Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1652 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
53: LEE

Tôi nghe thấy tiếng gõ cửa. Chắc là cảnh sát Seattle. Tôi thầm cảm ơn Montrose và Chúa. Theo đúng thứ tự đó.

“Tốt hơn hết là anh nên mở cửa,” tôi bảo Adam.

Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt lo lắng rồi hướng về phía tiền sảnh.

Tuy nhiên, đó không phải là cảnh sát. Đó là Kristen Moss. Cô ta ăn mặc sang trọng cho một đêm vui chơi, nhưng thái độ của cô ta thì hoàn toàn không giống ăn mừng. Có một sự cứng rắn tỏa ra từ cô ta khiến tôi thấy không yên. Gương mặt cô ta cứng đờ, ngũ quan mang theo vẻ không chịu khuất phục.

“Cô đang làm gì ở đây?” cô ta hỏi tôi.

“Cô biết tại sao tôi ở đây, Kristen,” tôi nói.

Cô ta nhìn Adam. Mắt cô ta tóe lửa. “Anh không thể ngậm miệng lại hả?”

“Anh không nói gì cả,” Adam nói. Rồi anh ta nhìn tôi. “Uống đồ uống của em đi. Kristen và anh còn có kế hoạch dùng bữa tối.”

Tôi chắc chắn sẽ không uống thứ gì cả.

Mắt tôi nhìn tới sợi dây chuyền và Kristen giật lấy nó mà không nói một lời.

“Tôi không biết cô đã thực hiện bằng cách nào,” tôi nói với cô ta trong lúc gót giày cô ta cuốc sâu vào tấm thảm dày cỡ nhỏ màu đen trắng, “nhưng cô đã giết Sophie, đúng không?”

Kristen đứng im như tượng, như thể các từ ngữ đó đang chạy loạn không kiểm soát trong não cô ta. Lối giả bộ của cô ta thật kỳ lạ. Có cái gì đó rất không đúng về cô ta.

“Tôi không giết ai cả,” cô ta nói.

Tôi liền chọc vào cái tổ ong.

“Cô đã giận điên lên về việc Connor có đứa con đó với Sophie.”

Cô ta trừng mắt nhìn tôi. “Tôi sẽ không nói dối,” cuối cùng cô ta nói. “Tôi đã giận dữ. Nếu cô từng có một người chồng và anh ta cũng làm điều đó với cô, cô cũng sẽ có cơn giận y như vậy. Đó là điều bình thường, Lee. Đó không phải là động cơ để giết người.”

Cô ta đang nhử tôi. Tôi có thể thấy điều đấy ngay lúc này. Cô ta muốn nói chuyện. Mấy người cảnh sát Seattle đó đâu rồi?

“Vì vậy cô đã giết cô ấy,” tôi nói.

“Tôi đã nói là tôi không làm.” Cô ta cau mày nhìn Adam. “ Anh ta làm.”

Phổi tôi như cạn kiệt, không còn chút ô-xy nào.

“Anh ấy không thể,” tôi nói. “Anh ấy đang ở trên thuyền.”

Mặt Adam trống rỗng. Khoảnh khắc này không hề giống thật. Có lẽ nó không có thật. Có lẽ, nó chỉ là một giấc mơ tồi tệ khác, theo một cách nào đó, tôi mong là vậy. Adam có thể là kẻ dối trá, nhưng tôi không muốn nhìn thấy anh ấy đằng sau song sắt trong suốt phần đời còn lại.

“Adam,” tôi nói, “ông Bakker đã nhìn thấy anh.”

Sự im lặng tràn ngập căn phòng. Tôi thề rằng tôi có thể cảm nhận được sức nóng đang cuộn ra từ cơ thể Kristen. Cô ta gần như đã sẵn sàng để phá hủy mọi thứ. Nhưng Adam chỉ ngồi đó với sự ngẩn ngơ kỳ lạ.

“Anh đã có cảm giác không hay về chuyện này,” cuối cùng anh ấy nói, “ngay từ đầu.”

Mai Tâm (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »