Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1618 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
38: LEE

Đã gần một giờ sáng ngày cuối cùng của tháng Sáu, điện thoại trên tủ đầu giường bên cạnh tôi chợt đổ chuông. Tôi với tay qua Millicent, kẻ mà bằng cách nào đó đã xoay xở để nằm ngủ ngay cạnh mặt tôi. Cái tên hiện ra trên màn hình dội vào tôi như mùi hương cà phê trứng từ máy pha cà phê của nhà thờ. Tôi suy nghĩ trong chốc lát là có nên bắt máy hay không.

“Adam?” tôi hỏi bằng giọng thầm thì.

Im lặng.

Tôi lặp lại tên của anh ấy.

Cuối cùng cũng có phản hồi.

“Hơi muộn nhỉ?” anh ấy nói.

“Anh không nên gọi cho em,” tôi nói trong khi chân đã chạm xuống sàn nhà.

“Anh cũng nghĩ là không nên,” anh ấy nói.

Tôi chờ đợi nhưng cuộc gọi lại im lặng một lần nữa. Anh ý đang say à? Tôi tự hỏi.

“Cuộc điều tra vẫn đang diễn ra,” tôi nói nhằm lấp đầy khoảng trống im lặng giữa chúng tôi. “Nghĩa là mọi điều mà anh nói đều có thể trở thành một phần của vụ án.”

“Ừ,” cuối cùng anh ấy nói, “anh đoán thế.”

“Anh đang uống rượu à, Adam?”

“Một chút.”

Giọng anh ấy líu lại và hai từ “đoán thế” nghe giống như một từ. Tôi nghi ngờ rằng lượng rượu mà anh uống phải nhiều hơn so với “một chút”.

“Em nghĩ anh nên gác máy.”

“Anh không gọi điện về chuyện của Sophie,” anh ấy nói.

Tôi không biết chuyện này sẽ đi về đâu, nhưng lời nói của anh ấy khiến tôi có cảm giác như lời cảnh báo.

“Vậy anh gọi điện vì việc gì?” tôi hỏi. “Anh có ổn không? Aubrey khỏe chứ?”

Tôi nghe thấy tiếng đá chạm vào thành cốc. “Ừ,” anh ấy nói. “Bọn anh ổn. Ai cũng ổn.”

Tôi nên kết thúc cuộc điện thoại.

“Vậy thì có chuyện gì à?” Tôi hỏi.

“Anh đã nghĩ về Hodge và những chuyện hắn đã làm.”

Tôi ghét phải nghe tên kẻ đã xâm hại tôi. Nó luôn khiến tôi nghĩ đến cảm giác như bị chọc bằng gậy lùa gia súc. Trên giấy, trong biên bản, hoặc từ miệng của một người khác.

Như Adam Warner vừa nhắc đến. Ngay vừa nãy.

“Chúng ta sẽ không nói về chuyện đó, Adam,” tôi nói. “Em không muốn.”

“Em không thể kiểm soát chuyện đó,” anh ấy nói. Tiếng đá va vào thành cốc kêu canh cách. “Em không phải là người quyết định cái gì là trải nghiệm của em và cái gì không thể là trải nghiệm của người khác.”

“Em không hiểu lời anh nói, Adam. Cuộc gọi này kết thúc ở đây.”

“Đừng!” Anh ấy nói, giọng to và khẩn trương hơn. “Những gì xảy ra với em ngày hôm đó chỉ là một mặt của nó thôi. Em có biết chuyện gì đã xảy ra với anh không?”

Anh đã trở thành một anh hùng, tôi nghĩ, chợt nhận ra suy nghĩ của mình có chút xa cách.

“Chuyện gì?” tôi hỏi. “Chuyện gì đã xảy ra với anh?”

“Tìm thấy em,” anh ấy nói, giọng nhỏ dần.

Sau đó tôi nghe thấy tiếng đổ đá từ khay kim loại và tiếng rót chất lỏng. Anh ấy đang đổ thêm rượu vào người.

“Em rất biết ơn anh vì chuyện đó,” tôi nói.

“Không phải về em,” anh ấy nói. “Lúc này là về anh. Anh muốn em biết cái ngày anh tìm được em là thời khắc tuyệt vời nhất trong cuộc đời anh. Không hề giả tạo. Không cố gắng đoạt lấy một thứ gì đó để rồi chẳng có gì. Không hề giăng bẫy. Em cần biết rằng tìm thấy em là chuyện tốt đẹp nhất anh từng làm.”

Lời nói của anh làm tôi cảm động. Anh ấy nói đúng. Tôi chưa bao giờ thực sự nghĩ xem trải nghiệm ấy mang lại ý nghĩa nào cho anh ngoài cái bằng khen và ảnh của anh trên báo. Tôi đã thoát được lưỡi hái của thần chết nhờ có anh.

Không điều gì mà Adam làm sau này có thể có ý nghĩa hơn khoảnh khắc anh ấy tìm thấy tôi hôm đó. Không hề có động cơ nào ẩn giấu đằng sau việc giải cứu tôi. Không hề có mánh khóe nào để kiếm được công việc tốt hơn. Không hề bị thao túng. Việc anh ấy tìm thấy tôi không hề bị vấy bẩn bởi bất kỳ điều gì. Nó thuần khiết và không vụ lợi.

“Còn một chuyện nữa,” anh ấy nói.

Có điều gì đó trong giọng điệu của anh khiến tôi muốn chạy trốn. Nhưng tôi không làm thế. Tôi làm cái điều mà tôi giỏi nhất - cái điều đã khiến tôi trở thành một nhân viên điều tra hiệu quả. Tôi lắng nghe.

“Anh đã luôn có tình cảm với em, Lee ạ. Được không? Anh chỉ muốn nói điều này với em bởi vì mọi thứ đang vượt ra ngoài tầm kiểm soát và em xứng đáng được biết.”

Tôi không hề nghĩ đến chuyện này. Hoặc không muốn. Đầu óc tôi chao đảo.

“Phải kết thúc cuộc gọi này thôi,” tôi bảo anh.

Và nó kết thúc.

Chiếc điện thoại trên tay tôi giống như liều thuốc độc. Tôi không cần nghe bất kỳ lời nào phát ra từ đó. Tôi không muốn nghe. Tốt hơn hết là không bao giờ nhắc đến những gì Adam Warner cảm thấy về tôi hoặc cảm giác của anh ấy về cái ngày anh tìm thấy tôi. Tôi đặt điện thoại xuống. Millicent đang nằm trên đùi, rên gừ gừ và cào vào đùi tôi.

Tôi không nhăn nhó. Tôi chỉ đang bị cuốn vào cuộc gọi đó. Nước mắt rơi. Tôi đã luôn muốn nói với Adam Warner rằng tôi nghĩ về anh như một người hùng, như một điều gì đó bước ra từ cuốn truyện tuổi thơ. Rằng tôi cũng có cảm tình với anh - những tình cảm vượt lên trên cái việc anh đã cứu tôi.

Khi mà nhiều ngày biến thành nhiều tuần, chúng tôi càng lúc càng có ít thời gian để tiếp tục vụ án của Warner. Không phải là do chúng tôi thiếu cố gắng. Montrose và tôi đã gõ cửa mọi ngôi nhà, phỏng vấn hàng tá người, lần theo hết lời mách nước này đến lời mách nước khác.

Bắt cóc và giết người là chuyện khá hiếm.

Còn bị mất dấu vết lại là chuyện khá phổ biến.

Coyle và chiếc xe tải đỏ vẫn không có tung tích. Cuộc nói chuyện với chị gái đã tiết lộ chuyện hắn đang gặp gỡ bác sĩ để điều trị một căn bệnh nghiêm trọng - điều mà hắn không muốn cho công ty vận tải biết. Cây lau sậy trên xe tải của hắn à? Chúng mọc ở khắp nơi. Tôi đã đưa ra kết luận quá vội vàng.

Sự thật là, chúng tôi cần lấy được kết quả DNA. Việc gọi điện đến phòng xét nghiệm ở Tacoma không khiến công việc diễn ra nhanh hơn. Trên thực tế, tôi phần nào nghĩ rằng kỹ thuật viên sẽ bỏ lại yêu cầu của bạn ra sau cùng nếu bạn hỏi quá nhiều lần. Mọi thứ đều là ưu tiên số một cả. Không có cái gì là số hai.

Nó trông giống như một trò chơi, nhưng không phải thế. Đó là sinh tồn. Những con mòng biển bay vòng vòng qua Vịnh Oakland ỏ Shelton, thả hàu và nghêu lên các tảng đá. Chúng bay lướt ngay sát mép nước rồi nhắm vị trí và thả xuống. Cái vỏ rơi xuống, đập vào tảng đá và ngay tức khắc - trước khi một con quạ hoặc một con chim lười biếng nào khác xen vào - chú mòng biển sẽ thả vút mình trong không gian như cái yo-yo và đáp xuống bằng cú chạm nhẹ nhàng nhất. Chúng cứ thế lặp đi lặp lại. Cả ngày. Tôi tự hỏi làm sao lại có khái niệm não chim ngu ngốc được. Những con mòng biển của vùng Tây Bắc Thái Bình Dương thông minh tuyệt vời. Chúng biết đâu là cách tốt nhất để mở những cái vỏ ra.

Montrose đưa cho tôi cà phê.

“Cảm ơn,” tôi nói trong lúc ông ấy chiếm dụng vị trí bên cạnh và chúng tôi cùng đối diện với mặt nước.

“Cô có muốn nói về chuyện đó không?” ông ấy hỏi.

Chuyện đó có thể là bất kỳ chuyện gì. Không chuyện nào trong số ấy là tôi muốn thảo luận cả.

“Không hẳn,” tôi nói.

“Cô cần nói ra,” ông ấy khuyên. “Nó đang ở đấy, sủi bọt ngay dưới bề mặt. Chuyện đó đang tác động vừa tốt vừa xấu lên cô, Lee ạ.”

“Tác động tốt là gì vậy?”

“Cô làm cảnh sát như ngày nay là vì những chuyện từng xảy ra trước kia. Cô cảm nhận được nỗi đau của nạn nhân và cô sử dụng tất cả chuyện đó để tiếp nhiên liệu cho công việc.”

Tôi hiểu rồi. Ông ấy đang cố gắng giao tiếp với tôi và đó là một cử chỉ tốt bụng.

“Còn tác động xấu thì sao?”

“Tôi không phải nhà tâm lý học,” ông ấy nói. “Tôi không tin mấy người đó. Nhưng tôi có thể nói cho cô biết suy nghĩ của tôi.”

“Đó là gì?” tôi hỏi, để cà phê đi xuống cổ họng nghèn nghẹn của mình. “Điều ông đang nghĩ là gì?”

“Rằng có một phần trong cô vẫn đang mắc kẹt ở cuối hẻm Tamarack,” ông ấy nói. “Rằng cô đã sống sót sau tất cả chuyện đó, nhưng cô chưa bao giờ buông bỏ nó. Nó bám lấy cô và làm rối tung đầu óc cô lên.”

Ánh mắt tôi vẫn đặt trên mặt nước. “Tôi đã nghĩ là ông không phải nhà tâm lý học, Montrose ạ.”

“Cô biết đấy,” ông ấy tiếp tục, “Tôi không phải nhà tâm lý học. Tôi từng tới gặp một hoặc hai người. Nhưng việc đó không có tác dụng với tôi. Đây chỉ là hai người chúng ta nói chuyện với nhau ở đây thôi, được chứ?”

“Hai người chúng ta,” tôi lặp lại. “Được thôi.”

Tôi không nói gì nữa khi một con mòng biển thả một cái vỏ khác xuống chỗ tảng đá ngay trước mặt chúng tôi. Các mảnh nhỏ màu trắng vỡ tan và con mòng biển hạ xuống để ăn con hàu.

Cuối cùng, sau cái khoảng lặng ngập ngừng mà chắc chắn là lâu và khó chịu nhất từ nãy tới giờ, tôi lên tiếng.

“Ông có lẽ có vài suy nghĩ đúng,” tôi nói, mặc dù khá miễn cưỡng. “Tôi nghĩ là có một phần trong tôi bị bỏ lại dưới đám cành cây ấy hồi mười hai tuổi. Tôi nghĩ về tôi - cô bé đó - và tự hỏi làm sao lại có chuyện tôi ngu ngốc đến mức không thấy là Hodge đang âm mưu điều gì khi hắn ta thình lình gợi chuyện sáng hôm đó.”

“Khi đó cô chỉ là một đứa trẻ,” ông ấy nói.

“Tôi biết,” tôi nói, nhìn thẳng vào ông. “Nhưng Cathy Rinehart đã là một phụ nữ trẻ và cô ấy đã mắc sai lầm. Sophie Warner cũng thế. Họ đều trải qua khoảnh khắc ngắn ngủi ấy khi biết rằng không còn đường thoát. Giống như tôi, bước vào trong cái xe đó chỉ để nhìn đám mèo con.”

« Lùi
Tiến »