Marcy lại đi làm muộn một lần nữa. Trợ lý của tôi sẽ lại đưa ra một cái cớ vì chăm sóc con cái và tôi sẽ bảo cô ấy là mọi chuyện đều ổn cả - ngay cả khi nó không hề ổn. Tôi có ít sự lựa chọn. Tôi biết không còn gì tệ hơn việc một sếp nữ bị mất cân bằng giữa những thách thức của việc duy trì sự nghiệp và xây dựng gia đình. Việc đó không hề dễ. Tôi tự hỏi mình sẽ làm gì để cân bằng giữa công việc và gia đình khi có một đứa con của riêng mình. Tôi từng chỉ biết hy vọng hoặc cảm nhận điều đó sẽ xảy đến với tôi. Giờ thì tôi chắc chắn. Sự chắc chắn đã khiến tôi thở hắt ra một cách nhẹ nhõm sau một khoảng thời gian mà tôi cũng không biết là bao lâu.
Marcy như một cơn lốc toàn lời biện minh và những lý do giả tạo khi đến công ty trong bộ cánh màu xanh dương nổi bật mà cô chưa bao giờ diện đến văn phòng. Tôi chắc chắn cô ấy đã kỳ vọng tôi sẽ bình luận bộ cánh này đẹp thế nào, nhưng tôi sẽ không làm như thế.
“Em xin lỗi,” cô ấy nói sau khi giải thích tỉ mỉ lời xin lỗi của mình, nhưng tôi thực sự không chú tâm tới tiểu tiết của mấy cái lý do đã khiến cô lỡ mất hai mươi phút đầu tiên trong một ngày làm việc. Tâm trí tôi đang ở đâu đó khác.
“Chúng ta cần tăng tốc vụ Barringer,” tôi nói.
“Phải,” Marcy nói, lôi ra vài tài liệu trong lúc ổn định lại nhịp thở và đi tới chiếc ghế đối diện bàn làm việc dạng khối của tôi. “Em đã xem tin tức đó trên bản tin về tên biến thái mà họ nghĩ là kẻ đã giết hại Sophie Warner ngoài Hood Canal.”
“Ừ,” tôi hờ hững đáp.
Lời nhận xét cộc lốc của tôi dường như khiến cô ấy khó xử. Tôi có thể cảm nhận ánh mắt cô ấy trên người mình khi tôi lật giở từng trang giấy trên bàn. Sự im lặng đang khiến cô ấy suy nghĩ.
Tôi biết rằng sẽ như thế.
“Chị có nghĩ là anh ta đã làm không?” cô ấy hỏi.
Tôi nhìn đi chỗ khác trong một giây trước khi đáp lại ánh mắt chăm chú của Marcy.
Tôi thở dài. “Chị mong là thế.”
Từ mong cứ lơ lửng mãi trong không gian.
Marcy hoang mang toàn tập. “Mọi chuyện ổn cả chứ?” cô ấy đặt câu hỏi sau một thoáng suy nghĩ rồi trượt người đến gần mép bàn của tôi hơn.
Tôi tính toán cẩn thận những suy nghĩ của mình. Một phần, tôi muốn nói chuyện với ai đó về Connor và về điều có thể đã xảy ra vào đêm chúng tôi tới căn nhà gỗ ở Hood Canal. Có cảm giác rất giống với các tiêu chí liên quan đến một tên giết người: máu, giày của anh ấy và khoảng thời gian biến mất.
Marcy có thể thấy là tôi đang lo lắng. Cô ấy chỉ đọc được suy nghĩ của tôi ở mức độ tôi cho phép.
“Chị không nghĩ anh ta đã làm,” cô ấy nói với vẻ chắc chắn.
“Hãy tập trung vào vụ Barringer,” tôi nói.
“Tại sao chị lại không nghĩ rằng anh ta đã làm chuyện đó?” cô ấy hỏi.
“Marcy,” tôi gắt, “bỏ qua chuyện này đi. Làm ơn. Hãy tập trung vào công việc.”
Khi chúng tôi nghỉ giải lao ngay trước giờ ăn trưa, tôi nghĩ đến việc tiếp cận các thám tử trong vụ án của Sophie Warner. Tôi sẽ nói gì với họ? Rằng tôi nghi ngờ Connor có thể đã làm gì đó đê tiện và kỳ lạ? Tiền án của anh ấy ở California là lái xe khi say xỉn, không phải là hành vi bạo lực.
