Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1630 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
42: ADAM

Khu lễ tân của văn phòng luật Belding và Con trai trống trơn trừ một đống tạp chí về nuôi dạy trẻ và một khu vui chơi rải đầy đồ chơi. Và tôi nữa, tất nhiên. Tôi ngồi chơi Candy Crush trên điện thoại trong khi chờ Dan Belding Con. Tôi tới sớm. Tôi thất nghiệp. Tôi là một người góa vợ. Chẳng điều gì trong số đó định nghĩa được con người tôi. Ít nhất thì tôi hy vọng là không.

Dan và tôi từng học cùng nhau. Bố của cậu ta, Dan Belding Bố, là huấn luyện đội bóng rổ trường Trung học Shelton. Ông ấy là người dễ chịu với hơi thở mùi cà phê và hàm hô. Ông cũng là người có chuyên môn đầu tiên mà tôi thực sự biết. Ông là một luật sư. Ở Shelton, vị trí đó gần như chắc chắn nằm trên đỉnh của chuỗi thức ăn. Dan Con quá thấp để chơi mấy môn ném bóng vào rổ, nhưng thực tế chỉ ra rằng cậu ta có đủ khả năng theo nghiệp bố mình bằng cách lấy một cái bằng về luật.

“Chia buồn về chuyện bố cậu,” tôi nói khi Dan tiến đến chào tôi với một lời chào và một cái bắt tay. Cậu ấy là phiên bản trẻ hơn của cha mình. Hơi thở mùi cà phê chắc chắn được di truyền trong gia đình.

“Ông ấy ra đi nhanh chóng,” cậu ấy nói. “Như thế âu cũng là phước.”

Dan Bố bị ung thư. Ở tinh hoàn. Cơn ác mộng tồi tệ nhất của những người đàn ông.

“Đúng thế,” tôi nói.

Tôi đi theo cậu ấy vào văn phòng, nơi đó hiện đại một cách đáng ngạc nhiên nếu xét đến việc cậu ấy đến từ Shelton.

Tôi không biết tại sao điều đó luôn khiến tôi ngạc nhiên trong những dịp hiếm hoi tôi vô tình gặp lại ai đó mà tôi biết. Tôi phần nào vẫn nghĩ trong đầu rằng quá khứ của tôi ở Shelton được đóng đinh giữa sự pha trộn của Appalachia và Hooterville. Nhưng không hẳn là như vậy. Thị trấn toàn là tầng lớp lao động và những ông sếp quản lý xưởng gỗ cũng là tầng lớp lao động - ít nhất là trong ý chí và cách sống. Chúng tôi cũng có một vài người ngoại lệ, nhưng không nhiều. Bên cạnh đó, mỗi lần đứng trước gương, tôi không còn thấy bất kỳ dấu tích gì về việc mình đến từ vùng ao tù Tây Bắc Thái Bình Dương.

“Cha cậu chắn chắn rất tự hào về cậu,” tôi nói, ra dấu về phía tên công ty bằng chữ vàng trên cánh cửa kính dẫn tới văn phòng cậu ấy.

Dan nở một nụ cười ngượng ngùng, “Ừ. Bố tớ nghĩ rằng đấy là kiểu mồi nhử hay ho để khiến tớ quay lại đây, nhưng nơi này vẫn luôn là nhà.”

Tôi lặng đi khi nói về Shelton. Tôi không xấu hổ khi đến từ đó. Tôi chỉ muốn giữ nó trong quá khứ, quá khứ xa xôi.

“Vậy là cậu và vợ đang định nhận con nuôi,” cậu ấy nói với tôi khi chúng tôi bắt đầu vào việc chính.

Cậu ấy chưa đọc tin tức, hoặc chí ít thì cũng không theo sát tin tức để đọc đến tin có tên tôi.

“Không,” tôi nói. “Tớ đến đây vì chuyện khác.”

Cậu ấy tháo kính ra và chăm chú nhìn tôi. “Chuyện gì?”

“Vợ tớ mất rồi,” tôi nói, “và, chà, tớ không nghĩ là tớ có đủ khả năng để nuôi con gái mình.”

Những từ ngữ mà tôi hướng đến cậu ấy có hai tầng ý nghĩa và tôi biết điều đó. Tôi để cho cậu ấy suy ngẫm về chúng trong một phút.

