Lee uống quá nhiều và tôi không thể để cô ấy lái xe về Shelton được. Không hiểu sao tôi muốn bảo bọc cô ấy, thậm chí là sau từng ấy năm. Một lần nữa lại là sợi dây liên kết ấy.
Tôi tìm được thêm vài chai bia trong bếp.
“Ôi, Chúa ơi,” cô ấy nói. “Em say một nửa rồi.”
“Thậm chí chưa đến một phần tư.”
Cô ấy cười phá lên nhưng vẫn từ chối lời mời của tôi.
“Lee, em vẫn nên ở lại đây,” tôi nói, ngồi xuống chỗ cũ. “Con mèo của em sẽ vẫn ổn khi không có em.”
“Em nói chuyện về mèo của em nhiều đến thế à?”
Tôi cười toe toét với cô ấy. “Liên tục.”
Cô ấy làm mặt xấu và nhận lấy chai bia.
“Xin lỗi,” cô ấy nói. “Em chưa bao giờ nghĩ em lại trở thành một cô nàng cuồng mèo.”
“Em không hề,” tôi nói. “Anh nghĩ em rất tuyệt.”
Cô ấy uống thêm một chút và chúng tôi ngồi ở đó, trên mặt sàn đằng trước căn nhà khi hai người chèo thuyền kayak đi thuyền qua. Một con hải cẩu lao mình xuống nước từ trên một cái phao. Tôi đang nghĩ đến đống tro mà tôi rắc xuống nước và tự hỏi liệu dòng chảy đã đưa chúng trôi đi thật xa hay chưa, hay một vài mẩu vụn của Sophie vẫn nằm trên bờ biển hình lưỡi liềm phía trước những ngôi nhà.
Tôi không biết Lee đang nghĩ gì. Tôi chỉ hy vọng là cô ấy nhìn thấy con người thực sự của tôi.
Khi trời bắt đầu tối, tôi đặt chiếc pizza đông lạnh vào lò nướng và cùng cô ấy ăn trong không gian lặng gió nhưng mát mẻ. Điện thoại của tôi rung lên và tôi đọc tin nhắn.
“Katrina nói là Aubrey đi ngủ mà không nghịch ngợm gì,” tôi nói.
“Thế thì tốt rồi,” Lee nói. “Em đã nghĩ sóng di động ở đây không tốt.”
“Anh đã nhắn tin cho em mà. Nhưng ừ, nó còn lâu mới tốt được. Chập chờn đến mức anh không nghĩ là có ai ở đây kết nối được mà không có Wi-Fi.”
Khi cô ấy uống xong chai bia, tôi hỏi xem cô ấy có muốn thử phòng tắm hơi hay không.
Cô ấy ngần ngại một chút. “Em không có quần áo xông hơi.”
“Anh cũng không có,” tôi nói, “nhưng chủ nhà có vài cái khăn choàng rất to. Đi nào. Nó sẽ tốt cho em. Loại bỏ đi những độc tố khó chịu.”
“Nhìn em có giống chứa đầy độc tố khó chịu không?” cô ấy hỏi với một nụ cười.
Tôi lắc đầu. “Không. Em nhìn rất tuyệt.”
Ở bên trong, tôi bật phòng tắm hơi và để nó nóng lên. Tôi đưa cho Lee khăn tắm và chỉ cô ấy căn phòng nhỏ ở ngay cạnh nhà bếp, nơi cô có thể thay đồ. Tôi đi về phòng ngủ và làm điều tương tự. Một vài phút sau chúng tôi đã ngồi trên băng ghế bằng gỗ tuyết tùng, cảm nhận hơi nóng tỏa ra từ buồng đốt.
Tôi kể cho cô ấy về những tay buôn rượu lậu ở Hood Canal trong thời kỳ cấm rượu, cách mà căn nhà gỗ này từng trở thành nơi lưu trữ rượu trái phép.
Cô ấy để ý tới cái bảng nhỏ nằm trên bức tường gần buồng đốt.
“Cái đấy để làm gì vậy?” cô ấy hỏi.
“Không gì cả,” tôi bảo cô ấy. “Có nhiều lối đi ở những nơi cổ xưa như thế này.”
Cô ấy đá nhẹ vào cái bảng và cười. Trong một giây ngắn ngủi, khoảnh khắc này mang chút lạ thường. Không phải do tôi định để cho mọi chuyện diễn ra theo hướng này, nhưng tôi có thể thấy được cách mà cô ấy cảm nhận về tôi.