Tôi uống cà phê và đọc bài viết trên Seattle Times về việc truy nã Jim Coyle liên quan tới Sophie Warner. Nếu họ có bằng chứng để buộc tội anh ta, tôi thắc mắc bằng chứng đó là gì. Khi lướt xuống dưới, một bài viết về người đàn ông có vợ ở Tacoma và hai người vợ khác ở Spokane và Yakima.
Sự lừa dối trơ tráo của hắn hiển nhiên không làm tôi sốc nhiều như những người được nêu trong bài viết đã trải qua.
Nhưng tôi ít nhiều hiểu được cảm giác bị che mắt hoàn toàn đó.
Tôi ngồi đó, đọc bài báo về việc lấy vợ hai và những kẻ dối trá lao vào mặt tôi như thể chúng bay ra từ trận cuồng phong. Pinocchio. Bất kỳ chính trị gia nào.
Martha Stewart. Lance Armstrong. Bernie Madoff. Kenneth Lay. Cả mẹ tôi nữa, khi bà nói rằng tôi không đủ khả năng để trở thành luật sư giống như bố tôi.
Và ở đầu danh sách đó, là chồng tôi.
Cơ thể tôi cứng lại và các đốt ngón tay trắng bệch.
Anh ta.
Bị một cái kim dài cắm vào bụng không phải là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra với bạn, mặc dù nó thực sự tồi tệ. Tôi đã xem hết clip này đến clip khác về khả năng sinh sản trên Youtube. Tôi từng thấy những phụ nữ bị cắm kim nhiều hơn cả gối cắm kim. Và vì điều gì? Đôi khi chẳng để làm gì cả. Nhưng tôi đã tự bảo bản thân hết lần này đến lần khác rằng đó không phải là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra.
Việc biết chồng mình đã lừa dối mình tệ hơn nhiều. Việc phát hiện ra chuyện đó không đơn thuần chỉ là vì tình dục, mà còn là vì một thứ - tôi thực sự muốn cười phá lên vì điều này - sâu sắc hơn, gần giống với một vết thương khổng lồ.
Phải, chuyện đó là tệ nhất.
Phát hiện đó đã biến tình yêu của đời tôi thành dịch vụ nhân giống, không hơn không kém. Như thể anh ta là con ngựa giống tôi kiếm được từ người gây giống ngựa ở địa phương và tôi là một con ngựa cái tình nguyện. Tôi không buồn quan tâm đến anh ta, nhưng vào thời điểm đó, tôi biết anh ta vẫn là lựa chọn tốt nhất để có một đứa con. Đúng, tôi vốn có thể tới ngân hàng tinh trùng, xem qua danh mục trực tuyến và chọn một đối tượng tiềm năng có tướng cằm mạnh mẽ và bằng Tiến sĩ. Nhưng tôi không quen biết anh ta. Tôi biết Connor. Chúng tôi đã có quá khứ bên nhau. Tôi đã yêu Connor. Ít nhất là cho tới buổi sáng Chủ Nhật đó, tôi vẫn yêu anh ta.
Tôi đang làm bánh kếp kiều mạch còn Connor đang tắm dưới vòi hoa sen. Anh ấy đã làm việc đến muộn hôm thứ Bảy ở Blue Door và tôi biết anh ấy sẽ đói meo. Tôi cho mấy quả việt quất tươi, mật ong và nước vào chảo rồi bật lửa nhỏ. Một món mứt quả thơm ngon là đủ hoàn hảo. Thêm thịt xông khói nữa. Tôi đi tới tủ lạnh để lấy chúng thì nghe thấy điện thoại của anh ấy rung lên.
Một tin nhắn.
Tôi không hề nghĩ ngợi gì về nó và bật lò nướng lên. Connor thích thịt xông khói thật giòn. Rất giòn. Ở nhà hàng, họ gọi nó là “tan.”
Hài hước thật, cái từ đó, tan . Chính tôi đã cảm nhận được điều đó khi một tin nhắn khác tới.
Tôi cúi xuống để nhìn rõ hơn. Nó đến từ một số điện thoại mà tôi không biết.
Tin nhắn đầu tiên: Anh dậy chưa?
Tin nhắn thứ hai: Chúa ơi, em mệt quá. Tối qua thật tuyệt. Em vẫn cảm nhận được hơi ấm từ anh.
Căn phòng như chùng xuống. Mẻ bánh kếp kiều mạch bắt đầu cháy. Tôi thấy bản thân mình như bị nuốt chửng vào bên trong lò nướng. Tôi không thể nói chắc chắn lý do tôi làm điều này. Có lẽ chỉ để xem chuyện gì đã xảy ra. Có lẽ chỉ để giúp tôi hiểu thứ mà tôi đang nhìn thấy trên màn hình điện thoại của chồng chẳng qua chỉ là hiểu nhầm mà thôi.
“Mệt” và “tuyệt” có thể là về dịch vụ bữa tối hôm qua.
Cái phần cuối đó, cái phần nói rằng người kia vẫn đang “cảm nhận được hơi ấm” từ anh ấy, mới có vấn đề. Nó, theo cách nghĩ của tôi, chỉ có thể là về một thứ.
Vì thế, tôi nhắn lại: Ừ. Một đêm tuyệt vời.
Tôi nhìn lên và lắng nghe tiếng vòi hoa sen. Nước vẫn đang chảy. Connor đang đứng đó, để nước chảy dọc cơ thể, trong khi tôi chết đứng vì bị phản bội ở trong bếp. Cuộc sống chung của chúng tôi không có gì là ngang hàng. Từ số tiền kiếm được cho đến công ty mà chúng tôi làm việc. Không gì cả. Không một cái gì cả.
Người kia lại nhắn tin đến: Em muốn gặp anh quá đi mất.
Tôi là một người đàn bà điên. Tôi đứng đó trong phòng bếp, mắt dán chặt vào màn hình nhỏ trên cái iPhone lỗi thời của chồng tôi. Tôi thề ngay lúc đó là tôi sẽ không bao giờ nâng cấp điện thoại cho anh ta. Không bao giờ. Nước từ vòi hoa sen đã tắt. Anh ta đang lau khô người.
Tôi nhắn lại: Sẽ không có chuyện đó. Không bao giờ. Chuyện này kết thúc rồi. Tôi không nhấn “Gửi.” Thay vào đó, tôi mở máy hủy rác ra và ném cái điện thoại iPhone của chồng tôi vào đó.
“Ôi, chết tiệt!” Tôi hét lên.
Connor chạy tới. “Chuyện gì thế, cục cưng?”
Tôi ghét anh ta gọi tôi như thế. Cục cưng . Khiến tôi nghĩ về con bò xanh của Paul Bunyan và cỡ ngực của tôi là cỡ bốn.
“Connor, em không hiểu sao mà mình lại làm thế,” tôi nói dối, “hình như em vừa mới cho điện thoại của anh vào máy hủy rác.”
“Em không thể nào,” anh ta nói, với tay qua miếng đệm cao su và thò sâu vào bên trong máy. Tôi đã nghĩ tới chuyện bật máy lên lúc đó, nhưng tôi không làm. Mặt anh ta chùng xuống khi nhìn thấy thứ từng là điện thoại của mình. Mặt tôi là một lớp mặt nạ. Tôi sẽ không bao giờ tiết lộ cho gã chồng chết tiệt của mình biết rằng tôi biết những gì anh ta che giấu. Trong phiên tòa hay trong cuộc sống, yếu tố bất ngờ chỉ phát huy hiệu quả đúng một lần mà thôi.
“Em xin lỗi,” tôi nói, giả vờ là đang đơn thuần buồn bã vì trót phá hủy một món đồ điện tử, trong khi nội tâm tôi đang như một chiếc máy xay sinh tố Cuisinart đầy căm tức và hối hận vì đã lựa chọn một người đàn ông dám đá tôi ra lề đường như thể tôi chẳng là gì cả.
Đồ ngu xuẩn chết tiệt, Connor.
Tại sao anh lại làm tổn thương tôi như thế?
“Không sao,” anh ta nói, nhìn vào đống tàn dư vỡ nát của chiếc điện thoại mà anh ta mới giải cứu trong lúc chất đầy bánh kếp lên đĩa của mình và múc món mứt việt quất. Tôi đáng ra đã cho thêm bả chuột vào đó nếu có đủ thời gian - hoặc đã nghĩ đến việc làm điều đó. Nhưng tôi đã không làm. Anh ta quá ngờ nghệch. Tôi thắc mắc con điếm mà anh ta đang cặp kè là ai. Tôi nghi ngờ đó là ả Lynnette ở Blue Door. Cô ta có đôi chân dài bất tận và quá xinh đẹp để có thể tin tưởng.
“Em đang định làm thịt xông khói,” tôi bảo anh ta. “Nhưng thời gian cứ đi đâu mất.”
Connor xiên cái bánh kếp của mình bằng một chiếc dĩa. “Không sao,” anh ta nói. “Anh có thể giảm được vài cân.”
Anh ta muốn tôi nói rằng trông anh ta thật tuyệt. Hay anh ta nghĩ mình trông không đủ tuyệt với cô ta? Tôi không nói gì cả.
“Đằng nào anh cũng cần điện thoại mới,” anh ta nói, nhét vài miếng bánh kếp vào cái miệng rộng hoác của mình.
Tôi đã yêu anh ta, nhưng tôi sẽ không bận tâm nếu anh ta nghẹn ngay lúc đó.
Tôi nhìn chiếc điện thoại được tìm lại từ máy hủy rác. Nó trông như thể bị mấy thành viên mới của Hiệp hội Súng trường Quốc gia lấy ra để tập bắn.
“Thẻ SIM chắc cũng hỏng rồi,” tôi nói.
“Không sao,” anh ta nói, luôn luôn tỏ vẻ lạc quan. “Anh không có nhiều mối liên lạc quan trọng. Anh sẽ đến cửa hàng điện thoại sau bữa sáng, và ra ngoài làm một vài việc vặt. Em có cần gì không?”
“Không,” tôi bảo anh ta. “Em ổn.”
Tôi đã muốn nói, “Không, anh vừa nghiền nát tôi đến tận xương tủy.”
“Em đang định làm miếng thịt xông khói đó,” tôi nói.
“Ổn cả mà, cục cưng. Anh không sao. Anh đã ăn một bữa đầy đủ tối qua.”
“Ở Blue Door hả?” tôi hỏi.
Anh ta nhìn tôi thắc mắc. “Ừ. Dĩ nhiên rồi. Còn ở đâu nữa?”
“Em không biết,” tôi nói. “Có thể anh đã ra ngoài sau giờ làm. Anh vẫn thi thoảng làm thế gần đây mà.”
“Một lần,” anh ta nói, có chút đề phòng.
Giọng điệu anh ta làm tôi thấy dễ chịu, như thể tôi vừa chọc vào vết thương hở bằng một cái đinh gỉ.
“Ồ,” tôi nói. “Đằng nào em cũng phải chuẩn bị cho một vụ án chiều nay.”
Với câu nói đó, tôi bỏ lại gã chồng ngựa giống của mình trong căn bếp với cái đĩa bánh kếp và lời nói dối to đùng mà anh ta bảo với tôi. Nếu là người xấu xa, tôi đã giết chết anh ta ngay lúc đó và ngay tại đó. Nhưng tôi không làm vậy. Tôi thông minh hơn thế.
Hai ngày sau, tôi lục túi áo và túi quần của anh ta. Không có gì. Tôi đang chơi trò truy tìm đồ vật. Một mình. Tôi cần phải biết đó là ai. Tôi đi ngang qua Blue Door và thấy Connor qua khung cửa sổ đang phục vụ bàn. Gương mặt đẹp trai của anh lấp lánh dưới ánh sáng tỏa ra từ đèn treo. Anh ta trông thật đẹp. Tôi ước sao không phải vậy. Tôi đã tới đó ít nhất ba lần. Tôi nghĩ mình căn giờ không chuẩn nên cử Marcy tới cửa hàng để mua đồ ăn về. Tôi nhắn tin cho Connor vào những thời điểm khác nhau trong ngày để xem mất bao lâu thì anh ta nhắn lại. Mặc dù cách thức không giống nhau, nhưng tôi đã hành động giống như kiểu phụ nữ mà mẹ tôi đã trở thành khi bố tôi phản bội mẹ và ngoại tình với vợ của đồng nghiệp. Hồi đó, tôi đã chán ghét bà cực độ. Tôi bảo với mẹ mình rằng bà tốt đẹp hơn bố, rằng bà nên bảo ông ấy biến đi và thay luôn khóa cửa. Chúa ơi, lời khuyên của một đứa trẻ mười bốn tuổi hẳn là ngu ngốc làm sao đối với một phụ nữ trưởng thành! Mẹ tôi không nói gì mà chỉ khóc. Thật khó để tháo bỏ mối ràng buộc cuộc đời với một người đàn ông mà ta tin tưởng. Giống như mẹ tôi với bố. Giống như tôi với Connor Moss.
Khi làm việc ở văn phòng công tố viên, tôi sẽ không ngần ngại hỏi bị cáo bất kỳ điều gì.
Tại sao chị lại giết con mình?
Cậu có thấy thỏa mãn khi đâm nạn nhân không?
Vết bỏng thuốc lá mà anh gây ra cho bạn gái có làm khơi dậy ham muốn của anh không?
Anh có cảm thấy kích thích khi làm người khác bị thương không?
Tại sao ông lại quấy rối cháu gái của mình?
Danh sách cứ kéo dài mãi. Tôi hỏi. Họ trả lời.
Ấy vậy mà khi đến lượt chồng mình, tôi lại là Helen Keller. Tôi mù và câm. Tôi không thể hỏi vì tôi không muốn biết câu trả lời. Tôi không muốn biết chắc chắn rằng anh ta đã tìm thấy người đàn bà mà anh ta ham muốn hơn tôi. Tôi không muốn làm đảo lộn những ước mơ đã có từ trước khi tôi tới trường luật. Tốt nghiệp. Có một cơ hội thực tập tốt. Một công ty tốt. Gặp một anh chàng tuyệt vời. Tổ chức đám cưới. Có con. Trở thành cổ đông tại công ty.
Tôi đã ngu ngốc nhảy cóc qua cái điều mà hóa ra lại có ý nghĩa quan trọng nhất.
Một vài giờ sau, tôi đang nằm trên giường với hai chân giơ lên trời, chờ đợi tinh dịch từ anh chàng tuyệt vời của tôi tạo ra một loại phép thuật sinh học nào đó. Tinh trùng từ một người đàn ông mà tôi không tin tưởng; một người đàn ông mà đang sử dụng những gì từng thuộc về tôi - hạt giống của anh ta - trao cho một con đĩ ở Blue Door.
Connor rúc vào tôi và tôi hít thở mùi của anh ta, cố gắng phát hiện ra mùi hương của tình địch. Một loại nước hoa, mùi cơ thể, dầu xả của cô ta hay bất cứ thứ gì. Khi anh ta ở trên tôi, tôi nhìn vào mắt anh ta và tự hỏi anh ta đang nghĩ đến cô ả hay là tôi. Tôi có cần thêm Botox không? Ngực của tôi có phải đang bắt đầu chảy xệ không? Những suy nghĩ lướt qua đầu tôi hoàn toàn chẳng liên quan gì tới những thứ mà chúng tôi đang làm.
Công cuộc làm tình của chúng tôi khá máy móc. Tôi chỉ làm ở mức gần tối thiểu để khuyến khích anh ta tới vạch đích. Cũng chẳng lâu đến thế. Connor chưa bao giờ có sức mạnh bền bỉ. Sau một cái đẩy mạnh nữa, anh ta làm bộ mặt mà anh ta vẫn làm khi lên đỉnh. Nó nhìn vừa vui sướng vừa đau khổ cùng một lúc. Tôi từng thích ngắm nhìn sự ngây ngất trên khuôn mặt anh ta khi chúng tôi làm tình. Giờ thì nó làm tôi phát tởm.
Thế nên tôi chỉ nằm đó mà không nói lời nào. Con ngựa giống xong việc rồi. Anh ta lăn xuống khỏi người tôi. Con ngựa cái bình ổn lại hơi thở. Tôi muốn khóc. Thật sự muốn khóc. Tôi có ý nghĩa gì với anh ta không, hay tôi chỉ là một công việc trong danh sách những việc cần làm của anh ta: Đi làm. Quan hệ với Kristen. Tắm rửa… Tôi không muốn tỏ ra mình là nạn nhân. Tôi không phải là nạn nhân. Nhưng, chó chết thật, tôi cảm thấy cực kỳ tổn thương. Thế nên tôi phải gạt bỏ những cảm xúc này sang một bên.
Sau khi gắng sức, Connor đứng dậy để đi lấy đồ uống trong phòng bếp. Giờ đây tôi tự hỏi anh ta có đang nhắn tin trên chiếc điện thoại mới không, nói với cô ta rằng anh ta nhớ cô ta nhiều ra sao, rằng anh ta ước được thoát khỏi vợ nhiều ra sao.
Thoát khỏi tôi.
Tôi sẽ không chịu đựng chuyện đó. Không, tôi sẽ không làm thế. Tôi cao giá hơn thế nhiều. Cao giá hơn anh ta. Cao giá hơn cô ả.