Tôi vẫn cầm điện thoại sau khi nhắn tin với Adam đúng lúc Sarah Leonard từ Phòng xét nghiệm Tuần tra Tội phạm Bang Washington nhắn tin bảo tôi gọi cho cô ấy.
Cuối cùng! Đã có thành quả lớn về vụ án Warner.
Vụ án Rinehart từng rối tung lên thành một thảm họa khi Sarah và tôi đảm nhiệm. Cả hai chúng tôi đều là những người mới vào nghề hồi đó và phải chịu trách nhiệm lớn nhất cho thất bại của vụ án. Mọi chuyện hầu như không phải lỗi của Sarah. Các nhân viên phản ứng tại chỗ đã làm hỏng hiện trường, đó chính là món quà dành cho kẻ sát nhân. Vì DNA bị tổn hại trước khi tới phòng xét nghiệm, cô ấy đã chẳng thể làm gì. Tôi cũng đã mắc sai lầm. Tôi không thể nói là mình không mắc lỗi được.
Mạng xã hội đã có một ngày hả hê, dĩ nhiên rồi. Việc chúng tôi là hai phụ nữ trẻ trong một lĩnh vực mà hầu như bị thống trị bởi đàn ông gặp thất bại chính là món ăn béo bở dành cho những kẻ thích nhìn thấy chúng tôi phục vụ cà phê hơn là phá án.
“Cậu ngồi xuống và nghe tớ nói nhé,” Sarah nói ngay khi trả lời cuộc gọi của tôi.
“Hôm nay tớ đã chọn một đôi giày ngớ ngẩn. Cậu có gì rồi?”
“Một phát hiện lớn và đó không phải là James Coyle.”
“Cậu nghiêm túc chứ?”
“Như cơn đau tim ấy.”
Đấy là cụm từ ưa thích của cô ấy. Mọi thứ Sarah làm đều nghiêm túc như cơn đau tim ấy.
Cô ấy lại nói thêm. “DNA mà bác sĩ Collier thu thập được từ nạn nhân thuộc về Connor Justin Moss.”
Tôi choáng váng.
“Connor Moss á?”
“Ờ. Phòng Cảnh sát Bãi biển Huntington đã thu thập DNA liên quan đến vụ say rượu lái xe hồi anh ta mới hai mươi tuổi.”
“DNA cho một vụ say rượu lái xe? Ai lại làm thế?”
“California làm,” cô ấy nói. “Hoặc đã làm. Không biết là giờ họ còn làm thế không.”
Trong lúc Sarah đi sâu vào giải thích thông tin kỹ thuật về các dấu vết và phân tích khoa học không thể chối cãi đã giúp liên kết Connor với thi thể của Sophie, tôi lại suy nghĩ về gia đình nhà Moss. Họ đã ở trong căn nhà gỗ Hoa Huệ Tây vào cuối tuần đó. Connor quá mệt nên tới văn phòng của chúng tôi lấy lời khai vào hôm sau cùng người vợ luật sư của mình, Kristen. Tôi còn nhớ mình đã nghĩ rằng anh ta là một chàng trai, một người bồi bàn dễ chịu.
“Chúng tớ đã rà soát toàn bộ nhân chứng qua hệ thống và không tìm thấy bất cứ điều gì về Moss,” tôi bảo cô ấy.
“Cậu không thể đâu,” Sarah nói. “Hồ sơ bắt giữ của hắn là một phần nằm trong thảm họa mười năm trước khi mà California nâng cấp hệ thống và ‘làm mất’ hồ sơ. May thay, dữ liệu thu thập DNA lại nằm trên một hệ thống khác.”
“Công nghệ chán quá!”
“Không phải là công nghệ, do người vận hành nó.”
Cô ấy đúng về điểm này.
Tôi nhắn tin cho Montrose ngay lập tức.
Tôi cần gặp ông càng sớm càng tốt.
Tôi đã cố gửi một tin nhắn mơ hồ, bởi tôi biết rằng nội dung trong điện thoại của tôi chính là một ghi chép công khai và bất cứ điều gì tôi chia sẻ trên đó đều có thể trở thành một phần của vụ án.
Tôi muốn nhắn tin là: Chết tiệt! Đấy là Connor Moss!
Một lát sau, Montrose nhắn lại là ông ấy sẽ tới trong năm phút nữa.
Trong lúc chờ Montrose, tôi lên Facebook. Đây là nơi mà nhiều người đặt chân tới. Montrose đã xem xét góc độ mạng xã hội của vụ án này vào ngày điều tra đầu tiên nhưng không kiếm được gì.
Tôi kéo chuột xuống. Tôi đã kết bạn với Adam vài năm trước. Tôi thừa nhận rằng mình đã chờ đợi như một cô bé học trò trong ba ngày - hình dung là anh ấy không nhớ ra tôi hoặc không quan tâm đến tôi - trước khi anh ấy đồng ý lời mời kết bạn của tôi. Tôi đã đăng vài trạng thái vô thưởng vô phạt và anh ấy có thích. Đó là tổng cộng toàn bộ mối giao thiệp qua mạng xã hội giữa chúng tôi. Anh ấy có gần như cả ngàn người bạn - điều mà, từ nơi tôi đến, là một con số rất lớn. Tôi có ít hơn một trăm. Được nhiều người biết đến chưa bao giờ là điều tôi bận tâm.
Tôi vào trang của Adam. Anh ấy đã cập nhật sau lần gần đây nhất tôi vào xem và thêm vào một bức hình xinh đẹp của Aubrey, theo tôi nghĩ thì nó được chụp vào ngày mẹ con bé bị mất tích. Con bé đang đứng đằng trước Hoa Tử Đằng với cái va li nhỏ màu hồng và nụ cười lớn nhất mà tôi từng nhìn thấy. Tôi biết bức ảnh này sẽ ám ảnh con bé khi lớn lên và nó sẽ tự kết nối thông tin để hiểu được những chuyện đã xảy ra sau đó ở căn nhà gỗ.
Tôi đọc những lời động viên và - lần duy nhất - thấy cách sử dụng đúng đắn cho biểu tượng cảm xúc yêu.
Sau đấy tôi bấm sang trang cá nhân của Sophie. Trang của cô ấy để chế độ công khai và nó cuối cùng cũng bị đóng băng, dĩ nhiên rồi. Cô ấy đăng một trạng thái vào cái ngày trước chuyến đi tới Hood Canal rằng cô sắp tới một nơi mà cô hy vọng sẽ là nơi “hạnh phúc” mới của mình.
Tất cả chúng ta đều cần một nơi hạnh phúc, đúng không? Cô ấy đã viết thế.
Tất cả chúng ta đều thế, mặc dù rõ ràng là Sophie đã không tìm được nơi đó của mình.
Tôi lướt qua một loạt các bài viết mà cô ấy được gắn thẻ. Một số là từ bạn bè ở Starbucks. Cô ấy chia sẻ hình ảnh của Aubrey và cả Adam nữa. Chúng làm cho ta tan nát cõi lòng. Một sinh mạng từng sống trong thế giới thực nhưng giờ đây chỉ còn tồn tại trên mạng xã hội.
Tôi lưu lại trang web của VRBO đang chào hàng “Các căn nhà gỗ lịch sử Hood Canal - thuê một, thuê cả ba”. Bức hình chụp Hoa Tử Đằng, Hoa Cúc và Hoa Huệ Tây cạnh bãi biển khi triều xuống. Khu bờ chắn hình lưỡi liềm với rải rác hàu và hà biển. Sophie có 640 bạn bè. Tôi lướt xuống và nhanh chóng nhận ra hình của Janna Fong và Helen Flynn.
Và một người nữa.
Connor Moss
Làm việc tại: Blue Door
Học tập tại:
Sống tại: Seattle, Washington
“Cái càng sớm càng tốt là về chuyện gì đấy? Cô cuối cùng cũng phá kỷ lục mười lượt thích cho video quay con mèo của cô hả?”
Montrose đã tới và thấy tôi đang lướt Facebook. Ông ấy đang mặc quần Dockers màu nâu nhạt cùng chiếc áo sơ mi dài tay màu xanh dương khiến ông trông như thể vừa đậu xe ở đâu đó. Ông ấy có mùi như khói thuốc lá và tôi mong là ông ấy có mang theo kẹo Tie Tac.
Tôi ném điện thoại của tôi cho ông.
“Phòng xét nghiệm gọi,” tôi nói. “DNA trong vụ án Warner trùng với Connor Moss.”
Cộng sự của tôi mở to mắt. “Tôi không ngờ tới chuyện đó đấy.”
Ông ấy không dễ bị ngạc nhiên. Rõ ràng là ông ấy cũng kinh ngạc như tôi.
“Ừ, tôi vừa nói chuyện qua điện thoại với Sarah,” tôi kể. “Còn nữa, Montrose, trong lúc ngồi đợi ông tới đây, tôi đã lên Facebook - và kiếm được cái này - Connor và Sophie là bạn bè. Và Sophie đã đăng lên tường về nơi mà cô ấy định tới trong dịp cuối tuần lễ Chiến sĩ trận vong.”
Ông ấy nghiêng nghiêng đầu nhìn xuống cái màn hình điện thoại bé tí bị nứt của tôi. “Họ quen biết nhau à? Làm sao mà chúng ta bỏ qua chuyện này được nhỉ?”
Ông ấy đã bỏ qua nó, nhưng tôi không thể đổ lỗi cho ông. Ông ấy ghét mạng xã hội bởi vì nó là sở đoản của ông.
“Ừ, có vẻ như ta đã bỏ qua khía cạnh đó,” tôi nói. “Và chắc là hắn đã biết trước về nơi cô ấy định đi vào dịp cuối tuần mà cô ấy bị giết. Tôi không biết có chuyện gì diễn ra giữa bọn họ, nhưng phải có chuyện gì đó.”
Montrose đặt điện thoại của tôi xuống và đẩy trượt nó qua phía tôi.
“Làm tốt đấy, Lee.”
Tôi đứng dậy và mỉm cười với ông.
“Thành thật mà nói,” Montrose nói trong lúc chúng tôi đi xuống sảnh để báo cáo cho cảnh sát trưởng về diễn biến mọi việc, “tôi suýt nữa dám cược cả ngôi nhà của tôi rằng Jim Coyle là tên biến thái.”
“Tôi cũng thế. Ta cùng qua chỗ công tố viên và kiếm một thẩm phán để nhờ ký lệnh bắt giữ đi.”