Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1646 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
50: ADAM

Lần đầu tiên tôi gặp Kristen Moss là khi cô ta gõ cửa nhà tôi vào một chiều Chủ Nhật. Tôi đang xem trận bóng bầu dục trên ti vi và đội Seahawks đang thua. Thua đậm. Sophie lúc này đã đi chỗ khác sau khi càm ràm quá nhiều. Tôi định đổi kênh. Tôi ghét nhìn đội bóng của tôi ngã gục trong tro tàn. Thêm một lần nữa. Tôi là người chiến thắng. Thế nên dĩ nhiên tôi cũng kỳ vọng Hawks là đội chiến thắng.

Tôi đáng ra không định mở cửa, nhưng khi nhìn thấy Kristen qua mắt thần, tôi liền vặn tay nắm cửa một cái. Cô ta đẹp, ưa nhìn. Không nghi ngờ gì về chuyện đó. Nếu cô ta bán thứ gì đó, tôi có thể sẽ là người mua.

Giờ nhìn lại, tôi có khi đã sống tốt hơn nhiều nếu cô ấy chỉ là đứa trẻ bán sô cô la gây quỹ cho ban nhạc của trường, hoặc thậm chí là một cặp tín đồ Nhân chứng Jehovah.

“Adam Warner hả?” cô ta hỏi theo cách mà người ta thường hỏi khi biết chính xác bạn là ai và nghĩ rằng bạn cũng nên biết họ. Tôi nhìn cô ta một lượt, nhưng không có ký ức nào bật ra cả. Có thể chúng tôi từng nói chuyện ở một buổi hội thảo? Cô ta quá xinh đẹp để nằm trong đám người chuyển sổ sách ở SkyAero, chuyện đấy là chắc chắn. Nếu có thì tôi đã để mắt đến cô ta rồi.

“Xin lỗi. Chúng ta từng gặp nhau chưa nhỉ?”

“Chưa,” cô ta nói. “Tôi biết vợ anh. Cô ấy có nhà không?”

Tôi mở rộng cửa hơn một chút. “Không. Sophie ra ngoài làm mấy chuyện vặt với con gái chúng tôi rồi. Chắc sẽ về nhà trong một giờ nữa. Cô có muốn đợi không, cô…?” Tôi để từ cuối cùng lửng lơ trong không khí, một lời mời mọc để cô ta nói cho tôi tên của mình.

“Kristen,” cô ta nói. “Kristen Moss. Anh có lẽ biết chồng tôi, Connor.”

Tôi biết cái tên đó. Kỳ thực, tôi biết rất nhiều về Connor Moss. Tôi đã lén theo dõi Facebook hắn ta sau khi đồng nghiệp thế hệ Y của tôi giúp tìm ra hắn là thằng quái quỷ nào. Tôi đã đi qua nhà hàng nơi hắn ta làm việc, mong được nhìn thoáng qua kẻ khốn nạn đó. Tôi thậm chí đã tới đó ăn trưa, nhưng tôi lại hụt mất hắn. Tôi chưa từng nhìn thấy hắn. Sau một vài ngày cáu tiết, tôi đã bỏ qua chuyện đó. Tôi cũng loằng ngoằng với Carrie. Tôi không có quyền chỉ trích Sophie về chuyện đó. Và rồi mọi thứ trở nên tốt hơn.

“Cô muốn gì?” tôi hỏi.

“Tôi muốn vợ anh dừng lên giường với chồng tôi.”

Tôi thậm chí không hề nao núng trước câu nói này. Tôi đã đọc hết những thư từ giữa Sophie và người tình của cô ấy từ trước. Tôi biết mọi chuyện đã khá tệ giữa Sophie và tôi. Tôi chủ ý chịu đựng cho chuyện ấy qua đi. Người đàn bà đứng trước mặt tôi đang chọn một cách tiếp cận khác, trực tiếp hơn.

“Mọi thứ đều có hai mặt, Kristen.”

Cô ta nắm chặt tay như thể muốn trấn tĩnh bản thân. Cô ta đã suy sụp hoàn toàn bởi chuyện ngoại tình và có ít khả năng chịu đựng chuyện đó hơn tôi. Có khả năng là vì Kristen Moss là người tốt đẹp hơn nhiều so với con người tôi từ trước tới nay.

“Tình trạng của tôi hơi phức tạp,” cô ta bảo tôi. “Tôi có việc cần làm và cần Connor trong cuộc đời tôi lúc này.”

“Nghe thật đáng quan ngại đấy.”

“Chỉ là chuyện cá nhân,” cô ta nói.

Ngoại tình cũng là chuyện rất cá nhân, tôi nghĩ.

“Nhưng những gì hai người đó đang làm phải dừng lại,” cô ta nói tiếp, cơn giận trong mắt cô ta lóe lên. “Anh đã bảo với cô ta chưa?”

Tôi không muốn có một màn tranh cãi gay cấn ngay trước thềm nhà, nhưng tôi không muốn mời rắc rối vào trong nhà.

Giống như rắc rối mà Sophie đã gây ra khi cô ấy làm tình với chồng của kẻ không mời mà đến này.

Tôi lắc đầu. “Chính tôi cũng không hoàn toàn trong sạch.”

Cô ta thở ra một hơi dài nặng nề. Tôi mừng vì đó không phải là một tiếng thét. Cô ta nhìn rất thất vọng và tức giận đến mức có thể thét lên thật.

“Tuyệt,” cuối cùng cô ta lên tiếng. “Có vấn đề gì với mọi người thời nay vậy? Chúa giúp tôi với. Tôi không thể làm gì với chuyện đó lúc này. Không thể khi mà còn bao nhiêu chuyện mà tôi cần giải quyết.”

Tôi không đề nghị cô ta giải thích thêm, bởi vì tôi thực sự chẳng quan tâm. Tôi biết là nếu tôi tìm đến Sophie, cô ấy sẽ ném cái việc ngoại tình cùng Carrie LaCroix vào mặt tôi, tôi sẽ phải chối và nói dối. Chúng tôi không nói về chuyện đó chỉ vì chúng tôi không thích nói dối lẫn nhau. Ai mà thích nói dối chứ?

“Tôi ước họ sẽ bị xe ô tô cán hay gì đó. Cả hai người họ,” cô ta nói, thử tôi. “Tôi đoán anh sẽ quên cô ta trong tích tắc thôi.”

Tôi bắt đầu nhàn nhã đóng cửa. “Tôi không muốn nghe loại chuyện nhảm nhí này đâu,” tôi bảo cô ta. “Cô cần rời đi ngay bây giờ, Kristen. Cứ làm bất kỳ điều gì cô muốn với chồng cô, nhưng tránh xa vợ tôi ra.”

Rồi tôi đóng cửa. Tôi không gặp Kristen thêm lần nào. Không gặp trong một thời gian dài. Không gặp cho đến cái ngày mà tôi phát hiện ra Aubrey không phải con gái ruột của tôi.

Mai Tâm (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »