Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1641 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
47: LEE

Đêm rất tối. Tiếng đồng hồ lạ lẫm tích tắc từ một căn phòng khác. Trong một giây, tôi đã quên mất là mình đang ở đâu và tôi với tới hơi ấm của Millicent. Cô mèo không ở đây.

Adam Warner đang ở phòng bên cạnh.

Tôi khỏa thân, được bao phủ bởi một lớp chăn dày màu trắng.

Anh ấy đang ngủ.

Tôi còn thức.

Các cơ của tôi căng lên và tim tôi bắt đầu chạy đua. Tôi đang ở trong căn nhà gỗ ở Hood Canal. Tôi tới đây để giúp đỡ Adam. Ít ra, tôi đã nghĩ đó là lý do. Tôi tua lại các sự kiện ngày hôm nay. Tro. Hàu. Bia. Tôi không nhớ gì sau khi tắm hơi.

Tôi không nhớ tại sao mà cuối cùng tôi lại trần truồng trên ghế sô pha. Adam đang ngáy khe khẽ ở phòng bên cạnh. Tôi đã uống quá nhiều, nhưng không nhiều đến mức khiến tôi ngất lịm đi. Tôi đã cảm thấy ngà ngà say ở Hama Hama và rồi lại chuếnh choáng thêm chút nữa sau bữa tối. Có lẽ đó là do nhiệt độ? Có lẽ tôi đã bị ngất ở đấy và anh ấy đã bế tôi đến đây?

Nhẹ nhàng nhất có thể, tôi tìm quần áo của mình, mặc đồ vào và lách ra ngoài bằng cửa sau. Chuyện này đang không hề xảy ra. Tôi nổ máy và im ắng nhất có thể, tôi rời xe khỏi vùng nước đen như mực của con kênh.

Tôi sẽ ổn thôi. Đây không phải là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra, tôi nghĩ thế. Chủ yếu là bởi tôi hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra.

Điện thoại của tôi kêu tinh tinh.

Adrenaline giờ đã là một dòng sông chảy trong người tôi. Đó là tin nhắn từ Adam.

Này. Em đi mất rồi. Mong là mọi chuyện ổn cả. Nhân tiện, không có gì xảy ra đâu. Anh đã là một quý ông hoàn hảo.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tôi biết đấy là sự thật.

Đó là một buổi sáng thứ Bảy nắng đẹp sau khi Connor đã bị bắt một tháng và tôi đến một nơi mà tôi vẫn luôn luôn đến vào thời gian này trong tuần, nhà hàng Chị Em ở Đại lộ Railroad. Tất nhiên là tôi không có chị em. Tôi có một con mèo luôn nghĩ nó là con người, vì thế ở một mức độ nào đó tôi nghĩ là mình đủ tiêu chuẩn. Lần nào đến tôi cũng gọi món trứng ốp la nấm Thụy Sĩ và bánh mì nguyên cám với mứt mâm xôi đông lạnh. Trong lúc uống cà phê và chờ cô bồi bàn của tôi, Diane, mang món ăn tới, tôi ngẫm lại quá khứ. Tôi tua đi tua lại cùng một kịch bản trong đầu. Tôi thấy giống như kỳ tích khi bản thân có thể tiến về phía trước trong khi rất nhiều thứ đang níu giữ tôi dính chặt vào quá khứ. Tôi là con ruồi trên giấy dính ruồi. Tôi nghĩ tới chuyện mình có thể sống sót trong khi Cathy Rinehart và Sophie Warner thì không. Làm thế nào mà chính tôi là người được sống tiếp một cuộc đời đầy đủ - hoặc ở mức đầy đủ nhất mà tôi có thể xoay xở - còn họ thì bị bỏ lại trong cát bụi và ký ức. Tôi hầu như không bao giờ nghĩ về thủ phạm của những tội ác thế này, mà thường nghĩ về những câu hỏi giá như về cái mà cuộc sống đã đánh cắp khỏi họ.

Nếu còn sống, Cathy hẳn là đã ra ngoài tự lập. Có lẽ còn có một gia đình. Sophie sẽ đọc sách cho Aubrey và kể cho cô bé những câu chuyện hài hước về bố mình. Mẹ tôi đã làm vậy. Mẹ chọc ghẹo bố tôi và ông ấy phụ họa. Nếu mẹ nói rằng bố đã săn được gấu ở Alaska, thì bố sẽ tham gia câu chuyện và giúp tôi đào tìm một cái răng gấu ở khoảng sân sau nhà. Một lần, mẹ bảo tôi rằng bố đã lên Mặt Trăng và ông ấy đưa tôi ra sân sau và chỉ về nơi mà ông từng để lại dấu chân. Tôi nghĩ là mình đã sớm biết đó chỉ là trò chơi, nhưng dẫu vậy tôi vẫn yêu điều đó.

Khi Diane đi khỏi, tôi thấy Dan Belding Con ở cách tôi vài bàn. Dan học trước tôi hai năm. Tôi còn nhớ Kip và Adam từng trêu chọc anh ấy thế nào khi gọi anh ấy là Bé Nước. Giờ thì chúng ta gọi đó là bắt nạt, dĩ nhiên rồi. Thời đó thì mọi người chỉ cười phá lên rồi bỏ qua.

Ít nhất thì có anh tôi và Adam đã cười.

Tôi tự hỏi Dan đã bao giờ nghĩ là chuyện đó hài hước chưa.

“Chào,” anh ấy nói và đứng dậy. “Em ngồi đây một mình hả?”

Tôi mỉm cười với anh. “Vâng. Giống như mọi khi thôi ạ.”

“Anh ngồi cùng em được không?”

Tôi không nhận thấy cái tín hiệu bất tiện “anh hứng thú với em”, vì thế tôi ra hiệu cho anh ấy ngồi xuống. Dan là một chàng trai tốt. Anh ấy là một trong những người đã làm giàu thành công ở địa phương và tạo dựng được gì đó cho cuộc đời của riêng mình.

“Em xin lỗi, em chưa ghé qua lần nào kể từ khi anh chuyển về Shelton,” tôi nói.

Dan nhún vai một chút. “Việc anh quay lại là điều sớm muộn thôi. Mùn cưa chảy trong huyết quản của anh, em biết mà.”

“Giống em rồi,” tôi nói. “Dẫu sao thì, chào mừng anh trở về nhà.”

Diane thấy Dan chuyển chỗ ngồi thì mang đồ ăn của anh tới. Cô nháy mắt nhẹ với tôi. Cô ấy hoàn toàn hiểu lầm về Bé Nước và tôi, nhưng tôi không nói gì. Trứng ốp la của tôi cũng được mang tới ngay sau đó.

“Em chắc là thấy nhẹ nhõm hơn về vụ Sophie Warner,” anh ấy nói.

Tôi không chỉ ra được là anh đang đào bới lại vụ Rinehart chưa giải quyết xong hay chỉ đang tỏ ra lịch sự mà thôi. Tôi chọn rằng anh đang tỏ ra lịch sự, bởi vì đứa trẻ mà tôi từng nhớ sẽ làm như vậy.

Tôi ăn một miếng trứng ốp la và cân nhắc đến mứt mâm xôi.

“Em luôn thấy vui khi mọi chuyện kết thúc với một bản án thích đáng,” tôi nói.

Anh ấy nhìn tôi, rồi nhìn quanh nhà hàng.

“Có chuyện gì vậy, Dan?”

Tôi thấy mồ hôi trên trán anh ấy và dù có thể là vì xốt cay mà anh vừa rưới lên món trứng, nhưng dường như bất cứ ai có khuynh hướng dùng nhiều xốt cay sẽ phải quen với điều đó rồi.

“Vấn đề luật sư-khách hàng,” anh ấy nói. “Anh ghét cái quy tắc đó.”

Tôi phết mứt lên bánh mì và cho anh chút thời gian suy nghĩ về những gì anh thực sự muốn nói. Tôi đang cực kỳ hứng khởi, nhưng tôi không biểu lộ ra. Dan đang nắm giữ chuyện gì đó và nó giống như một quả bóng được làm bằng lưỡi dao lam mà anh ấy muốn chuyền sang tay người khác.

Thật nhanh chóng.

“Vâng,” tôi nói. “Đấy không phải là đặc quyền pháp lý mà em thích. Tuy nhiên, em hiểu nó. Em nhìn ra được sự cần thiết của nó, nhưng em cũng thấy được sự lạm dụng nó.”

“Phải,” anh ấy nói, nhìn chằm chằm xuống mấy con mắt màu vàng to đùng của quả trứng trên đĩa của anh ấy.

Tôi gợi mở thêm. “Dan, thôi nào, em đã biết anh từ khi còn bé mà.”

Đấy là sự thật, dù hơi nói quá một chút. Tôi có mối liên hệ với Dan Belding Con thông qua anh trai. Tôi không hề chế nhạo anh ấy. Tôi sẽ không bao giờ làm chuyện đó với bất cứ ai. Nhưng, phải thừa nhận rằng tôi đã cười phá lên trước những câu chuyện hài hước về Bé Nước.

Dan bị dính lòng đỏ trứng trên khóe miệng, nhưng tôi không nói gì. Tôi cố gắng không nhìn tới nó.

“Được rồi,” anh ấy nói, đặt dĩa xuống. “Anh không nghĩ là mình vi phạm nhiều lắm.”

“Vậy thì tốt rồi,” tôi nói.

Anh ấy giữ nguyên ánh mắt nhìn tôi không rời. Đó là một cái nhìn chăm chú không dao động, xuyên thấu.

“Một trong những người bạn cùng lớp đã tới gặp anh sau khi vợ cậu ấy mất,” anh ấy bắt đầu kể.

Tôi không cần hỏi cũng biết cái người mà anh đang nói tới là ai. Và tôi thấy được rằng chúng tôi đang chơi một trò chơi, vì thế tôi phụ họa cùng anh ấy.

“Nghe thú vị đấy,” tôi hào hứng.

“Anh không hề nói rằng đó là ai,” anh ấy nói.

“Phải. Em hiểu. Bởi vì như thế là vi phạm nguyên tắc.”

“Hẳn là thế,” anh ấy nói. “Phải. Nhưng sự thật là, cậu ấy đã không thuê anh.”

“Vậy là anh ấy không được tính là khách hàng.”

“Như anh nói đấy, đó là một tình huống nan giải,” anh ấy giải thích. “Cậu ấy đã tới để được tư vấn pháp lý.”

Diane mang thêm cà phê tới. Cô ấy đã làm việc ở đây hai mươi lăm năm và vẫn sở hữu kỹ năng căn giờ tệ nhất trong ngành dịch vụ ăn uống. Chúng tôi chờ cô ấy rót cà phê.

Tim tôi chùng xuống và tôi không chắc là tại sao. Khi Dan không nói gì trong một khoảng thời gian mà dường như lâu nhất từ nãy đến giờ, tôi hỏi, “Liệu đây có biến thành trò chơi đoán đáp án bằng cách đặt câu hỏi không, Dan?” Tôi không khó chịu. Tôi chỉ cần biết các quy tắc cơ bản để khai thác thông tin là gì. Tôi có thể thấy là anh ấy muốn nói cho tôi một chuyện quan trọng. Đây không phải là chuyện rỗi hơi ngồi lê đôi mách về một ai đó mà chúng tôi cùng biết.

Anh ấy đặt dĩa của mình xuống. “Adam đã tới vì chuyện nhận con nuôi.”

Tôi suýt nữa nói, “Adam của em á?”

Nhưng tôi không làm thế.

“Adam Warner á?”

“Ừ.”

“Em không biết là anh ấy và Sophie muốn nhận con nuôi,” tôi nói với giọng thì thầm vì tôi biết là thính giác của ông lão ở quầy bên cạnh chúng tôi thính đến mức nào. Tôi biết là tin đồn nhảm lan truyền nhanh hơn cả Wi-Fi ở Shelton.

Biểu cảm của Dan là, chà, vô cảm. Tôi không thể chỉ ra là anh đang nghĩ gì trong lúc ngồi đối diện và nghiền ngẫm câu hỏi của tôi.

“Như anh nói đấy, không phải là cả hai vợ chồng,” anh ấy nói. “Chỉ Adam thôi. Đó là sau khi vợ cậu ấy bị sát hại.”

Anh ấy đang làm tôi mất phương hướng. Tôi không biết nên hiểu như thế nào về điều anh ấy nói.

“Anh ấy có nói là tại sao không, Dan?”

“Có. Cậu ấy nói rằng cậu ấy không nghĩ bản thân có thể xoay xở được với trách nhiệm ấy một mình.”

Không câu nào trong số này có nghĩa cả.

“Vậy tại sao anh ấy lại tới để nhận nuôi thêm một đứa trẻ nữa?” tôi hỏi.

Dan nhìn xuống cái bàn và xoa xoa trán. “Em đang khiến anh buộc phải nói ra mọi thứ đấy.”

Tôi chờ đến khi anh ấy nhìn vào mắt tôi. “Bởi vì anh đang không nói cho em điều gì cả. Ít nhất là không có điều gì mà em nắm bắt nổi, Dan. Thôi nào, ngay bây giờ, nói cho em biết đi.”

“Cậu ấy định sẽ đem con gái của mình cho người khác nuôi.”

Tôi choáng váng. “Aubrey á?”

“Ừ.”

“Cho nhà Flynn à?” tôi hỏi.

Anh ấy lắc đầu. “Cậu ấy không nói. Dự định là cho một cá nhân quen biết nhận nuôi và cậu ấy đặc biệt không muốn nhà Flynn tham gia vào. Anh đã bảo cậu ấy là họ sẽ đấu tranh và dĩ nhiên sẽ giành được quyền thăm nom. Có lẽ thậm chí là toàn bộ quyền nuôi dưỡng.”

Tôi không nói ra, nhưng tôi nghĩ: Đây là Adam Warner mà tôi biết sao?

“Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

Dan đẩy cái đĩa của mình ngang qua bàn và may thay đã lau đi miếng trứng ở trên mép của anh. “Không thấy cậu ấy quay lại. Anh cho là một khi mọi việc lắng xuống thì cậu ấy sẽ đổi ý. Có lẽ sẽ không muốn hoàn tất cái việc đó. Nỗi đau và cú sốc khiến người ta có thể làm ra những chuyện điên rồ nhất.”

Diane đặt hóa đơn của chúng tôi xuống. Chúng tôi ngồi đó yên lặng trong khi tôi lấy ví từ trong túi ra và Dan lục tìm thẻ tín dụng của mình.

“Anh chỉ nghĩ đó là một chuyện kỳ lạ,” Dan nói trong khi chúng tôi đứng dậy để trả tiền.

“Em không thể hiểu được chuyện này,” tôi đồng tình.

“Gặp lại em sau,” anh ấy bảo tôi khi chúng tôi ra tới cửa.

“Chào mừng trở về nhà, Dan. Và cảm ơn anh. Em nghĩ là thế.”

Anh ấy với qua và ôm tôi một cái thật nhanh.

“Anh đã luôn quý em, Lee,” Dan nói. “Có lẽ chúng ta sẽ chạm mặt nhau sớm thôi.”

“Thị trấn nhỏ mà,” tôi nói, bước lùi lại, ngạc nhiên. “Em chắc chắn là chúng ta sẽ gặp lại thôi.”

Phần còn lại của buổi sáng, tôi cố gắng làm xong cái danh sách việc cần làm gồm toàn những công việc trong tầm tay. Những cây hoa trang trí theo mùa mà tôi đặt ra bên ngoài vào mùa xuân đã tàn đi nhanh chóng dưới thời tiết nóng nực gần đây và tôi quyết định đổi chúng thành thanh cúc và cúc họa mi cuối mùa hạ. Sự kết hợp sắc trắng và xanh luôn là màu ưa thích của mẹ, vì thế nó nghiễm nhiên trở thành màu ưa thích của tôi. Tôi nhặt chậu trồng cây mỗi loại một cái tại cửa hàng dụng cụ làm vườn Fred Meyer và trở về nhà. Tôi bắt đầu bỏ cây cũ đi và trồng cây mới. Tôi vẫy tay với những người hàng xóm mới ở phía bên kia đường trong lúc những đứa con của họ vui chơi ở vòi phun nước. Tâm trí tôi bận rộn đến mức quên mất là mình cần mỉm cười. Không khí thật nặng nề. Tiếng cười phá lên của những đứa trẻ chỉ khiến tôi thấy phiền phức.

Trong suốt quá trình đó, tôi nghĩ về những gì Dan đã nói với tôi tại quán Chị Em. Tôi không thể lý giải được việc Adam muốn để người khác nhận nuôi Aubrey. Anh ấy có vẻ là một người cha yêu thương con bé. Anh ấy đã rất cứng rắn khi muốn bảo vệ Aubrey trước gia đình nhà Flynn.

Khi tôi trở vào nhà, một bức thư gửi tới nhà tôi từ Connor Moss đã hút lấy tôi như thỏi nam châm. Tôi mở nó ra và đặt nó sang một bên, định bụng mang nó tới cơ quan để cho vào hồ sơ vụ án mà giờ đã khép lại. Tôi đổ đầy nước máy vào cốc thủy tinh và ngồi xuống. Millicent ngay lập tức leo lên đùi tôi và tìm kiếm sự chú ý. Bức thư được gửi đi sau khi Connor được xét xử và áp giải đến nhà tù vài tuần, tất cả các bước đều diễn ra nhanh hơn bình thường rất nhiều, như thể cả hệ thống đã cực kỳ nôn nóng để chào đón anh ta vào tù vậy. Chữ viết tay của anh ta hơi run. Tôi băn khoăn về điều đó. Có phải là anh ta lo lắng không? Sợ hãi? Tuyệt vọng? Không nghi ngờ gì là cả ba.

Kính gửi thám tử Husemann,

Tôi muốn cô biết rằng mặc dù tôi đã thừa nhận tội ác kinh khủng này nhưng tôi thật tâm không nghĩ là mình đã làm chuyện đó. Tôi không nghĩ mình là loại người đó. Tôi biết rằng sớm thôi mọi ngươi sẽ tiếp tục cuộc sống của họ và quên lãng tôi. Tôi sẽ chỉ là một kẻ sát nhân nữa bị loại bỏ khỏi xã hội vì tội cưỡng hiếp và giết người. Tôi không thể lý giải được những bằng chứng chống lại tôi, nhưng tôi biết từ tận sâu trong tim mình rằng tôi sẽ không bao giờ giết Sophie. Tôi đã yêu cô ấy! Cô ấy là mẹ của con gái bé bỏng của tôi. Tôi chỉ muốn cô biết điều này. Tôi đáng ra nên nói ra điều này trên tòa trước khi tuyên án, nhưng tôi vẫn bị sốc. Tạm biệt.

Trân trọng,

Connor Moss

Tôi gãi gãi phía dưới cằm của Millicent và đặt bức thư trở lại phong bì. Cô mèo rên gừ gừ như máy cưa xích.

“Tao ghét phải làm điều này với mày, Milli,” tôi nói, đặt cô mèo nhẹ nhàng xuống sàn, “nhưng mày sẽ phải tự xử mà không có tao. Tao phải đi tới nhà tù.”

Bạn vẫn nghe thấy điều này suốt.

Trường trung học của tôi như cái nhà tù vậy.

Sếp luôn xích tôi vào bàn làm việc.

Tôi cảm thấy như bị mắc kẹt trong cuộc hôn nhân này.

Tôi là một tù nhân.

Sự thực là, không có điều nào giống với nhà tù cả. Cũng không có gì giống với âm thanh mà cánh cửa nặng nề tạo ra khi lính canh trại giam nhấn nút ở trong phòng điều khiển. Mặc dù chỉ là khách viếng thăm tại cơ quan cung cấp rất nhiều việc làm ở Shelton này, tôi vẫn cảm nhận được tác động của việc bị giam cầm ở một nơi không có lối thoát.

Connor Moss ngồi trong căn phòng mà luật sư và nhân viên thực thi pháp luật thường dùng để gặp phạm nhân. Anh ta đã sụt năm cân, có lẽ là bảy cân, má anh ta hóp lại. Tôi có thể thấy điều gì đó trong mắt anh ta lúc lính canh trại giam cho tôi vào và tôi tiến tới cái bàn nơi anh ta đang ngồi. Anh ta trông hốc hác nhưng cũng phần nào nhẹ nhõm.

“Tôi không nghĩ là sẽ có ai đó tới gặp tôi nữa,” anh ta nói.

“Lá thư của anh,” tôi nói. “Tôi nghĩ là mình phải tới.”

“Tôi rất cảm kích.”

Bàn tay anh ta đan vào nhau và khi anh ta hít thở, chuỗi dây xích bụng nối liền với còng tay của anh ta va chạm với chiếc bàn bằng thép không gỉ.

“Tôi không biết tại sao tôi lại đến đây,” tôi nói.

Anh ta gật đầu. “Việc cô đến đây,” anh ta nói, “cũng đã cho tôi chút hy vọng rồi. Tôi không làm chuyện đó. Tôi không làm. Tôi biết là mình không có bằng chứng, nhưng tôi không thể giết cô ấy.”

“Anh đã nói điều đó rồi,” tôi nói. “Hãy kể thêm đi. Tôi đang lắng nghe đây.”

Anh ta thở hắt ra một hơi và bắt đầu kể.

“Nếu có thể nhớ ra điều gì thì tôi đã kể cho cô rồi. Tôi đã ngất đi khi ở căn nhà gỗ. Tôi không có ký ức gì về việc tấn công Sophie, chứ chưa nói đến chuyện cưỡng hiếp rồi vứt xác cô ấy.”

“Nhưng đó là điều anh đã làm,” tôi nói.

Anh ta lắc đầu. “Tôi không hề. Tôi không thể làm thế.”

“Được rồi. Không sao. Hãy cùng nói lại về những việc đã xảy ra. Anh nhớ gì về cuối tuần đó, nếu có, trước khi Sophie bị giết?”

“Tôi không làm chuyện đó nên làm sao tôi biết được gì ngoài những thứ có trên bản tin chứ?”

“Được thôi,” tôi nói. “Kể cho tôi những thứ mà anh, chỉ mình anh, nhớ được.”

Connor nhoài người ra xa nhất có thể. “Trước hết,” anh ta nói, “tôi thậm chí đã không muốn đến đó vào dịp cuối tuần đấy. Tôi ước gì tôi chưa từng đến đó. Đó là nơi quen thuộc của Kristen. Cô ấy và gia đình đã thuê Hoa Huệ Tây nhiều năm trời. Cô ấy yêu lịch sử của các căn nhà gỗ. Tôi thích một nơi như Walla Walla cho chuyến đi chơi cuối tuần hơn. Cô biết đấy, một nơi nào đó với đồ ăn thịnh soạn và rượu ngon.”

“Walla Walla khá là vui,” tôi nói. “Nhưng anh đã tới Octopus Hole.”

“Phải,” anh ta nói. “Kristen khăng khăng muốn thế. Cô ấy làm ra tiền, vì thế cô ấy được quyết định.”

“Chuyện đó có làm anh phiền lòng không?”

“Không,” anh ta đáp ngay. “Đó là điều tự nhiên. Tôi yêu vợ tôi. Cô ấy làm việc vất vả. Cả hai chúng tôi đều thế. Chỉ là cô ấy kiếm nhiều tiền gấp mười lần so với tôi.”

“Quay trở lại chuyến đi, Connor,” tôi nói. “Anh rời khỏi Seattle khá muộn hôm thứ Sáu.”

“Phải.”

“Có dừng chân ở đâu không?”

“Có,” anh ta nói. “Chúng tôi dừng ở một quán rượu kiểu Mexico để uống và ăn vài thứ. Tôi đã uống quá nhiều. Thật tình, tôi đã uống. Tôi gặp vấn đề với việc uống rượu. Đấy không phải là bí mật gì lớn. Tôi biết rõ điều đó.”

“Thế thì tốt,” tôi bảo anh ta. “Rồi sao?”

“Chúng tôi dừng lại một cửa hàng rượu và mua thêm vài chai Tequila. Tôi ở trong xe ô tô. Kristen nói chúng tôi sẽ mở tiệc và uống vài chén rượu hay gì đó. Tôi muốn nói với cô ấy là mình không còn dính dáng gì đến rượu nữa. Tôi thấy phát ốm và muốn tránh xa nó.”

“Vậy là anh đã dừng uống rượu, đúng không?”

“Tôi có một bình đựng rượu riêng và Kristen đã đổ đầy nó. Tôi uống trên suốt quãng đường đến căn nhà gỗ.”

“Và sau đó?”

Connor ngước nhìn lên trên. Nước mắt bắt đầu rơi và anh ta cố gắng lau nó đi một cách vụng về với đôi tay đang bị còng.

“Không có gì, thưa thám tử. Hoàn toàn không có gì. Tôi say rượu. Tôi lịm đi.”

Tôi từng nghe nói về những kẻ giết người trong cơn mộng du và thấy tiếc cho họ. Tuy vậy, một kẻ giết người khi say rượu thì khác. Tôi sẽ thấy ít khoan dung hơn, chắc chắn rồi. Có thể kẻ sát nhân thực sự không biết gì về việc hắn đang làm, hoặc đang làm cái điều mà bản thân vẫn luôn muốn làm - với sự trợ giúp của chén rượu 65 độ làm dũng khí.

Tôi không rõ về mối quan hệ giữa Connor, Adam và Sophie. Tôi hỏi xem anh ta có biết Adam không.

Anh ta nói không biết.

“Tôi chưa từng trực tiếp gặp mặt anh ấy,” anh ta nói. “Một lần sau khi Aubrey ra đời, Sophie đã gặp tôi ở Café Cirrus để cho tôi xem mặt đứa bé. Tôi đã hỏi cô ấy là cô ấy có nghĩ rằng Aubrey thích tôi hơn không. Cô ấy nghĩ ngợi một lúc, nhưng ngạc nhiên là cô ấy khăng khăng rằng Aubrey cũng giống Adam. Tôi không thấy điều đó hợp lý ở chỗ nào, vì thế cô ấy cho tôi xem ảnh của Adam trên điện thoại. Tôi không thấy có điểm tương đồng nào cả. Tôi nghĩ Sophie đang cố gắng làm ổn thỏa mọi chuyện và muốn tin vào cái điều có thể cứu vãn cuộc hôn nhân của cô ấy.”

“Hai người có tiếp tục gặp nhau như vậy không?” tôi hỏi.

“Không. Đấy là lần cuối,” anh ta nói. “Đấy là lần duy nhất mà tôi từng gặp con gái tôi. Sophie nói rõ rằng cô ấy sẽ hàn gắn với chồng mình và tôi nên làm điều tương tự với Kristen.”

Một lính canh trại giam ló đầu vào và tôi ra hiệu là chúng tôi ổn.

“Thế còn DNA thì sao?” tôi hỏi. “DNA của anh ở trong người cô ấy.”

“Nó có ở đó thật sao?” anh ta hỏi. “Tôi đã không ở cùng cô ấy trong một thời gian rất dài. Điều đó thì tôi không quên đâu, thưa thám tử.”

“Có đấy,” tôi nói. “Anh biết là nó có ở đó.”

“Làm sao mà ta biết là nó không được bỏ vào đấy? Có thể là ở phòng xét nghiệm?”

“Bởi vì phòng xét nghiệm của chúng tôi không gian dối, Connor.”

“Những phòng xét nghiệm khác thì có.”

Tôi phớt lờ điều này và nhắc lại cho anh ta một điều rất quan trọng: không thể rút lại lời đã nói . “Anh đã nhận tội,” tôi nhắc anh ta.

“Tôi làm thế để tránh án tử hình.”

“Phải rồi,” tôi nói. “Đó là nước cờ tốt đấy. Mối quan hệ của anh với Sophie và DNA của anh bên trong cô ấy sẽ kết tội anh trước bất kỳ bồi thẩm đoàn nào.”

“Nước cờ tốt á?” anh ta nói. “Tôi ở đây chịu án tù chung thân. Không có cuộc sống. Tôi không phải là kiểu đàn ông cứng rắn. Tôi muốn làm công tác xã hội và giúp tháo gỡ các vấn đề. Giúp đỡ mọi người. Giờ thì nhìn tôi đi.”

“Có lẽ anh sẽ giúp được những người ở trong đây,” tôi bảo anh ta. Tôi không có ý nói công việc này rẻ rúng, nhưng tôi biết lời này của tôi nghe có vẻ như vậy.

“Cô thậm chí còn không muốn tới đó,” anh ta nói. “Những kẻ ở đây không thể cải tạo được. Ít nhất thì, tôi chưa từng gặp ai. Tôi đã là bồi bàn trước khi tới đây. Tôi đã kết hôn. Tôi không buôn thuốc phiện hay làm gì bất kỳ ai.”

“Nhưng anh ở đây vì đã giết Sophie Warner.”

“Thật sao?” anh ta hỏi. “Tại sao tôi lại giết cô ấy chứ?”

“Tôi không biết là tại sao, Connor,” tôi nói. “Có thể Sophie đã đá anh? Anh muốn trả thù hoặc cái gì tương tự thế?”

Anh ta nhìn thẳng vào tôi.

“Cô ấy không đá tôi,” anh ta nói, giọng điệu kiên quyết. “Đó là quyết định của cả hai. Điều đó tốt cho tất cả. Khi cô ấy bảo tôi là cô ấy có thai và muốn thử hàn gắn với chồng, tôi đã đồng ý.”

Tôi khơi gợi thêm, “Điều đó khiến anh tức giận.”

Dây xích của Connor va vào cạnh bàn. “Là tổn thương,” anh ta nói. “Không phải tức giận. Là thất vọng. Tôi đã muốn làm bố. Kristen và tôi đã cố gắng trong một thời gian dài.”

“Nhưng anh đã phản bội cô ấy.”

“Cô biết là tôi đã làm thế,” anh ta nói. “Tôi chưa từng nói khác đi. Tôi đã rơi vào lưới tình. Tôi đã cố chống lại nó.”

“Anh đã lừa dối vợ mình, Connor. Kristen rất thông minh. Cô ấy đã bị anh lừa dối với cái lý do gì đó nhằm che đậy mối quan hệ của anh với Sophie.”

“Phải, tôi đã nói dối cô ấy. Mọi người đều nói dối vì lý do này hay lý do khác.”

Giọng anh ta lúc này run run. Tôi nhìn anh ta vật lộn để cố trấn tĩnh bản thân .

“Mọi người đều nói dối,” tôi lặp lại để lấp đầy khoảng trống trong lúc Connor Moss cố gắng trở lại trạng thái bình thường.

“Tôi đã nói dối Kristen. Sophie nói dối Adam. Adam nói dối Sophie. Cô chắc hẳn là cũng nói dối điều gì đó.”

Mai Tâm (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »