Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1615 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
36: ADAM

Aubrey ngồi trên đùi tôi khi chúng tôi xem qua bộ sưu tập ảnh mà Sophie đã làm cho bố mẹ cô ấy một tuần trước khi chết. Aubrey khá ấm áp và có chút buồn ngủ, nhưng tôi đã hứa rồi. Những bức ảnh được mở ra từng cái một. Mỗi bức đều khiến con bé mỉm cười, cười khanh khách, hoặc chỉ trỏ.

“Sinh nhật con,” con bé nói, chỉ về tấm hình mà Sophie thắp bộ ba ngọn nến màu hồng trên chiếc bánh sô cô la.

“Đúng rồi,” tôi bảo con bé.

Tôi không chắc Aubrey có thực sự hiểu rõ cái kết vĩnh viễn của những gì xảy ra với mẹ con bé không. Con bé nói về cô ấy như thể cô ấy đang ở ngay trong căn phòng bên cạnh.

“Con muốn cho mẹ xem,” con bé nói khi đang mặc bộ váy ngủ mà Helen đã đưa cho.

“Mẹ con nhìn thấy rồi,” tôi nói.

“Con muốn mẹ,” con bé nói.

“Bố biết. Mẹ yêu con lắm, Aubrey. Con là tất cả những gì mà mẹ hằng mong muốn.”

Con bé dựa vào ngực tôi và chúng tôi xem thêm vài bức ảnh. Và trong lúc ngồi ôm con bé, tôi nghĩ về những lần mình từng ngồi trên chiếc ghế này cũng như cách mà cuộc sống đã tan biến ngay trước mắt tôi như thế nào.

Không gì mời gọi cặp mắt tò mò của tôi hơn là một thư mục trên máy tính được đánh dấu “Cá nhân”. Đó là một thực tế chết tiệt. Tôi cá là mỗi lần ai đó gặp vấn đề về máy tính và đưa thiết bị của mình tới Geek Squad hoặc Office Depot, điều đầu tiên mà nhân viên kỹ thuật làm chính là tìm kiếm những “thông tin hay ho”.

Tôi biết tôi sẽ làm thế.

Phát hiện ra thư mục đó chính là điều đã đưa tôi đến đống thư điện tử giữa Sophie và người tình của cô ấy. Cô ấy từng sử dụng máy tính cho công việc những khi cần hoàn thành vài mẫu thiết kế và không muốn ở lại văn phòng. Trong thời gian cô ấy mang thai và những tháng sau khi Aubrey ra đời, những lần như vậy ít hơn, dĩ nhiên rồi. Sophie, người mà vẫn luôn đi khắp nơi và không đáng tin cậy, đột nhiên biến thành một con người mới. Cô ấy chú tâm vào gia đình. Vào thời điểm đó, tôi cho rằng đó là dòng chảy tự nhiên của cuộc sống. Một đứa con. Một gia đình. Những điều mới cần ưu tiên. Không còn những buổi tối muộn ở bên ngoài. Không còn các chuyến tham dự hội nghị qua đêm.

Chỉ có ba chúng tôi thôi.

Tôi thật ngốc làm sao! Một thằng ngốc không hoàn hảo, tôi thừa nhận. Khi Sophie bị cuốn đi, tôi nhận ra mình đang nằm trên giường với Carrie LaCroix. Chuyện đó chẳng phải vì lý do nào khác ngoài việc tôi cảm thấy mình đang bị bỏ rơi. Tôi là một đứa trẻ lớn xác. Là một thằng ngốc còn lớn xác hơn. Carrie cuối cùng lại rắc rối hơn nhiều so với giá trị của chính cô ta. Cô ta thực sự đâm tôi theo mọi ý nghĩa của từ đó.

Tôi tìm thấy nơi cất giấu thư điện tử bí mật của Sophie khi đang tìm kiếm biên bản AmEx cuối năm cho việc nộp thuế của chúng tôi. Tôi thầm nghĩ có bao nhiêu người ước rằng họ có thể ngó lơ chuyện đó đi. Có tôi đây. Tôi cảm thấy vậy ngay lúc này, khi tôi nghĩ về chiều thứ Bảy hôm đó, lúc tôi thấy cô ấy mở Gmail và tôi bấm vào cái thư mục được đánh dấu “Cá nhân”.

Tôi ngồi đó mà gần như không thở nổi. Chắc chắn rồi, tự bản thân tôi không hề trong sạch, nhưng Carrie chẳng là gì với tôi cả. Gã này. Gã này, người mà tên tuổi chỉ là một địa chỉ thư điện tử, không đơn thuần là một gã công tử bột để vợ tôi làm tình. Những từ ngữ họ dùng giống như mảnh đạn ghim vào mắt tôi.

Tri kỷ.

Tình yêu của đời em.

Chưa bao giờ thấy được kết nối như vậy.

Em yêu cơ thể anh, nhưng em còn yêu sự hiện diện của anh hơn thế nữa.

Em cô đơn khi không có anh bên cạnh.

Sự hoàn hảo của anh đã nhấn chìm em.

Cái vuốt ve của anh chữa lành em.

Em cảm nhận được anh dù không ở cạnh anh.

Chúa ơi, em không thể sống thiếu anh.

Có sai lầm không khi chúng ta cảm thấy như vậy?

Một sợi dây thòng lọng đang quấn quanh cổ tôi và tôi thấy mình không thể thở được. Đó là cách miêu tả tốt nhất về phản ứng đầu tiên này. Không còn chút không khí nào. Sau khi có thể hít vào chút khí ôxi, tôi đã khóc rống lên. Tôi thực sự đã khóc. Tôi ngờ rằng mình chưa bao giờ khóc lớn như thế cho đến khi đọc được những bức thư điện tử đó. Nó là cái kim lạnh buốt chọc thẳng vào trái tim tôi. Tôi không biết tại sao mình lại khóc nức nở như thế. Tôi nghĩ do tôi nhận ra rằng thế giới mà tôi vẫn nhìn thấy thực ra không giống như vẻ bề ngoài của nó. Rằng mọi thứ mà tôi vẫn tưởng là thật kỳ thực chỉ là trên bề mặt. Theo một cách nào đó, tôi đại loại có thể chấp nhận được chuyện đấy. Tôi đã làm việc chăm chỉ để chu cấp cho Sophie và Aubrey và có lẽ tôi đã không để mắt tới các vấn đề đang tồn tại.

Có lẽ tôi cũng có một vài phần lỗi ở đây?

Tôi sao chép thư mục đó vào một USB và kẹp chặt nó trong túi đựng máy tính xách tay của SkyAero. Tôi có một đồng nghiệp thuộc thế hệ Y tại công ty và tôi biết mình có thể tìm kiếm địa chỉ IP và nhiều khả năng là tìm được cả người gửi thư nữa nếu tôi muốn có một màn đánh ghen. Dẫu vậy, tôi vẫn lựa chọn không đi nước này. Cũng có thể do tôi không có gan để đi nước đi đó. Nhưng tôi vẫn giữ chặt cái USB.

Tôi chưa bao giờ nói với Sophie về thứ mà tôi tìm thấy. Tôi không bao giờ hé lộ việc mình không còn tin cô ấy nữa. Rằng cô ấy đã làm tổn thương tôi quá nhiều, tôi không chắc mình có thể vượt qua chuyện đó. Trong một vài ngày, tôi đã không chịu nổi việc phải nhìn thấy cô ấy. Ý nghĩ rằng cô ấy đã để cho gã đàn ông khác làm tình với mình. Chúa ơi! Tôi tự hỏi họ có làm chuyện đó tại đây, trong căn nhà của chúng tôi hay không. Tôi tự hỏi họ đã làm tình bao nhiêu lần và cô ấy đã nói gì về tôi. Có ấy có cười cợt tôi khi nằm cạnh hắn ta không…

Tôi quan sát Sophie bằng một sự chú tâm mới mẻ sau phi vụ khám phá của mình. Tôi nghiên cứu cô ấy như một nhà tự nhiên học đang quan sát loài động vật kỳ lạ nào đó trong thế giới hoang dã, cố gắng hiểu xem tại sao sinh vật này lại làm cái điều mà nó đã làm. Làm sao cô ấy có thể sống với sự giả dối đó? Liệu nó có xảy ra thêm lần nào nữa không? Nhưng cuối cùng thì tôi dần tin rằng bất cứ chuyện gì diễn ra với người tình của cô ấy cũng đều đã qua rồi. Đột nhiên cô ấy chú tâm vào tôi. Chúng tôi đã xích lại gần nhau hơn.

Trong sâu thẳm, tôi không còn tin cô ấy nữa. Ngay cả thế, tôi vẫn cố gắng để bản thân mình yêu cô ấy theo cách tốt nhất mà tôi có thể.

Trời đã mưa hơn một tuần khi sự kiện được trông đợi cuối cùng cũng tới. Đó là kiểu thời tiết đặc trưng của Seattle. Sophie đang chuẩn bị một bài thuyết trình cho cuộc họp cổ đông thường niên của Starbucks và dù kiếm được tiền lương gấp đôi so với cô ấy và chịu trách nhiệm gấp mười lần trong công việc, tôi vẫn bị ấn vào nhiệm vụ làm bố. Đừng hiểu nhầm: tôi yêu Aubrey. Được làm bố của con bé là một điều tuyệt vời, chỉ thấp hơn một bậc so với việc có một văn phòng ở vị trí đẹp tại góc tòa nhà với tầm nhìn hướng ra sông Duwamish ngay phía Nam Seattle, cũng là tòa nhà mà tôi đang làm việc vào thời điểm con bé được sinh. ra. Tôi tham gia lớp học tiền sản cùng Sophie. Tôi kể với mọi người mỗi tuần rằng con của tôi đã to lên bằng kích thước loại quả hoặc rau củ nào mỗi khi ứng dụng iPhone báo cho tôi.

“Đứa bé to bằng quả cà tím!” Tôi nói như thể đấy là thành quả tôi vừa tạo ra.

“Con tôi to bằng quả sầu riêng rồi!”

“Nó bằng cỡ cái bắp cải rồi!”

Được làm bố của con bé khiến tôi vui sướng theo đủ mọi cách. Trong công việc - đúng, sếp của tôi kỳ thực đã nói tôi cần được tăng lương nhiều hơn so với một đồng nghiệp nữ bởi vì cô ấy độc thân và không có con. Và việc nói rằng tôi đã trở thành một ông bố khiến tôi cảm thấy mình là người trưởng thành. Cuối cùng cũng trưởng thành. Tôi biết là nó khá ngớ ngẩn, nhưng trước khi có Aubrey, Sophie và tôi đều sống như những người độc thân dù đã kết hôn. Chúng tôi đi du lịch như thể chúng tôi được hưởng ưu đãi bay từ tất cả các hãng hàng không. Trong một hoặc hai năm đầu kết hôn, chúng tôi đã đến Fiji, Úc, Cancún, Maui, Bethlehem. Và Pennsylvania, bởi vì: dì của Sophie sống ở đó. Trong mọi hoàn cảnh, chúng tôi vẫn ra ngoài ăn uống mỗi khi muốn.

Mọi thứ đã rất vui. Sophie là tất cả những gì tôi hằng mong muốn. Dẫu là thế, mọi thứ bụp một phát biến mất khi Aubrey chào đời. Bụp. Biến mất tiêu. Và điểm kỳ lạ là tôi không hề nhớ nhung các nhà hàng hay những chuyến đi. Chuyện làm tình cũng có. Nhưng không còn gì khác cả. Con gái là tất cả đối với tôi.

Mọi thứ đã thay đổi vào một sáng thứ Hai mưa gió khi tôi đi thực hiện nghĩa vụ của một người bố.

Aubrey đã đến lịch kiểm tra sức khỏe năm thứ hai. Không có vấn đề gì với con bé, dĩ nhiên rồi, nhưng khi bạn có một thứ gì đó quý giá như một cô con gái, bạn sẽ không muốn bỏ qua những cuộc hẹn kiểm tra y tế đâu. Bất kể là cuộc kiểm tra đó qua loa như thế nào. Cân nặng thuộc nhóm nào? Con bé thông minh đến đâu? Con bé sẽ cao bao nhiêu? Không ai trong gia đình có gen béo, liệu con bé có không? Làm sao mà ta biết được?

Chúa ơi, con bé thật xinh đẹp!

Bác sĩ Mary là một trong những người thuộc trường phái không-xàm-xí với mái tóc được búi mỏng dính và đôi giày nhìn như thể nó đi theo mốt thời trang cao su và bìa cứng.

Tôi đoán bà ta rất hoang dại sau giờ làm việc.

Bà ấy làm công việc của mình trong khi tôi ngồi trên chiếc ghế nhỏ và Aubrey duỗi mình trên cái bàn bọc giấy trong phòng khám.

“Mọi thứ ổn chứ?” tôi hỏi.

“Ừ hử,” bà ấy đáp lại.

Chỉ có bác sĩ Mary mới ừ hử kiểu đó. Tôi biết chắc chắn bà ta là một con thú hoang dại khi đi chơi với bạn trai mà. Chắc chắn phải có một nhân cách đối lập ở đấy.

Vị bác sĩ nói cho tôi mọi điều mà tôi muốn nghe. Mọi chỉ số của Aubrey đều ở mức trên trung bình. Tôi cảm thấy rất phấn khởi. Tôi không trung bình. Sophie cũng không. Sẽ là một sai lầm lớn nếu tìm ra bất cứ điểm gì trung bình về con gái của chúng tôi.

“Con bé hoàn hảo, Adam ạ,” bác sĩ Mary nói.

Tôi cười rạng rỡ khi quan sát Aubrey, con bé đang bị phân tâm bởi tấm hình chú chó con ở trên đầu.

Ngay lúc đó, chuông của bác sĩ Mary rung lên và bà ấy cáo lỗi, để lại iPad với biểu đồ-của Sophie trên chiếc bàn nhỏ cạnh ghế tôi đang ngồi.

“Chúng tôi đang đào tạo một y tá mới,” bà ấy nói khi cánh cửa phòng đóng vụt lại sau lưng bà.

Vì bà ấy đã ra ngoài nên tôi đã làm một chuyện mà mọi người khác ở vị trí của tôi chắc hẳn cũng sẽ làm như thế.

Tôi nhìn vào biểu đồ.

Các ghi chú giống hệt như lời bà ấy nói. Tôi mỉm cười với dòng chữ nhận xét: “Người bố quan tâm đến sự phát triển của con gái và tôi đánh giá là con bé tốt hơn mức trung bình mười phần trăm.”

Chỉ mười thôi á? Tôi không chắc là bà ấy đã nói thế thật không. Nhưng chuyện đó không sao cả.

Tôi không chạm vào màn hình. Tôi chỉ đọc những gì hiện trên màn hình, ở trên cùng là những thông tin cơ bản. Tên tôi. Tên Sophie. Ngày sinh của Aubrey. Nhóm máu của con bé.

Tôi chợt khựng lại.

Trên màn hình, thông tin con bé thuộc nhóm máu AB đập vào mắt tôi.

Tôi biết là có sai sót nào đó. Tôi thường hiến máu ở nơi làm việc ít nhất một lần mỗi quý và nhiều hơn khi có thiên tai. Một lần sau trận bão nhiệt đới Caribe, tôi đã hiến cho đến khi tôi trắng bệch như viên phấn. Nhóm máu của tôi là O-. Tôi có nhóm máu có thể hiến cho mọi người. Tôi hiến vì việc này đem lại hình ảnh tốt cho tôi ở SkyAero: thành viên của nhóm hiến máu vàng. Tôi biết nó cũng giúp ích cho mọi người, nhưng tôi sẽ là kẻ nói dối - và đó không phải là kiểu của tôi - nếu tôi nói khác đi. Sophie nhóm máu A. Tôi biết điều đó. Cô ấy cũng hiến máu, dù không nhiều như tôi. Cô ấy không cần phải chứng tỏ mình là người biết quan tâm ở Starbucks.

Vào khoảnh khắc ấy, trừ khi có một sự nhầm lẫn khổng lồ nào đó, tôi biết sẽ có một đáp án khác. Căn phòng đổ ập vào tôi. Giống như nhật thực toàn phần đang diễn ra vậy. Một kẻ nào đó đang trùm túi nhựa lên đầu tôi. Một túi nhựa màu đen: một trong những chiếc túi nhựa Hefty đen thui, dày gấp ba lần và có thể chứa một chiếc ô tô Mini Cooper mà không bị rách. Bị buộc chặt nữa. Tôi không thở nổi.

“Aubrey,” tôi nói để lôi kéo sự chú ý của con bé. Con bé nhìn tôi và cười.

Tôi nhìn thấy những đặc điểm của con bé mà không thuộc về tôi: mũi con bé, hình dáng lông mày… tôi tự hỏi liệu chúng có thể thuộc về DNA của một người khác không.

Tôi nhìn vào cái biểu đồ lần thứ hai.

Chuyện này không thể nào. Tôi tự nhủ mình phải thật bình tĩnh để suy xét mọi chuyện. Những suy nghĩ ấy như những viên đạn nhỏ bắn ra mỗi khi ta nổ súng săn. Bản thân chúng không đủ để giết người, nhưng khi được bắn ra cùng nhau lại gây nên hậu quả cực kì khủng khiếp. Một trong số những viên đạn đó là thư mục mà tôi tìm thấy trên máy tính của cô ấy. Những lời nhắn đến người tình. Hắn ta còn hơn cả người tình. Đó là những lời nhắn tới gã đàn ông đã làm cô ấy mang thai. Bố của Aubrey . Tôi thực sự muốn khóc ngay lúc đó. Vết cắt quá sâu và quá tàn nhẫn.

Bác sĩ Mary bước vào và ngay tức khắc nhận ra vẻ khác lạ trên gương mặt tôi. Ánh mắt bà chứa đầy thứ cảm xúc mà tôi cho đó là sự quan tâm chân thành.

“Có vấn đề gì sao?” bà ấy hỏi.

“Xin lỗi,” tôi nói, giả vờ nhìn điện thoại trước khi đút nó vào túi. “Tôi nhận được cuộc gọi từ văn phòng. Có vài vấn đề với một dự án và tôi lại không ở đó để xử lý. Thật sai lầm khi nhận cuộc gọi đó.”

Bà ấy cười vẻ thấu hiểu. “Sai lầm khi thuê một y tá chưa có kinh nghiệm trong khi chẳng có ai để đào tạo cô ấy ngoài tôi. Chúa ơi, tôi ghét ngày thứ Hai làm sao.”

“Tôi cũng ghét thứ Hai,” tôi nói.

Ngày thứ Hai đó tàn bạo một cách đặc biệt. Tôi đã mang con gái mình đi kiểm tra y tế và ra về với con của kẻ khác. Tôi không làm gì để đáng bị như thế. Sophie chết tiệt! Cô ấy không chỉ lừa dối tôi, cô ấy còn có con với gã đó. Tôi có thể tha thứ cho bản thân về những điều tôi đã làm, nhưng tôi không thể tha thứ cho cô ấy.

Dẫu sao thì, cô ấy đáng ra phải là người đàng hoàng hơn tôi.

Tôi đưa Aubrey lên xe để về nhà, hầu như không để ý chút nào đến con bé đang ngồi ở ghế sau. Khi nhìn con bé, tôi chỉ thấy duy nhất sự phản bội. Tôi thấy mẹ của con bé đang ở trong phòng nghỉ khách sạn và mây mưa với gã đàn ông khác. Mối quan hệ đó có thể đã kết thúc từ lâu, nhưng những hậu quả của nó đã phá hủy cuộc đời tôi. Sau khi trao con bé lại cho bảo mẫu của chúng tôi, Katrina, tôi quay lại nơi làm việc. Và vì hôm thứ Sáu tôi đã khoe khoang về chuyện phải đi làm muộn vì đưa con gái đi kiểm tra sức khỏe nên mọi người đểu hỏi han tôi về chuyện đó.

“Con bé rất ổn,” tôi trả lời.

Người xa lạ đối với tôi , nhưng rất ổn.

“Khỏe mạnh bình thường,” tôi nói.

Một người bố chắc sẽ vui mừng khi biết điều đó.

Bradlee Mitchell thuộc thế hệ Y, đang công tác ngắn hạn ở công ty tôi. Cậu ta sở hữu cái tên bị sai chính tả và cũng là dấu hiệu nhận biết về một cá nhân xuất chúng, cùng bộ hồ sơ xin việc có nhiều chỗ hạ cánh hơn cả hệ thống sân bay ở ngoại ô. Tất cả đều chỉ ra rằng cậu ta sẽ không lưu lại ở văn phòng của chúng tôi lâu dài. Như thế cũng tốt. Cậu ta sáng dạ và cực kỳ hữu dụng. Tôi cuối cùng cũng không cưỡng nổi cơn tò mò và thịnh nộ sâu sắc của mình về vụ ngoại tình của Sophie với tri kỷ của cô ấy và đưa cho cậu ta chiếc USB.

“Chúng là thư điện tử. Tất cả đều từ một người gửi. Nó không liên quan đến công việc,” tôi báo trước cho cậu ta. “Tôi sẽ trả công cho cậu.”

Bradlee, người có bằng tốt nghiệp Đại học Washington ngành kế toán nhưng ghét bỏ công việc của mình, nói cậu ta không quan tâm đến tiền. Cậu ta hứng thú với trải nghiệm hơn.

“Không cần đâu, Adam,” cậu ta trả lời. “Tôi sẽ làm tối nay. Không mất tiền. Bố mẹ tôi đi Spokane vài ngày và tôi được toàn quyền sử dụng ngôi nhà.”

Vào thời của tôi, điều này nghĩa là được tổ chức một bữa tiệc hỗn loạn vượt tầm kiểm soát.

Với Bradlee, nó là cơ hội để ngồi quanh nhà và chơi điện tử mà không lo bị mẹ la mắng.

“Chính xác là anh cần biết những gì?” cậu ta hỏi.

“Những thứ cơ bản,” tôi bảo cậu ta. “Là cho em trai tôi. Cậu ấy muốn biết là có thể lần ra địa chỉ IP không, tên người gửi nữa thì càng tốt.”

“Được, anh yên tâm,” cậu ta nói chắc chắn.

Tôi đã xóa tên Sophie và những thư trả lời của cô ấy tới gã người tình khốn nạn. Bradlee hẳn là có thể tìm ra thông tin đó nếu cậu ta thử. Tôi nghĩ là tôi chẳng quan tâm nếu cậu ta làm thế. Tôi chỉ muốn biết: Ai là kẻ mà vợ tôi đã hẹn hò?

“Muốn tôi gửi cho anh qua tin nhắn không?” cậu ta hỏi.

“Không,” tôi nói. “Cứ mang nó đến. Tôi cũng muốn lấy lại cái USB.”

Ngày hôm sau, Bradlee xuất hiện với chiếc USB cùng một nụ cười. Cậu ta nhìn có vẻ phấn khích. Phấn khích hơn so với Bradlee thường ngày. Biểu cảm của cậu ta rõ ràng là ít ngái ngủ hơn.

“Anh bạn,” cậu ta nói. “Vợ của em trai anh là một con chó cái toàn tập.”

Tôi gật đầu. “Phải, cô ta đúng là vậy đấy.”

“Dù sao thì tìm thứ này dễ như ăn kẹo. Thư điện tử được gửi đi từ IP của Blue Door. Gã ta đăng nhập vào Gmail bằng máy tính của nhà hàng.”

“Cậu có nói được chính xác là ai gửi nó không?”

Cậu nhóc lắc đầu. “Nhưng tôi đoán là nếu anh tới đó, anh có thể soi ra được thông tin. Tôi từng đến đó một lần. Đồ ăn ngon. Quán nhỏ. Không có nhiều gã đàn ông nào ở đó để xếp hình với vợ của em trai anh đâu.”

Cậu ta trả cái USB vào lòng bàn tay để mở của tôi. Tôi siết chặt nó như thể đang bóp một quả bóng bóp tay giảm căng thẳng và nó đâm vào lòng bàn tay tôi.

Tôi biết mình sẽ đi đâu để ăn trưa.

« Lùi
Tiến »