Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1655 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
54: ADAM

Chúng tôi ngồi ở bàn cuối cùng trong Goldfinch Tavern tại Four Seasons. Kristen mới tới đây sau khi đi làm về. Tôi không cần phải viện cớ để tới đây. Sophie đang theo một dự án - ít ra thì đó là điều mà tôi nghĩ - và tôi đã đi mua sắm một chút trước khi chúng tôi gặp mặt.

Cô ta để ý đến chiếc túi bách hóa cao cấp Saks của tôi. “Anh có gu tốt đấy,” cô ta nói.

“Ừ, trừ việc dành ngân quỹ cho bia thủ công ra,” tôi nói. “Nhưng đấy không phải là lý do chúng ta ở đây. Cô muốn gì?”

“Như tôi đã nói đấy,” cô ta nói tiếp, “tôi nghĩ là chúng ta có mục đích giống nhau. Tôi muốn Connor biến mất. Anh muốn Sophie biến mất.”

“Cô đang không nghiêm túc đúng không?” tôi nói.

“Nhìn tôi có giống như đang đùa không?” Kristen hỏi.

Bồi bàn mang đồ uống của chúng tôi tới. Maker’s cho tôi, dĩ nhiên rồi, một ly vang đỏ đắt tiền cho cô ta. Rất rõ ràng: cô ta rất có gu và nhiều tiền hơn tôi. Tôi diễn kịch như thể tôi không hứng thú với điều cô ta muốn nói, trừ việc tôi có hứng thú thật. Tôi đề nghị cô ta giải thích tỉ mỉ trong lúc tôi uống rượu Whisky của mình.

“Thế nếu cả Sophie và Connor cùng biến mất thì sao?” cô ta hỏi.

“Ví dụ như là chết ấy hả?” tôi hỏi. Tôi cảm thấy choáng váng kỳ lạ trước viễn cảnh ấy. Như thể chúng tôi đang chơi một trò chơi nguy hiểm và ngu ngốc nào đó.

“Phải,” cô ta nói. “Như là chết. Nhìn vào những gì họ làm với chúng ta đi, Adam. Họ giày vò cuộc đời ta đến vĩnh viễn. Cơ hội để tôi có con vào một ngày nào đấy rất mong manh. Giờ thì tôi có thể cảm ơn Connor vì đã lãng phí cơ hội có một gia đình của tôi. Và anh, anh rốt cuộc sẽ phải bỏ tiền ra nuôi một đứa bé mà thậm chí chẳng phải con anh cho đến hết phần đời còn lại.”

Sự thật là tôi không còn cảm xúc yêu quý Aubrey như trước. Tôi phát hiện ra con bé không phải là con tôi. Tôi sẽ không bao giờ thốt ra miệng những lời đó, điều đó sẽ khiến tôi nghe có vẻ quá nhẫn tâm và thảm hại. Tôi thấy Sophie và Connor mỗi khi nhìn con bé. Đó là thứ duy nhất mà tôi có thể nhìn thấy. Điều đó khiến tôi giận dữ và phát ốm. Tôi nghĩ tới việc con chim cúc cu đẩy con của loài chim khác ra khỏi tổ. Tôi hiểu cảm giác đó.

Tuy nhiên, theo một cách không thể lý giải nổi, tôi đã bảo vệ Aubrey.

“Cũng đâu phải con bé là một đứa nhãi hư hỏng, Kristen. Con bé là một đứa trẻ ngoan.”

Kristen nhướn đôi lông mày hoàn hảo của mình lên và lắc lắc ly rượu vang. “Dù gì, con bé không phải là đứa nhóc của anh. Con bé là của Connor. Tôi biết anh ghét chuyện này. Tôi cũng sẽ ghét nếu đó là tôi. Bố tôi từng bảo tôi là không gã đàn ông nào muốn nuôi một đứa bé không phải con mình.”

Tôi ngó lơ câu bình phẩm của cô ta. Thay vào đó, vì lý do nào đấy, tôi khiêu khích cô ta. Tôi hạ giọng xuống.

“Tôi không bao giờ có thể ra tay giết Sophie.”

“Anh không bắt buộc phải làm, vì tôi có thể làm được.”

Đôi mắt cô ta trở nên lạnh lùng. Cô ta thực sự có ý đó. Nó làm tôi sững sờ.

“Và tôi đoán là cô muốn tôi giết Connor,” tôi nói. “Phải vậy không?”

Khi cô ta lắc đầu, đôi khuyên tai kim cương to tổ chảng bắt sáng và chiếu những đốm sáng ra xung quanh căn phòng. Tôi đưa mắt nhìn quanh để xem liệu có ai đang nhìn không. Đó là phản xạ tự nhiên với tình huống này, cô ta đang bày mưu, tôi đang lắng nghe.

Cuộc trò chuyện đang đi quá xa.

“Không,” cô ta nói. “Anh không phải giết ai cả. Tôi sẽ làm hết. Anh chỉ phải giúp tôi thông qua những cách khác.”

Cô ta càng nói, tôi càng cho là cô ta điên hơn. Cô ta đã lên sẵn kế hoạch. Thậm chí đã chọn xong thời gian và địa điểm - mấy căn nhà gỗ ở Hood Canal vào dịp cuối tuần lễ Chiến sĩ trận vong. Cô ta dự định giăng bẫy Connor và đá anh ta vào tù trong suốt phần đời còn lại. Tôi sẽ có chứng cớ ngoại phạm. Cô ta biết có một ông lão hay đi dạo trên bờ biển mỗi buổi sáng vào lúc mười giờ bốn mươi lăm phút. Ông ta vẫn làm thế hàng năm trời y như một cái đồng hồ. Cô ta thậm chí còn đi một chuyến thăm dò lên đó để xác minh điều này.

Axel Bakker là yếu tố then chốt.

“Việc bắt cóc cô vợ phản bội của anh sẽ được thực hiện giữa ban ngày,” cô ta nói.

“Do ai thực hiện, nếu như tôi đang ngồi trên thuyền?”

Kristen khóa chặt ánh mắt vào tôi, như thể cô ta không cần phải chớp mắt ấy. “Tôi sẽ giết cô ta vào đêm hôm trước,” cô ta nói. “Anh sẽ bị chấn động tâm lý. Anh sẽ thu dọn tàn cuộc. Chuyện đó dễ thôi. Tôi sẽ cho DNA của Connor vào bên trong cơ thể cô ta. Anh ta sẽ giơ đầu chịu báng cho chuyện đó. Chúng ta sẽ được tự do. Anh muốn được tự do mà, Adam. Phải không?”

Tôi thừa nhận là có.

“Nghĩ thử xem. Việc ly dị sẽ không bao giờ giúp anh được tự do,” cô ta nói, vẫn lạnh lùng và kiên quyết. “Anh sẽ phải trả tiền nuôi Aubrey. Tôi biết kiểu phụ nữ như Sophie. Cô ta sẽ vắt kiệt máu của anh, Adam. Cô ta sẽ là kẻ hút máu. Một con đỉa. Anh và tôi đều biết điều đó. Những kẻ lừa dối luôn là bọn thích trả đũa người khác nhất.”

Tôi hít sâu một hơi trong lúc cố gắng hiểu những kế hoạch mà cô ta đã vạch ra. Tôi thực sự không hiểu.

“Nếu Sophie chết, làm sao tôi thoát khỏi việc phải nuôi Aubrey?” Dù khó khăn nhưng tôi vẫn nói chúng ra.

“Anh sẽ đưa con bé cho tôi,” cô ta đáp.

Tôi đã ngồi đó hơn một tiếng đồng hồ và trong lúc Kristen thêu dệt lên một âm mưu giết người, sự e sợ của tôi là đủ tầm thường để gạt sang một bên. Nhưng đem con gái tôi đi bán thì thật quá thể.

“Cô bệnh rồi,” tôi bảo cô ta. “Tôi sẽ không bán Aubrey.”

Ngay lúc đó, Kristen giơ bàn tay cô ta đặt lên bàn tay tôi.

Đó là động thái để kiểm soát và làm tôi im lặng.

“Không phải bán,” cô ta nói với niềm tin tuyệt đối. “Hãy để tôi nhận nuôi con bé.”

Mai Tâm (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »