Tôi gần như không bao giờ làm việc trong giờ cao điểm buổi trưa, nhưng đó là điều tôi đã làm vào cái ngày mùa thu ấy, khi Sophie Warner và vài người khác từ văn phòng của cô ấy đến Blue Door. Trời đang mưa và bốn người họ ướt sũng. Sophie chỉ cười trừ và nói rằng đó là cái giá của việc sống ở Seattle.
“Mùa mưa,” cô ấy nói.
Tôi nhận lấy chiếc áo khoác của cô ấy.
“Và quanh năm đều là mùa mưa,” tôi nói.
Cô ấy nở nụ cười ấm áp với tôi và có một luồng điện mạnh mẽ xuyên qua hai chúng tôi. Tôi cảm nhận được nó. Tôi không biết Sophie có cảm thấy hay không. Chẳng phải ai cũng từng trải qua cái khoảnh khắc khi có một luồng điện trong không khí giữa mình với một người khác sao?
Tôi mong là thế.
Và nó thực sự là thế. Tôi thấy Sophie thật đẹp. Khi tôi phục vụ cho nhóm của cô ấy, cô ấy thân thiện và hài hước theo cách khiến mọi người cảm thấy thoải mái - kể cả với người phục vụ. Đó là điều hiếm có ở Seattle. Khi thanh toán, cô ấy sử dụng thẻ doanh nghiệp của Starbucks. Cô ấy cảm ơn tôi vì đã giữ áo hộ và rời đi.
Một lát sau, nhân viên dọn dẹp tới tìm tôi trong nhà bếp.
“Nhóm bốn người ngồi cạnh cửa sổ để lại cái này,” cậu ta nói, giơ ra một cái túi chứa những thứ có vẻ là tài liệu công việc. Tôi nhìn thấy logo nàng tiên cá Starbucks quen thuộc khi mở túi tài liệu màu xanh đậm ra.
“Nhìn có vẻ quan trọng,” tôi nói. “Tôi sẽ gọi điện thoại.”
Số điện thoại của cô ấy nằm trên tấm danh thiếp bên trong túi tài liệu. Sophie đã nhẹ nhõm không nói nên lời khi tôi nói đến chiếc túi đựng tài liệu đó.
“Chắc là em đã đặt nó trên chiếc ghế bên cạnh,” cô ấy bảo tôi. “Đó là thành quả làm việc cả tháng trời đấy. Chết tiệt thật! Em quên béng nó.”
Tôi bảo cô ấy đừng lo lắng. Nó đang nằm an toàn trong tay tôi. “Có muốn anh mang đến cho em không? Một tiếng nữa là anh hết giờ làm.”
Cô ấy cảm ơn nhưng khăng khăng là cô ấy sẽ nhờ một người giao nhận tới.
“Thật tình,” tôi nói. “Cũng tiện đường về nhà anh.”
Qua điện thoại, tôi cảm nhận được cô ấy đã thoải mái hơn.
“Anh chắc chứ?”
“Hoàn toàn chắc,” tôi nói. “Chờ nhé. Không vấn đề gì đâu. Anh sẽ tới đó.”
Một giờ sau, tôi chờ cô ấy ở quầy lễ tân của Starbucks, nhưng cô ấy đang bận. Tôi để lại tập tài liệu, số điện thoại công việc của tôi và một lời nhắn. Anh thích phương án B, tôi viết câu này cho phần thiết kế của chương trình khuyến mãi tại cửa hàng mà tôi đã thấy ở trong. Tôi thêm một biểu tượng mặt cười.
Tôi để lại thông tin của mình không vì lý do nào khác ngoài việc cho cô ấy biết là tôi đã mang nó tới và đảm bảo an toàn cho nó.
Tôi đã nghĩ như vậy là xong. Nhưng ngày hôm sau cô ấy đã gọi điện tới.
“Anh đã cứu em,” Sophie nói. “Không đùa chút nào đâu. Mọi thứ đều được lưu lại trong túi tài liệu đó ngoại trừ những ghi chú về thiết kế của em mà giám đốc viết. Em thật không muốn quay lại và bảo với bà ấy là em làm mất nó chút nào.”
“Không,” tôi nói. “Sự thật là không muốn bị sếp quát vào mặt ấy chứ?”
“Anh nói thế làm em tự hỏi là anh có biết bà ấy không đấy,” cô ấy nói kèm theo tiếng cười.
“Anh biết kiểu đó,” tôi nói.
Tôi nói với cô ấy là tôi mừng vì đã mang chúng đến và cô ấy khăng khăng là sẽ trả ơn tôi bằng một chầu uống tại một địa điểm nho nhỏ ở Pioneer Square. Tôi đang cố gắng cai rượu, nhung cuối cùng vẫn đồng ý. Cô ấy đã rất cảm kích và tôi thực lòng có thể cảm nhận được năng lượng trao đổi qua lại giữa chúng tôi.
Micah đang lắp đặt một cái tủ đông mới ở nhà hàng nên tôi được nghỉ ca tối. Tôi gặp Sophie lúc sáu giờ bốn mươi lăm phút và chúng tôi nói chuyện khoảng hai giờ đồng hồ.
Cô ấy kể cho tôi nghe về công việc của mình. Tôi kể cho cô ấy về việc kinh doanh tại nhà hàng và những thứ mà mọi người quên đem theo trong người khi họ đi ăn: quà sinh nhật, điện thoại và bao cao su.
“Bao cao su sao?” cô ấy hỏi. “Blue Door là một nơi thế nào vậy?”
“Vào những dịp đặc biệt,” tôi nói với một nụ cười toe toét.
Và mọi chuyện cứ tiếp diễn như thế. Chúng tôi không đề cập đến vợ hoặc chồng mình, mặc dù cả hai chúng tôi đều đeo nhẫn và hiển nhiên là chúng tôi đã kết hôn. Cảm giác không hề giống như lần đầu hẹn hò. Thay vào đó, hai tiếng đồng hồ cảm tưởng như chỉ mới năm phút ngồi cùng một người bạn thân nhiều năm không gặp, khi mà bạn có thể nhồi nhét thêm cả tá chủ đề như một tập của chương trình đố vui Jeopardy!
Chuyện là thế này, tôi không hề ngừng yêu Kristen khi gặp Sophie. Tôi yêu Kristen bằng cả trái tim. Cô ấy và tôi đang định bắt đầu một gia đình đúng nghĩa. Và mặc dù tất cả những màn kịch - nỗi buồn - liên quan đến điều đó đã đè nặng lên chúng tôi, tôi không bao giờ nghi ngờ về chuyện chúng tôi sẽ vượt qua được nó. Kristen có một nhu cầu bẩm sinh về thiên chức làm mẹ. Tôi hiểu. Tôi đã khóc cùng cô ấy mỗi lần chúng tôi thất bại. Tôi ôm cô ấy vào ban đêm, bởi vì đó là điều ta thường làm khi ai đó đang cảm thấy thống khổ. Tôi chưa bao giờ nói với cô ấy rằng điều đó cũng đang giết chết tôi. Tôi không thể làm điều đó với vợ mình. Tôi không nghĩ rằng sẽ là một việc đúng đắn để nói bất kỳ điều gì về tôi khi mà cô ấy đang ở trong đống lầy của việc bị từ chối làm mẹ.
Thế rồi Sophie Warner tới. Cô ấy xinh đẹp và vui nhộn. Cô ấy không bị đè nặng bởi nỗi thất vọng liên miên. Cô ấy sôi nổi. Có một góc khác trong con người tôi mà có vẻ Sophie đã dễ dàng chạm tới. Cô ấy không quan tâm tới việc tôi là một bồi bàn. Cô ấy nhìn tôi bằng đôi mắt mà dường như chỉ có tôi. Không phải công việc của tôi, không phải quá khứ của tôi, chỉ là con người tôi thôi.
Khi chúng tôi bắt đầu ngủ với nhau, tôi đã về nhà với cảm giác hèn mọn hơn bất kỳ lúc nào khác trong đời. Kristen sẽ ở đó và chờ đợi, tôi mơ hồ biết rằng cô ấy nghi ngờ điều gì đó. Sự phản bội của tôi là một loại chất độc. Tôi đã cố gắng hợp lý hóa mọi chuyện, xem điều gì là tốt nhất cho Sophie, cho người chồng quản lý ở SkyAero của cô ấy, Adam và tôi. Nếu Sophie và tôi là tri kỷ, thì chúng tôi nên ở bên nhau, đúng không? Tôi thậm chí đã cầu xin Chúa giúp mình phân định xem nên làm gì.
Chúa đã không đưa ra đáp án cho tôi, nhưng Sophie thì có.
Tôi gặp cô ấy tại địa điểm quen thuộc của chúng tôi ở Pioneer Square.
Cô ấy bắt đầu khóc từ trước khi chúng tôi ngồi xuống cái quầy quen thuộc, cái quầy ở tận trong cùng mà chúng tôi dám chắc là nó từng là lãnh thổ của những kẻ ngoại tình trước chúng tôi.
“Chuyện gì vậy? Mọi chuyện vẫn ổn chứ em?”
Tôi tự hỏi có phải cô ấy bị mất việc không. Có phải chồng cô ấy phát hiện ra mối quan hệ của chúng tôi không. Hoặc có thể cô ấy bị ung thư.
“Không,” cô ấy nói. “Hoàn toàn không.”
Cô ấy không nói gì trong một khoảng thời gian lâu nhất từ trước tới nay. Khi cô bồi bàn đi tới và cô ấy gọi một cốc so-da chanh, tôi đã lờ mờ đoán ra.
“Em có thai,” tôi nói.
Cô ấy chuyển ánh mắt chăm chú của mình lên trên mặt bàn. “Em mới biết sáng nay.”
Tôi bị sốc. Tôi thật sự sốc.
Chúng tôi im lặng.
“Có phải của anh không?” cuối cùng tôi hỏi.
Cô ấy đẩy một lọn tóc ra phía sau tai và uống cốc nước của mình. Cô ấy táy máy nghịch miếng chanh.
“Em không biết,” cô ấy nói.
Câu trả lời của Sophie làm tôi sửng sốt, mặc dù đáng ra không nên như thế. Cô ấy đã khăng khăng là mình và Adam hiếm khi ngủ chung giường. Rằng anh ta chắc là đang ngoại tình ở nơi làm việc và cô ấy thậm chí không buồn quan tâm. Cô ấy bảo tôi rằng tôi là người đàn ông duy nhất mà cô ấy để cho chạm vào. Tôi là tri kỷ của cô ấy! Và đúng, tôi vẫn ngủ với Kristen. Nhưng đó là nghĩa vụ phải làm. Kristen muốn có con. Tôi nợ cô ấy điều đó.
Và giờ là chuyện này.
Tôi gọi thêm một chai Tequila nữa.
“Chúng ta sẽ làm gì đây?” tôi hỏi.
Tôi biết câu trả lời trước khi cô ấy với tay sang bàn tay tôi. “Chúng ta sẽ phải nói lời chia tay, Connor,” cô ấy nói. “Chúng ta sẽ dừng lại.”
Cổ họng tôi nghẹn cứng. Tôi gần như không thể nói được.
“Nhưng anh yêu em,” tôi nói.
Cô ấy gật đầu. “Em biết. Em cũng yêu anh.”
Chuyện này đối với tôi có vẻ không đúng. Nó có vẻ sai theo mọi hướng. “Đây là con anh,” tôi bảo cô ấy.
Dẫu yêu Sophie nhiều đến thế, tôi có thể thấy vào giây phút đó tôi đang cô đơn trong mối quan hệ này.
“Em không biết điều đó,” cô ấy nói. “Nhưng em không muốn có sự rắc rối trong mối quan hệ của chúng ta, cuộc hôn nhân của em và đứa trẻ. Em không thể xoay xở được, Connor. Em đã quyết định rồi. Chúng ta phải kết thúc chuyện này.”
Đến lúc này, tôi có thể cảm nhận được nước mắt mình đang chảy xuống.
“Anh không muốn chia tay.”
Nhưng Sophie tràn đầy quyết tâm. Tôi biết vào giây phút đó, không quan trọng là tôi muốn gì hay nghĩ gì, cô ấy sẽ làm cái điều mà cô ấy tin là tốt nhất cho cô ấy và đứa trẻ.
Cô ấy nhoài người tới và trao cho tôi một nụ hôn.
Và rồi cô ấy đứng dậy, rời đi.