“Tớ rất tiếc,” cậu ấy nói. “Tớ đã không biết chuyện về vợ cậu.”

Tôi hít sâu một hơi. Tôi cần làm thế. Chuyện này khó khăn hơn tôi nghĩ. Cảm xúc của tôi là một vòng xoáy nước và tôi gần như đang ở trong một tình trạng không thể giải thích rõ được. Không thể giải thích với những người chưa từng trải qua. Dẫu vậy tôi vẫn thử.

“Sophie bị sát hại trong dịp cuối tuần lễ Chiến sĩ trận vong. Ở trên khu bờ vịnh.” Tôi quan sát cậu ấy khi mà những điểm liên kết trên dây thần kinh nhận thức của cậu ấy cuối cùng cũng khai hỏa. Cậu ấy rời mắt khỏi tôi. Cậu ấy biết về vụ án. Mọi người trong vùng này đều biết. Linda London đã nhận được vài điểm cộng cho sự nghiệp bấp bênh của mình nhờ vào việc khai thác chuyện riêng tư của gia đình tôi.

“Chà,” cuối cùng cậu ấy nói. “Chuyện đó thật tồi tệ. Tớ đã thấy vài tin tức liên quan đến chuyện đó. Tớ không nghĩ đó là cậu, Adam. Chia buồn với mất mát của cậu.”

“Cảm ơn cậu,” tôi bảo cậu ấy. “Tớ rất cảm kích. Mọi chuyện rất khó khăn. Khó khăn hơn bất kỳ điều gì tớ có thể hình dung. Đó là lí do tớ ở đây.”

Cậu ấy đặt kính của mình lên bàn làm việc. “Và tại sao lại vậy? Tớ có thể giúp cậu bằng cách nào?”

“Tớ không nghĩ tớ có thể nuôi con gái một mình,” tôi lặp lại.

“Này,” cậu ấy nói tiếp, “cậu đang trải qua một giai đoạn khó khăn. Cậu sẽ vượt qua nó thôi. Nói cho tớ biết về cô con gái nhỏ của cậu đi.”

“Tớ không biết mình có vượt qua được không,” tôi bảo cậu ấy. “Con bé ba tuổi, khỏe mạnh và vô cùng thông minh. Dễ thương giống mẹ. Tên con bé là Aubrey. Con bé rất tuyệt vời, nhưng tớ không thể nuôi được con bé.”

“Cậu sẽ không muốn làm thế đâu,” Dan nói. “Cậu chỉ đang ở trong tình trạng không tốt vào lúc này. Có lẽ cậu có thể tìm kiếm sự giúp đỡ. Họ hàng? Bảo mẫu?”

Cậu ấy đang cố gắng tỏ ra hữu ích. Đó vẫn là Dan Con. Tôi còn nhớ cách cậu ấy phục vụ với tư cách là một người quản lý vật tư khi cậu ấy không được vào đội bóng rổ. Luôn ở đó với tấm bìa kẹp hồ sơ và biểu cảm tha thiết nhất.

“Tớ có thuê một bảo mẫu. Không phải là tớ không chăm sóc được con bé. Như tớ nói đấy, con bé khỏe mạnh. Thực tế là, và đừng nghĩ xấu bởi vì nói thật, tớ không muốn bị sa lầy. Tớ không muốn làm bố đơn thân. Dan, cả hai chúng ta đều lớn lên ở Shelton, nơi mà hầu hết các gia đình đều gắn bó với nhau và thật lòng mà nói, sống như họ thì tốt hơn. Mẹ và bố. Kiểu truyền thống, đúng không? Như thế vẫn là tốt nhất.”

“Thế có họ hàng nào không?” Dan hỏi. “Ông bà thì sao?”

Tôi lắc đầu. “Chúa ơi, không. Tớ không thể để cho bố mẹ Sophie nuôi con bé. Không thể để như thế sau cái cách mà bố vợ tớ quấy rối cô ấy hồi còn là một cô bé.”

Chỉ cần thêm một thông tin chấn động nữa là anh chàng này sẽ bắt đầu rụt đầu rụt cổ mỗi khi tôi nói ra điều gì đó.

“Chúa ơi,” cậu ấy nói, giờ đây có chút bối rối. “Dĩ nhiên là không rồi. Cậu không thể để con gái mình ở quanh một kẻ ấu dâm.”

“Sophie ghét bố mẹ của cô ấy,” tôi nói. “Ghét ông bố vì đã quấy rối cô ấy. Ghét bà mẹ vì đã chịu đựng điều đó.”

“Tớ hiểu ý cậu,” cậu ấy nói. “Đã có ai tố cáo bố cô ấy chưa?”

“Chưa,” tôi nói. “Chuyện xảy ra hơn ba mươi năm trước rồi, cái thời mà không ai thực sự dám bàn về những thứ mà một kẻ bệnh hoạn như Frank Flynn làm với con gái mình “

“Ông ta đã bao giờ nghe ai cáo buộc về chuyện này trước kia chưa?” cậu ấy hỏi. “Từ cậu? Vợ cậu?”

Tôi gật đầu. “Có. Sophie đã đối chất với ông ta nhiều năm trước. Cô ấy làm như đã tha thứ cho ông ta, bởi vì cô ấy cho phép ông ta tới nhà và chúng tớ vẫn phải đến nhà họ vào dịp Giáng sinh. Tớ không chắc là tại sao cô ấy làm thế. Nhưng cô ấy đã làm thế.”

Cậu ấy đeo lại đôi kính, lấy một quyển sổ ghi chép ra và bắt đầu viết. “Thế còn bà Flynn thì sao?”

“Bà ấy giống như một thìa bột làm mềm Crisco,” tôi nói. “Bà ấy yếu đuối, không có chính kiến và không dám chống đối lại chồng mình.”

Cậu ấy đặt bút xuống. “Họ sẽ đòi quyền giám hộ,” cậu ấy nói. “Những kẻ biến thái đó thường làm thế. Coi đó là con đường để đổi trắng thay đen.”

“Tớ không ngạc nhiên đâu nếu chuyện đó xảy ra,” tôi nói. “Ông ta đã đe dọa sẽ làm thế. Nhưng tớ không nghĩ là ông ta dám hành động thiếu suy nghĩ nếu có nguy cơ bị vạch trần là một kẻ biến thái.”

Tôi đưa cho cậu ấy thông tin của Frank. Mọi thứ mà tôi biết về ông ta. Cả Helen nữa. Tôi đưa cho cậu ấy ngày sinh của Aubrey. Cậu ấy hỏi thêm vài thông tin khi tôi bày tỏ những nguyện vọng của tôi dành cho Aubrey. Cha mẹ có giáo dục và thu nhập tốt. Tôi từ bỏ con bé nhưng không vứt bỏ con bé cho bầy sói. Những chuyện này đều không phải lỗi của con bé. Cậu ấy viết xuống từng lời một.

“Từ bỏ con của mình để người khác nhận nuôi là một chuyện lớn,” cuối cùng cậu ấy nói, đối xử với tôi như thể mấy cô thiếu niên vừa bị bạn trai lớn tuổi hơn làm cho có bầu. Cậu ấy đang dùng giọng điệu giảng giải đạo lý, hoàn toàn bình tĩnh và điềm đạm như thể là tôi sẽ bị thuyết phục ấy.

“Tớ muốn cậu suy nghĩ về điều này trong vài ngày tới rồi chúng ta sẽ cùng nhau quyết định lần cuối xem nên xử lý chuyện này thế nào,” cậu ấy bảo tôi. “Sau đó, chúng ta sẽ gặp gỡ các phụ huynh tiềm năng. Cậu muốn giữ liên lạc với bố mẹ nuôi của con bé, đúng không?”

“Không,” tôi nói. “Tớ muốn bố mẹ nuôi là hình mẫu cha mẹ duy nhất trong đời Aubrey. Nếu con bé muốn tìm tớ sau hai mươi năm nữa thì được thôi. Chuyện đó phụ thuộc vào con bé. Tớ không muốn khiến Aubrey bối rối bằng cách nán lại và chơi trò người bố bán thời gian và không tận tụy.”

“Nhưng Aubrey không phải trẻ sơ sinh,” cậu ấy nói. “Con bé ba tuổi. Con bé biết cậu là bố nó.”

“Tớ biết điều gì là tốt nhất cho con bé.”

Dan Con gật đầu với tôi để thể hiện rằng mình đã hiểu, nhưng tôi nghi ngờ điều đó. Tôi từng lúc lắc đầu theo kiểu tương tự trong một cuộc họp ở SkyAero khi muốn cái việc chết tiệt kia kết thúc đi để tôi được làm những thứ quan trọng hơn, bất cứ thứ gì ngoài cái thứ mà mụ sếp của tôi đang nói.

“Tớ chỉ muốn cậu suy nghĩ kĩ về việc này,” cậu ấy nói.

“Tớ đã nghĩ kĩ rồi,” tôi nói. “Trong một khoảng thời gian rất lâu và cũng rất khó khăn.”

“Được thôi.” Cậu ấy cất quyển sổ ghi chép đi. “Một tuần nữa cậu quay lại được chứ? Nếu cậu đồng ý là sẽ thi thoảng suy nghĩ về điều mà chúng ta vừa thảo luận thì tớ sẽ ngủ ngon hơn và sẽ trở thành người biện hộ mạnh mẽ hơn cho cậu chống lại nhà Flynn. Có rất nhiều thứ để làm đấy. Cậu đang mệt mỏi. Đừng để mắc sai lầm.”

Xem này, tôi biết là cả thế giới này sẽ ghét tôi vì những điều tôi đang nghĩ khi quay lại ô tô để lái xe về nhà. Nhưng đó là sự thực. Tôi không muốn nuôi Aubrey khi không có Sophie. Sophie là một người mẹ tốt. Cô ấy nuôi con giỏi hơn tôi. Tôi công nhận điều đó.

Tôi suy nghĩ thêm một chút để tìm ra sự thật. Nó nằm bên dưới bề mặt, nhưng tôi vẫn có thể nhìn ra. Nó luôn nằm trong tâm trí tôi, nhưng đó là điều mà tôi không bao giờ có thể chia sẻ với bất cứ ai, với một người bạn đáng tin tưởng, thậm chí với cả luật sư của mình.

Nhìn thấy Aubrey gợi nhắc tôi về sự phản bội tồi tệ nhất mà Sophie gây ra.

Và điều tồi tệ nhất mà tôi từng làm.

Hơn nữa, không phải là tôi lén bắt ai phải nhận một đứa trẻ thích nghịch dại hoặc có vài chứng rối loạn kỳ lạ không thể gọi tên. Aubrey là một đứa bé đáng yêu. Tôi sẽ nhớ con bé. Tôi thực sự hiểu rằng cách này là tốt nhất. Rằng tôi không thể là người nuôi lớn con bé. Điều đó thật tồi tệ, đáng buồn, nhưng đúng. Con bé sẽ sống tốt hơn khi ở với người khác.

Khi tôi bước vào trong, Katrina liền đi lấy áo khoác và Aubrey chạy ào tới tôi như cách con bé vẫn luôn làm. Tôi nhấc con bé lên và tung con bé lên gần như chạm trần. Tôi tự hỏi sẽ còn bao nhiêu lần tôi làm chuyện này nữa.

Tôi cũng tự hỏi sau khi rời đi, con bé có nhớ đến tôi không.

Sophie ở sau xe ô tô khi chúng tôi trên đường tới căn nhà gỗ. Tôi không cố định cô ấy lại bằng dây an toàn. Không cần thiết. Chủ nhân của căn nhà gỗ đã cảnh báo về việc hủy đặt phòng và tôi quyết định rằng thời khắc đã đến và việc đưa Sophie tới đó - nơi mọi thứ bắt đầu - là điều tốt nhất để làm. Chắc chắn rồi, cô ấy đang ở trong bình đựng tro cốt, nhưng lần trước đến đó cô ấy chưa biến thành tro. Tôi đang đưa Sophie quay lại để rải tro của cô ấy ra chính cái bờ biển mà cô ấy đã biến mất. Đây là bữa tiệc vĩnh biệt một người. Aubrey còn quá nhỏ để hiểu chuyện này nên tôi để con bé ở lại với Katrina. Ông bà Flynn quá đáng ghét để được mời tới bất cứ đâu, chứ đừng nói là tới lễ kỷ niệm cuộc đời của con gái họ. Vì thế tôi thậm chí không thèm nhắn tin cho họ về những gì tôi đang làm.

Sophie luôn luôn thích sự bất ngờ.

“Chỉ có anh và em thôi, cưng ạ,” tôi nói với cái bình đựng tro cốt rẻ tiền nhất mà tay giám đốc nhà tang lễ với đôi bàn tay ướt nhẹp chào bán trong lúc đi ngang qua khu biệt thự có ngoại thất bằng đá cuội của khu nghỉ dưỡng Alderbrook và khu đất riêng kín đáo thuộc về Bill và Melinda Gates. Có rất nhiều tiền ở đây. Tiền. Tâm trí tôi đi tới chủ đề nhức nhối đó. Khoản tiền tiết kiệm của tôi sẽ chỉ trụ được cho tới cuối năm nay. Bảo hiểm nhân thọ của Sophie sẽ trả xong tiền thế chấp. Tôi sẽ cần thêm tiền. Một công việc mới. Một sự thúc đẩy để thiết lập lại cuộc đời tôi.

Tôi đỗ xe dưới bóng cây đỗ quyên lâu năm - nhìn giống cây hoa hơn là bụi hoa - ở bên cạnh nhà để xe tách biệt của Hoa Tử Đằng. Một chiếc ô tô khác thuộc về một trong những căn nhà gỗ còn lại đã ở sẵn đó, thế nên tôi biết là mình không hoàn toàn cô đơn. Thế cũng ổn. Tôi không muốn làm to chuyện. Đó không phải là phong cách của Sophie.

Bình đựng tro cốt bằng nhôm có màu của hợp kim thiếc trở nên lạnh toát do điều hòa. Sophie ghét thời tiết lạnh. Tôi cười. Tôi mang bình đựng tro cốt lên con đường mòn mọc đầy dương xỉ hai bên dẫn tới cửa ra vào của căn nhà gỗ. Tôi đặt nó lên băng ghế trước khi xoay các con số trên hộp khóa và mở cánh cửa.

Tôi chưa tới đây thêm lần nào kể từ dịp cuối tuần mà Sophie mất. Tôi đặt cô ấy lên kệ ở trong nhà bếp và quan sát kỹ nơi này. Nó vẫn y hệt như lần cuối cùng chúng tôi ở đây. Giống như thời gian đã đóng băng mọi thứ. Tôi nghĩ về ngày hôm đó và đêm trước đấy trong lúc đi lang thang từ phòng này sang phòng khác. Tôi không biết đã có bao nhiêu người ở trọ tại căn nhà gỗ này trong một tháng rưỡi qua. Hàng tá người, có lẽ thế? Ấy vậy mà tôi vẫn cảm nhận được Sophie như thể cô ấy vừa rời khỏi căn phòng. Tôi có thể ngửi thấy mùi cô ấy. Điều đó khiến tôi hơi bất an một chút và tôi quay lại ô tô để lấy ba lô và những vật dụng thiết yếu.

Maker’s, dĩ nhiên rồi. Uống rượu thì lúc nào cũng đúng thời điểm cả, như cách mà người ta vẫn hay nói.

Tôi không phải là kiểu người mê uống rượu, nhưng tôi là người mê uống Whisky loại thường và không sẵn lòng trả tiền cho loại nào tốt hơn thế. Tôi kéo cái bọc cao su màu đỏ xung quanh cổ chai, nếm ngụm rượu đầu tiên được rót lên đá lạnh.

Sophie, tôi nghĩ, anh mang em quay lại đây vì anh không nghĩ ra nơi nào tốt hơn để nói lời tạm biệt vĩnh viễn với em.

Rượu Whisky hơi thiêu đốt một chút. Tôi thích cái kiểu thiêu đốt ấy. Tôi lại uống thêm.

Tôi sẽ sử dụng đúng cái thuyền mà Aubrey và tôi chèo vào ngày Sophie bị bắt đi. Tôi không có lời vĩnh biệt nào để nói khi đổ tro của cô ấy xuống nước, nhưng để đề phòng ai đó nhìn thấy, tôi sẽ nán lại với đám bụi tàn khi chúng lắng xuống vùng nước sâu màu xanh da trời. Có lẽ tôi sẽ giả bộ nói gì đó. Hoặc nếu có ai đó ở gần, tôi sẽ khóc.

Mặt nước là một máy khuếch đại âm thanh.

Tôi ngồi trên chiếc ghế đi-văng và ngó qua các khe rèm cửa sang Hood Canal. Mặt kính gợn sóng kiểu cũ đang chiếu hàng ngàn mảnh ánh sáng sắc nhọn đâm vào tôi. Tôi không quan tâm. Tôi vẫn nhìn. Việc đối mặt với những chuyện đã xảy ra là điều cần thiết để thực sự buông bỏ quá khứ.

Khi đối diện với cái điện thoại, tôi cẩn thận cân nhắc xem mình có nên nhắn tin cho Lee lần nữa không. Cô ấy đối xử với tôi chẳng ra gì trong lần thẩm vấn chết giẫm ấy, đó là điều chắc chắn. Nhưng cô ấy là kênh duy nhất để tôi lấy thông tin về vụ của Sophie. Không thể tin nổi là sau Jim Coyle thì không có thêm động thái nào. Mà tôi cũng chỉ biết đến thế. Khi ngồi đây và nhìn ra mặt nước, tôi có thể đổ lỗi rằng sự lạnh lùng của Lee một nửa là do gã cộng sự gây ra, nhưng, Chúa ơi, cô ấy không nên cho rằng chỉ bởi vì sai lầm của tôi với Carrie, tôi sẽ có khả năng giết Sophie. Có phải cô ấy đã quên mất mọi điều khác về tôi không?

Tôi uống thêm chút nữa rồi quyết định nhắn tin cho cô ấy.

Anh biết là lần đó em chỉ đang làm công việc của mình thôi.

Một giây sau cô ấy trả lời.

Phải.

Tôi nhấp thêm một ngụm Whisky.

Em hiểu rõ con người anh mà, Lee.

Em hiểu, Adam.

Có tin gì mới về vụ án không?

Mọi việc đang được xử lý.

Tôi biết khía cạnh này của Lee. Tôi biết cái vụ án hồi xưa đã suýt hủy hoại cô ấy vẫn luôn ám ảnh Lee. Cô ấy sẽ không thất bại tận hai lần. Tôi muốn cô ấy bắt được kẻ đã giết hại Sophie để mọi người có thể vượt qua chuyện này. Chuyện đó khiến tôi không yên, cũng khiến mọi người không yên. Tôi suy nghĩ tin nhắn tiếp theo của mình rất, rất cẩn thận. Tôi không muốn cô ấy hiểu nhầm ý tôi, không muốn dọa cô ấy sợ. Tôi muốn cô ấy biết rằng tôi là phiên bản trưởng thành của cậu bé đã tìm thấy cô ấy năm đó dưới những cành cây mận. Rằng tôi chưa hề biến thành một thứ gì đó đồi bại và ghê tởm những năm sau đó. Rằng có thể đó là định mệnh khi chúng tôi tái ngộ sau từng ấy năm.

Tôi bắt đầu gõ.

Anh đang ở trên căn nhà gỗ. Mang tro của Sophie tới để rải. Anh không nghĩ là mình muốn làm chuyện đó một mình.

Cô ấy đang gõ. Tôi quan sát những dấu chấm nhảy nhót trên điện thoại của mình.

Cô ấy bấm “Gửi” và tôi nhận được tin nhắn: Em không biết.

Tôi nhắn trả lời mà không hề do dự: Ừ. Anh có thể làm chuyện đó một mình.

Tôi biết Lee. Tôi biết tại sao cô ấy vào làm trong ngành cảnh sát. Cô ấy muốn được giúp đỡ mọi người. Cô ấy không bị thúc đẩy bởi động cơ trả thù. Cô ấy sẽ không bao giờ quên rằng tôi có ý nghĩa gì với cô ấy và tôi có thể tin tưởng vào điều đó bất chấp những điều mà người khác - bao gồm Frank Flynn, Carrie LaCroix và Zach Montrose - đã nói.

Một giây sau, tin nhắn hồi âm mà tôi vẫn hy vọng: Em sẽ tới. Em có thể ở đó vào ngày mai. Tầm chiều muộn.

Tôi nhắn lại: Thật tốt.

Mai Tâm (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »