Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1626 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
40: CONNOR

Cô ấy đã ở trong nhà tắm rất lâu rồi. Tôi biết tại sao. Tôi thấy vô cùng mệt mỏi mỗi lần Kristen thực hành cái nghi thức sau khi chúng tôi quan hệ. Quan hệ để sinh con. Nó đã chiếm lĩnh mọi thứ trong cuộc sống của chúng tôi và tôi không biết làm sao để chấm dứt nó. Tôi uống nhiều hơn mức bình thường để vượt qua chuyện đó, nhưng không ích gì. Như thể Kristen đang ở trên một chiếc bè nhỏ ở giữa Thái Bình Dương và tôi thì không thể đến được đó để đưa cô ấy trở lại thuyền. Đằng nào thì cô ấy cũng sẽ không nắm lấy tay tôi. Cô ấy muốn đổ lên đầu tôi một phần, cũng có thể là hầu hết, tội lỗi. Rằng tôi là nguyên nhân khiến chúng tôi không có con.

Tôi biết rõ rằng vấn đề không phải do tôi. Tôi chẳng có vấn đề gì cả. Tuy thế, tôi không thể nói điều đó với cô ấy. Chuyện đó sẽ nghiền nát cô ấy.

Vì vậy, tôi để cô ấy phi những chiếc tiêu độc và những mũi tên với đầu nhọn bằng thép mỗi khi cần. Cồ ấy từng bảo tôi một lần rằng quần lót của tôi nên rộng hơn, rằng tôi mặc như vậy là quá nóng. Chẳng có vấn đề chết tiệt nào với tôi cả, nhưng tôi cho qua chuyện đó. Tôi cho qua mọi chuyện, vì cuối cùng, cô ấy là tình yêu của đời tôi. Tôi làm những gì cô ấy bảo. Nếu cô ấy muốn tôi xuất tinh vào một cái ống được dùng cho những người đàn ông sắp hóa trị và muốn lưu lại hạt giống của họ, thì được thôi. Tôi sẽ xem phim khiêu dâm và làm chuyện cần làm.

Cô ấy bước ra từ nhà tắm và tôi nhận ra cô ấy vừa khóc.

“Ôi, cục cưng,” tôi nói, mặc dù cái từ đó là một lựa chọn tồi. “Anh cũng cảm thấy là hôm nay sẽ được. Anh đã nghĩ là chúng mình sẽ có được nó.”

Kristen tan ra trong vòng tay tôi. Cô ấy không thường xuyên buông lỏng cảm xúc. Lần này thì khác. Cô ấy khóc nức nở, một kiểu khóc rối bời và tôi ôm cô ấy chặt nhất có thể. Tôi bảo cô ấy và tôi sẽ ổn thôi. Tôi gọi chuyện lần này không biết là lần thứ mấy rằng nếu chúng tôi không thể có một gia đình theo cách sinh học, chúng tôi có thể nhận nuôi.

“Em muốn đứa con là giọt máu của chúng ta,” cô ấy nói. “Em biết điều này nghe thật kinh khủng, nhưng em thực sự muốn như thế, Connor. Em không muốn nuôi con của người khác và vẫn biết rằng đứa trẻ không phải là giọt máu của một trong số chúng ta. Việc đó giống như chúng ta làm bảo mẫu mười tám năm để rồi bị đá ra lề đường khi cha mẹ thật quay về.”

“Không phải vậy đâu,” tôi nói.

Đôi mắt xanh của cô ấy có viền đỏ. “Em đã thấy điều đó. Ở văn phòng luật. Trên ti vi. Khắp mọi nơi. Những đứa con nuôi luôn đứng núi này trông núi nọ.”

“Không phải tất cả mà em,” tôi bảo cô ấy.

Cô ấy lùi lại. “Hầu hết là thế. ‘Một giọt máu đào hơn ao nước lã’ có vẻ đúng bởi vì nó thực sự đúng.”

“Không phải tất cả mà,” tôi nói.

Cô ấy ngừng khóc và một suy nghĩ lướt qua đầu tôi là vợ tôi thật xinh đẹp, thậm chí sau khi vừa khóc xong.

“Có lẽ không phải tất cả,” cuối cùng cô ấy cũng chấp nhận.

Đây không phải là từ bỏ, nhưng đây là lần đầu tiên Kristen mở cánh cửa cơ hội cho việc nhận nuôi. Nó chỉ là một khe cửa. Một khe hẹp. Dẫu vậy, nó là điểm khởi đầu.

Tối đó, trong khi Kristen ngủ say và nằm mơ đến việc cuối cùng tôi cũng khiến cô ấy mang thai, tôi lấy chai Tequila và hướng về phòng làm việc của cô ấy ở phía trước ngôi nhà. Các đầu ngón tay tôi lởn vởn phía trên bàn phím máy tính trước khi chạm vào phím cách và ánh sáng xanh của màn hình rọi vào tôi. Tôi không nên làm cái điều mà tôi sắp làm. Sẽ chẳng có gì tốt đẹp từ đó cả. Tôi biết thế. Tuy vậy, tôi thấy bản thân mình không thể cưỡng lại nổi. Tôi tìm kiếm thông tin về vụ sát hại Warner. Đã sáu tuần kể từ khi mọi chuyện diễn ra. Tôi không nhớ gì về nó. Thế nhưng tôi không thể bỏ nó ra khỏi đầu. Tôi nghiền ngẫm những bức hình của Sophie, chồng cô ấy, Adam và cô con gái nhỏ của họ, Aubrey. Cơn buồn nôn từng đánh gục tôi ở Blue Door lại tìm đến. Tôi có làm chuyện đó không? Có phải tôi là kẻ đã bắt cô ấy đi không? Giết chết cô ấy? Vứt cô ấy xuống dòng nước ở Hood Canal?

Tôi không tự hỏi bản thân vì sao lại làm chuyện đó. Điều đó không cần thiết. Tôi không bao giờ làm tổn thương ai. Không phải Sophie Warner. Không phải bất cứ ai. Tôi ngồi đó trước máy tính của mình, nhìn vào từng người bọn họ, nước mắt chực trào ra.

Tôi bị mất ký ức.

Tôi có máu.

Giày tôi đầy cát.

Tôi ngồi đó đọc tin và tự hỏi mình nên làm gì. Tôi có nên đến đồn cảnh sát không? Thực tế là tôi thậm chí còn không biết mình sẽ nói gì.

“Này, về vụ án đó ở Lilliwaup. Tôi không nghĩ là mình gây ra nó, nhưng có thể là do tôi làm đó.”

Tôi không nghĩ là tôi có thể xoay xở để tạo ra một danh sách các lý do nhắm vào tôi. Tôi không nhớ. Tôi có thể thấy sự nghi hoặc trong mắt Kristen. Tôi có thể tưởng tượng ra sự tổn thương mà điều này sẽ đem tới cho cô ấy. Và cả nỗi nhục nhã sẽ biến cô ấy thành đối tượng bị bàn tán ở khu vực mà chúng tôi sống.

Thực ra là ở khắp Seattle.

Cô ấy muốn tin tôi. Tôi cũng thấy được điều đó. Không phải là do tôi tưởng tượng ra đâu. Tôi biết rõ cô ấy hơn bất cứ ai trên đời. Kristen sẽ làm mọi điều có thể để giúp tôi. Tôi hiểu rõ điều đó.

Tôi biết tất cả những điều đó nhưng vẫn tự vấn bản thân.

Nếu biết là tôi quen Sophie Warner thì cô ấy có còn đứng về phía tôi không?

Có ai đứng về phía tôi không?

“Anh đang ngồi đây làm gì vậy?”

Tôi quay lại và thấy Kristen đứng ngay sau và tim tôi bỗng nhiên đập nhanh.

“Anh chỉ đang nghĩ về những chuyện đã xảy ra,” tôi lên tiếng.

Vợ tôi nhìn thấy rượu Tequila nhưng không nói gì, cũng không đả động đến chuyện tôi uống rượu nhiều hơn, không xua tay, không lắc đầu, không có gì cả.

“Về giường thôi,” cô ấy nói. “Anh ổn mà, Connor. Anh là người đàn ông tốt. Em muốn anh hãy dừng những suy nghĩ này lại ngay bây giờ. Được không?”

Cô ấy với qua và tắt máy tính.

Tôi nhìn lên và đắm mình trong thứ ánh sáng luôn phát ra từ Kristen. “Được,” tôi nói. “Ổn thôi. Được.”

Cô ấy sẽ bảo vệ tôi và tôi không xứng đáng với điều đó. Tôi cũng biết điều đó.

Mai Tâm (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »