôi thấy Carrie. Tôi đoán cô ta sẽ gọi điện, nhưng thay vào đó, giống như một thằng nhóc đưa pizza vội vã và cố chấp, cô ta lại đích thân có mặt ở đây.
Tôi nghĩ xem màn kịch nào có thể xảy ra nhưng lại thôi vì đằng nào tôi cũng phải mở cửa.
Mặt cô ta thiếu đi lớp trang điểm, đang sưng húp lên vì khóc nhiều. Đầu tóc cô ta rối bù. Tôi chưa từng trông thấy Carrie tệ hại như thế bao giờ.
“Cô đang làm gì ở đây?” tôi hỏi cô ta. “Giờ là cuối tuần. Không phải là cô nên nghỉ ở nhà để liếm gót thằng nào à?”
Cô ta xô mạnh tôi ra để bước vào trong nhưng bất thình lình ngã vào người tôi. Tôi đẩy cô ta lại và cô ta bước lùi về sau một chút.
“Thằng chó đẻ!” Cô ta hét lên.
Cô ta có thể đi thẳng vào vấn đề. Đó là một trong những phẩm chất tốt của cô ta.
“Thật hả?” tôi nói. “Cô lợi dụng tôi, bán đứng tôi với Nhân sự. Tôi bị tống khứ cũng bởi vì cô. Cô là cái giống điên khùng gì hả?”
Cô ta giơ nắm đấm và định đấm tôi túi bụi. Tôi gần như muốn cô ta làm thế, nhưng cuối cùng tôi vẫn tránh.
“Anh không được đăng cái ảnh đó,” cô ta hét lên. “Tôi có thể kiện anh ra tòa! Như thế là vi phạm pháp luật.”
Tôi trưng ra bộ mặt ngây thơ nhất có thể. Tôi nhíu lông mày và mở to mắt cùng một lúc. Tôi không chắc vẻ mặt này có hiệu quả không nhưng đó là tất cả những gì tôi có thể làm vào lúc này để xoa dịu con đàn bà điên tiết đang đứng trong phòng khách nhà tôi.
“Tôi bị hack, Carrie! Bình tĩnh lại đi!”
Môi cô ta giãn ra thành sợi dây chun mỏng. “Adam, anh là một thằng dối trá chó chết.”
Tôi công nhận với cô ta thế. Trong trường hợp này, tôi đúng là thế. Thật dễ để nói dối trước mặt một kẻ từng phản bội ta.
“Sao anh có thể làm thế với tôi?” cô ta hỏi. “Tôi đã nghĩ chúng ta là bạn.”
Chuyện này thật không tin nổi.
“Carrie, cô làm tôi mất việc. Nhờ cô mà sự nghiệp của tôi đã chấm hết.” Trước khi cô ta nói được thêm từ nào, tôi liền chơi quân bài đồng cảm. “Ngay sau khi vợ tôi qua đời! Cô liền đạp tôi xuống khi mà tôi đã mất tất cả. Cảm ơn cô, Carrie. Đó là cách cô đối đãi với bạn của cô hả?”
“Tôi sẽ nộp đơn kiện,” cô ta nói.
Tôi nhún vai. “Được thôi. Cứ tự nhiên. Tôi chẳng quan tâm.”
Tôi quan tâm chứ, dĩ nhiên rồi, nhưng chỉ một chút thôi.
“Anh sẽ nhận được tin từ luật sư của tôi.”
Tôi dẫn cô ta ra cửa. “Tôi rất trông chờ điều đó đấy. Tôi sẽ đưa thêm vài hình ảnh và video của cô cho công tố viên.”
Cô ta dừng bước. “Video gì?”
Tôi đẩy cô ta ra ngoài cửa.
“Cái video mà cô uốn éo đằng sau bãi đỗ máy bay ở nơi làm việc. Logo công ty ở ngay trên đầu cô đấy.”
Mồm cô ta há rộng, ngay lập tức gợi tôi nhớ về cái video đó.
Không có lời nào được thốt ra. Carrie choáng váng. Tôi đổ thêm chút dầu.
“Cô sẽ phải giải thích vì những chuyện đó đấy,” tôi nhắc cô ta. “Cô từng là sếp của tôi. Không hay chút nào đâu, Carrie ạ. Cô hẳn là sẽ bị sa thải vì không đeo kính bảo hộ khi ở trên sàn nhà máy đấy. Tôi tiêu rồi, Carrie. Thế nên cái video sẽ là món nợ phải trả. Cô còn láo với tôi nữa, thì cô cũng xong luôn.”
Rồi tôi đóng sầm cửa lại. Cảm giác thật tuyệt. Tuyệt hơn khi ở cùng cô ta trên sàn nhà máy, đó là điều chắc chắn.
Tôi quay lại phòng ngủ và tiếp tục phân loại đồ đạc, để riêng mọi thứ liên quan đến người vợ đã mất của tôi.