Randall Howser là cổ đông lâu năm trong công ty luật của chúng tôi. Ông ấy tầm bảy mươi tuổi và diện một chùm tóc đen mà chúng tôi cho là tóc giả. Nói nghiêm túc thì nó chắc chắn là tóc giả. Nhưng dĩ nhiên, không ai đề cập đến việc đó. Suy cho cùng, ông ấy là người trả lương mà. Và nếu ông ấy nghĩ mình trông khá được thì cũng không ảnh hưởng đến ai. Thực tế thì, hãy cứ khen nức nở đi.
Hôm đó là ngày kỷ niệm tôi gia nhập công ty và dù đang ngập đầu trong đống cát lún của một vụ kiện và lo lắng về chuyện của Connor, tôi vẫn không có lựa chọn nào khác ngoài việc đi tới một bữa ăn trưa bắt buộc.
“Chỉ cô và tôi thôi,” Randall nói.
Tôi không cảm thấy khó chịu chút nào. Ông ấy vô hại.
Cái có hại trong lời năn nỉ của ông ấy là chúng tôi sẽ dùng bữa tại Blue Door.
“Chỗ đó tuyệt vô cùng,” ông ấy ca ngợi.
Tôi gợi ý nhà hàng Pan Asian mới ở trung tâm thành phố, nhưng ông ấy lắc đầu.
“Tôi thực sự thích Blue Door,” ông ấy khăng khăng. “Tôi chưa đặt chỗ, nhưng tôi có linh cảm là cô sẽ kiếm được một bàn thật xịn.”
Tôi muốn lùi lịch đi ăn lại. Không phải tôi xấu hổ vì Connor làm việc ở đó. Anh ấy rất tuyệt trong công việc của mình. Và nó liên tục được đánh giá là một trong những nhà hàng tốt nhất ở Seattle. Chỉ là tôi thấy có chút bất tiện thôi. Và tôi phải thừa nhận rằng việc ngồi đó dùng bữa với sếp trong khi chồng mình phục vụ khiến tôi xấu hổ.
Randall nịnh đầm tôi như thể tôi là người hẹn hò với ông ấy. Ông ấy khăng khăng muốn Connor phục vụ chúng tôi.
“Chúng ta là một gia đình,” ông ấy nói.
Connor vẫn thể hiện sự thu hút không bao giờ cạn của mình. Anh ấy lướt qua lướt lại thêm ba bàn ăn nữa và nụ cười luôn thường trực. Nhưng anh không thể giấu tôi. Ánh mắt chúng tôi khóa lấy nhau khi anh ấy đưa cho chúng tôi thực đơn. Tôi có thể nhận ra điều này cũng đang làm anh bẽ mặt.
“Tôi hâm mộ bếp trưởng Micah của anh lắm,” Randall nói, đeo kính lên để xem lại hóa đơn. “Và cả cậu nữa, Connor.”
“Ngài quá khen rồi,” Connor nói.
Khi ngồi đó và chịu đựng khoảnh khắc ấy, tôi không thể không nghĩ tới cái lần mà sợi dây liên kết giữa chồng tôi và Blue Door đã gửi một con quái vật đến văn phòng của tôi.
“Một khách hàng mới đang ở đây,” Marcy thông báo.
Tôi kiểm tra lại lịch làm việc của ngày hôm nay.
Adam Warner, 2 giờ chiều.
Một phút sau, anh Warner đã ngồi đối diện với tôi. Anh ta là một người đàn ông điển trai, chỉ hơn bốn mươi tuổi, tôi nghĩ vậy, diện bộ com-lê đẹp đẽ. Một bộ com-lê đẹp so với Seattle. Đường may kiểu Ý, tôi cho là vậy. Marcy đặt lịch hẹn và lúc này tôi không thể nhớ ra tại sao anh ta lại gặp tôi. Công ty của chúng tôi đủ lớn để giải quyết cả các vụ án dân sự và hình sự.
“Cô không biết tôi là ai,” anh ta nói.
Tôi nhìn mặt anh ta. Chúng tôi từng gặp nhau ở đâu à? Trong một buổi hội thảo? Có phải anh ta ở một công ty khác trong thành phố không?
Và rồi anh ta nhìn tôi như thể tôi là một con thỏ làm bằng thiếc trong phòng triển lãm về bắn súng.
Không có lấy một lời mào đầu, anh ta bùng nổ.
“Chồng cô ngủ với vợ tôi.”
Thậm chí trước khi tôi hiểu được chuyện gì đang xảy ra, tôi đã muốn bảo vệ Connor. Đó là điều tôi vẫn làm. “Tôi không biết anh đang nói gì,” tôi nói, rời mắt khỏi anh ta trong một chốc, tôi biết hành động này sẽ là manh mối cho bất kỳ bồi thẩm đoàn nào nhận ra rằng tôi đang nói dối.
“Có,” anh ta nói. “Cô biết.”
“Tôi nghĩ là anh nên ra về, anh Warner.”
“Có thể cô nghĩ thế, nhưng tôi lại nghĩ là cô cần nghe tôi nói hết. Mọi chuyện sẽ trở nên rất tồi tệ đấy. Mà tôi chắc chắn là cô biết, khi mà cô làm việc liên quan đến luật pháp, sự thật đôi khi không đẹp đẽ lắm.”
“Tôi sẽ gọi bảo vệ,” tôi nói.
“Không, cô sẽ không gọi đâu. Cho đến khi tôi nói xong những điều cần nói.”
Tôi quan sát thấy Marcy đang đi gần cửa sổ cạnh cửa ra vào văn phòng tôi. Đi rất chậm rãi. Tôi đứng dậy và hạ rèm xuống. Khi làm thế, tôi thấy bàn tay mình đang run rẩy. Tôi nhìn người đàn ông đang cắm rễ trên chiếc ghế trong văn phòng tôi như thể anh ta là một kẻ đánh bom cảm tử và anh ta sắp kích nổ để giết cả hai chúng tôi.
“Làm sao mà anh tìm được tôi?” tôi hỏi.
“Ngay khi tôi tìm ra Connor Moss ở Blue Door, chỉ cần hai cú nhấp chuột là tìm ra hắn ta kết hôn với cô. Cô ở khắp nơi trên Internet, cô Moss. Tuy thế, thật tình, một gã bồi bàn à?”
Tay tôi vẫn đang run lên, vì thế tôi giấu chúng dưới bàn làm việc.
“Anh ấy là bồi bàn trưởng,” tôi nói, một lần nữa bảo vệ Connor.
Adam tròn mắt.
“Tôi biết chồng tôi từng ngoại tình,” tôi bảo anh ta. “Đó là chuyện trước đây. Chuyện đó qua rồi. Tôi xin lỗi vì anh đã đến gặp tôi vì một chuyện đã giải quyết xong xuôi. Tôi xin lỗi vì bất kỳ vai trò nào của Connor trong cuộc hôn nhân của anh, nhưng chuyện đó đã thực sự qua rồi.”
Sự im lặng bao trùm cả không gian trong khi anh ta bước về phía cửa sổ để nhìn ra bên ngoài.
“Tên là Aubrey,” anh ta nói mà không hề nhìn tôi.
“Đó là một cái tên đẹp, nhưng tôi không có tranh chấp gì với cô Warner. Tôi mong là anh có thể giải quyết mọi chuyện và tiếp tục cuộc sống của mình.”
Anh ta quay lại đối mặt với tôi. “Aubrey là tên con gái của chồng cô.”
Vậy là chuyện đó đã tới. Dấu chấm kết thúc hoàn toàn cho thế giới và cuộc sống mà tôi từng mơ ước với Connor.
Aubrey là tên con gái của Connor.