Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1634 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
44: CONNOR

Tôi vừa bước chân ra ngoài để đi chạy bộ thì nghe thấy ai đó gọi tên mình. Đó là các thám tử của quận Mason, Lee Husemann và Zach Montrose. Tôi quay về phía họ và chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi biết ngay rằng dù chuyện gì sắp xảy ra với tôi thì sẽ đều là những chuyện không tốt. Gương mặt họ dữ dằn. Đôi mắt họ như muốn nhìn thấu tất cả. Miệng họ mím thành một đường thẳng.

Tôi cảm thấy nôn nao trong dạ dày.

“Connor Moss,” thám tử Montrose nói, “đặt tay của anh lên chỗ chúng tôi có thể nhìn thấy.”

Tôi nâng hai tay lên không trung. “Chuyện gì đang xảy ra vậy?” tôi hỏi, mặc dù điều này là khá hiển nhiên.

Kristen xoay mở cánh cửa và chuẩn bị đi làm.

“Chuyện gì đang diễn ra ở đây vậy?” cô ấy lớn tiếng.

Thám tử Montrose bảo tôi đặt tay ra sau lưng và tôi tuân theo, cảm thấy hơi bồn chồn, do dự.

“Tôi là luật sư,” Kristen nói.

“Chúng tôi biết,” thám tử Husemann nói, hơi liếc về phía cộng sự của mình.

Kristen vẫn cố chấp. “Các người đang làm gì ở đây?”

Họ phớt lờ cô ấy.

“Connor Moss,” thám tử Husemann nói, “anh bị bắt giữ vì tình nghi giết người.”

Tôi nghe họ đọc Quyền Miranda của mình. Tôi nhớ lại lần đầu tiên nghe những từ ngữ đó: sau vụ tai nạn ở miền Nam California. Kể từ đó, tôi chưa bao giờ lái ô tô nhanh quá mười ki-lô-mét so với giới hạn tốc độ, tôi không bao giờ nói dối khi báo cáo tiền tip. Tôi thực ra còn trả vượt quá tiền thuế. Tôi đã dành từng giây trong cuộc đời mình để tuân thủ luật pháp. Tôi làm tất cả điều đó vì cảm thấy có lỗi với những gì mình đã gây ra. Tôi không cay cú vì tội danh say rượu khi lái xe vẫn luôn bám lấy mình trong suốt quãng đời trưởng thành. Đó là lỗi của tôi. Tôi chưa bao giờ - thậm chí chưa một lần - chối bỏ trách nhiệm về những việc mình đã làm.

Khi phần kim loại lạnh lẽo của chiếc còng số tám vòng qua cổ tay, tôi cảm nhận mặt mình cắt không còn giọt máu. Tôi có thể chất khỏe mạnh. Tôi chạy gần như mỗi ngày, tập tạ hai lần mỗi tuần ở phòng gym. Tôi làm việc trong một nhà hàng và biết đồ ăn nào tốt và đồ ăn nào thì không. Ấy vậy mà, khi đứng đây trong chiếc áo phông và quần đùi chạy bộ, hai cổ tay bị khóa vào nhau, tôi tự hỏi liệu mình có gục ngã ngay trước mặt các thám tử và vợ mình hay không.

“Tôi không làm gì cả,” tôi nói.

“Đừng nói thêm từ nào. Em sẽ lấy túi và đi theo anh.”

Đó là Kristen. Cô ấy đang quanh quất ở ngay phía trước các thám tử. Lời nói của cô ấy chừng mực, bình tĩnh và thái độ của cô ấy giúp tôi được xoa dịu phần nào. Cô ấy hiểu tôi, hiểu là tôi sẽ không bao giờ làm tổn hại ai.

Họ nói tên của cô gái ấy.

Sophie Warner.

Đôi mắt tôi ướt đẫm khi bị cuốn sâu dần vào vòng xoáy của quá trình bắt giữ nghi can giết người. Mặc dù vậy, lạ lùng thay, tôi không thấy xấu hổ. Nước mắt rơi và tôi cứ để mặc như thế. Tôi đang bị hút xuống phía dưới. Tôi vô lực. Tôi không kiểm soát được những gì đang xảy ra. Dù trước mắt mờ mịt nhưng tôi vẫn có thể thấy Kristen đủ rõ để nhìn ra là cô ấy đang cử động miệng và nói rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Vì một lẽ nào đó mà cảm xúc của cô ấy không khớp với lời nói. Nó giống như một bộ phim điện ảnh cũ của Nhật Bản được lồng tiếng Anh. Chỉ là không thực sự đúng. Tôi sau đó tự hỏi rằng cô ấy có đang nghĩ lại chuyện ở Hood Canal không. Tôi tự hỏi có phải cô ấy chưa từng nhìn tôi theo cách này không.

Lần đầu gặp tôi, cô ấy đã thấy tôi vỡ vụn giống thế này rồi nhưng sâu thẳm bên trong tôi là bộ khung tốt, giống như một ngôi nhà cần sửa chữa ở trên phố.

“Các người nhầm rồi,” Kristen nói to với các thám tử. “Không phải là Connor của tôi. Anh ấy chẳng bao giờ làm hại ai, thậm chí là một con ruồi.”

Khi họ đẩy trượt tôi vào ghế sau của xe ô tô, tôi lại thấy thoáng qua gương mặt xinh đẹp của cô ấy.

Tôi tự hỏi có phải cô ấy nghĩ tôi có tội không.

Tôi tự hỏi có phải mình đã làm chuyện đó không.

Hàng giờ đồng hồ trôi qua trước khi tôi gặp lại Kristen. Tôi bị khám toàn thân, lấy dấu vân tay và một vài nhân viên trong nhà tù của quận Mason khi chụp ảnh trừng trừng nhìn tôi như thể tôi chẳng phải con người. Trong buồng tạm giam, một người đàn ông khác hỏi là hắn có thể làm tôi vui vẻ khi lính canh trại giam đi khuất không. Tôi từ chối. Tôi ngồi bất động trên băng ghế trong khi một con ruồi giấm bay vòng vòng trên đầu. Tôi không đập bẹp nó vì nó còn cao cấp hơn tôi. Dẫu cho đã cố gắng đến thế để sống tử tế, tôi biết mình là một kẻ lừa đảo. Tôi lừa dối vợ mình. Tôi và Sophie Warner. Đó là hành động có chủ ý. Tôi không thể hô biến nó thành thứ gì ít tồi tệ hơn. Tôi có thể hợp lý hóa nó theo bất cứ cách nào tôi muốn, nhưng Chúa biết tôi đã làm gì. Chúa biết tôi đã lừa dối một người phụ nữ yêu thương tôi - một người phụ nữ chẳng muốn gì hơn ngoài việc xây dựng một gia đình với tôi.

Tôi đã ngủ với Sophie. Ấy vậy mà mọi chuyện còn vượt xa hơn thế nhiều. Tôi đã yêu nữa. Cả hai chúng tôi.

Kristen đang ở trong phòng thăm phạm nhân nhỏ xíu của nhà tù khi họ đưa tôi đi gặp cô ấy. Tôi biết là cô ấy không hề vội vàng theo tôi tới đây, bởi vì cô ấy không còn diện đồ đi làm. Cô ấy không trang điểm và tóc cô ấy được kẹp lại đằng sau - ngoại hình thường thấy vào những ngày mà cô ấy không có thời gian hay hứng thú gội đầu và tạo kiểu cho nó. Hầu hết là vào thứ Bảy. Nhưng hôm nay không phải thứ Bảy. Tôi không biết vì sao tôi lại nghĩ rằng cô ấy đang ở ngay bên ngoài trại giam trong suốt quãng thời gian vừa rồi, nói với cảnh sát là tôi vô tội.

Tôi ngồi xuống cái ghế đối diện với cô ấy. Lính canh trại giam đóng cửa lại.

“Anh xin lỗi về những chuyện này,” tôi mở lời.

Sự chú ý của cô ấy vẫn đặt trên cái bàn giữa hai chúng tôi.

“Em không ở đây với tư cách là vợ anh,” cô ấy nói.

Tôi không chắc là tôi đã nghe đúng những gì cô ấy nói. “Anh không hiểu.”

“Sau ngày hôm nay, em cũng không thể làm luật sư của anh.”

“Kristen, có chuyện gì xảy ra vậy?”

Cô ấy nhìn lên tôi. Không, nhìn xuyên qua tôi. Tôi có thể thấy mắt cô ấy đỏ ngầu. Cô ấy bóp hai bàn tay vào nhau và tôi nhận ra sự nặng nề rõ ràng trong hơi thở của cô ấy. Tôi lo cho cô ấy.

Tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn. “Em ổn không?”

Cô ấy lắc đầu. “Anh thực sự định hỏi câu đó hả?”

Giờ thì đôi mắt cô ấy hình phi tiêu và chúng nhắm vào tôi với sự chính xác vốn có của Kristen.

“Anh không hiểu,” tôi bảo cô ấy, liếc nhìn quanh như thể có ai đó ở đây để giúp tôi giải thích.

Kristen giữ nguyên gương mặt sắc lạnh. “Anh cưỡng hiếp và sát hại người đàn bà đó,” cô ấy nói, lời của cô ấy lạnh như băng. “Cảnh sát có DNA. Của anh.”

“Họ lầm rồi,” tôi nói. “Họ không thể có DNA của anh được.”

“Connor,” cô ấy nói. “Dừng lại. Dừng lại đi. Anh cần chấm dứt những lời nói dối ngay bây giờ. Họ không để em làm chứng cho anh vì chúng ta đã kết hôn, việc đó sẽ có lợi cho anh. Em sẽ không nói với họ về cái ga trải giường dính máu. Nhưng anh không thể cứ tiếp tục nói dối em. Anh đã cưỡng hiếp cô ta.”

“Anh chưa bao giờ làm chuyện đó,” tôi nói. “Anh không thể làm chuyện đó. Em hiểu anh mà, Kristen.”

“Em đã nghĩ là em hiểu anh, Connor. Em thực sự đã nghĩ là em hiểu.” Cô ấy dừng lại để hít thở. “Em chẳng hiểu anh chút nào cả.”

Tôi đứng dậy và trườn ngang người qua bàn. Tôi muốn tin rằng đây chỉ là giấc mơ. Tôi cảm nhận được tim mình đang dội mạnh vào lồng ngực.

Tôi vẫn còn sống. Đây không phải là giấc mơ.

“Tại sao em lại nói thế?” tôi hỏi.

“Ngồi xuống đi, Connor, bằng không lính canh trại giam sẽ vào đấy.”

Tôi ngồi xuống và bắt đầu cầu xin. “Em phải tin anh.”

Kristen giơ tay lên như muốn ngăn không cho tôi ba hoa thêm nữa.

“Em tin vào các bằng chứng, Connor ạ,” cô ấy lạnh lùng nói. “Tinh dịch của anh được tìm thấy bên trong nạn nhân. Đó là thực tế. Đó là thứ sẽ được dùng để kết tội anh. Có thể anh không nhớ là anh đã làm chuyện đó. Em không biết có cái cớ nào đáng tin cậy cho kiểu mất trí nhớ tạm thời đó không - và, thực sự, em chỉ là không thể tin điều đó được.”

“Em biết anh mà, Kristen.”

“Anh đã nói dối em. Anh đã nói dối tất cả mọi người. Không phải sao?”

“Không. Anh không hề,” tôi nói, cảm thấy như chúng tôi đang chơi trò ăn miếng trả miếng của trẻ con.

“Anh biết Sophie Warner, đúng không? Không đúng sao?”

Khi cô ấy tuyên bố quả quyết như thế, nó giống như búa tạ đập vào ngực tôi vậy.

“Anh không giết cô ấy.”

“Chứng cứ mà cảnh sát có chứng minh điều ngược lại.”

“Anh đã yêu cô ấy,” tôi nói. “Anh sẽ không bao giờ giết cô ấy.”

Tôi lỡ lời rồi. Tôi nhận ra điều đó ngay lập tức. Đầu óc tôi không minh mẫn nổi nữa.

Kristen như muốn bùng nổ. Tôi có thể thấy điều đó trên gương mặt cô ấy, trong cái cách mà cô ấy nắm chặt hai bàn tay lại lúc này. Cô ấy đang tổn thương và cả giận dữ.

“Anh câm miệng lại đi, Connor,” cô ấy lớn tiếng. “Anh không được nói với em điều đó. Không bao giờ. Em không nhớ là mình đã phát hiện ra mối quan hệ này từ lúc nào, nhưng nó đã luôn ám ảnh em, ngay cả trong lúc này. Em luôn nghĩ tới lí do chúng ta chọn ở mấy căn nhà gỗ đó, cách mà anh chắc chắn đã theo đuôi cô ta.”

“Anh không hề,” tôi bảo cô ấy. “Em muốn tới đó mà.”

Cô ấy gạt phắt lời tôi. “Em không nhớ như thế. Tất cả những gì em nhớ là đống máu chết tiệt đấy. Tất cả những cái cớ ngớ ngẩn của anh về cái điều khỉ gió gì đó mà anh đã làm. Hoặc cái người mà anh đã làm chuyện đó cùng. Phải có chuyện gì đó xảy ra, Connor. Chắc là cô ta đá anh và anh phát điên lên. Anh trả đũa cô ta. Nhưng anh không thể lôi em xuống cùng anh.”

Giọng tôi đứt quãng không thành tiếng. “Anh sẽ không bao giờ làm chuyện đó.”

“Xem này,” cuối cùng Kristen nói, “em sẽ ở bên cạnh anh. Em sẽ luôn đứng về phía anh. Em sẽ tìm cho anh luật sư giỏi nhất ở Seattle. Em sẽ làm tất cả để anh được sống. Nhưng anh cần phải cư xử đúng mực, dừng việc hành động như một thằng nhóc ích kỷ và cho mọi người thấy anh là một thằng đàn ông đi.”

Giúp tôi sống sao? Tôi không hiểu cô ấy đang nói về điều gì.

“Anh không thể hiểu nổi em lúc này,” tôi nói. Tôi không thể. Cô ấy cứng rắn. Cô ấy là một khối đá vôi và cô ấy đang nhìn chằm chằm vào tôi với ánh mắt lạnh lùng đến mức có thể moi ruột gan tôi.

“Công tố viên quận Mason bảo em là cô ấy sẽ đề xuất mức án tử hình, Connor ạ. Không ai trong số chúng ta muốn điều đó, đúng không?”

Tôi không trả lời, bởi vì tôi thậm chí không thể thở nổi.

“Anh phải nhận tội.”

“Nhưng anh không hề làm điều đó.”

“DNA của anh và việc thiếu chứng cứ ngoại phạm của anh, Connor, sẽ khiến anh phải nhận bản án tiêm thuốc độc vào tay.”

“Nhưng em là chứng cứ ngoại phạm của anh.”

Vợ tôi gục đầu xuống, hoặc là do tôi không nghe cô ấy nói hoặc là do tôi không hiểu gì.

“Em có à? Em không thể nói chắc chắn là anh đã ở đâu, Connor. Và, không giống như anh, em không thể nói dối trước tòa.”

Mai Tâm (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »