Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1650 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
52: KRISTEN

Chúa ơi, tôi rất tệ trong việc chọn đàn ông. Tôi bị nhắc nhở một cách đau thương về điều đó khi Adam nhắn tin cho tôi là Lee đang ở nhà anh ta. Anh ta rất yếu đuối. Anh ta sẽ nát vụn như cái lá khô mùa thu. Tôi tự hỏi anh ta đã nói cho cô ta là chúng tôi sẽ làm đám cưới chưa, rằng tôi định sẽ nhận nuôi Aubrey. Anh ta quá thảm hại đến mức tôi chắc chắn là anh ta đã nói rồi. Tôi ngồi vào chiếc Lexus và hòa vào luồng giao thông. Tôi có thể xử lý Lee.

Cũng giống như cách tôi đã xử lý Sophie và Connor.

Thậm chí ngay lúc này, khi tôi đang trên đường đến nhà Adam, nước mắt vẫn rơi khi tôi nghĩ đến sự phản bội đã khơi nguồn tất cả chuyện này. Tôi là một người tốt. Tôi đã làm tất cả những gì có thể để trở nên hữu ích. Tôi tặng tiền cho các hội nhóm nhân đạo. Tôi tài trợ cho ba đứa trẻ ở World Vision. Tôi làm việc chăm chỉ. Tôi chỉ muốn duy nhất một điều, một đứa con. Chúa ơi, tại sao tôi lại bị từ chối trong khi tôi đã chứng kiến quá nhiều trẻ em bị lạm dụng hoặc bị bỏ rơi trong quá trình lớn lên? Chúa ơi, hãy giúp tôi. Tôi thật không hiểu nổi chuyện này. Tôi đã làm theo mọi điều mà những vị bác sĩ bảo. Tôi có khi nên bị bắt đi xuống Đại lộ Westlake khi hoàn toàn trần truồng với một tấm biển treo trên lưng viết “Không biết đẻ.” Đấy là mức độ nhục nhã mà tôi cảm thấy khi tôi không có khả năng thụ thai.

Rồi Adam Warner đến văn phòng của tôi và thả một quả bom.

Connor đã có con với con điếm Sophie.

Khi Adam rời đi, tôi bảo Marcy rằng tôi cảm thấy không khỏe lắm. Tôi lái xe trở về Hồ Xanh và chỉ ngồi đó ở trên băng ghế, nhìn bầy vịt trời và mấy người Nga, nghĩ ngợi. Tâm trí tôi quay cuồng, tôi biết là tôi đang mụ mị. Cảm xúc đang điều khiển lý trí. Tôi không bao giờ, chưa bao giờ như vậy.

Ấy vậy mà ngày hôm ấy tôi đã như thế. Tôi biết là tôi muốn cho thằng chồng đâm sau lưng đó biến mất. Tôi cũng muốn cho con điếm bạn gái của thằng đó biến mất luôn.

Đây là lỗi của tôi. Tôi biết thế. Tôi cũng biết là tôi có thể sửa chữa nó. Tôi ngồi đó với những con vịt hôi hám ấy, tưởng tượng xem cảm giác sẽ thế nào khi tóm lấy cổ một con vịt và bóp nghẹt nó. Tôi nhắm mắt lại.

Tôi nghĩ cảm giác sẽ tốt hơn.

Khi trở về nhà, tôi đi đến bên chỗ quyển lịch treo tường bên cạnh máy pha cà phê trong nhà bếp. Tôi lật giở từng tờ để xem thời điểm tốt nhất, để xem tôi cần phải giả vờ bao lâu nữa rằng mọi chuyện vẫn ổn giữa hai chúng tôi.

Dịp cuối tuần lễ Chiến sĩ trận vong có vẻ tốt. Không quá xa. Tôi có thể chịu đựng được cuộc sống thường ngày của chúng tôi nếu như đã có sẵn một thời điểm kết thúc. Cái ngày đó cũng mang chút vẻ châm biếm. Tôi thích thế. Nó sẽ mãi là một dịp để nhớ về những gì tôi đã làm và những lý do tại sao tôi làm việc đó. Nhiều năm sau, trong khi những người khác nhâm nhi món bánh bơ giòn dâu tây mới ra lò, tôi sẽ thưởng thức ký ức về việc làm cho mọi thứ trở nên đúng trở lại. Điều đó sẽ ngọt ngào hơn bất kỳ món tráng miệng nào.

Cũng chỉ là món tráng miệng mà thôi. Tôi mỉm cười trước lời bông đùa nho nhỏ của mình.

Tôi có thể làm chuyện này.

Dù thế, tôi cần sự giúp đỡ.

Tôi vẽ một hình tròn thật to quanh ngày cuối tuần đó bằng cây bút Sharpie.

Ngày hôm sau, Connor đứng đó với độc một chiếc quần lót để rót cà phê. Khi nhìn anh ta, tôi hình dung ra một giải pháp là thiến.

“Này, cưng ơi,” tôi nói. “Thay đổi kế hoạch cho ba ngày cuối tuần đi.”

“Chết tiệt,” anh ta nói, nhìn tôi trong lúc tôi ngồi đối diện ở phía bên kia căn bếp trên chiếc ghế dài mà chúng tôi đã tự đóng cùng nhau. “Em phải làm việc à? Anh đã xin nghỉ rồi.”

“Không,” tôi bảo anh ta. “Em đang nghĩ đến nơi nào đó gần nhà.”

Anh ta làm vẻ mặt thất vọng.

“Anh đã trông ngóng chuyến đi tới Walla Walla.”

“Em cũng thế,” tôi nói. “Nhưng em sẽ tìm nơi nào đó gần hơn. Em không muốn dành toàn bộ cuối tuần để nhông nhông trên đường. Giao thông của Seattle khiến em bực bội. Em bắt đầu ghét chiếc xe của em rồi.”

Anh ta nhấp chút cà phê.

“Anh sẽ nghe theo em về chuyện đó, cục cưng.”

Tôi ghét khi anh ta gọi tôi như thế.

“Yêu anh,” tôi bảo khi anh ta quay lại phòng ngủ.

Thằng chó, tôi nghĩ.

Có hàng triệu cách để giết một ai đó. Tôi biết điều đó nhờ làm việc trong ngành luật. Hầu hết mọi người chỉ biết chúng qua ti vi. Những người ở trong ngành như bọn tôi - ở cả hai bên của cán cân luật pháp và trật tự - đều biết cách để trốn thoát khỏi một thứ xấu xa cực đại như giết người. Cẩn trọng. Không tin bất kỳ ai. Xóa sạch dấu vết. Và không bao giờ để bị bắt.

Không. Không bao giờ.

Vài ngày sau, tôi tính toán để vô tình chạm mặt Adam Warner. Tôi tìm hiểu thói quen của anh ta và vợ trong khoảng hai phút trên Facebook và thông qua việc đỗ xe ô tô ngoài đường cách nhà họ hai căn nhà. Sophie rời đi đầu tiên. Nhìn thấy cô ta khiến bụng dạ tôi sôi lên. Cô ta rất xinh đẹp. Tôi có thể đoán ra lý do Connor thích cô ta. Cô ta cũng trẻ hơn, hẳn là thú vị hơn tôi. Tôi đã không muốn đi tới đó, nhưng tôi không thể ngăn mình lại được. Tôi tự hỏi hai kẻ đó đã nói gì về tôi. Bọn chúng chắc chắn đã cười cợt vào sự vô năng của tôi khi không thể chửa, điều đó đến với chúng thật dễ dàng và tình cờ trong khi tôi đã đổ rất nhiều nỗ lực vào đó.

Đấy chưa phải là thứ khiến tôi phát ốm khi quan sát Sophie. Mà là việc nhìn thấy cô ta và bé gái đó - cô bé mà tôi cảm thấy có một nửa là của mình. Hoặc nên có một nửa là của tôi. Chính chồng tôi tạo ra đứa trẻ đó! Aubrey rất hoàn hảo. Con bé chính là bé gái mà tôi vẫn hằng mơ tới mỗi khi đi ngủ trong nước mắt sau khi bác sĩ nắn khớp xương và cô gái ngu xuẩn nào đó ở cửa hàng thảo dược bảo tôi rằng tôi sẽ không thể có thai được.

Rằng tôi chỉ nên từ bỏ và nhận con nuôi!

Ngu xuẩn.

Hai mươi phút sau, Adam lùi xe ra khỏi lối đi. Tôi đi theo anh ta qua nửa khu phố và bắt đầu bấm còi và vẫy tay điên cuồng. Anh ta tấp xe vào lề đường và bước ra, nghĩ rằng đã có một vụ tai nạn.

“Cô muốn gì?” anh ta hỏi, ngay lập tức nhận ra tôi.

“Giống với điều anh muốn,” tôi nói.

Anh ta giả vờ lùi lại, nhưng tôi rất có năng lực thuyết phục. Đấy là nghề của tôi.

“Tôi không biết cô đang nói về cái gì.”

“Có, tôi biết là anh biết,” tôi nói. “Tôi muốn gặp anh ở quầy rượu tại Four Seasons lúc bảy giờ.”

“Tôi sẽ không gặp cô ở đâu cả.” anh ta nói.

“Chúng ta có cùng mối bận tâm ở đây, Adam. Người đầu ấp tay gối của ta phản bội ta và hôn nhân của anh sẽ kết thúc. Anh biết điều đó. Và anh sẽ mắc kẹt với việc phải trả tiền hỗ trợ nuôi con cho một đứa trẻ không phải là con anh. Anh sẽ căm ghét từng giây phút cuộc đời mình trong suốt mười lăm năm tới. Aubrey sẽ là lời gợi nhắc đến cách mà Sophie đã phản bội anh. Một nhát dao đâm sau lưng anh. Anh biết điều đó. Tôi biết điều đó. Tôi có một giải pháp. Hãy đến gặp tôi ở đó.”

Anh ta nhìn tôi như thể anh ta vừa bị bắn trúng bằng một khẩu súng hơi, sững sờ toàn tập. Tôi không rõ anh ta có tới hay không.

Anh ta đã tới.

Chúa ơi, đàn ông thật dễ dụ.

Tôi thấy chiếc ô tô nhếch nhác của cô thám tử ở đằng trước nhà Adam và đỗ xe phía sau nó. Tôi rút súng từ trong hộp đựng găng tay ra và đi tới cánh cửa. Connor đã mua nó cho tôi sau khi hàng xóm của chúng tôi bị hành hung.

Connor có những ý tưởng tốt.

Thôi được. Một ý tưởng tốt.

Mai Tâm (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »