Tôi không nói cho Adam về cái mũ rơm, về cách mà tôi tìm thấy nó bên dưới Hoa Tử Đằng khi lục soát lối đi của những tay buôn rượu ngày xưa giữa những căn nhà gỗ. Tôi không nói cho anh ấy khi anh đang đứng đó trong bộ áo quần thời thượng rằng tôi biết tôi đã bị lừa dối.
Tôi không nói cho anh bất kỳ điều gì trong số đó bởi vì khi anh đặt điện thoại xuống để rót một cốc rượu mới, tôi để ý thấy mặt chiếc dây chuyền từng thu hút ánh mắt tôi trong lần thẩm vấn Kristen và Connor.
Phong cách Art Deco. Bạch kim. Ngọc bích.
Nó được cuộn lại như một con rắn trên chiếc bàn, bên cạnh đồ uống của Adam. Tôi gần như bị nuốt chửng bởi cái hố đen giữa chiếc sô pha đắt tiền. Trôi xuống cái ống khổng lồ và rơi vào cống nước thải.
Mọi người đều nói dối.
Không phải Connor.
Đó là Adam và Kristen.
Tôi cố gắng giữ nhịp tim chậm lại và ra vẻ bình tĩnh.
“Em sẽ uống cốc đó,” tôi bảo Adam. “Nếu anh vẫn mời.”
Anh ấy không hay biết gì về sự thay đổi tác phong của tôi. Hoặc có lẽ là do tôi lão luyện trong việc che giấu cảm xúc hơn tôi nghĩ.
Anh ấy khoe ra một nụ cười hoàn hảo. Trước kia tôi nhìn thấy nụ cười của Cruise, sự toe toét của Clooney. Giờ tôi thấy Hàm cá mập.
“Anh có thể mời,” anh nói. “Một cốc thật nhanh rồi anh phải đi đây.” Anh ấy quay lưng lại phía tôi và pha đồ uống, rồi đưa tôi cái cốc. Tôi nhấp một ngụm nhỏ nhất. Lúc này tôi tự hỏi anh ấy có thêm gì vào cốc bia của tôi đêm hôm đó ở căn nhà gỗ hay không. Ý nghĩ lướt qua đầu tôi lúc này là cậu bé từng cứu tôi khi tôi còn là một cô bé đã trở thành con quái vật còn tồi tệ hơn kẻ đã hiếp dâm và giam cầm tôi, Albert Hodge.
Làm sao mà trực giác của tôi luôn rất nhạy bén trước nhiều người, nhưng lại thất bại trước người từng cứu mình, người mà tôi từng nghĩ tôi hiểu hơn bất cứ ai?
“Aubrey thế nào rồi?” tôi hỏi, cố gắng giữ cho cuộc trò chuyện được trôi chảy. “Chắc phải rất vất vả để chăm sóc con bé.”
Anh ấy lau mắt kính của mình bằng khăn giấy.
“Anh có Katrina,” anh ấy nói.
“Phải rồi. Cô ấy chắc chắn là giúp được rất nhiều.”
Ánh mắt anh ấy nhìn tôi giờ đây đã khác đi một chút. Tôi có thể nhận thấy điều đó.
“Con bé đang ở đâu rồi?”
“Cả hai ở nhà của Katrina vào mỗi thứ Bảy để anh có thể hoàn thành mọi việc ở đây. Thật vất vả khi phải tự mình làm mọi việc.”
Anh không hề có việc làm, tôi nghĩ.
“Em chắc là thế.”
Tôi dời ánh nhìn chằm chằm của mình tránh đi chỗ khác.
“Chắc chắn là có chuyện gì đó,” anh ấy nói. “Có chuyện gì đang xảy ra với em vậy? Em ổn chứ?”
Tôi nghĩ xem là mình nên chơi quân bài nào. Adam biết tôi khá rõ. Anh ấy biết mọi kiểu nói chuyện của tôi.
Tôi bắt đầu bằng Aubrey.
“Em tình cờ gặp Dan Belding hôm nay tại quán Chị Em.”
Anh ấy lắc đầu. “Chỗ đó vẫn còn mở à?”
Tim tôi đập thình thịch.
“Đúng thế và Diane vẫn làm việc ở đấy. Nhưng đấy chưa phải là phần hấp dẫn nhất.”
“Phần hấp dẫn có thể là gì đây?”
Không khí trong phòng đã thay đổi. Mạch máu trên thái dương của anh ấy đập mạnh như trái tim đang đập của một con ếch, rất nhanh. Anh ấy chắc phải cảm nhận được nó.
Phải, anh ấy có nhận thấy. Anh ấy lau mu bàn tay lên chính chỗ đó.
“Anh ấy kể là anh đã tìm kiếm vài lời khuyên pháp lý, Adam.”
Tôi quan sát anh rất kỹ càng.
Adam không giả ngu. Anh ấy thông minh hơn thế. Không, có lẽ ranh ma mới là một từ đúng. Anh trai tôi từng bảo rằng Adam nên tham gia câu lạc bộ diễn kịch và từ bỏ sân bóng rổ.
“Anh đã hết cách rồi, Lee,” anh ấy nói. “Không biết phải làm gì. Không biết làm thế nào để vượt qua được chuyện đó.”
“Nhưng như anh đã nói đấy, anh có Katrina,” tôi nói. “Em đã nghĩ là cô ấy hỗ trợ được rất nhiều.”
Anh ấy giả vờ tươi tỉnh hơn một chút. Nó khá giả tạo, nhưng tôi nở một nụ cười đồng cảm để đáp lại.
“Phải,” anh ấy nói. “Anh sẽ mất phương hướng nếu không có cô ấy.”
Anh đang mất phương hướng ngay lúc này rồi, tôi nghĩ.
Tôi cân nhắc tới các lựa chọn của mình. Tôi không sợ người đàn ông này. Tôi có thể thẳng thắn và đối đầu với anh ta, hoặc tôi có thể thử bòn rút những điều mà tôi muốn biết từ anh ta. Nhưng tôi không ngu. Tôi biết những rủi ro của việc đối đầu như vậy.
“Em cần đi vệ sinh,” tôi nói.
Anh ta chỉ xuống hành lang. “Cánh cửa đầu tiên bên trái.”
Tôi tìm đường xuống hành lang. Tôi hạ bệ xí của bồn cầu xuống như thể là tôi sắp sử dụng nó. Tôi mở nước lên. Đứng đó, tôi nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. Khi không trang điểm, tôi trông giống như tấm vải bạt trống trơn. Tàn nhang bắc cầu qua mũi tôi. Đôi mắt tôi tràn ngập nỗi buồn và tôi suýt nữa đã khóc. Tôi nhìn thấy một người bị che mắt bởi một sự kiện đau thương, quá mù quáng đến mức khi sự thật ở ngay bên cạnh mình, cô ấy đã không nhìn thấy nó. Giờ thì tôi đã thấy được mọi thứ. Tôi thấy được người phụ nữ mà tôi cần trở thành và tôi sẽ không để cho tên khốn đó chạy thoát.
Tôi không thể để cho Adam nghe thấy là tôi đang gọi điện, vì thế tôi nhắn cho Montrose.
Tôi đang ở nhà Adam. Anh ta là kẻ sát hại Sophie. Gọi cho sở cảnh sát Seattle và đưa họ đến đây càng nhanh càng tốt.
Tôi nhấn “Gửi” và xả nước. Tôi dán chặt vào cái điện thoại của mình cho đến khi tôi thấy mấy dấu chấm nhảy lên nhảy xuống.
Montrose: Đã nhận. Bảo trọng .
Khi quay lại phòng khách, tôi để ý thấy chiếc điện thoại không còn ở vị trí trước đó. Tôi đoán anh ta vừa gửi đi một tin nhắn. Tôi quyết định nói thẳng.
“Aubrey không phải là con gái của anh, đúng không?” tôi hỏi.
Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi một lúc lâu. Rõ ràng anh ta cũng đang cân nhắc các lựa chọn của mình.
“Em đã gặp Connor hôm nay ở trong tù,” tôi tiếp tục. “Anh ta đã nói rất nhiều điều.”
Mọi thứ tôi đang nói bây giờ đều là củi thả vào lửa. Tôi định sẽ đốt lửa trại. Tôi định sẽ nhóm ngọn lửa lớn nhất từ trước đến nay mà tôi từng thấy.
“Connor là kẻ giết người,” anh ta nói. “Và là kẻ dối trá.”
“Em không nghĩ thế.” Nếu là trước đây, tôi có lẽ đã bổ sung em là người rất giỏi khi đánh giá rằng ai đang trung thực và ai thì không. “Em biết là anh giết Sophie,” tôi nói.
Anh ấy nhìn tôi như thể tôi là một kẻ điên. Nhưng tôi biết mình không điên.
“Anh đang ngồi trên thuyền,” anh ta nói. “Axel Bakker đã nhìn thấy anh. Em biết điều đó, Lee.”
Nhân chứng lại được lôi ra một lần nữa. Lúc này tôi cảm thấy chuyện đó thật ngu ngốc. Ông Bakker đã nhìn thấy điều gì đó, được thôi. Nhưng không phải là cái điều mà Adam đã nói.
“Anh trông chờ vào ông ấy,” tôi bảo anh ta. “Nhưng Adam, em biết nhiều hơn thế. Em đã tìm thấy cái mũ và máu ở bên dưới căn nhà gỗ. Em biết anh biết lối đi đó bởi vì cái đêm em ở lại căn nhà gỗ anh đã nói cho em lịch sử của chỗ đó.”
“Ôi, Lee,” anh ta nói, tiến lại gần hơn. “Tối hôm đó em đã say rượu ở căn nhà gỗ.”
Anh ta là kẻ xa lạ. Giờ thì tôi biết điều đó.
“Em có khả năng đã bị bỏ thuốc,” tôi nói, giơ cánh tay của mình ra để ngăn không cho anh ta tiến lại gần hơn. Tôi cảm nhận được khẩu súng của tôi cọ vào lồng ngực. Tôi trước nay hiếm khi có nhu cầu rút nó ra, nhưng lúc này, lần đầu tiên tôi nhận ra rằng mọi chuyện có thể sẽ diễn tiến đến mức đó. “Anh có chuốc thuốc em không?”
Anh ta lắc đầu. “Anh sẽ không bao giờ làm chuyện như thế, Lee. Thôi nào. Em biết anh mà.”
Tôi ước là mình hiểu anh ta.
“Em không biết, Adam,” cuối cùng tôi nói. “Em chưa bao giờ biết. Bất cứ chuyện gì anh từng làm cho em khi còn nhỏ đều đáng cảm kích, nhưng con người anh ngày hôm nay không liên quan gì tới con người mà trước kia em từng nghĩ về anh.”
Nếu điều này có ảnh hướng đến anh ta dù chỉ một chút, thì rõ ràng là anh ta đang không biểu lộ nó ra. Anh ta chỉ nhìn chằm chằm vào tôi.
“Kristen đang tiến hành ly dị,” tôi nói.
“Chuyện đó thì có gì to tát?”
“Anh biết, Adam. Em biết.”
“Anh thực sự không biết,” anh ta nói. “Không biết chắc chắn.”
Tôi thử một lần. Tôi giả vờ.
“Em biết anh đang hẹn hò với cô ta,” tôi tiếp tục.
“Thì bọn anh có thân thiết một chút.”
Tôi hớp vào một chút không khí. Tôi ghét phải đối đầu với một kẻ dối trá. Như Adam.
Adam của tôi.
“Anh đã ngoại tình với cô ta trong một thời gian dài,” tôi nói. “Đúng không?”
Anh ta cố nén một tràng cười phá lên bằng một nụ cười nhếch mép.
Nhưng tôi nhìn thấy điều đó. Tôi nhìn thấy tất cả.
“Em sai đến mức không thể sai hơn được nữa,” Adam nói.